Bỏ qua nội dung

Nha Tro Cuoi Hem

Chương 28 - Chương 28: Sổ Xăng Dầu

Chương 28: Sổ Xăng Dầu

Cái tên vừa rơi xuống bàn, căn phòng không ai lên tiếng ngay. Vũ nhìn ông Bảy, chờ một dấu hiệu cho thấy người đàn ông già đã lẫn giữa ký ức và sợ hãi, nhưng ông chỉ ngồi im, hai vai thu lại như vừa tự kéo một tấm cửa nặng qua khỏi ngực. Bảo Châu là người phá khoảng lặng. Cô không hỏi Lý Tú Anh là ai, cũng không cho phép bất kỳ ai nối cái tên ấy với một hồ sơ cũ ngay tại chỗ. “Ông nhớ chính xác cô ấy nói gì?” Ông Bảy nhắm mắt thêm lần nữa. “Cô ấy nói: ‘Đừng gọi cái tên đó.’ Không nói đó không phải tên mình. Tôi chỉ nhớ vậy.” Lý Tường ghi nguyên câu, gạch dưới hai chữ “nguyên văn”. Vũ buộc bàn tay đang siết trên đầu gối thả lỏng. Một cái tên có thể mở cửa, cũng có thể đẩy tất cả vào một lối sai nếu họ bước quá nhanh.

Bảo Châu cho dừng lời khai lúc gần sáng. Ông Bảy được chuyển sang phòng khác và không ai tiếp tục hỏi. Trước khi cửa khép lại, ông gọi Vũ. “Cây xăng gần cầu Đông Phú, phía sau có cây bàng cụt ngọn. Chủ tên Thành. Hồi đó xe An Tín đổ chịu, cuối tháng mới trả.” Người áo mưa xanh không xuống xe; tài xế hoặc người phòng điều hành ký sổ. Bảo Châu nghe xong nói: “Chúng ta không dùng tên ông để mở cửa. Nhắc đúng chủ cây xăng là đủ báo cho họ biết ông đã khai đến đâu.”

Lý Tường đối chiếu đăng ký kinh doanh và ảnh bản đồ, xác nhận cây xăng vẫn do Nguyễn Văn Thành đứng tên. Bảo Châu thống nhất chỉ tiếp cận vào giờ mở cửa, đi hai xe và không để ông Bảy xuất hiện. Đỗ Nam làm việc về việc tự nguyện cung cấp tài liệu, Lâm Từ quan sát vòng ngoài. “Mục tiêu là xác nhận cuốn sổ,” Bảo Châu nhắc. “Không ai tự lấy bản gốc khi chưa có biên nhận.” Vũ hiểu câu đó nói với mình nhiều hơn với những người còn lại.

Sáu giờ mười lăm, cầu Đông Phú đã đông xe công nhân. Cây xăng nằm khuất sau một dãy quán sửa lốp, chỉ có hai trụ bơm cũ và một căn phòng kính phủ bụi dầu. Mùi xăng, cà phê cháy và nước mưa đọng dưới rãnh trộn vào nhau. Ông Thành đang dùng khăn lau mặt đồng hồ bơm, nghe Đỗ Nam giới thiệu thì nhìn cả nhóm từ giày lên tới mặt. “Sổ bán chịu cũ thì có, nhưng chuyện của khách tôi không đưa cho người lạ. Mấy anh chị có giấy gì?” Đỗ Nam không ép. Anh đặt giấy giới thiệu và thông tin liên hệ lên quầy, giải thích họ đang xác minh một tuyến xe liên quan đơn trình báo cũ; ông Thành có quyền từ chối, hoặc chỉ cho xem phần ông đồng ý. Bảo Châu nói thêm: “Nếu có trang đúng ngày, chúng tôi muốn lập biên bản tại chỗ. Bản gốc vẫn ở đây cho đến khi ông đồng ý bàn giao hoặc có yêu cầu chính thức.”

Ông Thành hỏi khoảng thời gian rồi cau mày khi nghe “đêm mười hai, cách đây tám năm”. “Sổ lâu vậy chưa chắc còn. Tôi giữ để đối nợ, nhưng kho sau dột mấy trận.” Ông dẫn họ vào căn buồng chất thùng carton, cuống hóa đơn và sổ bìa cứng buộc dây thun. Không ai được tự mở. Ông lần từng năm, càu nhàu rằng An Tín nợ dai, xe chạy đêm nhiều, người ký thay như thay áo. Bảo Châu không hỏi chen, để ông tự tìm.

Quyển sổ họ cần có bìa xanh, góc dưới phồng vì ngấm nước. Ông Thành mang ra bàn, tự lật trang. Mỗi dòng gồm ngày, giờ, biển số, số công-tơ-mét, số lít, tên đơn vị và chữ ký người nhận. Nhiều trang đầu chỉ ghi xe tải và xe ca công nhân. Đến tuần có đêm mười hai, nhịp tay ông chậm lại. Ở dòng 23 giờ 42 phút, một chiếc xe mười hai chỗ đổ ba mươi tám lít dầu, đơn vị thanh toán ghi “AT-04”. Biển số được viết đủ: 51B-438.17. Bên cạnh là số công-tơ-mét 186.742 và một chữ ký ngoằn ngoèo chỉ còn nhìn rõ nét đầu giống chữ B. Ông Bảy từng nói mình thường ký tắt khi vội. Bảo Châu không gọi đó là chữ ký của ông. Cô chỉ yêu cầu chụp toàn trang, cả gáy sổ, số trang trước sau và thước tỷ lệ đặt cạnh mép giấy.

Vũ đọc con số biển kiểm soát hai lần. Chiếc xe trắng đêm qua bị bùn che gần hết, nhưng Lâm Từ đã nhìn được cụm cuối khi xe nghiêng qua ổ gà: “17 hoặc 71”. Ảnh cô chụp không đủ để kết luận, song “17” giờ đã có một điểm để đối chiếu. Quan trọng hơn là ngày giờ. Đêm mười hai, Quỳnh và hai cô gái được đưa khỏi kho trước nửa đêm; trạm cân cũ cách cây xăng chưa đầy bốn cây số. Sổ không chứng minh ai ngồi trong xe, nhưng nó đặt đúng chiếc xe mà ông Bảy mô tả vào đúng khu vực, đúng khoảng thời gian. Vũ nghe lại trong đầu câu Quỳnh hỏi mấy giờ được về. Anh muốn lấy cuốn sổ, muốn giữ nó trong tay như giữ một thứ không thể chối, nhưng chính cảm giác ấy khiến anh lùi khỏi bàn nửa bước.

Lý Tường kiểm tra các dòng kế tiếp và phát hiện cùng biển số xuất hiện lần nữa lúc 3 giờ 18 phút. Lần này chỉ đổ mười hai lít, số công-tơ-mét là 186.816, chênh bảy mươi bốn cây số. Cột đơn vị vẫn là AT-04, nhưng phần người nhận không ký tên mà ghi hai chữ nhỏ: “đổi lái”. Mực ở hai dòng cùng loại, độ nhòe tương tự, không có dấu hiệu vừa thêm vào, song đó mới chỉ là quan sát bằng mắt. Ông Thành chống tay lên bàn. “Hồi ấy xe này hay chạy vòng. Tài xế đầu giao ở trạm cân, người sau lấy xe. Có bữa họ bảo ghi đổi lái để cuối tháng khỏi cãi tiền dầu.” Bảo Châu hỏi ai yêu cầu cách ghi ấy. Ông Thành nói người gọi điện thường tự xưng từ phòng điều hành An Tín, đôi khi xưng “Hòa”, nhưng ông chưa từng gặp mặt và cũng không biết đó là tên thật hay tên gọi chung.

Bảo Châu nhờ ông Thành chỉ kể điều trực tiếp biết, không ghép với lời ông Bảy. Ông đồng ý cho sao chụp hai trang và ký xác nhận cuốn sổ đang được giữ tại cây xăng, dù không bảo đảm chưa từng có ai khác chạm vào trong tám năm. Đỗ Nam đề nghị bàn giao ngay, nhưng ông Thành từ chối vì sổ còn liên quan đối nợ và thuế. Đỗ Nam không tranh; anh lập biên bản tình trạng, số trang và đề nghị giữ nguyên hiện trạng. Ông Thành ký rồi cất sổ vào tủ sắt, khóa bằng chìa đeo ở thắt lưng.

Bên ngoài, Lâm Từ báo có một xe máy màu đen đỗ ở quán sửa lốp đối diện từ trước khi họ tới. Người ngồi trên xe đội mũ bảo hiểm kín, không vào sửa, chỉ nhìn điện thoại. Khi Lâm Từ đổi vị trí, chiếc xe rời đi về hướng quốc lộ. Cô chụp được dáng xe và hai số cuối biển, chưa đủ nhận dạng. Bảo Châu không cho bám theo. “Có thể là người chờ khách, cũng có thể đang canh. Chúng ta đã lộ việc đến đây rồi.” Cô yêu cầu Đỗ Nam ưu tiên thủ tục bảo toàn bản gốc, còn Lý Tường sao lưu ảnh vào hai thiết bị tách biệt. Vũ nhìn ngăn tủ sắt vừa khóa. Tấm thép mỏng và một ổ khóa cũ không làm anh yên tâm, nhưng họ không thể biến nỗi lo thành quyền tự ý mang tài liệu đi.

Mười phút sau, tiếng kim loại va mạnh vang ngoài trụ bơm. Nhân viên hét có dầu tràn; ống dẫn từ thùng phụ của xe giao hàng đã tuột, chất lỏng loang qua nền xi măng. Ông Thành khóa van, Đỗ Nam và Vũ kéo cát chắn rãnh, còn nhân viên ngắt cầu dao khu bơm. Đèn tắt, camera trên mái cũng tắt theo. Hơn một phút sau, Lâm Từ chạy vào báo một người mặc áo giao hàng vừa dắt xe khỏi lối hông, không mang theo thùng hàng.

Bảo Châu quay ngay vào phòng sau. Cánh cửa không bị phá, nhưng ô cửa sổ nhỏ cạnh mái tôn đã mở. Chốt nhôm nằm dưới nền, vết cắt còn sáng. Tủ sắt vẫn khóa; chìa vẫn ở thắt lưng ông Thành. Ông run tay tra chìa, mở ngăn dưới. Tiền lẻ, sổ nợ năm khác và túi hóa đơn còn nguyên. Khoảng trống ở giữa vừa đúng chiều ngang quyển bìa xanh. Không ai cần hỏi cuốn nào mất. Ông Thành dựa vào tủ, mặt trắng bệch. “Tôi mới bỏ nó vào đây.” Đỗ Nam yêu cầu mọi người không chạm thêm, đồng thời gọi người bảo vệ hiện trường và kiểm tra lối hông. Bảo Châu nhìn dây camera. Nó không mất điện vì cầu dao; đầu cáp mạng đã bị rút khỏi bộ ghi từ sáu phút trước sự cố tràn dầu.

Vũ đứng trước khoảng trống trong tủ, cảm giác nóng chạy từ cổ xuống ngực. Họ đã chạm được vào một vật có ngày, giờ, biển số và quãng đường; rồi chỉ trong lúc làm đúng quy trình, bản gốc biến mất. Nhưng lần này không phải mất sạch. Lý Tường xác nhận ảnh toàn trang, ảnh chi tiết và đoạn video ông Thành tự lật sổ đã được lưu ở hai nơi. Đỗ Nam có biên bản ký trước khi xảy ra vụ lấy cắp. Những thứ ấy chưa thay thế được bản gốc, nhưng đủ chứng minh cuốn sổ đã tồn tại và bị nhắm đến sau khi họ mở nó. Bảo Châu nói rất thấp: “Kẻ lấy sổ không chỉ biết chúng ta đến cây xăng. Hắn biết chính xác phải lấy quyển nào.”

Ông Thành ngẩng phắt lên. “Tôi không nói với ai.” Không ai buộc tội ông. Bảo Châu hỏi ai từng biết kho sổ và chìa khóa tủ; ông kể tên con trai, kế toán cũ, hai nhân viên lâu năm và một người từng đến đối chiếu nợ cho An Tín. Người cuối cùng không để lại giấy giới thiệu, nhưng ông nhớ chiếc đồng hồ dây kim loại và cách hắn không bao giờ tự xưng đầy đủ. Vũ nhìn Bảo Châu. Cô không cần nhắc lại cái tên đã xuất hiện trong lời khai đêm qua. Ngoài sân, lớp cát phủ lên vệt dầu thành một đường đen ngoằn ngoèo dẫn thẳng tới lối hông. Ở đó, Lâm Từ nhặt được một mảnh giấy ướt dính dưới bánh xe, chỉ còn đọc được một dòng in mờ: “AT-04 – thu hồi chứng từ gốc.”