Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 44 - Chương 44: Trại Tạm Giữ

Chương 44: Trại Tạm Giữ

Cánh cổng thép của Trại tạm giữ số 2 khép lại sau xe của Quân bằng một tiếng va trầm, nặng hơn tiếng khóa thông thường. Đồng hồ trên bảng điều khiển vừa qua mười một giờ ba mươi bảy. Mưa quét nghiêng qua sân bê tông, làm những vạch sơn dẫn vào khu tiếp nhận nhòe thành các dải trắng đứt quãng. Quân chưa bước xuống ngay. Anh nhìn lại ảnh thẻ chuyển giao trên máy tính bảng lần cuối, phóng lớn phần số hiệu bị gạch đen, rồi chuyển sang khung hình trực tiếp từ kho C. Tủ số bảy vẫn nằm dưới ánh đèn pháp chứng, khóa chưa mở. Hai nơi cách nhau hơn mười cây số, nhưng cùng có cảm giác của một căn phòng đã được chuẩn bị trước cho người đến sau phạm sai lầm.

“Pháp chứng chỉ mở khi đủ ba góc quay và có đại diện kiểm sát trực tuyến,” anh nói vào tai nghe. “Bất kỳ ai yêu cầu mở sớm, ghi tên và thời điểm.”

Tống Nghi đáp ngay: “Đã khóa luồng riêng. Bệnh viện báo bà Mai ổn định. Phạm Kiều đang được xử lý vết thương, chưa lấy lời khai thêm. Còn trại tạm giữ… hệ thống của họ ghi tối nay không có ca chuyển lúc hai mươi mốt giờ ba mươi.”

“Vậy thẻ trong ảnh đến từ một ca không tồn tại,” An Nhiên nói. Cô mở cửa xe, kéo cổ áo khoác lên trước mưa. “Hoặc từ một ca đã bị xóa trước khi chúng ta hỏi.”

Cán bộ trực cổng tên Lê Hoàng đưa họ vào phòng điều hành sau khi kiểm tra lệnh bảo toàn dữ liệu hai lần. Anh ta còn trẻ, mặt tái vì bị gọi dậy giữa ca, nhưng không né mắt. Trên tường là bốn màn hình camera chia thành những ô nhỏ: sân tiếp nhận, hành lang buồng giữ, cổng chính và đường dịch vụ phía sau. Góc màn hình thứ tư nhấp nháy chữ mất tín hiệu. Lê Hoàng giải thích camera đường dịch vụ đang bảo trì từ chiều. Quân không hỏi vì sao ngay. Anh yêu cầu niêm phong máy chủ ghi hình, sổ trực giấy, cuống vòng tạm cấp màu cam và toàn bộ phiếu chuyển giao trong bốn mươi tám giờ gần nhất.

“Không ai đăng xuất khỏi hệ thống,” Quân nói. “Không ai rời ca cho đến khi danh sách truy cập được sao lưu. Đây là bảo toàn chứng cứ, không phải khám xét toàn trại. Ai phản đối, gọi thẳng cho người ký lệnh.”

Phó quản giáo trực đêm, một người đàn ông ngoài năm mươi tên Đỗ Thành, xuất hiện sau chưa đầy năm phút. Ông ta bình tĩnh quá mức, áo đồng phục cài đủ cúc dù vừa từ khu nghỉ sang. Ông nhìn giấy lệnh, nhìn Quân, rồi đặt nó xuống bàn như đặt một vật không sạch. “Đội hình sự đang điều tra một đoạn phim ở bệnh viện. Tôi chưa thấy căn cứ nào để giữ toàn bộ ca trực của trại.”

“Đoạn phim có vòng ra vào của trại ông và phiếu ghi ca chuyển của trại ông.” Quân đặt ảnh phản chiếu cạnh tờ lệnh. “Tôi chưa nói người của ông làm. Tôi đang giữ cho ông cơ hội chứng minh người khác đã dùng quy trình của ông.”

Đỗ Thành im lặng. Chỉ một nhịp, nhưng đủ để An Nhiên nhìn sang giá hồ sơ sau lưng ông. Các tập phiếu chuyển giao được xếp theo tháng, mép giấy đều màu xám vì bụi. Riêng tập của tuần này có gáy mới, băng dán còn bóng. Cô không chạm vào, chỉ yêu cầu Lê Hoàng quay liên tục lúc lấy xuống. Khi tập hồ sơ được đặt dưới camera bàn, trang thứ ba đã cho thấy điều họ không muốn thấy: một phiếu tiếp nhận được điền sẵn tên Đặng Phúc, giờ dự kiến không giờ ba mươi, nguồn chuyển là Đội hình sự Thành Nam. Ô người phê duyệt mang tên Minh Quân.

Quân nhìn chữ ký của mình dưới lớp mực in xanh. Bàn tay phải của anh khép lại rồi buông ra. Chữ M đầu tiên hơi lệch, nét kéo cuối bị cụt đúng một chấm nhỏ. Anh đã từng nhìn thấy khuyết điểm ấy trên bản scan biên bản mười năm trước, khi máy photocopy ở tầng ba bị xước trống một điểm trên mặt kính. Người làm phiếu không lấy chữ ký từ tài liệu gần đây. Họ lấy nó từ chính hồ sơ lạnh.

“Không phải chữ ký điện tử,” An Nhiên nói sau khi soi bề mặt bằng đèn xiên. “Là ảnh scan chèn vào rồi in màu. Mép nền trắng quanh chữ ký có độ phân giải khác phần còn lại.”

Tống Nghi nhận file chụp, chạy đối chiếu chưa đầy một phút. “Khớp với chữ ký trong biên bản chuyển vật chứng mười năm trước, cùng điểm mất nét ở đuôi. Tỷ lệ phóng khác nhau nhưng mẫu nhiễu giống hệt. Em cũng kiểm tra số biểu mẫu. Phiếu này được tạo từ tài khoản nội bộ của trại lúc hai mươi hai giờ mười ba, sau đó in ở máy khu tiếp nhận. Tài khoản đăng nhập là của anh Lê Hoàng.”

Lê Hoàng lùi nửa bước. “Tôi không tạo. Hai mươi hai giờ mười ba tôi ở cổng chính, camera có ghi.”

“Camera có thể chứng minh anh ở đâu, không chứng minh ai dùng tài khoản của anh,” Quân nói. Anh không để giọng mang tính buộc tội. “Ai biết mật khẩu?”

“Không ai. Tôi đổi mỗi tháng.”

An Nhiên nhìn bàn phím dưới màn hình rồi nhìn cuốn sổ bàn giao mở bên cạnh. Trên trang đầu có một dãy sáu chữ số viết bằng bút chì, bị gạch ngang nhưng vẫn đọc được. Cô không chỉ vào ngay. “Anh đổi mật khẩu, nhưng có ghi tạm ra giấy không?”

Mặt Lê Hoàng trắng thêm. Đỗ Thành quay sang anh ta, lần đầu mất vẻ bình tĩnh. Quân không cần lời thú nhận. Một lỗ hổng nhỏ, đời thường, đủ cho người hiểu quy trình bước vào mà không cần phá cửa. Giống ly giấy của Phúc. Giống xe thay băng ở bệnh viện. Đường dây này không tạo ra phép màu; nó thu gom những thói quen cẩu thả rồi dùng chúng như chìa khóa.

Từ kho C, tiếng khóa kim loại bật lên qua đường truyền. Pháp chứng đọc rõ thời điểm, mã niêm phong và tên từng người có mặt. Cánh tủ số bảy được mở chậm. Bên trong có một tập báo cáo bọc nilon cũ, một túi vật chứng mới hơn nhiều và một tờ giấy than gấp tư. Kỹ thuật viên không lấy bằng tay, chỉ dùng kẹp chuyển từng món vào vùng sáng. Túi vật chứng mang mã của vụ mất tích hiện tại, bên trong là mảnh vải có dấu tay được đánh dấu tên Đặng Phúc. Nhưng nhãn niêm phong lại dùng mẫu đã ngừng lưu hành ba năm trước.

“Họ muốn dấu tay thật nằm trong một vật chứng giả,” An Nhiên nói. “Nếu tủ được mở lúc camera chết, phần giả sẽ được nhập vào chuỗi bảo quản như thứ đã ở đó từ đầu.”

Tống Nghi phóng tờ giấy than lên màn hình. Những dòng chữ mờ dần hiện ra: số hồ sơ 0714, nữ, chưa xác định danh tính, chuyển y tế lúc hai mươi mốt giờ ba mươi. Ô nơi nhận bỏ trống. Dòng người áp giải chỉ còn nửa họ, phần sau bị xé mất. Ở góc phải là một số seri phiếu chuyển giao.

Quân đọc số seri cho Lê Hoàng. Người cán bộ trẻ tra trong sổ cuống cũ lưu ở kho phụ. Mười phút sau, anh ta trở lại với một hộp giấy đã ố vàng. Dãy seri chạy liên tục, trừ đúng một số bị mất giữa hai phiếu cùng ngày mười năm trước. Cuống trước ghi chuyển một người say rượu sang bệnh viện quận. Cuống sau ghi tiếp nhận hai đối tượng đánh bạc. Khoảng trống ở giữa vừa khít số trên tờ giấy than trong tủ số bảy.

Đỗ Thành ngồi xuống ghế. Ông ta nhìn trang sổ cũ rất lâu rồi mới nói: “Khu tiếp nhận năm đó có một cửa y tế phía sau. Sau vụ ngập, cửa bị niêm và camera bỏ luôn. Người chuyển đi bằng cửa ấy không qua cổng chính.”

“Ai giữ chìa?” Quân hỏi.

“Quản giáo trực và người phụ trách áp giải. Hai chìa tách nhau.”

“Danh sách ca trực còn không?”

Đỗ Thành chưa kịp trả lời thì điện thoại của Quân rung. Màn hình hiện số của tổ bảo vệ Phúc. Anh bấm nhận, không bật loa. Một giọng nam nói nhanh rằng cửa hàng photocopy an toàn, Phúc đang ở phòng sau, không có bất thường. Câu báo cáo hoàn chỉnh, đúng chức danh, đúng địa điểm. Chỉ sai một điều.

“Mã xác nhận,” Quân nói.

Đầu dây im nửa giây. “Mưa qua cầu Bắc.”

Quân cúp máy. Mã đúng phải là tên loại giấy Phúc dùng để sao ổ cứng, một chi tiết chỉ tổ bảo vệ và Tống Nghi biết. Anh gọi lại qua kênh mã hóa. Không tín hiệu. Camera đeo người của hai điều tra viên bảo vệ vẫn đang truyền hình ảnh căn phòng sau cửa hàng, nhưng đồng hồ treo tường trong khung hình lặp lại chuyển động của cùng một phút. Kim giây đi qua số mười hai, giật ngược, rồi đi lại lần nữa.

“Video lặp,” An Nhiên nói, giọng thấp hẳn. “Bao lâu?”

Tống Nghi kiểm tra dấu thời gian. Khi trả lời, tiếng gõ bàn phím của cô dừng hẳn. “Bảy phút. Bắt đầu từ hai mươi ba giờ bốn mươi hai. Xe bảo vệ số mười bảy rời vị trí lúc hai mươi ba giờ bốn mươi sáu. Thiết bị định vị của xe vẫn hoạt động, nhưng tuyến đi không hướng về trụ sở. Nó đang chạy về phía đường dịch vụ phía sau trại tạm giữ.”

Lê Hoàng nhìn màn hình camera mất tín hiệu. Đỗ Thành đứng bật dậy. “Cửa y tế cũ không thể mở. Nó đã hàn khóa.”

“Ai đó vừa dùng tài khoản trại tạo phiếu tiếp nhận Phúc,” Quân nói. Anh giật tờ bản đồ khuôn viên khỏi kẹp, trải lên bàn. “Họ không cần đưa anh ấy vào buồng giữ. Họ chỉ cần một đoạn đường không camera, một cánh cửa mang danh thủ tục và một biên bản nói rằng anh ấy chưa từng tới.”

An Nhiên đã gọi đội chặn đường. Quân đánh dấu tuyến xe số mười bảy đang đi, rồi dừng ở điểm giao giữa đường dịch vụ và mương thoát nước cũ. Trên bản đồ, lối ấy nối thẳng với cửa y tế bị bỏ. Cùng lúc, Tống Nghi báo tín hiệu định vị chậm lại, sau đó đứng yên. Không phải trước cổng trại, mà ở đoạn khuất sau bức tường phía tây, nơi camera thứ tư đang mất tín hiệu.

Một âm thanh rè nhẹ vang lên từ bộ đàm của phòng trực. Giọng nam trực cổng phụ báo có xe áp giải yêu cầu mở cửa theo phiếu chuyển số 0714. Lê Hoàng nhìn Quân, tay đặt trên nút khóa khẩn cấp. Quân không cho mở. Anh nhìn chữ ký giả của mình trên phiếu tiếp nhận, rồi nhìn màn hình tối của đường dịch vụ. Mười năm trước, một người sống đã bị đưa khỏi hồ sơ qua cánh cửa ấy. Đêm nay, họ đang định viết tên Đặng Phúc vào cùng một khoảng trống.

Bộ đàm lại rè lên. Lần này không phải giọng trực cổng. Là tiếng thở gấp, bị nén giữa những va đập kim loại, rồi giọng Phúc bật ra rất ngắn: “Quân, đừng mở cửa.”