Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 34 - Chương 34: Chị Gái Không Khóc

Chín giờ mười hai, thư trả lời Đại Tín rời khỏi hộp thư của Hùng với ba tệp đính kèm: xác nhận của chủ căn hộ, bản xuất sổ ra vào có chữ ký số và biên bản chuyển giao tạm thời ba mươi hai cuốn sách. Hùng không gửi ảnh dòng ghi chú trong bìa sau, cũng không nêu tên Vũ Lan Anh. Anh chỉ khẳng định hai yêu cầu bảo toàn được duy trì vì An Bình đã có nguồn tài liệu độc lập, hình thành sau khi vụ việc hiện tại bắt đầu và không dựa trên thông tin An Nhiên từng tiếp cận ở Đại Tín. Quân ghi thời điểm thư được gửi vào bảng dòng thời gian. Hạn mười hai giờ vẫn còn gần ba tiếng, nhưng phần khó hơn không còn nằm ở lá thư.

Anh đặt bản chụp sổ ra vào cạnh ảnh dòng chữ của Hải Đăng. Lan Anh đến căn hộ lúc 22:18, rời lúc 23:07. Gần năm mươi phút ấy đủ để nhận một tập giấy, xem một bảng đối chiếu, tranh cãi, hoặc chỉ ngồi nhìn em trai mình. Quân không chọn khả năng nào. Anh lập một trang câu hỏi mới, chia thành ba cột: dữ kiện đã biết, dữ kiện cần xác nhận và chi tiết tuyệt đối không được gợi ý trước. Cụm “bản đối chiếu” nằm ở cột thứ ba.

An Nhiên đọc trang câu hỏi rồi gạch bỏ câu “Cô đã nhận tài liệu gì?”. “Câu này mặc định cô ấy có nhận,” cô nói. “Hỏi Hải Đăng đã đặt những gì trước mặt cô ấy. Nếu cô ấy nói không có gì, chúng ta mới đi tiếp.” Cô vẫn chưa đeo lại đồng hồ. Dấu hằn trên cổ tay đã nhạt, nhưng Quân biết áp lực từ NDA chỉ đang được đẩy sang một bên, giống một tập hồ sơ chưa đủ điều kiện mở.

Kha đề nghị tìm số riêng của Lan Anh. An Nhiên từ chối dùng nguồn báo chí. Quân gửi thư mời qua địa chỉ công khai của văn phòng gia đình, kèm xác nhận sổ ra vào và đề nghị Lan Anh tự chọn luật sư hoặc người đi cùng. Không có ảnh ghi chú, không có mã hồ sơ, không có câu nào nói họ nghi cô giữ tài liệu. Chín giờ ba mươi bảy, thư được gửi đi. Mười phút sau, trợ lý của Lan Anh gọi lại.

Cuộc gặp được ấn định lúc mười một giờ tại phòng họp của một trung tâm hòa giải tư nhân. Lan Anh không muốn đến An Bình, cũng không đồng ý gặp trong trụ sở Hưng Thịnh. Cô yêu cầu không ghi âm. An Nhiên chấp nhận với điều kiện Quân được ghi chép, mỗi bên ký xác nhận thời gian bắt đầu và kết thúc, và Lan Anh có quyền dừng bất cứ lúc nào. Trước khi cúp máy, người trợ lý hỏi họ có định công bố cuộc gặp hay không. “Không,” An Nhiên nói. “Trừ khi cô Lan Anh tự công bố trước.”

Mười giờ năm mươi sáu, Vũ Lan Anh bước vào phòng mà không có luật sư. Cô mặc bộ đồ màu xám đậm, tóc buộc thấp, chỉ cầm một ví tài liệu mỏng. Người trợ lý dừng ngoài hành lang. Lan Anh nhìn Kha trước. “Tôi không nói chuyện với báo chí.” Kha đặt thẻ nhớ máy ảnh vào phong bì trống, ký lên mép dán rồi để trước mặt cô. “Hôm nay tôi không chụp, không ghi âm và không đăng.” Cô nhìn chữ ký, sau đó mới ngồi xuống.

Quân nhận ra chiếc nhẫn ở tay phải cô khi cô ký biên bản. Nhẫn bạc mặt vuông, hơi rộng so với ngón trỏ, cạnh bên có một vết xước dài. Anh từng thấy một chiếc tương tự trong ảnh Hải Đăng dự sự kiện của Hưng Thịnh, nhưng ảnh công khai không đủ để kết luận. Anh ghi “nhẫn bạc mặt vuông, chưa xác định nguồn” ở lề sổ. Lan Anh nhìn động tác ấy. “Anh ghi cả đồ trang sức của tôi sao?” Quân đáp: “Tôi ghi những gì có thể liên quan. Nếu không liên quan, nó sẽ được loại.”

An Nhiên bắt đầu bằng việc xác nhận Lan Anh có đến căn hộ 18B đêm trước vụ tai nạn. Lan Anh không phủ nhận. Cô nói Hải Đăng gọi lúc gần mười giờ, giọng mất bình tĩnh, yêu cầu cô đến một mình. Cô đến vì sợ em trai uống rượu hoặc gây chuyện với cha. “Khi cô vào căn hộ, Hải Đăng đang làm gì?” “Đứng cạnh cửa sổ.” “Trong phòng có ai khác không?” “Không.” “Trên bàn có gì?” Lan Anh im lặng hai nhịp rồi nói: “Tôi không nhớ.”

Quân không ngẩng lên. Dấu hình chữ nhật trên sàn căn hộ cho thấy trước đó từng có một bàn lớn. Câu trả lời “không nhớ” không phủ nhận sự tồn tại của đồ vật. An Nhiên hỏi Hải Đăng đã nói gì. Lan Anh kể em trai muốn rời Hưng Thịnh, muốn mẹ chuyển khỏi căn nhà chính và muốn cô đừng ký thêm giấy ủy quyền thay cha. Mọi câu trả lời đều thuộc phạm vi gia đình, đủ riêng tư để khó kiểm chứng và đủ hợp lý để giải thích một cuộc gặp đêm.

“Hải Đăng có nói về vụ tai nạn chưa xảy ra không?” Kha hỏi. Lan Anh nhìn anh. “Nếu nó biết mình sẽ chết, nó đã không lái xe ra ngoài.” Giọng cô không cao, nhưng đầu ngón tay đang xoay chiếc nhẫn chậm hơn. “Anh đang cố biến một cuộc cãi nhau thành lời trăn trối.”

“Chúng tôi chưa gọi đó là lời trăn trối,” An Nhiên nói. “Chúng tôi hỏi vì sao một người chết vào sáng hôm sau lại ghi rõ tên cô, giờ hẹn và việc phải đưa một thứ cho cô.” Cô đẩy bản ảnh dòng ghi chú qua bàn. Lan Anh đọc từ đầu đến cuối. Khuôn mặt cô không đổi. Chỉ có chiếc nhẫn dừng lại giữa một vòng xoay.

“Tôi chưa từng thấy dòng này.”

“Cô có nghe Hải Đăng dùng cụm ‘bản đối chiếu’ không?”

“Không.”

“Cô có nhìn thấy tập giấy, thiết bị lưu trữ hoặc bản in nào trong căn hộ không?”

“Không.”

Quân đánh dấu ba câu trả lời, rồi hỏi: “Vậy vì sao lúc nãy cô nói trên bàn không có thứ gì đáng để nhớ?” Lan Anh nhìn thẳng vào anh. “Tôi nói tôi không nhớ trên bàn có gì.” “Đúng. Nhưng chúng tôi chưa nói có một chiếc bàn.” Căn phòng im đến mức tiếng điều hòa đổi nhịp nghe rõ. Lan Anh dựa lưng vào ghế, hai tay rời khỏi nhau.

“Có một chiếc bàn,” cô nói. “Có giấy. Rất nhiều giấy. Tôi không đọc.”

“Vì sao?”

“Vì em trai tôi muốn tôi chọn giữa nó và gia đình.” Lần đầu giọng cô mất độ phẳng, nhưng không vỡ. “Nó nói cha đã biến những sai phạm cũ thành chi phí vận hành. Nó nói nếu tôi nhìn vào tập giấy đó thì tôi sẽ không còn quyền giả vờ không biết. Tôi đã bảo nó dừng lại. Mẹ vừa trải qua một đợt điều trị, không chịu nổi thêm bê bối. Nó hỏi tôi muốn giữ một gia đình còn nguyên tên hay giữ một người còn sống.”

Không ai chen vào. Quân thấy Kha siết tay dưới bàn rồi buông ra. An Nhiên chỉ hỏi: “Cô rời căn hộ mà không mang theo bất cứ thứ gì?”

“Đúng.”

“Hải Đăng có đưa vật gì vào tay cô không?”

Lan Anh nhìn xuống chiếc nhẫn. “Nó giao tôi chiếc nhẫn này,” cô nói. “Nhẫn của ông ngoại. Tôi cho nó mượn khi nó vào hội đồng quản trị. Nó nói không muốn mang thứ thuộc về gia đình nữa.”

“Cô đã khai chiếc nhẫn trong danh mục tài sản của Hải Đăng sau tai nạn chưa?” Hùng hỏi qua loa ngoài.

“Không. Vì nó đã ở chỗ tôi từ trước khi tai nạn xảy ra.”

“Có ai biết việc chuyển giao?”

“Không.”

An Nhiên đề nghị chụp chiếc nhẫn và lập xác nhận tự nguyện về nguồn gốc. Lan Anh từ chối chụp, nhưng đồng ý để Quân mô tả hình dạng và ký xác nhận Hải Đăng đã giao nó trong cuộc gặp. Khi Quân đọc lại biên bản, cô sửa một từ. Cô không cho viết “trả lại” mà yêu cầu ghi “giao”. “Tôi không chắc nó xem chiếc nhẫn là của tôi,” cô nói. “Hôm đó, Hải Đăng không còn xem thứ gì trong nhà là thuộc về ai theo cách cũ.”

An Nhiên chuyển sang tên mã BH-MD-18-0417. Cô không giải thích, chỉ hỏi Lan Anh từng nhìn thấy hoặc nghe Hải Đăng nhắc đến chưa. Ngón cái của Lan Anh miết qua vết xước trên nhẫn. “Không.” Câu trả lời đến nhanh hơn mọi câu trước. Quân ghi cả thời gian im lặng gần như bằng không. Anh không kết luận, nhưng sự phủ nhận quá gọn nằm lệch khỏi nhịp thận trọng cô đã giữ từ đầu.

Cuộc gặp kết thúc lúc mười một giờ bốn mươi ba. Trước khi đứng dậy, Lan Anh nhìn bản ảnh dòng ghi chú thêm một lần. “Các người muốn tôi làm gì?” cô hỏi. An Nhiên đáp: “Hôm nay, không gì cả. Nhưng nếu Hải Đăng giao cho cô bất cứ tài liệu nào, giữ nó nguyên trạng. Đừng mở thêm, đừng sao chép, đừng đưa cho Hưng Thịnh hay Đại Tín. Gọi cho luật sư độc lập trước khi quyết định.” Lan Anh cười rất nhẹ. “Luật sư độc lập với gia đình tôi không dễ tìm.” “Tôi biết,” An Nhiên nói. “Nhưng vẫn có.”

Lan Anh đi ra mà không quay lại. Qua vách kính mờ, Quân thấy người trợ lý bước đến, định chạm vào vai cô rồi dừng giữa chừng. Kha nhìn theo hành lang trống. “Cô ấy không khóc.” An Nhiên thu từng bản giấy vào bìa riêng. “Không khóc không có nghĩa là không đau.” Quân đóng sổ, nhưng giữ trang mô tả chiếc nhẫn ở ngoài. Trong gần năm mươi phút tại căn hộ, Lan Anh đã nhìn thấy giấy, nghe em trai buộc mình lựa chọn và nhận một vật từ anh. Cô chỉ thừa nhận phần không thể tiếp tục phủ nhận.

Chiếc xe của Lan Anh rời trung tâm hòa giải lúc mười một giờ năm mươi. Người lái hỏi cô về trụ sở Hưng Thịnh hay nhà mẹ. Cô bảo đi vòng qua đường ven sông trước. Khi tấm kính ngăn giữa hai hàng ghế đã nâng lên, cô lấy từ ví tài liệu một hộp nhẫn màu đen. Chiếc nhẫn bạc được đặt vào rãnh nhung, nhưng cô không đóng nắp. Lan Anh kéo lớp đệm mỏng dưới rãnh lên bằng móng tay.

Một USB nhỏ nằm bên dưới, quấn trong túi chống tĩnh điện. Trên nhãn giấy đã ngả màu có nét chữ của Hải Đăng: “Đối chiếu – bản 2”.

Lan Anh giữ nó trong lòng bàn tay cho đến khi cạnh nhựa hằn đỏ lên da. Cô không khóc. Cô chỉ tắt điện thoại trước khi xe đi vào đường ven sông.