Bỏ qua nội dung

Ho So Huy Danh

Chương 49 - Chương 49: Đổi Phe Muộn

Bảo Châu đọc lại tin nhắn của Sơn lần thứ hai rồi đặt chiếc điện thoại cũ xuống giữa bàn. “Không đi.”

Vũ kéo ghế ngồi lại. “Tôi chưa nói sẽ đi một mình.”

“Anh cũng chưa nói sẽ báo Đỗ Nam.” Cô mở điện thoại của mình, gọi thẳng. “Tôi đang giúp anh bỏ qua đoạn phản đối vô ích.”

Đỗ Nam bắt máy sau hai hồi chuông. Bảo Châu đọc nguyên văn tin nhắn, nói rõ thiết bị và thời điểm nhận. Nam không hỏi Vũ có tin Sơn hay không; anh chỉ hỏi Sơn đã gửi file, đường dẫn hay vị trí chưa.

“Chưa,” Bảo Châu đáp. “Chỉ đòi gặp và nói có đường vào lõi.”

“Đừng để hắn gửi gì thêm. Không mở liên kết, không nhận thiết bị lạ, không tới nơi hắn chọn. Chốt một chỗ có camera hành lang và hai lối ra. Tôi sẽ có người ở gần.”

Vũ nhìn màn hình vẫn còn sáng. “Anh không định xuất hiện?”

“Xuất hiện sớm, hắn có thể quay xe. Nếu hắn giao nộp thật, tôi sẽ vào đúng lúc. Nếu hắn muốn kéo anh khỏi quy trình, ít nhất anh không được tự quyết.”

Bảo Châu gửi Sơn địa chỉ phòng tư vấn phụ của trung tâm hỗ trợ pháp lý, không phải văn phòng Vũ hay nơi Sơn chọn. Trong lúc chờ, đoạn ghi âm mười chín giây leo lên vị trí thứ hai tìm kiếm; một trang tin ghép ảnh Vũ với dòng chữ “không phủ nhận giọng nói của chính mình”.

Sơn trả lời: “Được. Chín giờ. Chỉ mày và luật sư.”

Bảo Châu gửi lại: “Không có điều kiện giấu người có thẩm quyền. Anh có thể rời đi nếu không đồng ý.”

Ba dấu chấm hiện lên rồi mất. Cuối cùng Sơn chỉ gửi một chữ: “Được.”

Chín giờ mười bảy, Sơn bước qua cửa kính. Áo sơ mi xám nhăn ở vai, tóc ướt dù ngoài trời không mưa. Anh ta không mang máy tính, chỉ có một điện thoại rẻ tiền và phong bì giấy nhàu.

Bảo Châu không đứng dậy. “Điện thoại để lên bàn. Màn hình hướng xuống. Anh đồng ý để cuộc trao đổi được ghi âm và chuyển cho cơ quan điều tra chứ?”

Sơn nhìn chiếc máy ghi âm nhỏ đặt giữa bàn, rồi nhìn Vũ. “Tao tưởng tao đang gặp bạn cũ.”

Vũ kéo chiếc ghế đối diện ra bằng mũi giày. “Bạn cũ không cần đặt giá trước khi mở miệng.”

Sơn cười khô, nhưng vẫn ngồi. “Tao cần câu này được ghi vào biên bản: tao chủ động giao thông tin trước khi bị triệu tập. Và tao cần luật sư.”

“Tôi ghi nhận đúng thời điểm anh chủ động liên hệ và có thể tư vấn quyền của anh nếu không xung đột lợi ích,” Bảo Châu nói. “Tôi không hứa miễn trách nhiệm, không bảo đảm anh không bị giữ và không viết lại hành vi cũ thành việc nghĩa.”

“Vậy cái giá của tao là gì?”

“Sự thật được ghi đúng,” cô đáp. “Đó là mức cao nhất anh có thể mua tối nay.”

Sơn nhìn Vũ, chờ một sự mềm đi mà không có. Vũ vẫn nhớ kế hoạch thu chứng cứ đã đổ vỡ vì vị trí bị rò, nhưng lần này anh không đẩy cơn giận lên trước dữ kiện.

“Mày muốn thoát khỏi Bách,” Vũ nói. “Không phải cứu bọn tao.”

“Hai việc có thể trùng nhau.”

“Có thể. Không có nghĩa chúng giống nhau.”

Sơn cúi xuống phong bì. “Bách đang dọn phần trong. Không phải xóa vài tài khoản. Hắn đang cắt thứ nối công ty hợp pháp với Hồ Sơ Đen.”

Bảo Châu hỏi ngay: “Thứ gì?”

“Bảng đối chiếu.” Sơn rút một tờ giấy gấp tư nhưng không đẩy sang. “Bên ngoài, công ty hắn bán quản trị khủng hoảng. Bên trong, mỗi hợp đồng có mã khác, gắn với mục tiêu, đội phát tán và người phê duyệt. Chỉ bảng này nối hai phía.”

Vũ không chạm vào tờ giấy. “Mày có bảng đó?”

“Không. Nếu tao mang được cả bảng ra đây thì hoặc Bách đã chết, hoặc tao sắp chết.” Sơn đặt ngón tay lên một dãy số viết tay. “Tao có mã kỳ đối soát, thời điểm tạo bản xuất và nơi bản sao phải đi qua.”

“Phải đi qua?”

“Cuối mỗi kỳ, bộ phận tài chính gửi một bản đối chiếu sang đơn vị lưu trữ kiểm toán theo hợp đồng. Bản đó không ghi thẳng tên nạn nhân, nhưng giữ mã hợp đồng, mã chiến dịch và người phê duyệt. Bách có thể xóa bản trong hệ thống; xóa bản ngoài sẽ để lại dấu vết pháp lý.”

Đó không phải chìa khóa mở máy chủ, mà là một cánh cửa có thể xin lệnh để mở. Vũ tin kiểu đường này hơn một mật khẩu được trao quá dễ dàng.

“Tại sao mày biết?” anh hỏi.

Sơn ngả lưng, mắt vẫn đặt trên tờ giấy. “Vì tao từng là người chuyển mã giữa hai bên. Bách không cho đội kỹ thuật nhìn tên khách hàng. Hắn không cho phía hợp đồng nhìn cách vận hành. Tao là một trong những đứa nối chúng lại.”

“Và cũng là đứa báo vị trí cho hắn khi bọn tao thu chứng cứ.”

Sơn siết hàm. “Đúng.”

Sơn không giải thích thêm. Lần đầu tiên, anh ta không dùng câu “tao không còn cách khác”. Bảo Châu yêu cầu nói rõ hành vi, người chỉ đạo và kênh liên lạc; Sơn trả lời từng phần.

Khi được hỏi vì sao đổi phe lúc này, Sơn đáp: “Hôm qua tao thấy hồ sơ của tao trong danh sách thay thế. Nếu chuyện vỡ, Bách sẽ biến tao thành kẻ vận hành chính, Khải thành người tạo dữ liệu, còn hắn thành người bị nhân viên lừa.”

“Mày sợ bị hắn hủy danh,” Vũ nói.

“Tao sợ hắn dùng phần thật của tao để khiến phần giả không ai kiểm tra nữa.” Sơn nhìn thẳng Vũ. “Hôm nay mày nói tên thật trước máy quay. Tao mới hiểu hắn giữ tên của bọn mình như giữ dao.”

Sơn đã đứng đúng phía của nỗi sợ quá muộn. Điều đó không làm thông tin vô giá trị, chỉ khiến anh ta không có quyền đòi được xem như người sạch.

“Cho xem tờ giấy,” Vũ nói.

Bảo Châu ngăn tay Vũ, đeo găng, chụp hai mặt tờ giấy rồi cho vào túi trong suốt. Sơn nhếch môi. “Cô làm như nó là vật chứng.”

“Tôi làm như anh từng rò tin.”

Trên giấy có mười hai mã mục tiêu, ba mã kỳ và tên viết tắt của một đơn vị lưu trữ. Vũ nhận ra cấu trúc của hai mã từng xuất hiện trong hồ sơ Mai Anh và dữ liệu liên quan Quỳnh, nhưng sự giống nhau chỉ đủ để kiểm tra.

Anh chỉ vào mã thứ tư. “Mã của Mai Anh?”

“Không. Mồi.” Sơn đáp quá nhanh. “Mã thật có tiền tố của trường Minh Đức nhưng không viết tắt theo tên trường. Bách đổi quy tắc sau vụ đầu tiên bị lần ra.”

“Mày vừa nói bảng đối chiếu theo kỳ. Tại sao một mã mồi lại nằm trong cùng danh sách?”

Sơn im lặng nửa nhịp. “Sau lần bọn mày suýt lấy được dữ liệu, Bách tạo ba tuyến đối chiếu: một thật, hai chứa hồ sơ trộn. Ai mở sai sẽ bị ghi lại và dữ liệu giả được đẩy ra ngoài. Hắn dùng lõi giả để tạo nghi phạm.”

Nếu Sơn nói thật, tiếp cận vội sẽ đưa cả nhóm vào kịch bản Bách chuẩn bị. Nếu Sơn nói dối, câu chuyện về hai tuyến mồi lại giải thích được mọi điểm bất thường.

Điện thoại Sơn rung trên bàn. Màn hình sáng lên với một cuộc gọi từ số không lưu tên. Sơn nhìn dãy số rồi tái mặt. “Bách.”

Vũ không bảo anh ta nghe. Bảo Châu cũng không. Từ căn phòng bên cạnh, cửa mở và Đỗ Nam bước vào, áo khoác còn dính hơi lạnh ngoài hành lang.

“Không gài cuộc gọi, không diễn để lấy lời,” Nam nói. “Muốn hợp tác thì hợp tác đúng quy trình.”

Sơn tái mặt khi cuộc gọi tắt. Một thư mới hiện lên: tài khoản nội bộ của anh ta bị thu hồi và biên bản bàn giao kỳ đối soát đã hoàn tất lúc tám giờ năm mươi hai, dưới cùng là tên Sơn trong ô xác nhận.

“Tao không ký cái này.” Giọng Sơn khàn đi. “Lúc đó tao đang trên đường tới đây.”

Nam gọi cán bộ kỹ thuật lập biên bản, chụp màn hình và niêm phong thiết bị. Vũ nhìn thời gian gửi cùng mẫu câu. Tất cả đủ hợp lý để chống Sơn, cũng đủ đúng lúc để cho thấy Bách đã biết có người rời hàng.

“Hắn đang viết vai cho mày,” Vũ nói.

Sơn bật cười, lần này không còn chút vui nào. “Muộn rồi mới thấy khó chịu à?”

“Không. Tao thấy quen.”

Đỗ Nam yêu cầu Sơn khai lại chính thức. Khi đến phần đơn vị lưu trữ, Nam đặt bản tra cứu pháp nhân lên bàn: hợp đồng công khai với công ty Bách đã chấm dứt ba tháng trước.

Sơn lắc đầu. “Hợp đồng công khai chấm dứt. Kênh đối soát cũ vẫn chạy cho nhóm khách hàng không muốn xuất hiện trên sổ mới.”

“Anh có gì chứng minh?” Nam hỏi.

Sơn nhìn mười hai mã đã niêm phong. “Không có một thứ đứng riêng mà chứng minh được. Phải đối chiếu mã với hồ sơ của những người từng bị làm. Bách tách tên khỏi hệ thống; chính nạn nhân mới ghép lại được.”

Bảo Châu khép bút. “Anh đang yêu cầu chúng tôi tìm những người đã im lặng, đưa họ nhìn lại hồ sơ của mình và tin lời một người từng làm trung gian cho hệ thống.”

“Tôi đang nói đó là cách duy nhất để biết tôi đưa đường thật hay đường mồi.” Sơn nhìn Vũ. “Tao không cần mày tin tao. Tao cần mày kiểm tra trước khi Bách dọn xong.”

Mỗi mã có thể là một người từng mất việc, đổi nhà hoặc biến khỏi mọi cuộc gọi. Muốn chứng minh cái lõi, nhóm phải trả từng mã về đúng một đời sống, nhưng chỉ khi người đó đồng ý.

Đỗ Nam mang túi niêm phong đứng dậy. “Tối nay chưa ai đi vào đâu. Chúng ta xác minh Sơn, đơn vị lưu trữ và từng mã bằng nguồn hợp pháp. Một mắt xích sai là cả đội có thể chạm vào dữ liệu bẩn.”

Sơn dựa vào ghế, hai tay trống không. “Vậy bắt đầu từ ai?”

Vũ nhìn mã đầu tiên, mã anh từng thấy trong hồ sơ của một nạn nhân đã từ chối lên tiếng ba năm trước. Anh nhớ câu trả lời gửi qua khe cửa: đừng tìm tôi nữa.

“Từ những người có quyền nói không,” anh đáp. “Và lần này, không ai được nói thay họ.”