Bỏ qua nội dung

Me Ke Cua Em

Chương 19 - Chương 19: Một Bản Sao Quá Mới

Chương 19: Một Bản Sao Quá Mới

Thừa Vũ vẫn đặt ngón tay trên dòng chữ ký của Trần Vân. Phần giấy dưới đầu ngón tay đã ngả vàng, còn nét mực đen thì khô cứng như một lời khai bị giữ lại quá lâu. Anh ngẩng lên, giọng thấp: “Chìa khóa đâu?”

Trần Vân không trả lời ngay. Ánh mắt cô lướt về phía cửa phòng làm việc, như thể chỉ cần bước qua ngưỡng đó là có thể thoát khỏi câu hỏi. Hứa Nghi khép bìa hồ sơ, đặt bàn tay lên gáy tập giấy để Thừa Vũ không lật thêm trong lúc nóng giận. “Tôi không hỏi cô có rạch ảnh hay không,” cô nói. “Tôi chỉ hỏi đường đi của chiếc chìa.”

“Sau đám tang, cô Mai bảo tôi đưa cho cô ấy.” Trần Vân nói rất nhỏ. “Cô ấy bảo đồ của cô Thanh phải kiểm lại, tránh thất lạc. Tôi đưa chìa, không làm giấy vì… vì trong nhà.”

“Bao giờ cô ấy trả?”

“Không trả.”

Thừa Vũ bật cười, nhưng tiếng cười không có chút nhẹ nhõm nào. “Cô giữ chìa tủ, cô ký nhận chìa riêng của vợ tôi, rồi giao cho người khác mà không báo tôi?”

“Lúc đó ông chủ gần như không ở nhà. Cô Mai nói đã hỏi ý ông.” Trần Vân siết hai bàn tay vào nhau. “Sau này tôi có nhắc, cô ấy bảo ổ khóa hộp đã thay, chiếc chìa cũ không còn dùng được. Tôi tưởng chuyện đã xong.”

“Cô tưởng, hay cô cần phải tin như vậy?” Hứa Nghi hỏi.

Trần Vân nhìn cô. Trong đôi mắt đỏ lên vì căng thẳng không có vẻ của người vừa bị lật mặt hoàn toàn, chỉ có nỗi sợ của một người đã quen tự thu nhỏ mình trước người có quyền đuổi việc. Hứa Nghi vẫn chưa biết nỗi sợ ấy bắt đầu từ đâu. Cô cũng không có ý định thay một kết luận vội vàng về An Nhiên bằng một kết luận vội vàng khác về Trần Vân.

Thừa Vũ lấy điện thoại. “Anh gọi Tú Mai.”

“Chưa.” Hứa Nghi giữ giọng bình thường. “Chị ấy đã biết chúng ta tìm tủ chìa khóa. Nếu hỏi ngay, câu trả lời sẽ được chuẩn bị quanh chiếc chìa. Em muốn kiểm tra thứ mà người ta nghĩ chúng ta chưa hiểu.”

Anh nhìn cô một lúc rồi hạ điện thoại. Sự miễn cưỡng ấy không phải tin tưởng hoàn toàn; nó giống một người vừa phát hiện cách phản ứng quen thuộc của mình đã giúp sự việc bị che đi suốt nhiều năm. Hứa Nghi cầm bìa xanh, yêu cầu Trần Vân ở lại phòng khách và không gọi cho bất kỳ ai. Thừa Vũ không tranh cãi và đi theo cô lên tầng.

Cánh cửa phòng An Nhiên vẫn đóng. Khay nước đã biến mất, nhưng chiếc đĩa đựng bánh được đặt lại bên ngoài, sạch đến mức không còn một vụn nhỏ. Hứa Nghi ngồi xuống cách cửa một khoảng, không chạm tay vào tay nắm.

“Cô tìm được sổ chìa khóa,” cô nói. “Chiếc hộp của mẹ em có hai chìa. Một chìa từng được giao cho cô Vân, sau đó cô ấy đưa cho cô Tú Mai.”

Bên trong không có tiếng động. Thừa Vũ đứng ở đầu hành lang, sắc mặt thay đổi khi nghe Hứa Nghi nói thẳng tên người trong nhà với con gái. Trước đây anh thường lựa lời để giữ hòa khí. Chính những lời được lựa quá kỹ đã khiến An Nhiên chỉ còn nghe thấy phần kết tội mình.

Một lúc sau, giọng cô bé vang lên sát phía bên kia cánh cửa. “Vậy cô tin em chưa?”

Hứa Nghi nhìn đường sáng mảnh dưới chân cửa. “Cô tin em không rạch tấm ảnh. Nhưng chỉ cô tin thì chưa đủ. Cô cần chứng minh để lần sau không ai có thể bắt em nhận lỗi bằng một câu ‘chỉ có em giữ chìa’ nữa.”

“Cô muốn lấy cái hộp.”

“Không. Cô chỉ muốn nhìn tấm ảnh nếu em đồng ý. Em giữ hộp, giữ các giấy tờ và đứng cạnh cô trong suốt lúc kiểm tra. Cô không đọc thứ gì khác.”

Im lặng kéo dài. Hứa Nghi không nhắc lại. Cô nghe tiếng vật gì đó được kéo trên sàn, rồi tiếng khóa xoay một nấc. Cánh cửa mở chưa đầy một gang tay. An Nhiên đứng phía sau, một mắt và nửa gương mặt hiện trong khe tối. Em không nhìn cha, chỉ nhìn Hứa Nghi.

“Không được cầm vào mặt ảnh.”

“Được.”

An Nhiên đặt tấm ảnh vào một túi nhựa trong, đẩy qua khe cửa. Hai ngón tay em vẫn giữ mép túi, như thể chỉ cần Hứa Nghi có một động tác sai, em sẽ kéo nó lại ngay. Hứa Nghi không nhận hẳn. Cô để túi nằm trên sàn, lấy điện thoại bật đèn rồi nghiêng ánh sáng dọc theo vết rạch.

Dưới ánh đèn xiên, bề mặt tấm ảnh phản sáng thành một dải lạnh. Vết cắt chạy qua khuôn mặt Chu Mạn Thanh, nhưng hai mép không xơ như giấy ảnh cũ. Chúng cong lên rất mỏng, sắc và trắng. Ở một góc gần vai An Nhiên, lớp ảnh bong khỏi nền chưa đến một milimét; phía dưới là màu giấy vàng hơn, có vân hạt nhỏ và một đường mực xanh bị che mất một nửa.

Hứa Nghi đổi góc đèn. Cô không luồn móng tay vào khe, chỉ dùng mép một tờ giấy trắng đặt cạnh để nhìn độ dày. Tấm ảnh không phải một lớp. Phần trên là giấy in bóng, trắng lạnh, đường cắt máy còn thẳng. Phần dưới cũ hơn, hơi cong và có dấu ép ở bốn góc, giống một tấm ảnh từng nằm lâu trong album. Vệt keo cô thấy từ trước nằm giữa hai lớp.

“Anh nhìn mép này.” Cô gọi Thừa Vũ lại nhưng không cho anh cúi quá gần. “Vết rạch chỉ xuyên qua lớp trên. Phần nền bên dưới không đứt.”

Thừa Vũ nhìn một lúc, môi mím chặt. “Đây là ảnh in lại.”

“Ít nhất là lớp trên được in lại gần đây.” Hứa Nghi sửa. “Chưa thể nói bản gốc ở đâu, cũng chưa thể nói ai dán nó. Nhưng tấm ảnh mọi người dùng để kết luận An Nhiên tự phá không phải một di vật nguyên trạng.”

Bàn tay giữ túi nhựa của An Nhiên siết lại. “Mẹ em có còn không?”

Câu hỏi khiến hành lang im đi. Em không hỏi người trong ảnh, cũng không hỏi tấm giấy. Hứa Nghi hiểu em đang hỏi liệu thứ thật cuối cùng của mẹ có còn ở đâu đó hay đã bị người lớn lấy mất.

“Cô chưa biết,” cô đáp. “Nhưng nếu có người phải làm một bản in mới để rạch, thì chúng ta có lý do để tìm bản cũ. Cô không hứa sẽ tìm được ngay. Cô chỉ hứa sẽ không để ai gọi bản này là bằng chứng em tự làm nữa.”

An Nhiên nhìn cô rất lâu. Rồi em buông tay khỏi mép túi.

Đó không phải là mở cửa. Chỉ là một lần đứa trẻ cho phép người khác giữ một vật của mình lâu hơn vài giây. Hứa Nghi chụp ảnh hai mặt qua lớp nhựa, đặt cạnh thước giấy để ghi lại kích thước và phần mép bong. Cô yêu cầu Thừa Vũ chụp lại toàn bộ quá trình từ xa, có đồng hồ trên màn hình, sau đó tự tay đẩy túi ảnh trở vào khe cửa.

“Em cất đi.”

An Nhiên nhận lại. Trước khi đóng cửa, em nói: “Cô Vân biết nó là bản sao không?”

“Cô sẽ hỏi.”

“Còn cô Tú Mai?”

Hứa Nghi không trả lời thay cho chứng cứ. “Cô ấy sẽ phải tự trả lời.”

Cửa khép lại, nhưng khóa không xoay ngay. Hứa Nghi đứng lên. Khi cô và Thừa Vũ xuống tầng, Trần Vân vẫn ngồi ở mép ghế phòng khách. Cô ta nhìn chiếc điện thoại trong tay Hứa Nghi rồi cúi đầu trước cả khi được hỏi.

“Cô từng thấy tấm ảnh được in lại chưa?” Hứa Nghi đặt ảnh chụp phần mép hai lớp lên bàn, không đưa sát cho cô ta. “Chỉ trả lời điều cô biết.”

Trần Vân nhìn màn hình, mặt tái đi. “Tôi thấy cô Mai mang một phong bì ảnh về. Khoảng… hơn một tháng trước. Cô ấy bảo in lại ảnh cũ để làm khung cho cô bé.”

“Cô có thấy ảnh nào?”

“Không. Tôi chỉ thấy phong bì của tiệm ảnh.”

“Cô đã mở hộp cho cô ấy?”

“Không.” Trần Vân lắc đầu, lần này chậm hơn. “Cô Mai không cần tôi mở. Cô ấy nói vẫn còn chìa.”

Thừa Vũ quay đi, hai vai cứng lại. Hứa Nghi nhìn đồng hồ rồi mới gật cho anh gọi. Tú Mai bắt máy ở hồi chuông thứ hai. Giọng bà ta bình tĩnh, thậm chí còn có chút mệt mỏi đúng lúc, như thể người bị làm phiền mới là người chịu thiệt.

“Chị chưa từng cầm chìa phụ của hộp gỗ?” Hứa Nghi hỏi sau khi Thừa Vũ bật loa.

“Không. Cô Vân nhớ nhầm thì các em hỏi cô ấy. Chị không có nghĩa vụ giải thích mọi thứ trong nhà chỉ vì em thích đóng vai điều tra.”

“Chị có mang ảnh cũ của Chu Mạn Thanh đi in lại trong tháng trước không?”

Đầu dây bên kia ngừng một nhịp rất ngắn. “Ảnh trong nhà này được in lại nhiều lần. Chuyện đó chứng minh gì?”

“Tôi chưa nói ảnh được in ở đâu hay vào thời điểm nào.”

Tú Mai cười nhạt. “Hứa Nghi, em đang hỏi một câu rồi cố biến bất kỳ câu trả lời nào thành sơ hở. Tấm ảnh hỏng nằm trong phòng An Nhiên. Con bé nổi giận, khóa cửa, không cho ai kiểm tra. Nếu em thật sự muốn tốt cho nó, em nên đưa nó đi gặp chuyên gia thay vì làm nó tin cả nhà đang hại nó.”

Lời nói được sắp rất gọn: phủ nhận chiếc chìa, làm loãng chuyện in ảnh, rồi kéo trọng tâm trở lại trạng thái tâm lý của một đứa trẻ. Hứa Nghi không tranh cãi. “Vậy chị xác nhận chị chưa từng nhận chìa số mười hai và không yêu cầu in tấm ảnh đang bị rạch?”

“Chị không ký bất kỳ thứ gì qua điện thoại.”

“Tôi chỉ hỏi chị có phủ nhận không.”

“Chị không tiếp tục cuộc nói chuyện vô nghĩa này.”

Cuộc gọi bị ngắt. Thừa Vũ nhìn màn hình tối, bàn tay nắm chặt đến nổi gân. “Anh sẽ tới gặp chị ta.”

“Không phải tối nay.” Hứa Nghi thu điện thoại. “Bây giờ chị ấy biết chúng ta đã nhận ra ảnh bị tráo. Nếu bản gốc còn ở đâu đó, hành động nóng vội chỉ cho chị ấy lý do di chuyển nó.”

“Vậy em định làm gì?”

“Ghi lại lời Trần Vân. Sao lưu ảnh chụp. Giữ nguyên sổ chìa khóa. Và từ giờ, bất kỳ giấy tờ nào liên quan đến An Nhiên cũng không được rời khỏi nhà mà không có danh sách.”

Chuông cửa vang lên giữa lúc mưa ngoài hiên nặng hạt hơn. Người quản gia vừa mở cửa, Hứa Nghi đã thấy Tô Dĩnh đứng dưới mái che, tóc và vai áo dính nước, một tay cầm cặp tài liệu, tay kia giữ điện thoại có tin nhắn Hứa Nghi gửi chưa đầy một giờ trước.

Tô Dĩnh bước vào, nhìn bìa hồ sơ xanh trên bàn rồi nhìn sắc mặt từng người. Cô không hỏi về tấm ảnh trước. “Tôi đến vì cái tên Chu Mạn Thanh,” cô nói. “Ba năm trước, cô ấy từng hỏi tôi một việc liên quan đến tài sản của An Nhiên.”