Chương 56 - Chương 56: Mọi Tài Khoản Đều Khóa
Chương 56: Mọi Tài Khoản Đều Khóa
Quân không chờ Sơn nói hết. Anh nhả phanh, bẻ tay lái sang trái và chui vào hẻm chở cá đúng lúc hai chiếc xe máy ngoài đường dịch vụ cùng tăng ga. Con hẻm hẹp hơn trên mắt nhìn, nền bê tông ướt nhớt vì nước đá tan, hai bên là thùng xốp chất cao ngang vai. Mùi cá, dầu máy và nước cống trộn thành thứ mùi chỉ cần chạy qua một lần cũng nhớ cả đời. Bản đồ trên điện thoại quay vòng, cố kéo chấm xanh trở lại tuyến xám. Quân mặc kệ. App biết tọa độ; nó không biết chiếc xe ba gác trước mặt sẽ dừng ở đâu để đổ một sọt cá xuống đường.
Anh ép xe sát mép tường, lách qua lúc người khuân hàng vừa kéo sọt lên. Phía sau, tiếng còi của một chiếc xe máy vang ngắn rồi tắt. Hai người bám theo không dám lao thẳng giữa đám công nhân đang kéo móc sắt và xe đá. Chậm ba giây trong hẻm này có thể mất một cái gương chiếu hậu; nhanh quá thì mất luôn người. Quân không cần bỏ xa họ. Anh chỉ cần buộc họ nhìn đường thay vì nhìn chấm xanh.
Điện thoại rung trên giá. Sơn gọi lại. Quân bật loa nhưng không giảm ga. “Liên kết công khai chưa khóa được,” Sơn nói, tiếng gõ phím xen lẫn tiếng thở. “Tài khoản đối tác tạo liên kết nằm ngoài quyền quản trị thông thường. Bên tôi vừa gửi yêu cầu khẩn, nhưng hệ thống bắt người có thẩm quyền phía Minh Thịnh xác nhận hủy.”
“Bảo Long tự xác nhận khóa cái bẫy của hắn à?” Quân tránh một vũng nước đen, miệng nhếch lên mà không có gì buồn cười. “Quy trình đẹp thật.”
“Có chuyện khác. Tài khoản nhân viên của tôi vừa bị thu hồi. Tôi còn ở trong trang nhờ phiên đăng nhập chưa hết hạn.” Sơn dừng một nhịp. “Khải báo cổng hồ sơ của hắn bị chặn. Duy mất quyền truy cập danh sách cổ đông. Họ đang cắt từng người khỏi thứ họ từng dùng để chứng minh mình có mặt.”
Quân nhìn góc màn hình. Lượt xem đã vượt hai nghìn. Những con số nhảy nhanh đến mức giống tiền phạt app ngày trước, chỉ khác lần này mỗi lượt xem có thể là một người đứng ở ngã tư chờ nhận diện chiếc áo khoác bạc màu của anh. “Hùng đâu?”
“Tôi đang gọi.”
“Đừng gọi nhiều. Chuyển sang điểm tay. Bảo mọi người bỏ nhóm chat, giữ nguyên vị trí. Ai thấy đường sạch thì dùng dấu đã chốt.”
Sơn chưa kịp đáp, màn hình chen vào một thông báo ngân hàng: DỊCH VỤ NGÂN HÀNG ĐIỆN TỬ TẠM KHÓA ĐỂ XÁC MINH GIAO DỊCH BẤT THƯỜNG. Quân liếc đúng một lần rồi vuốt bỏ. Thông báo thứ hai đến ngay sau đó từ ví điện tử: TÀI KHOẢN ĐANG ĐƯỢC RÀ SOÁT THEO KHIẾU NẠI GIAN LẬN. Mọi thứ nhanh đến mức rõ ràng không phải một nhân viên ngồi đọc hồ sơ. Có người chỉ cần đẩy đúng loại khiếu nại vào đúng cổng, phần còn lại do máy làm sạch sẽ hơn bàn tay.
“Sơn, tài khoản ngân hàng với ví của tôi vừa khóa.”
Ở đầu kia im lặng hai giây. “Không phải phong tỏa bằng quyết định chính thức. Có thể là khóa giao dịch từ xa do báo cáo gian lận hàng loạt. Tiền chưa chắc mất, nhưng anh đừng thử đăng nhập liên tục, hệ thống sẽ kéo dài thời gian xác minh.”
“Yên tâm. Tôi cũng không có nhiều tiền để hệ thống phải làm việc quá sức.” Quân nhìn đồng hồ xăng. Kim còn dưới nửa bình một chút. Trong túi quần anh có sáu mươi ba nghìn tiền mặt, ba tờ nhàu và ít tiền lẻ vốn để trả khách khi mua hộ. Thành phố vừa khóa tiền trong máy; may mà nó chưa biết cách khóa mùi xăng còn lại trong bình.
Hẻm tách làm hai. Nhánh phải rộng hơn, có mái tôn và lối ra đường lớn. Nhánh trái chỉ là một vệt bê tông chạy sát mương thoát nước, đầu hẻm treo tấm biển “Không phận sự miễn vào” đã bạc chữ. Quân chọn trái. Anh từng giao đá lạnh cho một quán nhậu trong này. Cuối nhánh có cửa phụ kho đông lạnh, cứ hai mươi phút mở một lần để xe kéo hàng ra. Bản đồ không vẽ vì trên giấy đó là đường nội bộ. Với người giao hàng, đường nào bánh xe qua được thì sớm muộn cũng thành đường.
Một cảnh báo đỏ bật lên trên app: BẠN ĐANG RỜI TUYẾN ĐỀ XUẤT. Quân đọc xong, app lại yêu cầu xác minh khuôn mặt để tiếp tục xem trạng thái đơn. Anh không thể vừa chạy vừa giơ máy trước mặt. Khi anh bấm “xác minh sau”, toàn bộ bản đồ biến mất, chỉ còn đồng hồ kết nối và dòng VẬT MANG VẪN ĐANG ĐƯỢC THEO DÕI. Hệ thống không cho anh xem ai đang săn mình, nhưng vẫn giữ quyền cho họ xem anh. Cách đối xử ấy quen đến mức Quân suýt cười: người chạy đơn thường là người cuối cùng biết đơn của mình đang bị xử lý ra sao.
“Phiên app của tôi bị giới hạn,” anh nói. “Tôi không thấy bản đồ nữa.”
“Đừng đăng xuất, đừng khởi động lại máy,” Sơn đáp nhanh. “Chứng thư đơn vẫn nằm trong phiên hiện tại. Nếu mất, phải xác minh lại qua số điện thoại.”
Như thể chờ đúng câu đó, điện thoại rung thêm một lần. Tin nhắn nhà mạng hiện trên màn hình khóa: THUÊ BAO TẠM NGƯNG CHIỀU GỌI ĐI VÀ SMS DO CẦN BỔ SUNG XÁC MINH THÔNG TIN. Quân thử gọi Hùng. Cuộc gọi bị cắt trước cả tiếng tút, thay bằng giọng máy lịch sự yêu cầu mang giấy tờ đến điểm giao dịch gần nhất.
“Đến lượt số điện thoại,” Quân nói.
Sơn chửi rất nhỏ. “Họ dùng dữ liệu cũ để báo thuê bao không trùng thông tin. Sim của anh đăng ký từ hồi nào?”
“Hồi người ta còn tặng sim kèm áo mưa.”
“Dữ liệu di động có thể bị cắt tiếp. Tôi gửi cho Hùng tin cuối. Từ giờ anh đừng chờ chúng tôi trên điện thoại.” Giọng Sơn nhỏ xuống. “Nếu tôi mất phiên, trang này cũng khóa tôi luôn.”
Quân không nói câu nào kiểu cố giữ liên lạc. Giữ bằng gì khi số điện thoại, tài khoản nhân viên, cổng hồ sơ và tiền trong máy đều đang lần lượt biến thành những cánh cửa xám? Anh chỉ nói: “Lưu bản ghi trước khi nó đá anh ra.”
“Đang lưu.” Sơn hít một hơi. “Quân, liên kết công khai vừa vượt năm nghìn lượt xem.”
Cuộc gọi tắt. Không rõ Sơn chủ động cúp hay nhà mạng đã hoàn thành nốt phần việc còn lại. Biểu tượng sóng trên máy rơi từ bốn vạch xuống một, rồi thành dấu chấm than. Đồng hồ kết nối của đơn bắt đầu đếm: 00:01, 00:02, 00:03. Quân tháo điện thoại khỏi giá, cho vào túi nhựa trong ở ngực để máy không rơi nhưng camera vẫn có thể mở khi cần. Anh không tắt nguồn. Nếu chuỗi bàn giao muốn ghi anh mất sóng, cứ ghi. Một cảnh báo còn sửa được bằng điểm kiểm tra tiếp theo; cái hộp bị giật khỏi vai thì không có nút hoàn tác.
Phía trước, cửa phụ kho đông lạnh vẫn đóng. Một thanh chắn sắt kéo ngang lối, bên trên gắn camera quay thẳng xuống biển số xe. Quân dừng dưới bóng mái tôn, tắt máy để nghe. Sau lưng có tiếng động cơ vào hẻm rồi chậm lại. Không nhìn thấy người, chỉ nghe tiếng lốp nghiền qua đá vụn. Hai kẻ bám theo đã chọn đúng nhánh hoặc đang nhìn chấm xanh đứng yên trước cửa kho.
Quân nhìn đồng hồ treo sau tấm kính phòng bảo vệ: hai giờ bốn mươi sáu. Lần trước anh giao đá vào đây, cửa mở lúc hai giờ năm mươi để xe kéo vỏ thùng ra bãi rửa. Bốn phút. Anh có thể quay đầu, nhưng đoạn hẻm phía sau chỉ đủ một xe tránh người đi bộ. Quay lúc này là tự đưa mặt vào camera của người đang tới. Anh dựng chân chống, giữ tay phải trên ga, tay trái đau buốt vì phải ghì túi giao hàng sát lưng. Bốn trăm tám mươi sáu gram trong hộp không nặng. Thứ nặng là việc cả hệ thống đang gọi nó bằng đủ tên khác để bất kỳ ai chặn anh cũng tin mình đang làm đúng.
Đồng hồ kết nối vượt chín mươi giây. App rung một lần trong túi ngực, báo cảnh báo chuỗi đã được tạo. Quân không lấy ra xem. Cánh cửa kho vẫn im. Sau lưng, một bóng đèn pha quét qua mặt tường rồi tắt ngay. Người kia cũng không muốn xuất hiện trên camera trước khi chắc chắn bắt được anh.
Hai giờ bốn mươi chín, bên trong có tiếng móc sắt va nền. Quân nổ máy. Thanh chắn chưa nhấc, nhưng cửa cuốn bắt đầu rung lên từng nấc. Một công nhân kéo xe lồng chở thùng xốp rỗng ra trước, lưng quay về phía Quân. Khi khe cửa cao vừa đủ tay lái, Quân nghiêng xe, lách sát xe lồng rồi chui vào khoảng sân lạnh buốt. Người công nhân giật mình quay lại, chỉ kịp quát một câu. Quân không chạy sâu vào kho; anh vòng qua bãi rửa, men theo đường thoát nước đến cổng nhập đá phía nam. Đó là lối một chiều không có barie, chỉ có tấm rèm nhựa dày để giữ lạnh.
Anh xuyên qua rèm, bị những dải nhựa quất vào mũ bảo hiểm và túi giao hàng. Cổng phía nam mở ra một con đường đất chạy dọc kênh, không biển tên, không camera giao thông. Khi Quân ra khỏi đó, app vẫn mất sóng, ngân hàng vẫn khóa, ví điện tử vẫn khóa, cuộc gọi vẫn không thực hiện được. Nhưng trước cột điện đầu đường có một túi nilon trắng buộc hai vòng ở bên trái, đúng dấu Hùng đã chốt cho tuyến sạch. Không ai đứng ra vẫy. Không ai chạy tới cứu. Chỉ một mẩu nhựa rẻ tiền nói rằng người ở điểm này đã nhìn đường và còn giữ được vị trí.
Quân lấy bản đồ giấy trong túi ngực, đặt lên yên xe. Anh dùng bút bi gạch bỏ cầu Bạch Đằng, khoanh đường kênh và đánh dấu trạm kiểm tra tiếp theo bằng ký hiệu Hùng đã ghi từ trước. Điện thoại giờ chỉ còn là vật ghi hành trình cho đối phương và lưu chứng thư cho đơn. Mọi quyết định còn lại phải đi qua mắt, tai, xăng, tiền mặt và trí nhớ của anh.
Anh gấp bản đồ làm tư, nhét vào cổ tay áo phải rồi nổ máy. Sau lưng, tấm rèm nhựa ở cổng kho đông lạnh lay mạnh. Một chiếc xe máy màu đen chui ra, đèn pha tắt, phần đuôi trống trơn không có biển số.
Quân không mở app nữa. Anh nhìn mẩu nilon trắng, nhìn con đường đất chạy dọc kênh và kéo ga.
Từ lúc này, chỉ còn đường chạy thủ công.
