Bỏ qua nội dung

Don Hang Khong Nen Mo

Chương 58 - Chương 58: Người Giao Không Tên

Chương 58: Người Giao Không Tên

“Cất chìa khóa đi. Đổi người trước khi đổi xe.”

Hùng vừa nói vừa giật sợi dây buộc sau yên chiếc Wave đỏ. Một túi giao hàng màu đen được gấp ép dưới áo mưa bung ra, bên trong có hai túi cát và một chai nước quấn khăn để khi xe xóc vẫn phát ra tiếng nặng như đồ thật. Quân chỉ nhìn một lần đã hiểu. Hùng không mang chiếc xe này đến để cứu anh chạy nhanh hơn. Hắn mang đến một người giao giả.

Tiếng máy chiếc xe không biển số đã vào đầu dãy tiệm. Ánh đèn pha quét qua từng cửa cuốn, chậm như bàn tay đang lần số nhà. Hùng kéo khóa áo khoác của Quân xuống. “Cởi áo. Mũ nữa.”

“Điện thoại có video.”

“Điện thoại đi với tao. Video còn nguyên.” Hùng chỉ vào túi niêm phong trên vai Quân. “Thứ thật đi với mày. Hai thứ không được nằm cùng một tuyến nữa.”

Quân không tranh luận thêm. Anh dựng điện thoại lên tay lái chiếc Wave, bật camera ngoại tuyến và quay đúng mười mấy giây. Trong khung hình có mặt anh, Hùng, hai chiếc xe và nút niêm phong còn nguyên. “Ba giờ mười phút. Tôi giao xe và điện thoại cho Đỗ Hùng làm tuyến đánh lạc hướng. Vật mang bốn trăm tám mươi sáu gram vẫn do tôi giữ. Không mở niêm phong, không bàn giao chứng cứ.”

Hùng chờ anh tắt máy rồi nhét điện thoại vào túi nhựa trên ngực áo khoác shipper. Hắn mặc áo của Quân, đội chiếc mũ đã xước bên trái, đeo túi giả lên vai. Dưới ánh đèn xa, từ phía sau chỉ còn một Phạm Minh Quân hơi béo lên vì mặc chồng hai lớp áo.

Quân khoác áo mưa bệnh viện của Hùng. Mùi thuốc sát khuẩn và mồ hôi cũ bám ở cổ áo. “Mẹ tôi?”

“Vũ Khang ở lại. Bà được chuyển vào buồng theo dõi gần quầy trực, cửa có camera, bảo vệ có tên người được phép vào.” Hùng kéo chặt dây túi giả. “Tao không bỏ mẹ mày một mình để ra đây diễn anh hùng. Tao chỉ ra vì đám này biết mặt xe, còn tao biết cách cho chúng nó nhìn nhầm.”

Một vệt sáng dừng ở đầu lối sau. Người đi xe đen đã thấy hai bóng người.

Hùng nổ máy chiếc xe của Quân. Trước khi lao ra, hắn nói nhanh bốn địa điểm: “Cầu Mười Hai, chợ cá, cân than, trạm nước. Nhớ thứ tự.”

Quân lặp lại một lần.

“Đến chợ cá, không hỏi ai mang đồ thật. Người biết ít thì khai được ít.” Hùng nhếch miệng. “Từ giờ mày không có app, không có điện thoại, không mặc áo hãng. Công an hỏi thì mày là người nhà bệnh nhân đi mua cháo. Người của Long hỏi thì mày càng không có tên.”

Hắn kéo ga, phóng thẳng ra đầu dãy tiệm.

Chiếc xe không biển số lập tức xoay đầu. Người lái chỉ chần chừ chưa đến hai giây, đủ để nhìn chiếc áo bạc màu, túi đen và ánh màn hình đang sáng trong ngực áo. Sau đó hắn bám theo Hùng về phía khu dân cư. Hai tiếng máy kéo xa dần, một cặp đèn đỏ trượt qua mái hiên rồi mất sau góc cua.

Quân chưa đi ngay. Anh đứng trong bóng tối, đếm đến mười hai như Hùng dặn. Cổ tay trái đập theo từng nhịp, nóng ran dưới lớp băng. Đến nhịp thứ mười ba, anh dắt chiếc Wave qua khe giữa tiệm sửa xe và căn nhà bỏ trống. Lối này hẹp đến mức gác chân cào vào tường, nhưng cuối hẻm mở ra một con đường bê tông không gắn camera vì khu dân cư vẫn tranh nhau tiền lắp cột.

Chiếc Wave cũ nổ máy như người ho lâu năm. Đèn xi-nhan trái chớp loạn dù Quân không bật. Biển số thật, bình xăng đầy, thắng sau ăn chậm nửa nhịp. Hùng đã để lại mọi khuyết điểm cần biết bằng ba vạch bút lông trên mặt đồng hồ: một vạch ở tay thắng, một vạch ở nút đề và một mũi tên chỉ xuống cần số. Thứ xe này không tốt. Nó chỉ trung thực.

Quân chạy về cầu Mười Hai, không nhanh hơn năm mươi. Không có điện thoại, thành phố bỗng mất tiếng. Không rung báo đơn, không bản đồ xoay sai hướng, không dòng bình luận đang gọi anh là kẻ tống tiền. Chỉ còn tiếng máy, gió tạt vào áo mưa và bốn địa điểm phải nhớ. Cảm giác nhẹ đi một phần khiến anh khó chịu. Mọi thứ khóa tên anh trên hệ thống, nhưng khi cái tên biến mất, anh vẫn phải biết mình đang đi đâu.

Qua cầu, Quân thấy hai xe tuần tra dân phòng dựng gần quán cháo đêm. Một người cầm điện thoại, trên màn hình là bản đồ có chấm sáng đang chạy về phía đông. Họ không nhìn chiếc Wave đỏ. Họ nhìn ba shipper mặc áo hãng vừa chạy qua ngã tư, rồi một người chỉ tay theo hướng Hùng đã đi.

Quân cúi đầu, chạy chậm như người sợ làm đổ hộp cháo không tồn tại. Ba mươi ba nghìn trong túi quần va vào chìa khóa. Số tiền ấy giờ là toàn bộ thứ hệ thống còn chưa khóa được của anh.

Chợ cá mở trước bình minh bằng mùi nước đá tan, vảy cá và tiếng thùng nhựa bị kéo trên nền xi măng. Quân vào từ cổng giao hàng, tắt đèn rồi chạy giữa hai xe tải đang lùi. Dưới mái tôn cuối chợ có ba người ngồi trên ba chiếc xe cũ. Họ đều mặc áo mưa tối màu, đội mũ trơn và đeo túi giao hàng giống hệt túi của Quân. Không ai hỏi anh đã mang thẻ đến chưa.

Một người đàn ông gầy, Quân từng gặp trong nhóm chờ đơn ở bến xe, đưa anh một cuộn băng vải. “Hùng bảo quấn đè phần phản quang.”

Quân dán băng lên vạch bạc ở túi thật. Người phụ nữ bên cạnh chỉnh đồng hồ điện tử rẻ tiền, nói: “Ba giờ mười tám. Mỗi người cách nhau bốn mươi giây. Tuyến một lên đại lộ. Tuyến hai về bến Nam. Tuyến ba vòng Minh Thịnh.”

“Tuyến thật?” người đàn ông gầy hỏi.

Người phụ nữ nhìn Quân rồi lắc đầu. “Không có tuyến thật trong danh sách.”

Đó là phần khôn nhất của kế hoạch. Ba người kia chỉ biết điểm mình phải chạy qua. Hùng chỉ biết bốn mốc đã nói với Quân. Quân không biết đích cuối được đổi hay chưa, chỉ biết trạm nước là nơi nhận lệnh tiếp theo. Nếu một người bị chặn, không ai có đủ câu trả lời để bán cả đường dây.

Người thứ nhất rời chợ, túi giả nhô cao sau lưng. Bốn mươi giây sau người thứ hai đi theo cổng bắc. Người thứ ba nổ máy nhưng chưa chạy. Anh ta tháo chiếc áo khoác có logo hãng, ném cho Quân. “Mặc ngoài áo mưa. Qua camera cuối chợ thì cởi, treo lên xe đẩy số bảy.”

“Để camera thấy bốn người?” Quân hỏi.

“Để nó thấy năm.” Anh ta chỉ về một công nhân đang dắt chiếc xe máy chở thùng xốp, trên lưng cũng có túi đen. “Đêm nay ai chở được một cục gạch đều là anh.”

Câu đùa không ai cười. Nhưng nó làm Quân thở ra được một hơi.

Anh mặc áo logo, chạy qua camera cổng nam cùng lúc hai xe chở đá lao ra. Đến dãy cân than cũ, Quân cởi áo, treo đúng xe đẩy số bảy rồi rẽ vào đường nội bộ sau nhà máy nước. Phía sau, tiếng còi xe vang liên tiếp. Một chiếc ô tô màu xám dừng chắn cổng chợ. Hai người mặc sơ mi bước xuống, chia nhau đuổi theo hai chiếc túi đen vừa lộ trên đường lớn.

Kế hoạch đã kéo được ít nhất ba hướng nhìn khỏi anh. Nhưng ngay khi Quân tưởng mình đã qua sạch, một bóng xe xuất hiện trong gương méo của chiếc Wave.

Không phải chiếc xe đen. Là một chiếc tay ga trắng, biển số có thật, người lái mặc áo khoác giao hàng màu xanh. Hắn giữ khoảng cách đúng như kẻ trước, không vượt, không gọi. Quân thử rẽ vào lối chứa bồn nước, nơi biển báo ghi đường cụt. Chiếc tay ga trắng vẫn rẽ theo.

Dấu vật lý đã bị bắt chước. Xe có biển số cũng có thể là xe săn.

Quân không tăng ga. Phía trước có cổng nhà máy nước, mỗi lượt xe vào đều phải dừng ở thanh chắn và camera nhận diện. Bên phải là đường ống bảo trì cao ngang đầu gối, chạy dọc mương thoát nước rồi chui dưới hàng rào. Xe máy không qua được, nhưng người thì có.

Anh tắt máy trước khúc cua, dựng chiếc Wave vào hàng xe công nhân ca đêm và rút chìa khóa. Túi niêm phong được kéo sát ngực. Quân bước xuống mương, lội qua lớp nước đen đến mắt cá, cúi người dưới đường ống. Cổ tay trái đau đến tê khi anh chống lên thành bê tông, nhưng anh không buông túi.

Chiếc tay ga trắng vào bãi sau đó chưa đầy nửa phút. Người lái chạy chậm qua từng chiếc xe, nhìn biển số và sờ máy còn nóng. Hắn dừng đúng bên chiếc Wave đỏ.

Quân nằm ép sau trụ ống, nghe tiếng hắn gọi điện. “Tìm thấy xe. Không thấy người. Nó bỏ tuyến.”

Một giọng nhỏ lọt qua loa ngoài, lịch sự và lạnh: “Không cần người. Giữ xe. Kiểm tra trạm nước.”

Họ đã biết mốc tiếp theo.

Quân chờ người kia quay lưng rồi bò tiếp theo mương. Cuối đường ống là khu rửa bồn cũ, cửa sắt chỉ khóa bằng một sợi dây xích không cài ổ. Hùng từng chỉ chỗ này cho cả nhóm khi tìm đường tránh trạm phạt. Không phải may mắn. Là một tuyến lao động bị thành phố bỏ quên, và người chạy đêm nhớ nó lâu hơn người ngồi trước bản đồ.

Trong nhà chờ bỏ trống của trạm nước có một chiếc điện thoại nút bấm dán dưới ghế. Quân kéo ra, màn hình chỉ còn hai vạch pin. Máy rung ngay khi anh bật nguồn.

“Hùng?”

“Ừ. Xe mày vẫn kéo thằng không biển số sang khu đông. Hai tuyến giả khác đang chạy. Mày còn hàng?”

“Còn. Nhưng chúng biết trạm nước.”

Đầu dây bên kia im hai giây. Tiếng gió và tiếng máy xe của Hùng rít qua loa. “Bỏ trạm. Đi thẳng Nam Lộ, chờ mốc mới.”

“Điện thoại của tôi?”

“Còn nguyên. Video chưa gửi được.” Hùng hạ giọng. “Có chuyện khác. Sơn vừa nhận một email hẹn giờ của Vy. Cô ấy đặt sẵn từ trước khi bị gọi lên phòng pháp chế. Nếu ba giờ hai mươi không hủy, thư tự gửi.”

Quân nhìn đồng hồ trên điện thoại nút bấm. Ba giờ hai mươi ba.

Hùng đọc chậm từng dòng, không thêm một chữ: “Họ đã soạn sẵn bản nhận trách nhiệm. Tôi phải ký rằng mình tự sửa hồ sơ tai nạn, tự tạo bản scan và cung cấp dữ liệu giả cho Phạm Minh Quân. Nếu thư này được gửi, nghĩa là tôi không còn được tự do rời phòng.”

Nước từ tóc Quân nhỏ xuống màn hình.

Ngoài cổng trạm, chiếc tay ga trắng vừa nổ máy trở lại.

Hùng nói câu cuối, giọng khàn đi: “Vy chưa ký. Nhưng họ đã đặt bút vào tay cô ấy.”