Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 24 - Chương 24: Chữ Ký Dưới Ánh Đèn

Chương 24: Chữ Ký Dưới Ánh Đèn

“Cửa không mở cho đến khi em ký.” Hạ Nhiên nói lại, lần này chậm hơn, như thể mỗi chữ đều phải đi qua một đoạn ký ức vừa được kéo khỏi bóng tối. Đồng hồ ở sảnh An Thịnh chỉ mười giờ mười ba. Phía sau lớp kính, nhân viên ra vào với thẻ từ, cửa tự động mở rồi khép, gọn gàng và vô cảm. Tô Mạn nhìn những cánh cửa ấy, không hỏi Hạ Nhiên có chắc không. Câu hỏi đó sẽ chỉ giúp công ty dựng thêm một bức tường giữa ký ức và người đã sống qua nó. Cô quay sang Lục Trì. “Chúng ta còn chưa đầy hai giờ.”

Lục Trì không đưa họ về văn phòng ngay. Anh dẫn cả hai sang phòng làm việc thuê theo giờ ở tòa nhà đối diện, nơi không có nhân viên An Thịnh, không có camera nội bộ và không ai được phép bước vào nếu chưa có sự đồng ý của Hạ Nhiên. Vừa đóng cửa, anh đặt điện thoại úp xuống bàn. “Tôi sẽ hỏi theo trình tự. Cô không nhớ thì nói không nhớ. Đừng lấp khoảng trống bằng điều cô nghĩ có thể đã xảy ra.” Hạ Nhiên gật đầu. Tô Mạn kéo rèm bớt một nửa. Ánh nắng trắng ngoài phố vẫn lọt qua, cắt mặt bàn thành hai vùng sáng tối rõ rệt.

Buổi diễn năm ấy kết thúc lúc gần mười một giờ. Đó là lần đầu tên Hạ Nhiên được in riêng trên áp phích, dù vị trí vẫn thấp hơn hai nghệ sĩ đàn chị. Cô đã hát ba bài, thay trang phục hai lần và bị gọi lại sân khấu cho phần chào kết. Khi bước xuống, tai cô còn ù vì tiếng hò reo, lớp keo giữ đá trang trí kéo căng da thái dương, đầu gối run vì đôi giày cao hơn mức cô vẫn mang. Một người phụ trách hậu trường nói pháp vụ cần cô xác nhận vài giấy tờ để kịp chốt quyền khai thác hình ảnh. Hạ Nhiên nghĩ đó là biên bản biểu diễn, loại giấy cô từng ký nhiều lần sau sự kiện.

“Ai dẫn em đi?” Tô Mạn hỏi. “Anh Quang bên điều phối sân khấu. Em không nhớ họ đầy đủ.” Hạ Nhiên nhắm mắt một lát. “Anh ấy đeo thẻ của đơn vị tổ chức, không phải thẻ An Thịnh. Anh ấy chỉ đưa em đến cửa rồi đi.” Lục Trì ghi tên gọi, vị trí công việc và mô tả chiếc thẻ. Anh hỏi tiếp về địa điểm. Phòng kiểm soát hậu trường số 3 nằm cuối hành lang kỹ thuật, phía sau cụm màn hình LED. Cửa dùng khóa từ, bên trong không có cửa sổ. Trên tường là dãy màn hình đã tắt gần hết, chỉ còn một màn hình hiển thị sơ đồ sân khấu và chiếc đèn bàn cổ ngỗng rọi xuống tập giấy màu xám.

Trong phòng có ba người. Một chuyên viên pháp vụ nữ mà Hạ Nhiên chỉ nhớ được họ Diệp, người quản lý tạm thời của cô lúc ấy và một nhân viên an ninh đứng gần cửa. Điện thoại của Hạ Nhiên bị yêu cầu đặt vào khay nhựa với lý do khu vực điều khiển có dữ liệu sân khấu chưa được công bố. Chuyên viên pháp vụ mở tập giấy ở những trang có đánh dấu màu, nói đây là phần bổ sung để công ty đại diện xử lý bản thu, hình ảnh và các sản phẩm sáng tạo phát sinh trong thời hạn hợp tác. Hạ Nhiên xin mang về đọc. Người quản lý cười, bảo chỉ là thủ tục, sáng hôm sau còn phải bay sớm, nếu chậm ký thì toàn bộ ekip phải chờ quyết toán.

“Em có được cầm toàn bộ tập giấy không?” Lục Trì hỏi. “Không. Chị Diệp giữ mép trên, lật từng trang.” “Có ai giải thích điều khoản bồi thường?” “Không.” “Có ai nói em được từ chối?” Hạ Nhiên lắc đầu. “Họ chỉ nói nếu em không ký, công ty sẽ ghi nhận em không phối hợp sau khi đã được cho cơ hội đứng tên riêng. Người quản lý bảo em nên hiểu một đêm diễn như thế tốn bao nhiêu tiền, và nếu lịch ngày mai bị hủy vì em thì khoản đó sẽ được tính vào trách nhiệm của em.”

Tô Mạn nghe mà lòng bàn tay lạnh đi. Cách ép không nằm ở một câu đe dọa duy nhất. Nó được chia nhỏ thành chi phí, ân huệ, lịch trình, công sức của cả ekip và cảm giác rằng một cô gái mới hai mươi tuổi đang làm phiền tất cả mọi người chỉ vì muốn đọc thứ mình sắp ký. Không ai cần quát. Chỉ cần đặt cô ấy dưới ánh đèn đủ lâu, trong căn phòng không có cửa sổ, rồi biến quyền được hỏi thành một tội lỗi.

Hạ Nhiên kể cô đã thử đứng lên hai lần. Lần đầu, nhân viên an ninh nói cửa chỉ mở bằng thẻ của người phụ trách khu vực. Lần thứ hai, cô yêu cầu lấy lại điện thoại để gọi cho mẹ. Chuyên viên pháp vụ kéo tập giấy về, hỏi cô có muốn công ty ghi nhận hành vi từ chối thực hiện nghĩa vụ ngay sau buổi diễn hay không. Người quản lý khi ấy không nhìn cô, chỉ liên tục nhắc chuyến bay sáu giờ sáng và nói xe của cả đội đang chờ. “Em đã nghĩ nếu mình làm họ lỡ chuyến, em sẽ không bao giờ được đứng trên sân khấu như tối đó nữa.” Hạ Nhiên nói. “Em ký ở những chỗ họ chỉ. Có trang chỉ có phần chữ ký, phần trên bị tờ khác che mất.”

“Bút của ai?” Lục Trì hỏi. Hạ Nhiên nhìn xuống bàn tay mình. “Bút của chị Diệp. Mực xanh. Thân bút bạc, có logo An Thịnh.” Cô dừng lại rồi nói thêm: “Đèn trong phòng rất sáng ở đúng chỗ đặt giấy. Phần còn lại tối. Em nhớ tay mình đổ bóng lên chữ ký. Sau khi ký xong, họ không đưa bản sao. Người an ninh quẹt thẻ. Cửa mở ngay.”

Lục Trì đặt bút xuống. “Đây chưa phải chứng cứ đủ để kết luận cưỡng ép, nhưng có các điểm kiểm chứng được: đơn vị tổ chức, người điều phối tên Quang, danh sách nhân sự pháp vụ, lịch bay của ekip, dữ liệu khóa từ, sơ đồ camera, bảng quyết toán và người quản lý tạm thời. Camera có thể không còn, nhưng hồ sơ vận hành sự kiện thường không biến mất cùng video.” Anh nhìn Hạ Nhiên. “Cô có giữ bất cứ thứ gì từ đêm đó không?”

Hạ Nhiên mở điện thoại, lướt rất lâu trong kho ảnh đồng bộ. Không có ảnh phòng kiểm soát. Không có bản chụp giấy. Nhưng ở thư mục hóa đơn cũ vẫn còn một biên nhận xe điện tử lúc không giờ hai mươi sáu phút, điểm đón tại cổng kỹ thuật phía bắc của nhà thi đấu. Phần ghi chú tài xế có một dòng: khách ra muộn, chờ mười bảy phút. Tô Mạn không nói đó là bằng chứng quyết định. Cô chụp màn hình thông tin tài khoản, thời gian đồng bộ và mã chuyến, rồi gửi vào thư mục chứng cứ do Lục Trì lập. Một mảnh thời gian không chứng minh được cánh cửa đã bị khóa, nhưng nó có thể buộc An Thịnh giải thích vì sao nghệ sĩ rời địa điểm muộn hơn lịch kết thúc gần hai giờ.

Mười một giờ mười hai, email đầu tiên từ An Thịnh đến. Không có bản gốc HT-PL03, không có nhật ký cửa, cũng không có danh sách người có mặt. Pháp chế chỉ gửi một văn bản khẳng định việc ký đã hoàn tất đúng quy trình và nhắc lại thời hạn mười hai giờ. Lục Trì trả lời trong ba phút, yêu cầu bảo toàn riêng dữ liệu sự kiện, đồng thời thông báo Hạ Nhiên đang lập bản tường trình về hoàn cảnh ký. Anh không dùng từ “giam giữ”, chỉ ghi rằng cô bị hạn chế rời khỏi phòng cho đến khi ký và đề nghị công ty xác nhận hoặc phủ nhận chi tiết đó bằng văn bản.

“Họ sẽ nói em tự nguyện ở lại.” Hạ Nhiên nói. “Có thể.” Tô Mạn đáp. “Vậy em phải nói chính xác điều em nhớ, không thêm một chữ để nghe nghiêm trọng hơn. Người ta có thể tranh cãi cách gọi. Khó hơn nhiều khi tranh cãi từng mốc thời gian.” Hạ Nhiên nhìn cô. “Chị có nghĩ em nên ký bản tường trình không?” Câu hỏi đặt Tô Mạn trước thói quen cũ: đọc, sửa, cắt bỏ phần nguy hiểm rồi đưa lại một bản an toàn. Cô đẩy tập giấy trắng về phía Hạ Nhiên. “Em viết trước. Tôi và Lục Trì chỉ đánh dấu chỗ nào là ký ức, chỗ nào là suy đoán. Người quyết định câu cuối cùng là em.”

Bản tường trình được viết trong bốn mươi phút. Hạ Nhiên ghi thời điểm kết thúc sân khấu là khoảng mười giờ năm mươi, ghi rõ cô không nhớ tên đầy đủ của người điều phối, không chắc camera có hoạt động và không nhìn thấy ai khóa cửa từ bên ngoài. Cô chỉ khẳng định ba việc: cửa không mở khi cô tự thử tay nắm, nhân viên an ninh nói phải có thẻ phụ trách, và cửa được mở ngay sau khi cô ký. Ở đoạn cuối, cô viết rằng mình không được giữ bản sao, không được đọc toàn bộ các trang và ký vì tin rằng nếu từ chối sẽ bị quy trách nhiệm cho thiệt hại của buổi diễn cùng lịch trình hôm sau.

Mười một giờ năm mươi tư, Lục Trì in bản cuối. Hạ Nhiên đọc lại từ đầu, không bỏ qua một dòng. Ngoài hành lang, máy in của phòng bên chạy liên tục, âm thanh khô và đều như đồng hồ đếm ngược. Tô Mạn đứng cạnh cửa, không giục. Khi Hạ Nhiên cầm bút, bàn tay cô vẫn run, nhưng lần này không có ai giữ mép giấy, không có trang nào bị che và cánh cửa phía sau lưng không khóa. Cô ký tên dưới ánh đèn bàn, rồi tự ghi thêm giờ: 11 giờ 57 phút.

Ba phút sau, thời hạn của An Thịnh kết thúc. Email đình chỉ toàn bộ hoạt động của Hạ Nhiên được gửi lúc mười hai giờ đúng, kèm yêu cầu ngừng sử dụng tài khoản truyền thông do công ty quản lý và tiếp tục bảo lưu quyền khởi kiện. Hạ Nhiên đọc thông báo, sắc mặt nhợt đi nhưng không hỏi có nên quay lại ký bản xác nhận của họ hay không. Cô đặt bản tường trình đã ký vào bìa hồ sơ của Lục Trì. “Em không ký lời của họ.” Cô nói. “Nhưng em ký lời của em.”

Tô Mạn tưởng đó đã là cái giá của buổi sáng. Đến mười hai giờ bảy, hệ thống nhân sự gửi cho cô biên nhận bàn giao tự động vì quyền phụ trách đã bị đình chỉ. Phần lớn chỉ là danh sách lịch trình và hợp đồng đang mở. Ở cuối tệp có mục “hồ sơ biểu mẫu liên kết”, được hệ thống kéo từ những case từng gắn với mã nhân viên của cô. Tô Mạn lướt qua một dòng rồi dừng lại. Mã biểu mẫu là HT-PL03, phiên bản cũ hơn bản của Hạ Nhiên hai lần sửa đổi. Cột hồ sơ tham chiếu không ghi mã nghệ sĩ. Nó ghi một cái tên mà nhiều năm qua cô vẫn cố không đọc lại trong bất cứ tài liệu nào của An Thịnh: Lâm Chi.