Chương 48 - Chương 48: Tên Tôi Là Khương Vũ
Khi thang máy đưa họ xuống tầng một, tên Khương Vũ đã leo lên vị trí thứ ba trong danh sách tìm kiếm. Không phải K-Void. Không phải “hacker tống tiền”. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, tên thật của anh được đặt ở đầu những câu kết tội.
Bảo Châu nhìn màn hình rồi khóa máy. “Nhanh hơn tôi dự đoán.”
“Cô vừa khen họ à?”
“Không. Tôi đang nhắc anh đừng nhầm tốc độ với sự thật.”
Ngoài cửa kính tòa nhà, hai người cầm điện thoại đứng bên kia đường. Họ không tiến lại gần, chỉ quay theo khi Vũ bước ra. Một chiếc xe máy chạy chậm qua vỉa hè, người ngồi sau giơ máy lên lấy góc mặt anh. Vũ không kéo khẩu trang cao hơn. Anh cũng không nhìn vào ống kính.
Trong xe, Bảo Châu mở đoạn video đang lan nhanh nhất. Phan Duy Bách ngồi trong trường quay sáng lạnh, trước một hàng chữ về “trách nhiệm của người có ảnh hưởng trong khủng hoảng danh tiếng”. Hắn không gọi tên Vũ. Hắn chỉ nói rằng những người từng gây tổn thương thường tìm một nạn nhân ẩn danh để tái định vị mình thành người chuộc lỗi.
“Không có câu nào đủ để kiện,” Bảo Châu nói.
“Nhưng đủ để người ta tự điền tên.”
“Đó là nghề của hắn.”
Bên dưới đoạn video, một tài khoản cũ đặt câu hỏi liệu K-Void có đang giữ “bản ghi bí mật của một cô gái năm xưa” để mặc cả với cơ quan điều tra. Không có nguồn. Không có bằng chứng. Nhưng trong mười phút, câu hỏi đã được chụp lại hơn ba nghìn lần.
Vũ tắt màn hình. “Hắn đang câu tôi nhắc đến Quỳnh.”
“Và câu anh công bố thứ chưa được giám định.” Bảo Châu đặt điện thoại úp xuống. “Anh sẽ không làm cả hai.”
“Vậy để hắn nói?”
“Không. Anh nói phần thuộc về anh.”
Vũ quay sang. Bảo Châu đã mở sẵn một bản dự thảo trên máy tính bảng. Phần đầu là họ tên, nghề nghiệp, bí danh cũ và xác nhận anh đã gửi đơn yêu cầu xử lý các tài liệu giả mạo. Phần sau chỉ có ba nguyên tắc: không công bố danh tính nạn nhân, không kết luận thay cơ quan điều tra, không dùng dữ liệu chưa xác minh để phản công.
“Video hôm qua chưa đủ?” Vũ hỏi.
“Hôm qua anh thừa nhận một phần quá khứ. Hôm nay họ đang dựng phần còn lại bằng cách nói K-Void vẫn trốn sau Khương Vũ.” Bảo Châu nhìn anh. “Anh xuất hiện rồi, nhưng anh chưa đứng yên đủ lâu để họ hỏi.”
“Nghe giống một cách nói lịch sự của việc đưa tôi ra giữa đám đông.”
“Đúng. Khác ở chỗ lần này anh biết ranh giới ở đâu.”
Cuộc trao đổi công khai được sắp vào ba giờ chiều tại phòng họp của trung tâm hỗ trợ pháp lý. Không sân khấu, không phông thương hiệu, không video dựng sẵn. Bảo Châu mời bảy phóng viên, trong đó có hai người từng viết bài bất lợi cho Vũ. Lâm Từ không đứng ra tổ chức. Phóng sự của cô vẫn bị rút, và sự có mặt của cô lúc này chỉ khiến Bách có thêm một câu chuyện về “nhóm lợi ích bảo vệ nhau”.
Trước giờ bắt đầu, Mai Anh gọi.
“Bảo Châu nói anh sẽ trả lời trực tiếp.”
“Cô ấy có thói quen thông báo kế hoạch của tôi trước khi tôi kịp phản đối.”
“Lần này tôi không phản đối.” Giọng Mai Anh bình tĩnh, nhưng không mềm đi. “Tôi chỉ muốn nói một điều. Đừng dùng tên tôi để chứng minh anh đã thay đổi.”
Vũ nhìn bản dự thảo trước mặt. Trong đó không có tên cô, nhưng có một câu viết rằng anh đã bảo vệ nhiều nạn nhân trong suốt thời gian qua. Anh gạch bỏ câu đó.
“Không có tên cô.”
“Cũng đừng dùng việc anh từng giúp tôi.”
“Tôi vừa xóa.”
Đầu dây im lặng một nhịp. “Anh không cần khiến họ thương.”
“Tôi không có kỹ năng đó.”
“Anh có. Chỉ là trước đây anh dùng nó để khiến người ta tin một dữ kiện.” Mai Anh dừng lại. “Hôm nay đừng thuyết phục. Nói đúng phần của anh.”
Cuộc gọi kết thúc trước khi Vũ kịp nói cảm ơn. Anh nhìn dòng vừa gạch, rồi xóa luôn đoạn giải thích vì sao mình tham gia điều tra Hồ Sơ Đen. Lý do tốt không làm quá khứ sạch hơn. Việc anh đang làm cũng không phải giấy chứng nhận đạo đức.
Ba giờ hai phút, đèn báo phát trực tiếp bật lên.
Vũ ngồi giữa Bảo Châu và một chiếc ghế trống dành cho đại diện trung tâm. Anh không đeo kính, không dùng biệt danh trên bảng tên. Trước mặt anh chỉ có một tờ giấy và cốc nước chưa mở.
“Tên tôi là Khương Vũ,” anh nói. “Tôi hai mươi tám tuổi, làm việc trong lĩnh vực an ninh mạng. K-Void là bí danh tôi từng dùng khi tham gia một diễn đàn đào bới dữ liệu cá nhân.”
Không có tiếng máy ảnh dồn dập như anh tưởng. Chỉ có tiếng bàn phím và vài màn hình điện thoại được nâng cao hơn.
“Gần bảy năm trước, tôi viết một bài phân tích về một người thật. Một phần thông tin trong bài là đúng. Việc tôi thu thập và trình bày chúng đã khiến những người khác dễ dàng biến phần đúng đó thành nền cho tin đồn, quấy rối và săn tìm ngoài đời. Tôi không biết toàn bộ chiến dịch sẽ xảy ra như thế nào. Điều đó không xóa phần trách nhiệm của tôi.”
Anh dừng lại, không nhìn Bảo Châu.
“Tôi sẽ không công bố tên người bị hại, tình trạng hiện tại của họ hoặc bất kỳ tài liệu nào thuộc quyền quyết định của họ. Tôi cũng không dùng sự im lặng của họ để xin được tin.”
Một phóng viên ở hàng đầu hỏi ngay: “Anh có thừa nhận mình là người khởi phát vụ hủy danh đó không?”
“Tôi thừa nhận bài viết của tôi là một mắt xích mở đường. Tôi không nhận thay hành vi của những người đã tổ chức phát tán địa chỉ, tin giả và quấy rối. Tách trách nhiệm không phải trốn trách nhiệm.”
“Anh đang có bằng chứng về người tổ chức?”
“Bất kỳ tài liệu nào đủ điều kiện đều phải đi qua cơ quan điều tra và giám định. Tôi không xác nhận nội dung đang được đồn đoán.”
“Có phải anh đang dùng một nhân chứng cũ để đổi lấy việc miễn trách nhiệm cho mình?”
“Không ai có nghĩa vụ làm nhân chứng để cứu tôi.”
Câu trả lời khiến căn phòng yên đi trong nửa giây. Sau đó, một người khác hỏi vì sao công chúng phải tin lời anh khi chính anh từng dùng kỹ năng để xâm phạm người khác.
“Không nên tin chỉ vì tôi nói.” Vũ đáp. “Hãy kiểm tra tài liệu tôi giao, cách chúng được thu thập, người chịu trách nhiệm xác minh và việc tôi có giữ đúng ranh giới hay không. Niềm tin không phải thứ tôi được quyền yêu cầu trước.”
Ở góc phòng, điện thoại của ba phóng viên cùng rung. Một người cúi xuống, rồi ngẩng lên rất nhanh.
“Vừa xuất hiện một đoạn ghi âm được cho là giọng anh,” cô nói. “Trong đó anh yêu cầu đưa một phụ nữ cũ ra trước truyền thông, bất kể cô ấy có đồng ý hay không. Anh phản hồi thế nào?”
Bảo Châu đặt một ngón tay lên mép hồ sơ, tín hiệu để anh không trả lời theo phản xạ. Nhân viên kỹ thuật chuyển đường dẫn đến máy tính trước mặt. Đoạn âm thanh dài mười chín giây, giọng nam thấp, đứt quãng, có vài từ giống giọng Vũ: “đưa cô ấy ra”, “không còn lựa chọn”, “cứ công bố”.
Các từ đứng cạnh nhau quá vừa vặn. Vũ đã nhìn đủ nhiều dữ liệu giả để biết cảm giác đó. Nhưng cảm giác không phải kết luận.
“Tôi chưa xác minh đoạn ghi âm,” anh nói.
Phóng viên hỏi lại: “Anh không phủ nhận?”
“Tôi không xác nhận một file chỉ vì nó xuất hiện đúng lúc. Tôi cũng không gọi nó là giả trước khi có kiểm tra độc lập. Đường dẫn, thời điểm phát tán và bản gốc nếu tồn tại sẽ được lưu lại, chuyển theo quy trình.”
“Nhưng giọng rất giống anh.”
“Bằng chứng giả tốt thường giống thứ người ta đã muốn tin.”
Câu nói lập tức bị tách khỏi phần trước và chạy thành tiêu đề trên một trang tin trực tiếp. Vũ nhìn màn hình, thấy chính mình bị rút xuống còn mười hai chữ. Lần đầu, anh không đuổi theo để sửa từng câu.
Một phóng viên lớn tuổi ở cuối bàn hỏi: “Vậy hôm nay anh muốn đạt được điều gì? Xây lại danh tiếng?”
“Không.” Vũ nhìn thẳng vào camera. “Tôi muốn chấm dứt việc một bí danh được dùng để che cả lỗi thật lẫn tội giả. K-Void đã viết bài đó. Người chịu trách nhiệm hôm nay là Khương Vũ.”
“Anh có sợ cái tên này sẽ không còn dùng được nữa không?”
“Danh tính không phải tài khoản để xóa rồi tạo lại.”
Bảo Châu khép tập hồ sơ. Buổi trả lời kết thúc sau bốn mươi ba phút, không có tuyên bố kết tội Bách, không có tên Quỳnh và không một dòng nào về bản ghi vừa được niêm phong. Trên mạng, một nửa gọi đó là màn diễn có luật sư viết sẵn. Nửa còn lại bắt đầu đặt câu hỏi về thời điểm đoạn ghi âm mười chín giây xuất hiện. Không bên nào tha thứ cho anh. Nhưng lần đầu tiên, câu chuyện không còn hoàn toàn chạy theo nhịp Bách đặt sẵn.
Khi căn phòng vắng người, Bảo Châu đưa cho anh cốc nước. “Anh vừa làm được một việc hiếm.”
“Không tự hủy?”
“Không biến câu hỏi xấu thành câu trả lời tệ hơn.”
Lâm Từ gửi một tin nhắn ngắn: “Đoạn ghi âm mới dùng nền âm thanh từ một hội thảo cũ của anh. Tôi chỉ mới đối chiếu công khai, chưa đủ kết luận. Đã lưu nguồn.” Ngay sau đó, Mai Anh nhắn: “Ít nhất lần này anh không kể thay ai.”
Vũ chưa trả lời cả hai. Chiếc điện thoại cũ nằm trong túi chống nhiễu trên bàn rung một lần. Đây là chiếc máy cũ chỉ dùng cho vài liên hệ từ thời diễn đàn, và Sơn đã biến mất khỏi mọi cuộc gọi từ sau lần rò tin.
Màn hình hiện một tin nhắn từ Sơn.
“Tên thật nghe không hợp với mày.”
Vũ gõ: “M-S cũng không hợp với mày.”
Ba dấu chấm xuất hiện, biến mất, rồi xuất hiện lại.
“Bách sẽ không dừng ở file giả. Hắn đang dọn phần trong.”
“Gửi cho Đỗ Nam.”
“Chưa. Tao gặp mày trước.”
Vũ nhìn Bảo Châu. Cô không hỏi nội dung, chỉ chìa tay. Anh đặt điện thoại vào giữa bàn để cả hai cùng đọc tin nhắn cuối cùng.
“Tối nay. Tao sẽ nói cái giá của tao. Và tao có đường vào lõi hệ thống.”
