Bỏ qua nội dung

Ho So Huy Danh

Chương 47 - Chương 47: Bản Ghi Của Quỳnh

Bảy giờ năm mươi hai, Khương Vũ tắt điện thoại, đặt vào túi niêm phong Bảo Châu chuẩn bị rồi để ngoài phòng gặp.

“Cô ấy chỉ nói không mang máy quay.”

“Anh đang là từ khóa tìm kiếm. Một cái điện thoại đặt sai chỗ cũng đủ biến cuộc gặp thành nội dung.” Bảo Châu đẩy cửa. “Hôm nay anh có mặt vì cô ấy cho phép.”

Địa chỉ Quỳnh gửi là văn phòng tư vấn pháp lý nằm trên tầng ba một tòa nhà cũ, không biển quảng cáo ngoài đường. Căn phòng chỉ có một chiếc bàn dài, bốn ghế và cửa sổ phủ rèm. Lê Nhật Quỳnh đã ngồi ở đó. Trước mặt cô là một hộp nhựa màu xám, một tập giấy mỏng và cốc nước chưa chạm đến.

Cô nhìn Vũ trước, rồi nhìn Bảo Châu. “Tôi yêu cầu luật sư vì tôi không muốn sau này có ai nói tôi bị anh ta dẫn dắt.”

Bảo Châu ngồi xuống nhưng chưa mở cặp. “Tôi đi cùng theo yêu cầu của cô. Tôi không đại diện riêng cho cô trong việc này. Nếu cô muốn tư vấn độc lập, chúng ta dừng ở đây và tôi sẽ giới thiệu người khác.”

“Tôi đã hỏi một luật sư khác tối qua.” Quỳnh đẩy tập giấy sang. “Đây là điều kiện của tôi.”

Vũ không đưa tay. Bảo Châu đọc từng dòng: vật chứng chỉ được chuyển cho cơ quan điều tra theo biên bản; không sao chép cho tòa soạn; không công bố tên, nơi ở hay hình ảnh của Quỳnh; mọi đề nghị phát ngôn phải được gửi riêng.

“Tôi giao chứng cứ không có nghĩa tôi đồng ý xuất hiện trước công chúng,” Quỳnh nói.

“Rõ. Luật sư của cô đã giải thích hậu quả pháp lý của việc giao nộp chưa?”

“Rồi.”

Quỳnh quay sang Vũ. “Còn anh?”

“Tôi không có điều kiện.”

“Anh luôn có. Chỉ là trước đây anh thích giấu chúng trong câu xin lỗi.”

Giọng cô không cao. Vũ vẫn cảm thấy câu nói đi qua đúng chỗ anh từng cố đóng lại. Anh ngồi thẳng, hai tay để trên mặt bàn để cô nhìn thấy mình không chạm vào chiếc hộp.

“Tôi sẽ không xin cô công khai,” anh nói. “Cũng không dùng việc cô gặp tôi để trả lời bất kỳ ai.”

“Tốt.” Quỳnh mở khóa hộp. “Đừng biến việc làm đúng tối thiểu thành thành tích.”

Bên trong là một máy ghi âm nhỏ đã cũ, được bọc trong túi chống ẩm, một thẻ nhớ đặt riêng và cuốn sổ bìa xanh. Trên trang đầu cuốn sổ là ngày tháng cách hiện tại gần bảy năm, một địa chỉ văn phòng và ba ký hiệu viết tắt. Một ký hiệu là K-V. Ký hiệu thứ hai là P.D.B. Ký hiệu cuối cùng chỉ có M-S.

Vũ nhìn hai chữ đầu tiên lâu hơn mức cần thiết.

Quỳnh kéo cuốn sổ về phía mình. “Sau khi bài của anh lan ra, tôi nhận được một email đề nghị xử lý khủng hoảng. Người gửi biết địa chỉ nhà tôi trước khi địa chỉ đó xuất hiện công khai. Tôi đến gặp vì muốn biết họ lấy nó ở đâu.”

“Cô đi một mình?” Bảo Châu hỏi.

“Có một người hẹn tôi ở sảnh. Anh ta đưa tôi lên rồi rời đi trước khi cuộc nói chuyện bắt đầu.”

“Cô biết tên thật?”

“Không. Khi đó anh ta dùng M-S.”

Vũ không cử động. Bảo Châu cũng không nhìn anh. Cô hỏi tiếp về thời gian, vị trí chiếc máy ghi âm, việc thiết bị có từng được sửa hay thay thẻ, ai đã giữ nó trong những năm qua. Quỳnh trả lời ngắn và chính xác. Cô đã sao một bản để nghe lại, nhưng chưa từng chỉnh bản gốc. Đỗ Nam từng được nghe chưa đầy một phút trong lần điều tra cũ; cô không đồng ý giao thiết bị vì sau đó tên mình tiếp tục bị dò hỏi và một người lạ xuất hiện gần chỗ làm.

“Tại sao giữ đến bây giờ?” Vũ hỏi.

Quỳnh nhìn anh. “Vì tôi biết sẽ có ngày người trong bản ghi nói chưa từng gặp tôi.”

“Ý tôi là tại sao giao nó hôm nay.”

“Tôi đã xem video của anh.”

Vũ chờ, nhưng Quỳnh không cho anh câu nào dễ chịu.

“Anh không gọi tên tôi. Không kể thay tôi. Điều đó không làm những gì anh từng viết biến mất.” Cô đặt tay lên chiếc máy ghi âm. “Nó chỉ loại bỏ một lý do để tôi tiếp tục im lặng.”

Bảo Châu hỏi Quỳnh có đồng ý cho họ nghe đoạn liên quan không. Quỳnh gật đầu, tự bật máy rồi đặt nó giữa bàn.

Âm thanh đầu tiên là tiếng ghế kéo trên sàn, sau đó là giọng Quỳnh trẻ hơn, mỏng và gấp.

“Các anh lấy địa chỉ của tôi ở đâu?”

Một người đàn ông đáp. Giọng bình tĩnh, có độ nhấn quen thuộc của người luôn nói như thể câu cuối cùng thuộc về mình.

“Cô đang hỏi sai thứ. Điều cô cần hỏi là phải làm gì để kết quả tìm kiếm đổi hướng.”

Quỳnh trong bản ghi hỏi lại: “Chính các anh đăng những thứ đó?”

Người đàn ông cười rất khẽ. “Không ai đăng một câu chuyện cả. Mỗi người chỉ đặt xuống một mảnh. Đám đông tự nối phần còn lại.”

Có tiếng chuông điện thoại. Cuộc trao đổi bị ngắt vài giây, rồi giọng đàn ông vang lên xa hơn, dường như đang nói với một người khác qua loa ngoài.

“Bài của K-Void đã làm xong phần khó. Đừng bịa thêm. Giữ một dữ kiện thật ở đầu, để người ta tin ba thứ phía sau.”

Một giọng nam khác trả lời, méo bởi đường truyền: “Cô ta khóa tài khoản rồi.”

“Càng tốt. Im lặng là thứ dễ bán nhất.”

“Địa chỉ đẩy luôn tối nay?”

“Sau tám giờ. Khi cô ta bắt đầu phủ nhận, cho một tài khoản cũ xác nhận. Đừng dùng tài khoản mới.”

Quỳnh bấm dừng.

Căn phòng trở lại yên lặng. Ngoài rèm, tiếng xe dưới đường vọng lên, bình thường đến mức gần như xúc phạm.

Vũ đã nghe Phan Duy Bách nói hàng chục lần trên truyền hình. Giọng trong máy trẻ hơn, thấp hơn, nhưng nhịp ngắt ở cuối câu không thay đổi. Quan trọng hơn, hắn gọi đúng cái tên Vũ từng dùng khi ấy.

“Bài của tôi làm xong phần khó,” Vũ nói.

Quỳnh tắt hẳn thiết bị. “Đúng.”

“Tôi đã đưa họ phần thật để dựng phần giả.”

“Đúng.”

Vũ nhìn ký hiệu K-V. Anh có thể nói mình không biết địa chỉ sẽ bị tung hay Bách đã biến bài phân tích thành công cụ. Mọi câu đều có thể đúng. Không câu nào thay đổi việc anh đã mở đường cho đám đông nhìn một con người như một bài toán.

“Anh không cần nhận luôn câu nói của hắn,” Quỳnh nói. “Anh làm phần của anh. Hắn làm phần của hắn. Tôi mang bản ghi đến để hai phần đó không còn bị trộn thành một thứ thuận tiện cho bất kỳ ai.”

Lần đầu từ khi bước vào phòng, Vũ nhìn thẳng cô. “Tôi hiểu.”

“Không. Anh mới chỉ nghe.” Quỳnh khép cuốn sổ. “Hiểu là việc anh sẽ làm gì sau khi biết mình không thể dùng tôi để tự minh oan.”

Bảo Châu lập biên bản mô tả từng vật và lời xác nhận của Quỳnh về nguồn gốc, rồi gọi Đỗ Nam đến tiếp nhận.

Đỗ Nam đi cùng một cán bộ kỹ thuật. Anh đọc lại quyền của Quỳnh và khả năng phải đối chất sau này. Quỳnh nghe hết rồi mới ký. Máy ghi âm, thẻ nhớ và cuốn sổ được đánh dấu, niêm phong riêng. Sau đó Đỗ Nam hỏi về ba ký hiệu.

“K-V là Khương Vũ,” cô nói. “P.D.B là người trong bản ghi. Tôi nhận ra ông ta khi ông ta bắt đầu xuất hiện công khai vài năm sau.”

“Còn M-S?”

“Người gửi địa chỉ cuộc gặp cho tôi.”

“Cô có thể nhận diện người đó không?”

Quỳnh im lặng một lúc. “Tôi chỉ gặp anh ta chưa đến mười phút. Nhưng Khương Vũ biết anh ta.”

Đỗ Nam quay sang Vũ. “Tên.”

“Chưa đủ để ghi như một sự thật.”

“Vậy ghi như thông tin cần xác minh.”

M-S từng là cách Vũ Minh Sơn ký tên trong diễn đàn, trước khi cả nhóm học cách dùng biệt danh để tưởng mình không phải chịu trách nhiệm. Nhưng một ký hiệu và ký ức sau bảy năm chưa thể thành chứng cứ sạch.

“Vũ Minh Sơn,” anh nói. “Người từng đưa tôi vào diễn đàn.”

Đỗ Nam không phản ứng. Anh ghi tên, gạch dưới hai lần rồi đóng sổ. “Bản ghi này có thể chứng minh một cuộc trao đổi đã tồn tại. Muốn chứng minh người nói là ai, bối cảnh là gì và mệnh lệnh đó được thực hiện ra sao, chúng tôi cần giám định và đối chiếu độc lập.”

“Bao lâu?” Vũ hỏi.

“Đủ lâu để anh không phá nó bằng một bài đăng nóng đầu.”

“Tôi vừa học được rằng bài đăng nóng đầu có tuổi thọ bảy năm.”

“Vậy học thêm cách ngồi yên khi người khác làm đúng việc của họ.”

Quỳnh đứng dậy. Cô không bắt tay Vũ. Trước khi ra cửa, cô dừng lại cạnh chiếc ghế của anh.

“Tôi không giao bản ghi để cứu anh,” cô nói. “Tôi giao nó vì hắn đang dùng câu chuyện cũ để tạo thêm những người giống tôi.”

“Tôi biết.”

“Và tôi vẫn không tha thứ.”

Vũ gật đầu. “Cô không cần.”

Quỳnh nhìn anh thêm một nhịp rồi rời đi cùng luật sư riêng đang chờ ngoài hành lang.

Khi cánh cửa đóng lại, Bảo Châu thu bản điều kiện của Quỳnh vào cặp. “Anh vừa có thứ đủ làm Bách mất ngủ.”

“Nhưng chưa đủ đưa hắn vào hồ sơ.”

“Đúng. Giọng nói có thể bị phủ nhận. Bản ghi có thể bị tố cắt ghép. Ký hiệu có thể bị giải thích theo mười cách. Và Quỳnh sẽ bị tấn công nếu tên cô lộ ra trước khi chúng ta khóa được chuỗi chứng cứ.”

Đỗ Nam cầm túi niêm phong lên. “Thứ này không phải viên đạn. Nó là một cánh cửa. Muốn mở, cần người từng đứng ở phía bên kia.”

Vũ nhìn dòng M-S lần cuối trước khi cuốn sổ biến vào túi chứng cứ. Sơn đã rò tin, nói mình bị ép và biến mất mỗi khi câu hỏi tiến gần Bách. Hắn có thể xác nhận căn phòng, giọng nói và ý nghĩa của những câu lệnh nghe như lời tư vấn truyền thông.

Cũng là người có nhiều lý do nhất để tiếp tục im lặng.

Bản ghi của Quỳnh cuối cùng đã lên tiếng. Nhưng để nó trở thành sự thật có thể đứng trước pháp luật, họ phải tìm được người từng bán đường vào căn phòng ấy.