Chương 23 - Chương 23: Người Không Được Rời Đi
Chương 23: Người Không Được Rời Đi
Hai chữ “bảo lưu” nằm cuối thông báo như một cánh cửa chỉ mở về phía An Thịnh. Hạ Nhiên đọc lại đoạn yêu cầu xác nhận đã tự nguyện cung cấp bản guide, ngón tay dừng trên màn hình nhưng không chạm vào nút trả lời. Một giờ bốn mươi lăm phút sáng, văn phòng Lục Trì chỉ còn tiếng điều hòa và tiếng xe quét đường vọng lên từ dưới phố. “Nếu em trả lời ngay bây giờ, em sẽ viết gì?” Tô Mạn hỏi. Hạ Nhiên ngẩng lên. “Rằng tôi không tự nguyện.” “Còn gì nữa?” “Rằng họ biết rõ chuyện đó.” Tô Mạn không bảo cô im. Cô kéo một tờ giấy trắng về phía Hạ Nhiên. “Viết hết ra đây. Không gửi. Sáng mai em sẽ cần nhớ mình muốn nói gì, trước khi họ đặt vào miệng em một câu khác.”
Lục Trì ngồi đối diện, mở một thư trả lời mới nhưng không đụng đến phần cảm xúc. Anh xác nhận đã nhận thông báo, ghi rõ Hạ Nhiên sẽ tham dự cùng luật sư, không chấp nhận bất kỳ suy diễn nào từ sự im lặng và yêu cầu An Thịnh cung cấp bản đầy đủ của HT-PL03, lịch sử phiên bản, văn bản được dẫn chiếu cùng căn cứ xác định bản guide là tài sản dự án. Dòng cuối cùng yêu cầu mọi đe dọa về bồi thường phải nêu rõ hành vi vi phạm, phương pháp tính và cơ sở chứng minh thiệt hại. “Họ sẽ không đưa.” Hạ Nhiên nói. “Tôi cũng nghĩ vậy.” Lục Trì đáp. “Nhưng từ chối cung cấp là một sự kiện. Chúng ta cần họ tự tạo ra sự kiện đó.”
Tô Mạn nhìn Hạ Nhiên viết kín gần nửa trang giấy. Những câu đầu còn nghiêng ngả vì giận, về cuối nét chữ chậm lại. Cô gái không viết rằng muốn rời ngành. Cô viết: Tôi muốn biết vì sao một chữ ký có thể biến lời của tôi thành lời của họ.
Gần ba giờ, Tô Mạn nhận thêm một email từ nhân sự. Quyền phụ trách hồ sơ Hạ Nhiên của cô bị tạm đình chỉ cho đến khi hoàn tất rà soát nội bộ. Cô được yêu cầu bàn giao toàn bộ công việc trước tám giờ và không tham gia buổi giải trình với tư cách đại diện công ty. Hạ Nhiên đọc xong, sắc mặt đổi hẳn. “Chị không cần đi cùng em nữa.” “Đó là câu em muốn nói hay câu em nghĩ sẽ bảo vệ được tôi?” Hạ Nhiên im lặng. Tô Mạn đặt điện thoại xuống. “Tôi không còn đại diện An Thịnh trong phòng họp đó. Nhưng em có quyền chọn người hỗ trợ mình. Tôi sẽ không tự quyết thay em, cũng không để một email quyết thay em.” “Em muốn chị ở đó.” Hạ Nhiên nói sau vài giây. “Nhưng em không muốn chị nói thay em.” “Được.”
Câu trả lời ngắn hơn mọi lời trấn an. Nó cũng khó hơn. Nhiều năm qua, Tô Mạn vẫn tin bảo vệ một nghệ sĩ là đứng trước họ, chặn hết câu hỏi và chọn câu trả lời ít gây thiệt hại nhất. Sáng nay, việc cô phải làm là đứng bên cạnh, đủ gần để Hạ Nhiên không bị cô lập nhưng đủ lùi để giọng nói của cô gái không biến thành một bản phát ngôn khác do người lớn hơn viết sẵn.
Tám giờ năm mươi hai, thẻ nhân viên của Tô Mạn chuyển đỏ ở cổng tầng mười hai. Nhân viên an ninh nhìn màn hình rồi nhìn cô, lúng túng đến mức chưa kịp nói gì. Tô Mạn tự rút thẻ lại. “Tôi vào với tư cách người hỗ trợ do cô Hạ Nhiên yêu cầu.” Cô nói. “Tên tôi đã được luật sư Lục ghi trong email.”
Cửa phòng họp mở sau ba cuộc gọi nội bộ. An Thịnh bố trí trưởng pháp chế, hai chuyên viên ghi biên bản và Chu Khải ngồi ở phía đối diện. Ghế của Tần Viễn bỏ trống, nhưng một tập hồ sơ màu đen được đặt ngay trước vị trí ấy như thể quyền lực không cần người có mặt mới tồn tại. Trưởng pháp chế bắt đầu bằng việc xác nhận buổi làm việc “nhằm bảo vệ quyền lợi hợp pháp của các bên”. Lục Trì yêu cầu ghi ngay rằng phía Hạ Nhiên phản đối mọi nội dung coi đây là một buổi hòa giải tự nguyện khi công ty đã gửi cảnh báo khởi kiện trước đó. Người ghi biên bản dừng bút một nhịp rồi vẫn viết xuống.
Tài liệu đầu tiên được đẩy qua bàn là bản xác nhận gồm ba điểm: Hạ Nhiên tự nguyện cung cấp guide cho quy trình sáng tạo tập thể; công ty có quyền quyết định cách sử dụng các bản thu hình thành trong thời hạn hợp tác; cô cam kết không phát ngôn trái với kết luận nội bộ. Phía dưới đã chừa sẵn chỗ ký. “Bản đầy đủ của HT-PL03 đâu?” Lục Trì hỏi. “Phụ lục đã được cô Hạ Nhiên ký và lưu trong hồ sơ nhân sự.” “Tôi hỏi bản đầy đủ được cung cấp cho chúng tôi hôm nay.” “Đây là tài liệu nội bộ, không thuộc phạm vi bắt buộc phải sao chụp tại buổi làm việc.” Lục Trì quay sang người ghi biên bản. “Ghi rõ công ty viện dẫn HT-PL03 để đe dọa bồi thường nhưng từ chối cung cấp bản đầy đủ cho bên bị yêu cầu thực hiện.”
Chu Khải dựa lưng vào ghế. “Luật sư Lục đang cố biến một vấn đề hợp tác thành tranh chấp. Công ty chưa khởi kiện. Chúng tôi chỉ yêu cầu nghệ sĩ thực hiện đúng nghĩa vụ.” “Nghĩa vụ nào?” Hạ Nhiên hỏi. Chu Khải nhìn cô, có lẽ chờ Tô Mạn cắt ngang như những lần trước. Tô Mạn không làm vậy. Trưởng pháp chế trả lời thay. “Nghĩa vụ phối hợp bảo vệ tài sản dự án, không phủ nhận quy trình sáng tạo tập thể và không đơn phương có hành vi làm gián đoạn quan hệ quản lý. Cô vẫn là nghệ sĩ độc quyền của An Thịnh. Cô không có quyền tự ý rời đi chỉ vì đang có tranh chấp truyền thông.”
Câu cuối được nói bằng giọng đều, gần như một điều hiển nhiên. Hạ Nhiên siết bàn tay đặt trên đầu gối. Tô Mạn thấy chuyển động đó nhưng chỉ đẩy cốc nước về phía cô, không chạm vào người cô. “Tôi chưa từng nói hôm nay tôi muốn đơn phương chấm dứt hợp đồng.” Hạ Nhiên nói. “Các anh là người đưa chuyện rời đi vào trước.” Phòng họp im đi một thoáng. Lục Trì ghi một dòng vào sổ. Tô Mạn nhìn Chu Khải, nhận ra anh ta vừa để lộ mục tiêu thật: không chỉ ép Hạ Nhiên xác nhận câu chuyện về bản guide, mà còn đóng sẵn mọi lối thoát trước khi cô kịp hỏi mình có thể thoát bằng cách nào.
Chu Khải đổi hướng. Anh nói một nghệ sĩ liên quan đã xác nhận bản guide được đưa vào phiên làm việc chung và mọi thành viên đều biết có sự chỉnh sửa tập thể. Hạ Nhiên hỏi người đó là ai. Phía An Thịnh từ chối nêu tên vì “bảo mật nội bộ”. “Nếu đó là lời của Bạch Dao, tôi không đồng ý để biên bản của chị ấy thay cho lời của tôi.” Hạ Nhiên nói. “Nếu không phải, xin ghi rõ các anh đang dùng một nguồn không xác định để ép tôi ký.” Người ghi biên bản lại nhìn trưởng pháp chế. Lần này ông ta gật đầu rất chậm.
Tô Mạn không bỏ lỡ vẻ khó chịu lướt qua mặt Chu Khải. Hạ Nhiên vẫn sợ. Cô nói chậm hơn bình thường và phải dừng để lấy hơi giữa hai câu. Nhưng cô không còn chờ Tô Mạn quyết định câu nào được phép nói. Đó là thay đổi nhỏ đến mức người ngoài có thể không thấy, còn Tô Mạn biết nó đủ khiến một kịch bản được chuẩn bị cả đêm lệch khỏi đường ray.
Tập hồ sơ màu đen cuối cùng được mở ra. Trưởng pháp chế lấy một tờ giấy có dấu xác nhận bản sao, đặt cạnh văn bản mới. Ở góc phải là mã HT-PL03. Phần giữa ghi “Phiếu xác nhận bàn giao và chấp thuận khai thác bản thu”, phía dưới có chữ ký Hạ Nhiên. Hạ Nhiên không chạm vào tờ giấy. Màu trên môi cô rút sạch. “Cô xác nhận đây là chữ ký của mình?” trưởng pháp chế hỏi. Tô Mạn đã thấy quá nhiều người bị buộc trả lời một câu đúng để người khác dùng nó chứng minh cả câu chuyện sai. Cô nhìn Hạ Nhiên, chờ. Không ra hiệu phủ nhận, cũng không nói thay rằng cần thêm thời gian. “Là chữ ký của tôi.” Hạ Nhiên đáp. Chu Khải khẽ thở ra, nhưng cô nói tiếp trước khi anh ta kịp đẩy bản xác nhận mới sang. “Tôi ký. Tôi không nói tôi tự nguyện.”
“Cô có bằng chứng bị cưỡng ép không?” Lục Trì đặt bút xuống. “Đề nghị cung cấp bản gốc, toàn bộ các trang được ký cùng thời điểm, nhật ký ra vào, danh sách người tham dự và camera khu vực ký. Đồng thời bảo toàn dữ liệu, không xóa hoặc ghi đè trong thời gian tranh chấp.”
Trưởng pháp chế khép tập hồ sơ. “Yêu cầu sẽ được xem xét. Trước mười hai giờ hôm nay, nếu cô Hạ Nhiên không ký xác nhận nghĩa vụ, công ty sẽ tiến hành các biện pháp bảo vệ quyền lợi, bao gồm đình chỉ toàn bộ hoạt động, yêu cầu bồi thường và khởi kiện.” “Ghi rõ chúng tôi từ chối ký tại chỗ vì chưa được cung cấp hồ sơ đầy đủ.” Lục Trì nói. “Và ghi rõ tôi không xác nhận đã tự nguyện đưa guide.” Hạ Nhiên thêm vào.
Buổi làm việc kết thúc lúc mười giờ mười một. Không ai giữ họ lại ở cửa. Nhưng khi Hạ Nhiên đứng lên, trưởng pháp chế nói sau lưng cô: “Cô có thể rời khỏi phòng này. Điều đó không có nghĩa cô được rời khỏi An Thịnh.” Hạ Nhiên dừng bước. Tô Mạn tưởng cô sẽ quay lại, nhưng cô chỉ hỏi được xem lại tờ phiếu có chữ ký một lần nữa. Lục Trì yêu cầu đặt tài liệu trên bàn, không mang ra ngoài. Họ cùng nhìn vào dòng chữ nhỏ dưới phần ký tên: địa điểm ký là Phòng kiểm soát hậu trường số 3; thời gian hai mươi ba giờ bốn mươi tám phút, ngay sau đêm diễn đầu tiên Hạ Nhiên được đứng tên riêng trên áp phích.
Tô Mạn nhớ đến những lời Hạ Nhiên đã viết lúc gần sáng: vì sao một chữ ký có thể biến lời của tôi thành lời của họ. Bây giờ cô hiểu câu hỏi ấy không bắt đầu từ scandal hiện tại. Nó bắt đầu từ một căn phòng hậu trường mà Hạ Nhiên chưa từng kể.
Ra khỏi thang máy, Hạ Nhiên mới lên tiếng. Giọng cô thấp nhưng không còn run. “Em nhớ đêm đó rồi.” Tô Mạn không hỏi ngay. Hạ Nhiên nhìn thẳng vào cánh cửa kính của sảnh An Thịnh, nơi ánh nắng buổi sáng phủ lên mọi thứ một lớp sáng sạch sẽ giả tạo. “Sau buổi diễn, họ giữ em trong phòng kiểm soát. Cửa không mở cho đến khi em ký.”
