Chương 12 - Chương 12: Camera Không Tự Tắt
Chương 12: Camera Không Tự Tắt
Sáng hôm sau, chiếc cốc vỡ đã được gom sạch nhưng cái khay hốt rác vẫn còn đặt ngoài cửa phòng An Nhiên. Hứa Nghi đi ngang qua, nhìn thấy cánh cửa khép hờ một đường nhỏ rồi tiếp tục xuống tầng. Cô không nhắc đến cuốn sổ bìa xám, cũng không nhìn vào khe cửa lâu hơn mức cần thiết. Lời hứa không mở ngăn kéo sẽ chẳng có ý nghĩa nếu sáng hôm sau cô lại dùng sự im lặng để ép đứa trẻ tự thú về một bí mật chưa sẵn sàng trao cho ai.
An Nhiên xuống nhà khi cháo vừa được hâm lại. Em không chào, chỉ kéo ghế ngồi ở đầu bàn quen thuộc, mái tóc còn hơi rối vì thiếu ngủ. Hứa Nghi đặt bát trước mặt em rồi quay sang rót cà phê cho Thừa Vũ. Không ai hỏi về tiếng khóc đêm qua. Không ai nhắc chiếc cốc. Một lúc sau, An Nhiên tự cầm thìa, ăn được hai miếng rồi mới hỏi, mắt vẫn nhìn xuống bát: “Cô đi xem camera à?”
“Ừ. Phòng quản lý còn lưu nhật ký gốc.” Hứa Nghi không nói rằng cô đi để chứng minh An Nhiên vô tội, bởi bằng chứng chưa đủ cho một lời hứa như vậy. “Cô sẽ kiểm tra xem máy dừng vì lỗi hay vì có người thao tác.”
An Nhiên khuấy lớp cháo đã nguội trên mặt. “Camera cũng có thể tự tắt chứ?”
“Có thể hỏng. Có thể mất điện. Có thể bị đổi cài đặt.” Hứa Nghi nhìn em. “Mỗi trường hợp đều để lại dấu khác nhau.”
Em không hỏi thêm. Khi đứng dậy, trong bát vẫn còn hơn nửa, nhưng đó là lần đầu từ sau vụ cầu thang em chịu ăn ở bàn thay vì bỏ lên phòng. Trước lúc ra xe, An Nhiên dừng ở cửa một nhịp, như muốn nói điều gì, cuối cùng chỉ kéo quai balo lên vai. Hứa Nghi cũng không giữ em lại. Sự tin tưởng vừa hé không nên bị người lớn vội vàng luồn tay vào mở rộng.
Phòng quản lý nằm ở cuối dãy nhà phụ, sau một cánh cửa kim loại màu xám mà Hứa Nghi từng đi qua nhiều lần nhưng chưa bước vào. Bên trong không rộng, chỉ có tủ điện, bộ lưu trữ camera, một màn hình chia thành nhiều ô và chiếc bàn kê sát tường. Mùi nhựa nóng trộn với hơi ẩm sau mưa làm căn phòng ngột ngạt hơn bình thường. Kỹ thuật viên do Thừa Vũ gọi tới đã chờ sẵn, trước mặt anh ta là chiếc máy tính đang mở trang nhật ký hệ thống.
“Tôi cần bản xuất trực tiếp, không phải ảnh chụp,” Hứa Nghi nói. “Và cần giữ nguyên thời gian của máy chủ.”
Người kỹ thuật viên gật đầu. Anh ta kiểm tra đồng hồ hệ thống với thời gian mạng, ghi độ lệch chưa đến hai giây rồi cắm một thiết bị lưu trữ mới vào máy. Thừa Vũ đứng bên cạnh, vẻ mặt căng nhưng không thúc giục. Lần này anh đã làm đúng một việc: yêu cầu nhà cung cấp cử người tới, thay vì giao cho nhân viên trong nhà tự kiểm tra rồi báo lại bằng vài câu không thể đối chiếu.
Nhật ký nguồn điện chạy liên tục suốt đêm và sáng hôm đó. Không có lần khởi động lại, không có cảnh báo ổ cứng, cũng không có lỗi kết nối ở camera hành lang tầng hai. Đến dòng thời gian hai mươi mốt giờ bốn mươi ba phút mười bảy giây, tài khoản khách bảo trì đăng nhập. Ở cột thiết bị không hiện địa chỉ từ xa mà là mã MGR-01, chiếc máy đang đặt ngay trong phòng họ đứng.
Hứa Nghi đặt ngón tay cạnh màn hình nhưng không chạm vào. “Nghĩa là thao tác được thực hiện tại đây?”
“Tại bảng điều khiển này.” Người kỹ thuật viên mở phần chi tiết. “Nếu đăng nhập từ điện thoại hoặc máy tính bên ngoài sẽ có địa chỉ mạng và mã thiết bị khác. Dòng này là phiên cục bộ.”
Sau lần đăng nhập chưa đầy một phút, lịch ghi hình của camera cầu thang được sửa. Một khoảng ngừng thủ công được chèn từ bảy giờ mười đến bảy giờ bốn mươi sáng hôm sau. Đến đúng bảy giờ bốn mươi, hệ thống tự trở lại chế độ ghi liên tục, vì vậy nhìn bên ngoài, camera chỉ giống như đã chập chờn rồi hoạt động bình thường. Không ai cần đứng trước màn hình vào thời điểm Gia Hân ngã. Người đó chỉ cần biết trước khoảng thời gian muốn căn nhà không nhìn thấy.
Thừa Vũ đọc lại dòng lệnh hai lần. “Có thể hệ thống tự tạo lịch này không?”
“Không.” Người kỹ thuật viên trả lời ngay. “Phần mềm không tự thêm khoảng dừng thủ công. Camera cũng không tự tắt. Nó làm đúng lệnh đã được nhập.”
Câu nói rơi xuống căn phòng như một vật nặng. Hứa Nghi không thấy nhẹ nhõm. Việc máy móc không có lỗi đồng nghĩa một người lớn đã chuẩn bị chỗ trống trước khi hai đứa trẻ xuất hiện ở cầu thang. Chưa đủ để kết luận ai đã khiến Gia Hân ngã, nhưng đủ để chấm dứt cách gọi đây là một tai nạn trẻ con hoàn toàn ngẫu nhiên.
Cánh cửa kim loại phía sau bật mở. Tú Mai bước vào, theo sau là Trần Vân bưng khay trà. Tú Mai mặc áo khoác mỏng, giọng vẫn mềm như khi viết trong nhóm gia đình. “Chú Đức bảo tôi qua xem mọi người làm đến đâu. Gia Hân còn đau chân, vậy mà chuyện trong nhà lại bị biến thành một cuộc điều tra.”
Hứa Nghi không đáp ngay. Trần Vân đặt khay xuống, vừa nhìn thấy màn hình đã cúi thấp mặt. Bàn tay chị run đến mức thìa chạm thành cốc một tiếng khô. Tú Mai liếc chị, chỉ một cái liếc rất nhanh, nhưng Trần Vân lập tức lùi về sát cửa.
“Chỉ mất có nửa giờ hình ảnh,” Tú Mai nói tiếp. “Không nhìn thấy thì hỏi hai đứa trẻ, cần gì làm lớn chuyện?”
Hứa Nghi quay hẳn sang chị ta. “Chưa ai nói với chị đoạn ngừng kéo dài bao lâu.”
Nụ cười trên môi Tú Mai không tắt, chỉ mỏng đi. “Tôi đoán. Hôm xảy ra chuyện mọi người nói camera mất một đoạn, chẳng lẽ mất cả ngày?”
“Cũng chưa ai nói đoạn đó được đặt lịch từ tối hôm trước.” Hứa Nghi chỉ vào màn hình. “Tài khoản khách bảo trì đăng nhập tại chính căn phòng này lúc hai mươi mốt giờ bốn mươi ba. Sau đó camera cầu thang được lệnh ngừng ghi từ bảy giờ mười đến bảy giờ bốn mươi. Không mất điện. Không lỗi ổ cứng. Không có chuyện camera tự tắt.”
Tú Mai nhìn Thừa Vũ thay vì nhìn cô. “Cậu để cô ấy kiểm tra hệ thống của cả nhà như thế này sao? Một người mới vào nhà chưa bao lâu, tự nhiên được quyền xem mọi camera, rồi muốn nghi ai thì nghi?”
“Là tôi yêu cầu xuất nhật ký,” Thừa Vũ nói. Giọng anh không lớn, nhưng lần đầu tiên không tìm một câu trung gian để làm dịu cả hai phía. “Từ giờ tài khoản khách bị khóa. Mọi thay đổi cấu hình phải có hai người xác nhận và bản ghi gửi trực tiếp cho tôi.”
“Cậu đang nghe một người ngoài để làm nhục người trong nhà.”
Hứa Nghi nghe hai chữ người ngoài mà ngực lạnh đi. Cảm giác cũ lại chạm vào cô, giống năm xưa khi một căn phòng đầy người đã dùng quan hệ họ hàng thay cho sự thật. Cô vẫn có thể im lặng, để Thừa Vũ gánh câu trả lời và giữ mình ở vị trí an toàn của một người vợ mới. Nhưng phía sau cái khoảng trống trên camera là một đứa trẻ đã hỏi cô nếu không tìm ra thì sao.
“Tôi chưa nói chị đã vào phòng này,” Hứa Nghi nói. “Tôi cũng chưa nói ai làm Gia Hân ngã. Nhưng từ giờ không ai được gọi việc này là lời nói dối của An Nhiên chỉ vì đoạn camera cần thiết đã biến mất. Đoạn đó không biến mất. Nó bị một người có quyền vào phòng quản lý chủ động che đi.”
Tú Mai siết quai túi trong tay. “Cô đang bảo vệ con bé vì muốn đóng vai mẹ kế tốt.”
“Không.” Hứa Nghi nhìn thẳng chị ta. “Tôi đang yêu cầu người lớn chịu trách nhiệm cho việc của người lớn. An Nhiên có thể phải giải thích cú giật balo của mình. Gia Hân cũng phải nói đúng điều đã xảy ra. Nhưng không đứa trẻ nào phải nhận thay phần của người đã chuẩn bị cho camera im lặng.”
Trong khoảnh khắc ấy, Trần Vân ngẩng lên. Ánh mắt chị chạm vào Hứa Nghi rồi lập tức tránh sang chiếc tủ nhỏ dưới bàn điều khiển. Cánh tủ khép không kín, để lộ mép một phong bì bảo trì đã cũ. Hứa Nghi ghi nhận hướng nhìn ấy nhưng không bước tới. Một ánh mắt không phải lời khai, càng chưa phải quyền cho cô lục tung căn phòng khi chưa lập danh sách người có thể tiếp cận.
Kỹ thuật viên hoàn tất bản xuất, tạo hai bản sao và lập biên bản ghi rõ số dòng nhật ký, thời gian máy chủ cùng mã thiết bị thao tác. Thừa Vũ ký xác nhận, sau đó yêu cầu niêm phong quyền quản trị cũ cho đến khi nhà cung cấp rà soát danh sách đăng nhập. Tú Mai không ở lại. Trước khi đi, chị ta nói rất nhỏ rằng Hứa Nghi rồi sẽ hiểu giữ một gia đình nguyên vẹn quan trọng hơn thắng một cuộc cãi vã. Hứa Nghi không trả lời. Một gia đình chỉ nguyên vẹn khi mọi người cùng im lặng trước một đứa trẻ thì cái nguyên vẹn ấy vốn đã nứt từ lâu.
Ra khỏi phòng quản lý, Hứa Nghi đứng dưới mái hiên nhà phụ và gửi cho An Nhiên một tin nhắn ngắn: “Camera không tự tắt. Cô đã lấy được nhật ký. Tối về cô nói với con.” Tin nhắn hiện đã xem sau vài phút nhưng không có lời đáp. Cô cất điện thoại, không thấy hụt hẫng. Với An Nhiên, đọc một câu mà không xóa đi có lẽ đã là một cách giữ nó lại.
Điện thoại rung lần nữa khi Hứa Nghi vừa bước vào phòng khách. Số gọi đến là số bàn của trường An Nhiên. Người phụ nữ ở đầu dây giới thiệu mình thuộc phòng học sinh, giọng lịch sự nhưng gấp: “Chúng tôi cần phụ huynh đến trường ngay. Em Lâm An Nhiên bị tố đánh một bạn cùng lớp. Bạn kia bị chảy máu môi, còn An Nhiên không chịu giải thích hay xin lỗi.”
Hứa Nghi nhìn bản sao nhật ký đang nằm trong tay Thừa Vũ. Chưa đầy một giờ trước, họ vừa chứng minh có người lớn chủ động tạo ra khoảng mù trong căn nhà. Bây giờ, ở một nơi khác, một câu chuyện mới đã kịp được kể xong trước khi An Nhiên nói bất kỳ lời nào.
“Ai nhìn thấy sự việc?” Hứa Nghi hỏi.
Đầu dây bên kia im một nhịp. “Có vài học sinh. Nhưng trước hết, mong chị đến ký biên bản và phối hợp xử lý.”
Hứa Nghi siết điện thoại. “Tôi sẽ đến. Trước khi tôi tới, đừng ép con bé nhận lỗi.”
