Bỏ qua nội dung

Me Ke Cua Em

Chương 16 - Chương 16: Tấm Ảnh Bị Rạch

Chương 16: Tấm Ảnh Bị Rạch

Ổ khóa đồng đung đưa dưới móc, va vào thành hộp một tiếng khô khốc. An Nhiên vẫn quỳ trên sàn, chìa khóa nằm giữa hai ngón tay nhưng cổ tay đã cứng lại. Em nhìn khe nắp hé mở như nhìn một vết nứt vừa xuất hiện trên thứ cuối cùng mình còn giữ được. Thừa Vũ đứng ngoài cửa, giọng thấp đi. “An Nhiên, để ba xem.”

“Không.” Câu trả lời bật ra gần như một tiếng quát. Cô bé ôm mép hộp sát vào đầu gối. Thừa Vũ theo phản xạ bước lên, Hứa Nghi lập tức giơ tay chặn anh lại. Cô chỉ nhìn An Nhiên. “Con muốn đóng cửa không?”

An Nhiên lắc đầu, môi mất màu. “Nếu đóng cửa, họ sẽ nói em giấu thứ gì đó.”

Hứa Nghi nghe chữ “họ” mà không hỏi nó gồm những ai. Một đứa trẻ đã quen bị kết tội thường không còn phân biệt từng khuôn mặt; trong ký ức của em, người lớn đứng chung thành một phía. “Vậy cô đứng đây. Ba con vẫn ở ngoài. Không ai chạm vào hộp nếu con chưa cho phép.” Thừa Vũ mím môi nhưng không phản đối.

An Nhiên đặt chìa khóa sang bên cạnh rồi luồn ngón tay vào khe nắp. Chiếc nắp mở rất chậm. Bản lề cũ kêu lên một tiếng nhỏ, mỏng như tiếng thở bị giữ quá lâu. Bên trong hộp được lót bằng vải xanh sẫm. Trên cùng là chiếc kẹp tóc hình chiếc lá, hai tấm vé xem phim đã nhòe mực và một xấp giấy gấp tư buộc bằng dây trắng. Ánh mắt An Nhiên đi từ trái sang phải, dừng ở từng món như đang đếm lại một trật tự chỉ mình em biết.

“Chiếc khăn tay đâu rồi?”

Hứa Nghi nhìn vào khoảng trống hình vuông bên cạnh xấp giấy. Trên lớp vải lót có một vùng màu đậm hơn, chứng tỏ trước đó từng có vật nằm ở đó đủ lâu để che bụi. An Nhiên vội nhấc xấp giấy lên. Phía dưới là chiếc khăn tay màu kem bị vò lại, nhét lệch sang góc phải. Em thở ra một hơi ngắn, nhưng bàn tay bỗng dừng giữa không trung.

Dưới chiếc khăn là một tấm ảnh chụp Chu Mạn Thanh ngồi trên bậc thềm phủ nắng, An Nhiên khi còn nhỏ tựa vào vai bà. Người phụ nữ mặc váy xanh nhạt, tóc buộc thấp, một tay giữ chiếc mũ rơm trên đầu con gái. Nụ cười của bà không hướng vào ống kính mà hướng xuống đứa trẻ bên cạnh.

Ba đường rạch chéo cắt qua khuôn mặt Chu Mạn Thanh. Đường đầu tiên kéo từ mép tóc xuống khóe môi. Đường thứ hai sâu hơn, làm lớp giấy ảnh bật trắng. Đường cuối cùng đi ngang qua mắt rồi dừng sát phần vai của An Nhiên. Khuôn mặt cô bé trong ảnh vẫn nguyên vẹn.

An Nhiên không phát ra tiếng. Em đưa tay lên nhưng dừng cách mặt ảnh chỉ một đốt ngón tay, như sợ hơi ấm từ mình cũng làm vết thương kia rộng thêm. Hai vai em bắt đầu run. Chiếc khăn tay rơi xuống sàn. Thừa Vũ nhìn thấy tấm ảnh từ ngoài cửa, sắc mặt thay đổi. “Ai làm chuyện này?”

An Nhiên giật tấm ảnh lên, ép vào ngực. “Ba hỏi em à?”

“Ba không hỏi con.”

“Nhưng ba đang nhìn em.” Thừa Vũ khựng lại. Có lẽ anh chỉ nhìn thứ duy nhất đang chuyển động trong căn phòng, nhưng với An Nhiên, mọi ánh nhìn chậm một nhịp đều đã quá giống những lần trước.

Hứa Nghi hạ người ngồi xuống, vẫn cách chiếc hộp một khoảng. “Con nhớ vị trí tấm ảnh tối qua không?”

An Nhiên quay sang cô. Trong đôi mắt đỏ lên có một tia sắc lạnh. “Cô cũng bắt đầu hỏi em rồi.”

“Cô hỏi để giữ lại điều con nhớ trước khi quá nhiều người nói chen vào.” Hứa Nghi đặt hai bàn tay lên đầu gối, để em nhìn thấy chúng hoàn toàn trống. “Con không cần trả lời ngay.”

Tiếng mưa chạm cửa kính trở nên rõ ràng. Một lúc sau, An Nhiên mới nói: “Ảnh ở dưới xấp giấy. Mặt ảnh úp xuống. Khăn tay gấp vuông, để bên trái. Tối qua em có nhìn ảnh. Nó không bị rạch.”

Hứa Nghi nhìn vào lòng hộp. Xấp giấy bị đặt ngược chiều với những tấm vé. Khăn tay bị vò và nhét sang góc. Người đã mở hộp không chỉ lấy một món; họ đã lục qua rồi cố xếp lại trong vội vàng. Ba đường rạch có mép rất thẳng, không giống vết xé bằng tay. Trên tấm vải xanh gần ổ khóa còn vài hạt trắng li ti, mỏng như bụi giấy ảnh vừa bong.

“Trong phòng con có dao rọc giấy không?” cô hỏi.

An Nhiên siết tấm ảnh. “Cô nghĩ em làm?”

Hứa Nghi biết mình đã chọn đúng câu hỏi nhưng sai thời điểm. Cô không vội chữa bằng một lời ngọt ngào. “Không. Cô nghĩ vết cắt được tạo bởi một lưỡi mỏng. Cô cần biết trong phòng có vật nào như vậy để loại trừ, nhưng lẽ ra cô phải nói rõ trước.”

An Nhiên nhìn cô rất lâu rồi chỉ về phía bàn học. “Kéo ở ngăn trên. Không có dao rọc giấy.”

“Cô sẽ không mở ngăn kéo.”

“Em biết.” Câu nói nhỏ đến mức gần như bị tiếng mưa nuốt mất.

Ngoài hành lang vang lên bước chân vội. Trần Vân xuất hiện ở đầu cầu thang, trên tay còn cầm khăn bếp. “Có chuyện gì vậy?” Cô nhìn qua vai Thừa Vũ, thấy chiếc hộp mở thì mặt tái đi. Ánh mắt dừng ở ổ khóa trước, rồi mới chuyển sang tấm ảnh trong tay An Nhiên.

Hứa Nghi ghi nhớ thứ tự ấy. “Từ sáng đến giờ ai lên tầng hai?”

“Tôi lên thay bình hoa ở hành lang, rồi xuống ngay.”

“Có vào phòng An Nhiên không?”

“Không.” Câu trả lời chậm hơn lúc dưới bếp. Trần Vân liếc cánh cửa đang mở. “Phòng cô chủ tôi không tự tiện vào.”

An Nhiên bật cười một tiếng rất khẽ. “Nhưng đồ của mẹ em thì mọi người từng tự tiện dọn.”

Trần Vân cúi đầu. “Chuyện đó không phải tôi quyết định.”

“Vậy ai quyết định?” Bàn tay cầm ảnh của An Nhiên run dữ hơn. Hứa Nghi không ngăn em hỏi, nhưng khi Trần Vân định lùi, cô nói: “Cô đứng ngoài cửa. Đừng xuống dưới vội.”

Thừa Vũ quay sang. “Em định giữ tất cả ở đây sao?”

“Ít nhất cho đến khi chúng ta ghi lại hiện trạng.”

“Đây là nhà, không phải hiện trường.”

“Chính vì ai cũng nói là chuyện trong nhà nên những chuyện trước mới không còn gì để kiểm tra.” Thừa Vũ im bặt. Hứa Nghi biết giọng mình lạnh hơn cần thiết, nhưng nếu mềm đi, người ta sẽ lại thu chiếc hộp, lau ổ khóa, xếp mọi thứ về chỗ cũ và gọi đó là dọn dẹp.

Tiếng chuông cửa vang lên dưới tầng. Trần Vân giật mình rõ rệt. Một người giúp việc khác chạy ra mở cửa, rồi giọng Tú Mai vọng từ tiền sảnh lên. “Chị nghe chuyện ở trường nên ghé xem con bé thế nào. Gia Hân, đi chậm thôi.”

An Nhiên quay phắt về phía cửa. “Ai gọi họ đến?”

Thừa Vũ nhíu mày. “Ba không gọi.”

Chưa đầy một phút sau, Tú Mai đã đứng ở đầu hành lang. Gia Hân đi sau mẹ, ôm một túi hồ sơ nhựa trong dùng cho giờ mỹ thuật. Hứa Nghi bước ra thêm nửa bước, chắn gần hết lối vào phòng. “Trong này đang có việc. Chị và Gia Hân xuống dưới trước.”

Tú Mai nhìn qua khe cửa, ánh mắt lướt nhanh qua chiếc hộp, tấm ảnh rồi khuôn mặt An Nhiên. Sự kinh ngạc hiện lên vừa đủ muộn. “Trời đất, ảnh của Mạn Thanh sao lại thế kia?”

Gia Hân nép sau vai mẹ. Túi hồ sơ trong tay con bé trượt xuống, để lộ thước, bút màu và một con dao rọc giấy cán vàng. Khi Hứa Nghi nhìn thấy, Gia Hân lập tức kéo khóa túi lại. Đầu khóa mắc vào mép nhựa hai lần.

Tú Mai đặt tay lên vai con gái. “Hôm nay lớp mỹ thuật yêu cầu mang đồ cắt giấy. Đừng nhìn trẻ con như phạm nhân vậy chứ.”

“Tôi chưa nói gì,” Hứa Nghi đáp.

“Nhưng ánh mắt cô nói rồi.” Tú Mai quay sang Thừa Vũ. “Chị chỉ lo mọi người lại làm lớn chuyện. Con bé vừa gây rắc rối ở trường, tâm trạng đang kích động. Có khi nó tự làm hỏng rồi không nhớ rõ—”

“Cháu không làm!” An Nhiên hét lên. Tiếng hét làm tất cả sững lại. Tấm ảnh trong tay em bị siết cong. Hứa Nghi quay vào nhưng không bước đến. “An Nhiên, đặt ảnh xuống mặt phẳng đi. Con đang làm nó cong thêm.”

“Đừng bảo em phải làm gì với mẹ em!”

Hứa Nghi dừng lại. Câu nói đánh trúng ranh giới cô đã cố giữ từ ngày đầu bước vào căn nhà này. Cô không biện minh. “Được. Cô không nói nữa.”

Tú Mai dịu giọng theo kiểu người lớn thường dùng trước khi biến một cơn đau thành lỗi cư xử. “Không ai nói cháu cố ý. Nhưng trong phòng không mất thứ gì, chìa khóa lại ở chỗ cháu, ảnh cũng nằm trong hộp của cháu. Người khác làm thế nào được?”

“Ổ khóa có vết cạy,” Hứa Nghi nói.

“Ổ khóa cũ thì vết xước thiếu gì. Nếu con bé muốn mọi người nghĩ có người phá, tự làm vài vết cũng đâu khó.”

Thừa Vũ lên tiếng, nhưng chậm mất một nhịp. “Chị Mai, đừng kết luận.”

“Chị chỉ nói khả năng.” Tú Mai nhìn An Nhiên, vẻ thương hại còn sắc hơn lời buộc tội. “Trẻ con đau buồn có thể làm những việc chính nó cũng không hiểu. Nhất là khi trong nhà vừa có mẹ kế mới, ở trường lại xảy ra chuyện.”

Trần Vân đứng ngoài cửa, mặt cúi thấp. Gia Hân ôm chặt túi mỹ thuật vào ngực. Thừa Vũ không nói thêm. Chỉ vài giây im lặng, nhưng đủ để từng ánh mắt trong hành lang dồn về phía cô bé đang giữ tấm ảnh bị rạch.

An Nhiên nhìn từng người một. Khi ánh mắt em dừng ở Hứa Nghi, nó không còn là lời cầu cứu; nó là câu hỏi của một đứa trẻ đã nghe cùng một bản án quá nhiều lần.

Hứa Nghi bước sang ngang, đứng hẳn giữa An Nhiên và những người ngoài cửa. “Khả năng không phải là sự thật. Từ giờ, không ai được nói con bé tự phá tấm ảnh nếu chưa có chứng cứ.”

Tú Mai khẽ nhướng mày. “Vậy cô có chứng cứ người khác làm sao?”

“Chưa. Nên tôi cũng không chỉ vào bất kỳ ai.”

“Thế thì công bằng nhất vẫn là xem xét người duy nhất giữ chìa khóa.” Câu nói rơi xuống hành lang như một chiếc chốt khóa khác. Không ai gật đầu, nhưng cũng không ai phản bác ngay.

An Nhiên cúi nhìn khuôn mặt mẹ bị ba đường rạch cắt ngang. Ngón tay em trắng bệch quanh mép ảnh. Hứa Nghi nghe hơi thở em vỡ thành từng nhịp ngắn phía sau mình và hiểu rằng chiếc hộp bị mở chưa phải điều tàn nhẫn nhất.

Điều tàn nhẫn nhất là tấm ảnh còn chưa kịp được đặt xuống, cả nhà đã chọn xong người phải nhận lỗi.