Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 35 - Chương 35: Một Người Không Nên Chết

Mười hai giờ mười bảy, khi xe của họ vừa rời trung tâm hòa giải, Mai Hạnh gọi cho Quân. Cô không hỏi cuộc gặp với Lan Anh thế nào. Câu đầu tiên là: “Phòng lưu trữ tòa vừa phản hồi yêu cầu tra cứu vụ Thảo Vy. Họ tìm thấy một bìa tài liệu chưa đánh số bút lục.”

Quân bật loa ngoài. An Nhiên ngồi bên ghế phụ, mắt vẫn nhìn qua kính chắn gió. “Chưa đánh số vì sao?”

“Bên lưu trữ nói tài liệu được nộp trực tiếp ba ngày trước khi vụ việc bị đình lại. Có phiếu nhận, chữ ký người nộp và dấu giờ, nhưng chưa nhập vào hồ sơ chính. Sau khi Thảo Vy chết, bìa đó bị chuyển sang kho tài liệu hành chính kèm vụ án. Họ chỉ phát hiện vì anh Hùng yêu cầu đối chiếu cả sổ nhận ngoài bút lục.”

Hùng chen vào từ đầu dây bên kia. “Không ai mở trước. Tôi đã yêu cầu họ giữ nguyên tình trạng, lập biên bản niêm phong và cho xem dưới giám sát. Họ hẹn một giờ mười.”

An Nhiên nhắm mắt đúng một nhịp. Quân tưởng cô sẽ nói mình không nên có mặt vì NDA. Nhưng cô chỉ hỏi: “Tên vật trong phiếu nhận?”

Mai Hạnh im lặng như đang đọc lại từng chữ. “Một sổ ghi chép cá nhân, bìa xanh, sáu mươi tư tờ. Người nộp: Nguyễn Thảo Vy.”

Chiếc xe đi qua một khoảng nắng hiếm hoi giữa hai dãy nhà. Ánh sáng lướt qua mặt An Nhiên rồi tắt. Cô đặt hai tay lên đầu gối, rất thẳng. “Đến tòa.”

Phòng lưu trữ nằm dưới tầng hầm của trụ sở cũ, nơi mùi giấy ẩm và chất chống mốc bám vào cổ họng. Cán bộ phụ trách đặt một hộp hồ sơ màu xám lên bàn kim loại. Trước khi mở, ông đọc số vụ, ngày tiếp nhận và tình trạng dây niêm phong. Hùng chụp từng mặt hộp, Quân ghi thời gian, Mai Hạnh đối chiếu số trong sổ nhận. Kha đứng ngoài vạch giới hạn, không mang máy ảnh vào. An Nhiên ở cuối bàn, hai tay để trống.

Bìa tài liệu bên trong vẫn mang dấu nhận lúc 16:42, sáu năm trước. Trên mép phong bì có chữ ký của Thảo Vy, chữ ký của cán bộ tiếp nhận và một dòng mực đỏ: “Chờ ý kiến thẩm phán phụ trách về phạm vi chứng cứ.” Không có dấu đã trả lại. Không có lệnh hủy. Sau khi vụ việc đình lại, nó bị gấp chung với tài liệu hành chính mà không được đánh số.

Hùng đọc toàn bộ biên bản rồi mới gật đầu cho cán bộ lưu trữ cắt dây. “Nguồn hình thành độc lập,” anh nói đủ để máy ghi hình của phòng nghe rõ. “Tài liệu do đương sự tự nộp trước khi An Bình tồn tại, được cơ quan lưu trữ giữ liên tục. Chúng tôi chỉ yêu cầu sao chụp theo thủ tục hiện tại.”

An Nhiên không đáp. Quân biết câu đó không chỉ dành cho Đại Tín. Nó còn là một lối đi hẹp được dựng cho cô bước vào mà không phải dùng bất kỳ ký ức nội bộ nào.

Cuốn sổ bìa xanh nhỏ hơn một cuốn giáo trình, góc dưới bị thấm nước, dây thun đã giòn. Trang đầu có tên Nguyễn Thảo Vy, số căn cước cũ và mã BH-MD-18-0417 viết bằng bút mực đen. Bên dưới là một câu ngắn: “Ghi lại vì họ luôn nói tôi nhớ sai.”

Cán bộ lưu trữ lật từng trang bằng găng tay, máy chụp đặt cố định phía trên. Phần lớn là ngày khám, số tiền, tên người gọi, giờ hẹn và những câu Vy đã nghe tại Minh Đức. Cô ghi không đều. Có ngày kín hai trang, có tuần chỉ một dòng. Mỗi khi xuất hiện tên người, Hùng yêu cầu chụp thêm toàn khung để giữ vị trí trên trang, không tách câu khỏi bối cảnh.

Quân nhìn An Nhiên khi tên cô xuất hiện lần đầu.

“Luật sư An bảo tôi đừng ký bản giải thích mới nếu chưa được đọc toàn bộ hồ sơ. Cô ấy nói một chữ sai cũng có thể biến việc họ làm thành việc tôi tự gây ra. Tôi đã cười vì nghĩ luật sư nào cũng thích làm mọi thứ đáng sợ hơn. Bây giờ tôi biết cô ấy nói nhẹ đi.”

An Nhiên không chạm vào mép bàn. Chỉ có cơ hàm siết lại, rất khẽ. Quân không biết sáu năm qua cô đã nhớ giọng Vy thế nào. Có lẽ trong ký ức của cô, người chết luôn nói bằng câu cuối cùng. Cuốn sổ này trả lại cho Vy những câu bình thường hơn: than đau, tính tiền taxi, quên mua thuốc, khó chịu vì luật sư bắt đọc từng trang. Chính những câu bình thường ấy làm cái chết trở nên vô lý hơn.

Ở trang hai mươi chín, nét chữ bắt đầu nghiêng. Vy ghi mẹ cô nhận một cuộc gọi yêu cầu khuyên con gái rút đơn. Người gọi biết đúng giờ bà đi chợ, biết khoản vay còn lại và tên trường của đứa cháu đang ở cùng nhà. Vy không báo An Nhiên. Cô viết: “Nếu tôi nói, chị An sẽ yêu cầu bảo vệ. Nếu chị ấy yêu cầu bảo vệ, họ sẽ biết tôi đã kể. Tôi không biết bên nào trong phòng họp đang nghe.”

Kha đứng ngoài vạch nhưng vẫn nhìn thấy câu đó trên màn hình phụ. Anh quay mặt đi trước. An Nhiên thì không. Cô đọc đến hết dòng, rồi hỏi cán bộ lưu trữ có thể phóng lớn phần cuối trang hay không. Giọng cô chính xác, không run.

Dòng cuối bị mực nước làm nhòe một nửa: “Tôi không sợ thua. Tôi sợ họ biến việc tôi đã kêu thành chưa từng có tiếng.”

Trang sau chỉ có một đoạn, viết đè mạnh đến hằn sang giấy dưới.

“Nếu có chuyện gì, đừng để họ nói tôi tự im. Tôi đã nộp hồ sơ. Tôi đã gọi. Tôi đã đến gặp. Đừng để tôi im.”

Quân nghe tiếng điều hòa chạy trên trần và tiếng bút của Mai Hạnh dừng lại. An Nhiên vẫn đứng thẳng, nhưng bàn tay phải đã khép thành nắm. Không ai an ủi cô. Trong căn phòng có camera, biên bản và người giám sát, mọi cử chỉ đều có thể trở thành một cách làm yếu tài liệu. Hùng chỉ đặt tờ phiếu sao chụp sang bên cô, để cô thấy nguồn và ngày giờ vẫn nằm nguyên ở đó.

“Cô ấy không nên phải chết rồi mới được tin,” An Nhiên nói.

Đó là câu duy nhất không dành cho biên bản.

Cán bộ lưu trữ tiếp tục lật. Ba trang cuối mang ngày sát thời điểm Thảo Vy chết. Vy ghi một chiếc xe màu đen xuất hiện ngoài cổng Minh Đức sau buổi làm việc về phụ lục tám. Lần đầu, cô nghĩ đó là xe chờ người bệnh. Lần thứ hai, nó đi theo xe buýt của cô qua ba trạm rồi rẽ mất. Lần thứ ba, nó đỗ dưới khu trọ, kính tối, biển sau bị bùn che hai số.

Quân cúi gần màn hình hơn nhưng không chạm. Ở lề trang, Vy vẽ một hình rất đơn giản: hai nét bạc chéo nhau trên góc kính sau.

Mai Hạnh mở thư mục ảnh khôi phục từ mảnh thẻ nhớ của Minh Châu trên thiết bị phụ, chỉ dùng bản làm việc đã có mã kiểm tra. Cô không đặt hai hình cạnh nhau ngay. Trước tiên, cô lập một mục đối chiếu mới, ghi rõ một bên là ký họa trong nhật ký năm 2018, một bên là chi tiết phản chiếu trên xe đen tại cầu vượt Nam Phong. Sau đó cô mới xoay màn hình.

Trong khung hình mờ, ở góc kính sau chiếc xe đã ép Hải Đăng, có hai vệt sáng cắt nhau. Trước đây họ xem đó là phản chiếu hoặc phần logo không đủ rõ. Bây giờ nó giống ký hiệu Vy đã vẽ đến mức căn phòng cùng lúc im xuống.

“Không kết luận cùng xe,” An Nhiên nói ngay. Giọng cô trở lại sắc lạnh, như thể chính quy tắc đang giữ cô không vỡ. “Sáu năm là quá dài. Có thể là logo đội xe, tem đơn vị, phụ kiện hoặc chỉ là trùng hình. Ghi đúng mức.”

Quân gật đầu. Anh ghi nguồn của từng hình, khoảng cách thời gian và mọi khả năng loại trừ. Nhưng khi cán bộ lưu trữ lật trang cuối cùng, cây bút trong tay anh vẫn dừng lại.

Dòng ngày tháng bị bỏ trống. Vy chỉ viết một câu, nét mực đậm hơn tất cả phần trước:

“Xe đen lại theo tôi từ Minh Đức. Lần này, người ngồi trong xe biết tôi vừa nộp cuốn sổ này.”

An Nhiên nhìn dấu nhận 16:42 trên phong bì, rồi nhìn câu chữ được viết sau thời điểm đó. Nếu lời ghi là đúng, một người đã biết Vy nộp tài liệu cho tòa gần như ngay lập tức. Không chỉ có ai đó theo dõi cô. Có một đường thông tin chạy từ nơi tiếp nhận chứng cứ ra ngoài, nhanh hơn cả sự bảo vệ mà cô chưa bao giờ nhận được.

Hùng đóng biên bản xem tài liệu, yêu cầu sao chụp toàn bộ cuốn sổ và sổ nhận kèm xác nhận của cơ quan lưu trữ. Kha không xin một tấm ảnh. Mai Hạnh không nói về logo. Quân chỉ nhìn An Nhiên ký vào phần người chứng kiến, nét bút cứng đến mức đầu mực hằn sâu trên giấy.

Sáu năm trước, Thảo Vy đã sợ một chiếc xe đen. Sáu năm sau, Minh Châu nhìn thấy một chiếc xe đen ép Hải Đăng vào dải phân cách. Giữa hai thời điểm ấy chưa có cầu nối đủ sạch để gọi là cùng một mạng lưới.

Nhưng đã có một câu hỏi không thể xếp lại vào kho.

Ai đã biết Thảo Vy nộp cuốn sổ trước cả luật sư của cô?