Chương 33 - Chương 33: Căn Hộ Của Hải Đăng
Mười một giờ hai mươi ba, Quân đặt bản in phụ lục bên cạnh bảng dòng thời gian và khoanh hai vòng quanh ô “nguồn độc lập”. Mực máy in còn ấm dưới đầu ngón tay. Trên màn hình, ảnh tài liệu Gia Minh gửi chỉ cho thấy một trang rời, không có dấu giáp lai, không có lịch sử quét, cũng không có phần mô tả tệp ngoài thời điểm thư được gửi. Hùng đã nói họ cần bản gốc hoặc ít nhất bản sao có chứng thực trước khi tranh luận về tính toàn vẹn. Nhưng hạn mười hai giờ trưa không chờ một kết luận giám định.
An Nhiên đứng phía sau Quân, không nhìn phụ lục nữa. “Chúng ta không thể dùng trí nhớ của tôi để tự cứu khỏi cáo buộc dùng trí nhớ của tôi,” cô nói. Giọng cô bình, nhưng Quân thấy cô đã tháo đồng hồ khỏi cổ tay rồi lại đeo vào hai lần, một thói quen chỉ xuất hiện khi cô cố giữ mình không phản ứng quá nhanh. “Tìm thứ gì thuộc về Hải Đăng, hình thành trước khi tôi biết vụ này, và có thể kiểm tra mà không cần tôi giải thích.”
Quân mở lại thư mục dữ liệu họ nhận được từ bản xuất hộp thư của Hải Đăng. Phần lớn là hóa đơn, lịch họp và những email nháp chưa gửi. Ở cuối một chuỗi thư đặt sách cũ, có ba phiếu giao hàng đến cùng một địa chỉ ở khu căn hộ Nam Hà, cách trụ sở Hưng Thịnh gần bốn cây số. Người nhận không dùng tên Vũ Hải Đăng mà chỉ ghi “Đăng H.”. Hai phiếu giao vào buổi tối; phiếu cuối cùng, lập mười ngày trước vụ tai nạn, có mô tả kiện hàng: sách luật, hồ sơ giấy, không gấp.
Kha cúi xuống nhìn địa chỉ. “Tôi từng nghe anh ta có một chỗ riêng để làm việc.” Quân không hỏi nguồn của câu đó là ai. Anh chỉ nói: “Chúng ta xác nhận bằng giấy tờ trước.” Mai Hạnh tra trong tập phụ lục đã số hóa và tìm thấy một biên nhận phí quản lý mang cùng số căn hộ, đính kèm hồ sơ bồi thường tài sản cá nhân của Hải Đăng. Hùng gọi cho chủ căn hộ, sau đó gọi ban quản lý. Cuộc trao đổi kéo dài gần bốn mươi phút, xen giữa những lần xác minh danh tính và gửi văn bản qua thư điện tử. Hợp đồng thuê đã chấm dứt sau khi Hải Đăng chết. Người của gia đình đến nhận đồ ba ngày sau tang lễ; phần còn lại được chủ nhà ghi nhận là tài sản bỏ lại và dự kiến bàn giao cho đội vệ sinh lúc bảy giờ sáng.
“Không ai vào trước khi có xác nhận bằng văn bản,” An Nhiên nói khi Kha đã cầm áo khoác. “Chúng ta không tìm chứng cứ bằng cách tạo ra một tranh chấp mới.” Đến một giờ mười, chủ nhà gửi giấy đồng ý cho An Bình kiểm tra phần đồ còn lại dưới sự giám sát của ban quản lý, với điều kiện không mở khu vực đã niêm phong của tòa nhà và không mang bất cứ thứ gì đi nếu chưa lập biên bản chuyển giao. Hùng soạn ngay yêu cầu bảo toàn, gửi cho chủ nhà, ban quản lý và đơn vị vệ sinh. Quân ghi thời điểm từng thư được gửi vào bảng. Khi đóng máy tính, ngoài cửa kính trời vẫn mưa, nhưng màu đen đã nhạt đi một lớp.
Sáu giờ bốn mươi lăm, họ đứng trước căn 18B. Chủ nhà là một người đàn ông ngoài năm mươi, có mặt cùng trưởng ca an ninh và một nhân viên ban quản lý. Quân quay liên tục từ lúc thẻ từ mở khóa, ghi rõ đồng hồ hành lang, tình trạng ổ khóa và danh sách người vào. Kha ký vào biên bản trước, nét chữ mạnh hơn cần thiết. An Nhiên ký cuối cùng, rồi nhường vị trí gần cửa cho Quân. Cô không mang găng tay, không cầm túi hồ sơ, như thể muốn mọi người nhìn thấy giới hạn cô vừa tự đặt ra.
Căn hộ không có mùi của một người đã sống ở đó. Nó có mùi chất tẩy và gỗ ép mới lau. Phòng khách chỉ còn một ghế dài màu xám, một bàn thấp trống trơn và kệ sách gắn tường. Trên nền gỗ có hình chữ nhật nhạt màu nơi một chiếc bàn lớn từng đặt. Bốn lỗ vít còn mới trên tường đối diện, bên dưới là một đoạn dây mạng bị cắt sát chân tường. Tủ bếp sạch đến mức ngay cả túi rác cũng đã được thay. “Dọn kỹ,” Kha nói. “Ghi điều nhìn thấy,” An Nhiên đáp. “Không ghi kết luận.”
Quân chụp từng vị trí theo thứ tự từ cửa vào. Trưởng ca an ninh xác nhận camera hành lang chỉ lưu ba mươi ngày, nên hình ảnh thời điểm gia đình chuyển đồ đã bị ghi đè. Nhưng sổ ra vào còn bản điện tử. Theo danh sách, sáu người thuộc một công ty hậu cần của Hưng Thịnh vào căn hộ từ tám giờ mười đến mười một giờ bốn mươi ba, mang ra mười bảy thùng kín, hai vali thiết bị và một máy hủy giấy loại nhỏ. Không có đại diện công chứng, không có người của ban quản lý đứng trong căn hộ; họ chỉ kiểm đếm số lượt ra vào.
Kha ngẩng lên khỏi bản ghi. “Mang máy hủy giấy đến nhà người chết?” Chủ nhà nhíu mày, nói ông không được báo trước. Quân yêu cầu xuất bản sổ có chữ ký số và xác nhận người cung cấp. An Nhiên vẫn đứng cạnh cửa sổ, không bình luận. Ánh sáng buổi sớm làm gương mặt cô nhợt hơn, nhưng sự im lặng lần này không giống bị ép. Nó là cách cô giữ cho phát hiện không bị kéo trở lại NDA.
Kệ sách còn ba mươi hai cuốn, phần lớn là sách kinh tế cũ, tuyển tập văn bản pháp luật đã hết hiệu lực và vài báo cáo thường niên từ nhiều năm trước. Không cuốn nào có giá trị rõ ràng. Quân đọc tên từng cuốn vào máy ghi âm, Kha lật bìa ngoài dưới camera, còn nhân viên ban quản lý đứng sát bên. Họ không tìm thấy USB, tập hồ sơ hay giấy rời. Những chỗ dễ giấu đều trống. Sau gần một giờ, sự sạch sẽ của căn hộ bắt đầu giống một câu trả lời đã được chuẩn bị.
Bảy giờ năm mươi lăm, đội vệ sinh xuất hiện sớm hơn lịch. Người phụ trách đưa ra một lệnh thu dọn bổ sung, yêu cầu tiêu hủy toàn bộ giấy, sách và vật dụng còn lại vì “nguy cơ lộ thông tin nội bộ”. Văn bản mang tên Công ty Hậu cần Thành Phát, đơn vị từng chuyển mười bảy thùng, nhưng người liên hệ ở cuối trang dùng địa chỉ thư điện tử thuộc Hưng Thịnh. Ngày ký là tối hôm trước, sau thời điểm An Bình gửi yêu cầu bảo toàn dữ liệu.
Hùng nghe qua loa ngoài, yêu cầu Quân chụp toàn bộ văn bản, phong bì và căn cước người giao. “Không tranh cãi quyền sở hữu tại chỗ,” anh nói. “Chủ nhà xác nhận những gì đã bị bỏ lại. Nếu ông ấy đồng ý chuyển giao để lưu giữ, lập biên bản từng món. Nếu không, niêm phong tại chỗ và chờ xử lý.”
Chủ nhà đọc lại thư mình đã gửi lúc một giờ sáng rồi nhìn lệnh thu dọn. Ông nói chậm rằng gia đình Hải Đăng đã xác nhận bằng email họ không nhận số sách còn lại và đồng ý để ông xử lý. Ông không thích việc một công ty khác đến ra lệnh trong căn hộ của mình. Sau cuộc gọi với luật sư riêng, ông ký biên bản chuyển giao tạm thời ba mươi hai cuốn sách cho An Bình chỉ nhằm mục đích bảo quản, kèm quyền yêu cầu hoàn trả. Quân đánh số từng cuốn, chụp bốn mặt, cho vào túi giấy riêng và để trưởng ca an ninh ký giáp từng nhãn. Kha không thúc giục nữa. Anh giữ camera ổn định, thậm chí lùi lại khi người phụ trách vệ sinh cố chen vào khung hình.
Cuốn thứ hai mươi bảy là một bản in cũ về trách nhiệm bồi thường và bảo hiểm con người, xuất bản từ mười năm trước. Gáy sách bong, mép giấy sẫm màu, giữa các chương có nhiều vạch chì mảnh. Quân chỉ đọc được những từ được gạch dưới: hồ sơ điều trị, người thụ hưởng, từ chối chi trả, nghĩa vụ cung cấp thông tin. Ở lề trang 184 có ba ký hiệu viết tắt, trong đó một ký hiệu là “MD”. Anh dừng lại, nhưng không nói nó có nghĩa gì.
An Nhiên bước đến gần hơn một chút. “Anh đang thấy gì?” Quân đáp: “Một ký hiệu. Chưa có đối chiếu.” Cô gật đầu. “Vậy ghi đúng như thế.”
Khi Quân chụp bìa sau, cuốn sách tự mở ở phần giấy lót vì gáy đã lỏng. Một dòng bút bi nằm sát mép trong, bị che gần hết khi sách khép. Anh không chạm vào trang. Kha đưa thước đo vào khung hình, trưởng ca an ninh đọc số túi và thời gian. Dòng chữ chỉ có một ngày, một giờ và tên người.
Ngày ghi trên đó là đêm trước vụ tai nạn. Giờ hẹn: 22:30. Bên dưới, Hải Đăng viết: “Gặp chị Lan Anh tại căn hộ. Đưa bản đối chiếu.”
Trong vài giây, căn phòng chỉ còn tiếng mưa đập vào kính. Quân nhìn An Nhiên. Cô không hỏi bản đối chiếu là gì, cũng không cho phép mình nối ký hiệu “MD” với bất cứ hồ sơ nào. Cô chỉ quay sang Kha: “Chụp lại sổ ra vào của ngày này. Tìm xem cô ấy có đến hay không.”
Kha kiểm tra ngay trên bản xuất điện tử. Có một lượt khách nữ dùng giấy tờ đăng ký tên Vũ Lan Anh vào tòa nhà lúc 22:18 và rời đi lúc 23:07. Người đăng ký căn hộ tiếp nhận là Hải Đăng. Không có ghi chú đi cùng ai.
Điện thoại An Nhiên rung. Hùng báo còn chưa đầy hai giờ đến hạn của Đại Tín và hỏi có rút hai yêu cầu bảo toàn hay không. Cô nhìn cuốn sách cũ đang nằm trong túi niêm phong, rồi nhìn dòng tên chị gái người chết trên màn hình của Quân. “Không rút,” cô nói. “Gửi thư trả lời. Nguồn của sáng nay không đến từ tôi.”
Quân đánh dấu cuộc hẹn vào dòng thời gian. Trước khi chết, Hải Đăng không chỉ thu thập hồ sơ trong bí mật. Anh đã mang bản đối chiếu đến căn hộ và hẹn người đầu tiên trong gia đình có thể hiểu nó. Người đó là Vũ Lan Anh.
