Bỏ qua nội dung

Ho So Huy Danh

Chương 50 - Chương 50: Những Người Từng Im Lặng

Chương 50: Những Người Từng Im Lặng

Bảo Châu gạch bỏ bốn chữ “danh sách nhân chứng” khỏi tờ giấy trước mặt Vũ. Cô viết lại bên trên: “danh sách người được liên hệ”. Nét bút đen đè lên lớp mực cũ như một lời cảnh cáo. “Chúng ta chưa có nhân chứng,” cô nói. “Chúng ta có những người từng bị làm hại. Hai khái niệm đó không được phép nhập làm một chỉ vì chúng ta đang cần họ.”

Đỗ Nam đặt túi niêm phong chứa mười hai mã của Sơn vào ngăn tủ khóa. Đồng hồ trên tường đã qua một giờ sáng, nhưng không ai nhắc chuyện về. Sơn được đưa sang phòng khác để hoàn tất lời khai và chờ xác minh. Vũ vẫn ngồi trước bản sao đã che phần lớn ký tự, nhìn những đoạn mã vô danh nằm thành hàng. Chưa đầy một giờ trước, chúng còn giống đường vào lõi hệ thống. Bây giờ, dưới tay Bảo Châu, mỗi dòng bị tách khỏi mọi ý nghĩa cho tới khi một người thật tự nguyện nối nó lại.

“Ba mức đồng ý,” Bảo Châu nói. “Một: chỉ cho phép liên hệ và nghe giải thích. Hai: cho phép đối chiếu tài liệu của họ với mã đã niêm phong, nhưng không dùng lời kể. Ba: đồng ý lập hồ sơ làm chứng. Mỗi mức có thể rút lại bất cứ lúc nào trước khi tài liệu được chuyển sang thủ tục chính thức.”

Vũ nhìn cô. “Cô đang thiết kế một quy trình khiến chúng ta có thể mất sạch vào phút cuối.”

“Đúng.” Bảo Châu không ngẩng đầu. “Đó là cái giá của việc họ vẫn còn quyền đối với đời mình.”

Đỗ Nam chọn bốn hồ sơ cũ từng được cơ quan điều tra hoặc trung tâm pháp lý tiếp nhận hợp pháp, không dùng danh sách Sơn để lần ngược danh tính. Ngoài hồ sơ Mai Anh và người phụ nữ từng bị đe dọa ở bãi xe, còn có một nhân viên kế toán bị gán tội bán dữ liệu khách hàng và một chủ tiệm thuốc từng mất giấy phép vì ảnh giả. Chúng chỉ được coi là sạch vì nguồn gốc từng tài liệu đều có thể giải thích.

“Anh không gọi,” Bảo Châu nói với Vũ khi anh cầm điện thoại. “Tôi hoặc người từng phụ trách hồ sơ gọi trước. Anh chỉ xuất hiện khi họ biết anh là ai và vẫn đồng ý.”

Vũ đặt máy xuống. “Cô sợ mặt tôi làm họ bình tĩnh quá à?”

“Tôi sợ anh tưởng câu xin lỗi của mình là giấy thông hành.”

Câu đó đáng bị giữ nguyên. Vũ không đáp.

Người đầu tiên là chủ tiệm thuốc. Ba năm trước, ông đã gửi qua khe cửa mẩu giấy: đừng tìm tôi nữa. Bảo Châu gọi lúc tám giờ, bật loa ngoài sau khi được phép và chỉ nói một điều tra mới có thể liên quan tới hồ sơ cũ.

“Có phải lại đưa tên tôi lên báo không?” ông hỏi.

“Không ai được dùng tên bác nếu bác không đồng ý,” Bảo Châu đáp. “Bác có thể chỉ nghe, có thể từ chối ngay, và chúng tôi sẽ không gọi lại.”

“Người hôm trước lên mạng nhận mình là K-Void có ở đó không?”

Vũ nhìn màn hình tối đen trên bàn. Bảo Châu không nói thay anh. “Có,” Vũ tự trả lời. “Nhưng bác không cần nói chuyện với tôi.”

Ông thở ra. “Ngày đó các người cũng nói chỉ cần xem một ít. Sau đó công an hỏi, báo hỏi, chủ nhà hỏi. Tôi mất sáu tháng mới xin lại được giấy phép. Con gái tôi phải đổi trường.”

“Chúng tôi sẽ không liên hệ thêm,” Vũ nói. Anh không giải thích rằng nhóm hiện tại khác, không nhắc tới Bách, không đưa ra lời hứa về công lý. “Bác không cần giúp chúng tôi để chứng minh mình vô tội.”

Đầu dây bên kia im thêm một nhịp. “Đừng gọi nữa.”

“Vâng.”

Cuộc gọi kết thúc. Bảo Châu ghi một dòng duy nhất vào biểu mẫu: từ chối liên hệ; không tái tiếp cận. Mã hồ sơ của ông bị gạch khỏi danh sách kiểm tra. Vũ nhìn nét gạch đó lâu hơn cần thiết. Họ vừa tự bỏ một đầu mối có thể quan trọng, và lần đầu tiên anh thấy việc mất một đầu mối không đồng nghĩa với thất bại.

Mai Anh đến trung tâm gần trưa, mang theo chiếc cặp tài liệu màu xanh đã sờn ở góc. Cô không hỏi Sơn đã khai gì, cũng không yêu cầu xem mười hai mã. Việc đầu tiên cô làm là đọc từng dòng trong bản đồng ý của Bảo Châu.

“Tôi cho đối chiếu hồ sơ của tôi,” cô nói. “Không dùng hồ sơ học sinh, không dùng tên phụ huynh chưa được xác minh, không công bố địa chỉ cũ. Nếu cần lời khai, tôi sẽ quyết định sau.”

Bảo Châu đánh dấu mức hai. “Không ai xem việc chị tham gia là đồng ý cho mọi bước tiếp theo.”

Mai Anh gật đầu rồi nhìn Vũ. “Anh định nói gì?”

“Tôi đang tập không nói thay người khác.”

“Tiến bộ chậm.”

“Tôi có nền tảng xấu.”

Khóe môi cô động nhẹ. Đoạn ghi âm mười chín giây vẫn bị cắt ghép trên mạng, nhưng cô không dùng sự có mặt của mình để cứu hình ảnh của Vũ. Cô tới vì lựa chọn của chính mình.

Đỗ Nam và một cán bộ nghiệp vụ thực hiện đối chiếu trong phòng riêng. Vũ chỉ được xem phần kết quả đã che danh tính: một chuỗi ký hiệu trong thư yêu cầu gỡ nội dung, dấu thời gian của đợt phát tán đầu tiên và mã tham chiếu trên biên nhận dịch vụ pháp lý. Ba chi tiết độc lập tạo thành cấu trúc gần trùng với mã thứ bảy trong danh sách Sơn giao, nhưng khác hai ký tự cuối.

“Mồi?” Vũ hỏi.

Đỗ Nam lắc đầu. “Chưa kết luận. Có thể mã bị chuyển đổi giữa các bộ phận, cũng có thể Sơn trộn thật giả. Chúng ta chỉ được nói rằng có sự tương đồng cần xác minh.”

Vũ từng coi hai ký tự lệch là bài toán cần giải. Bây giờ, mọi giả thuyết phải đi qua giới hạn của người đã mang hồ sơ tới.

Đầu giờ chiều, người nhân viên kế toán cũ tên Khánh đến. Anh không chịu ngồi quay lưng ra cửa và yêu cầu tên mình chỉ xuất hiện trong hồ sơ gốc. Anh mang quyết định chấm dứt hợp đồng, thư tố cáo nặc danh và một phiếu chuyển phát đã ố vàng.

“Tôi không làm chứng trước báo chí,” Khánh nói. “Tôi cũng không gặp người từng tung tin về tôi.”

“Không ai yêu cầu anh làm vậy,” Bảo Châu đáp.

“Tôi chỉ muốn biết họ có làm người khác giống tôi không.”

Lần đối chiếu thứ hai rõ hơn. Thời điểm trên phiếu chuyển phát rơi đúng kỳ Sơn đã ghi, còn tên viết tắt của đơn vị nhận trùng với tờ giấy niêm phong. Đặt cạnh hồ sơ Mai Anh, nó cho thấy Sơn biết một cấu trúc không có trong tài liệu công khai.

Đỗ Nam khép tập giấy. “Không gọi đây là đường thật. Chỉ là hướng cần bảo toàn. Còn phải xác minh đơn vị lưu trữ và từng chứng từ.”

“Anh có cách làm niềm vui mất hứng rất chuyên nghiệp,” Vũ nói.

“Nhờ vậy tôi chưa phải giải thích với kiểm sát viên vì sao một hacker phấn khích.”

Bốn giờ mười bảy, người phụ nữ từng bị đe dọa ở bãi xe tới trung tâm và dùng tên tạm là Hạnh. Hồ sơ cô có một hóa đơn tư vấn khủng hoảng, thư yêu cầu rút đơn khiếu nại và bản sao cuộc gọi đe dọa đã được lập biên bản. Mã trên hóa đơn chỉ thiếu tiền tố so với mã thứ hai của Sơn.

Cô ngồi chưa đầy mười phút. Hai tay cô giữ chặt quai túi, mắt liên tục nhìn cửa. Mai Anh không hỏi cô đã trải qua chuyện gì. Cô chỉ đẩy cốc nước sang và nói: “Chị có thể rời đi bất cứ lúc nào.”

Hạnh nhìn Mai Anh rất lâu. “Cô là giáo viên bị họ nói trên mạng?”

“Tôi là Nguyễn Mai Anh.”

“Cô không sợ à?”

“Có.” Mai Anh trả lời không do dự. “Nhưng sợ không có nghĩa là tôi phải làm điều người khác muốn.”

Hạnh cúi đầu. Bảo Châu bắt đầu giải thích ba mức đồng ý, chậm hơn mọi lần trước. Khi cô vừa đặt bút vào ô cho phép đối chiếu, điện thoại trong túi rung lên. Hạnh nhìn màn hình, sắc mặt biến mất.

Tin nhắn chỉ có một bức ảnh. Cửa căn hộ mới của cô, chụp từ cuối hành lang, trong ảnh còn thấy chiếc xe đạp trẻ con dựng sát tường. Không có lời đe dọa, không có số gửi quen thuộc. Chính sự im lặng khiến nó rõ hơn mọi câu chữ.

Đỗ Nam lập tức yêu cầu giữ nguyên thiết bị để ghi nhận, đồng thời cho người kiểm tra an toàn tại địa chỉ. Hạnh giật điện thoại khỏi tay anh trước khi anh kịp chạm vào. “Không.”

“Chị có quyền không giao máy,” Bảo Châu nói. “Chúng tôi chỉ cần biết chị muốn làm gì tiếp theo.”

Hạnh nhìn tờ đồng ý trước mặt. Mực ở chữ ký đầu tiên còn chưa khô. “Tôi rút lại.”

Không ai lên tiếng thuyết phục. Vũ nghe rõ tiếng giấy sột soạt khi Bảo Châu gạch chéo biểu mẫu, ghi thời điểm rút lại và đặt toàn bộ bản sao của Hạnh vào một bìa riêng. Đỗ Nam hỏi cô có đồng ý nhận hỗ trợ bảo vệ an toàn không. Cô lắc đầu, rồi đổi ý, gật một lần rất nhỏ. Chỉ hỗ trợ an toàn, không dùng hồ sơ, không ghi lời khai.

Mai Anh đứng dậy định đưa cô ra cửa nhưng dừng lại khi Hạnh nói muốn đi một mình. Cánh cửa khép lại sau lưng cô. Trên bàn, bìa hồ sơ được dán nhãn đỏ: KHÔNG SỬ DỤNG.

Đó là hồ sơ có chuỗi mã gần khớp nhất.

Đỗ Nam nhìn Vũ như chờ anh phản ứng. Vũ không đề nghị giữ một bản, không hỏi liệu chữ ký trước khi rút lại còn giá trị hay không. Anh chỉ lấy danh sách mười hai mã, gạch bỏ dòng thứ hai khỏi bảng làm việc của mình.

“Sơn nói nạn nhân sẽ giúp mở đường,” anh nói. “Hắn quên mất họ cũng có quyền đóng nó lại.”

Bảo Châu khóa bìa hồ sơ vào ngăn riêng. Điện thoại bàn vang lên đúng lúc chìa khóa vừa xoay. Người trực lễ tân báo có một cuộc gọi không xưng tên, chỉ nhắn cho nhóm Vũ một câu: người thứ ba đã đổi ý rồi, các người còn bao nhiêu người để mất?