Bỏ qua nội dung

Thuốc giải cho một lời thề

Chương 46: Thuốc giải cho một lời thề

Chương 46: Thuốc giải cho một lời thề

Lục Thừa Chu đứng sau Tống Nghiên rất lâu. Bó hoa trắng anh đặt xuống không chạm vào văn bản cải chính trên bia mộ, cũng không che mất tên Tống Kính Thành. Tống Nghiên quỳ trước mộ cha, tay giữ mép giấy bị gió lật. Nước mắt đã khô trên mặt cô, để lại cảm giác căng rát. Khi cô lên tiếng, giọng không còn vỡ như trước, nhưng cũng không lạnh được nữa. “Lục Thừa Chu, anh đang đợi cha tôi tha thứ cho anh sao?” Anh nhìn tấm ảnh nghiêm nghị trên bia đá. “Không. Tôi không có tư cách đợi bác ấy tha thứ.”

Tống Nghiên chậm rãi đặt bản sao dữ liệu vào túi hồ sơ chống nước. “Vậy thì đừng đứng đây như một người chờ phán quyết từ người chết. Người chết không thể ký thay cho chúng ta. Phần của anh, anh tự ký. Phần của tôi, tôi cũng phải tự ký.” Lục Thừa Chu siết nhẹ bàn tay bên người. Anh từng nghĩ tự mình gánh hết là cách cuối cùng để bảo vệ cô. Tống Nghiên cúi đầu trước bia mộ thêm một lần nữa. “Cha, con từng thề sẽ không tha thứ cho bất kỳ ai liên quan. Con đã sống bằng câu đó mười hai năm. Nhưng bây giờ con mới biết, công lý không cần con tiếp tục hận để chứng minh nó là thật.”

Ngón tay cô vuốt qua dòng chữ “người phát hiện và lưu giữ dữ liệu gốc”. Câu chữ ấy lạnh, nhưng bên dưới nó là cả một người cha từng cố kéo dài thêm một ngày để giữ lại dữ liệu cho tương lai. “Con không quên. Con cũng không thay cha tha thứ. Con chỉ không muốn để lời thề đó tiếp tục quyết định con phải yêu ai, phải sống thế nào, phải đau đến bao giờ.” Gió trong nghĩa trang thổi qua hàng thông. Một lúc lâu sau, cô đứng dậy. Đầu gối tê đến mức suýt khuỵu, nhưng bàn tay Lục Thừa Chu chỉ đưa ra rồi dừng lại ở khoảng cách cô có thể từ chối. Tống Nghiên nhìn bàn tay ấy. Nếu là trước đây, cô sẽ thấy sự bù đắp muộn màng của nhà họ Lục. Bây giờ, cô chỉ thấy một người cũng bị An Tức số 7 cướp mất mẹ, bị tội im lặng của cha mình đè lên lưng, và đang học cách không trốn trong bóng tối nữa. Cô đặt tay lên tay anh, không lâu, chỉ đủ để đứng vững. “Đi thôi. Ngày mai còn rất nhiều văn bản phải ký.”

Hai mươi bốn giờ sau, văn bản cải chính công khai được đăng trên cổng thông tin của cơ quan tái thẩm. lần đầu tiên tên ông không còn đứng cạnh cụm từ “làm giả dữ liệu”. Điện thoại văn phòng luật reo từ sáng đến trưa. Có thân nhân bệnh nhân cũ khóc qua điện thoại, có bệnh nhân Thanh Mạch hỏi về quyền được biết. Tống Nghiên nhận từng cuộc gọi bằng giọng bình ổn. Cô không hứa thắng kiện dễ dàng. Cô chỉ nói rõ quy trình, nói chứng cứ đã được tiếp nhận, nói từ hôm nay không ai nên dùng im lặng để đổi lấy một toa thuốc an toàn trên danh nghĩa.

Đường Tư Kỳ đặt trước mặt cô một hộp cơm còn nóng. “Ăn đi. Người sống không thể lấy văn bản tái thẩm thay cơm.” Tống Nghiên ngẩng lên, khóe mắt mệt nhưng không còn căng như dây đàn. “Tớ tưởng cậu sẽ bảo tớ nghỉ một ngày.” Đường Tư Kỳ kéo ghế ngồi xuống đối diện. “Tớ muốn, nhưng ít nhất hãy làm việc như một luật sư, không phải như một người đang trả thù.” Câu ấy khiến Tống Nghiên dừng đũa. Tống Nghiên chỉ khẽ gật đầu. “Tớ đã nói với cha rồi. Tớ sẽ không để lời thề nuôi mình bằng hận nữa.” Đường Tư Kỳ cúi đầu cười, mắt đỏ lên. “Tốt. Cuối cùng cậu cũng không bắt bản thân làm vật chứng sống nữa.”

Buổi chiều, Tống Nghiên đến Lục thị trong tư cách luật sư đại diện nhóm bệnh nhân và thân nhân liên quan đến Thanh Mạch, không phải trong tư cách người yêu của bất kỳ ai. Lục Thừa Chu ngồi ở đầu bàn, trước mặt là phương án mở kho dữ liệu Vĩnh An cho tổ kiểm toán độc lập, quỹ hỗ trợ y tế tạm thời cho bệnh nhân Thanh Mạch và văn bản chấp nhận điều tra trách nhiệm quy trình của Lục thị. Hứa Mạn tham dự qua đường truyền bảo vệ nhân chứng. Lục Hoài Sơn chỉ gửi tường trình bổ sung, thừa nhận sự im lặng của mình đã khiến sai lầm kéo dài và từ bỏ quyền can thiệp vào di sản Vĩnh An.

Tống Nghiên đọc hết phương án, dùng bút đánh dấu ba chỗ. “Quỹ hỗ trợ không được ghi là thiện chí doanh nghiệp. Phải ghi rõ là biện pháp tạm thời trước khi trách nhiệm pháp lý cuối cùng được xác định. Kho dữ liệu mở cho kiểm toán độc lập phải có quyền truy cập của đại diện bệnh nhân, không chỉ đại diện cổ đông. Ngoài ra, mọi thỏa thuận bồi thường đều phải kèm điều khoản không hạn chế quyền khởi kiện nếu phát hiện hậu quả sức khỏe mới.” Trong phòng họp có người vô thức nhíu mày. Những điều khoản ấy không dễ chịu với Lục thị. Lục Thừa Chu chỉ nhìn bản thảo vài giây rồi cầm bút ký xác nhận sửa đổi. “Làm theo Tống luật sư.” Anh dừng lại, giọng trầm hơn. “Lần này, quyền được biết sẽ đứng trước thể diện của Lục thị.” Không ai vỗ tay. Vì vậy, khoảnh khắc ấy mới giống một bước tiến thật.

Khi cuộc họp kết thúc, Lục Thừa Chu ký nốt các trang còn lại, giao Chu Dịch chuyển cho tổ điều tra, rồi mới bước ra hành lang nơi Tống Nghiên đang đứng trước cửa kính nhìn xuống thành phố. “Kho dữ liệu Vĩnh An sẽ bị niêm phong lại tối nay,” anh nói. “Cơ quan điều tra cho phép chúng ta vào kiểm tra lần cuối trước khi bàn giao.” Tống Nghiên quay đầu. “Anh muốn tôi đi cùng?” “Tôi muốn cô nhìn thấy nơi bắt đầu kết thúc đúng cách.” Câu trả lời không còn là mệnh lệnh, cũng không phải sự sắp đặt nhân danh bảo vệ. Tống Nghiên im lặng một lúc rồi gật đầu. Họ đi qua thang máy xuống tầng lưu trữ cũ. Cánh cửa kim loại mở ra, mùi bụi và máy lạnh ùa ra. Cô từng bước vào nơi này với một lưỡi dao trong lòng. Bây giờ, những dãy tủ vẫn lạnh, nhưng không còn giống một mê cung nhốt cô nữa.

Trên bàn kiểm kê cuối phòng, thẻ ra vào cũ của cô nằm trong phong bì trong suốt. Đó là chiếc thẻ cô từng trả lại dưới mưa, sau khi nghe bản ghi âm bị cắt. Lục Thừa Chu đặt phong bì trước mặt cô. “Tôi giữ nó không phải để nhắc cô quay lại. Lúc đó tôi chỉ sợ nếu một ngày sự thật sáng lên, cô sẽ không còn muốn nhìn thấy bất cứ thứ gì liên quan đến tôi.” Tống Nghiên cầm chiếc thẻ lên. Mặt nhựa có một vết xước nhỏ ở góc. “Tôi thật sự từng không muốn nhìn thấy anh,” cô nói thẳng. “Vì anh luôn đứng giữa tôi và sự thật, lại nói đó là bảo vệ.” Lục Thừa Chu gật đầu. “Tôi biết.” “Sau này còn giấu không?” Anh nhìn cô, ánh mắt mệt mà thật. “Sẽ có chuyện tôi chưa chắc biết nói thế nào, nhưng tôi sẽ không dùng im lặng để quyết định thay cô nữa.”

Tống Nghiên đặt chiếc thẻ xuống bàn. Ngoài hành lang, nhân viên niêm phong đang kiểm đếm từng thùng hồ sơ. Tiếng băng keo dán lên giấy vang khẽ, giống âm thanh của một vụ án cuối cùng được đặt vào đúng ngăn lưu trữ. “Tôi không biết liệu mình đã tha thứ hết hay chưa,” cô nói. “Có lẽ có những phần cần thời gian. Có lẽ thỉnh thoảng tôi vẫn sẽ nhớ đến những tháng ngày anh không nói đủ, rồi thấy đau.” “Tôi sẽ đợi,” anh đáp. Tống Nghiên lắc đầu. “Đừng chỉ đợi. Sống cùng tôi, làm cùng tôi, sai thì nói, đau thì nói, sợ cũng nói. Tôi không muốn yêu một người cứ đứng ngoài cửa phòng bệnh cũ của chính mình.” Lục Thừa Chu khựng lại. Câu ấy chạm vào nơi sâu nhất mà anh luôn cố khóa kín. Anh bước tới một bước, rất chậm, cho cô đủ thời gian từ chối. “Tống Nghiên, tôi yêu cô. Câu này không phải để đổi lấy tha thứ, mà để cô biết phần đời sau của tôi không muốn tiếp tục sống như một bản tường trình trách nhiệm.”

Tống Nghiên nghe thấy tim mình đập rất rõ giữa tiếng máy lạnh và tiếng giấy niêm phong. Cô từng sợ yêu anh là phản bội cha. Nhưng trước mộ, cô đã hiểu cha cô không dùng cái chết để ép cô tiếp tục cô độc. Cô đưa tay ra, lần này không phải để mượn anh đứng vững, mà để nắm lấy. Bàn tay Lục Thừa Chu lạnh hơn cô tưởng, nhưng khi các ngón tay khép lại, anh siết rất nhẹ. “Em không nhận lời xin lỗi thay cha,” Tống Nghiên nói. Lục Thừa Chu nhìn cô, ánh mắt chấn động đến mức gần như không nói được. Cô tiếp tục. “Nhưng em có thể tự chọn người đi cùng mình sau khi lời thề đã hoàn thành. Anh không phải thuốc giải cho cha em. Sự thật mới là thuốc giải. Còn anh, nếu muốn ở lại, thì đừng đứng trong bóng tối nữa.”

Khi họ rời khỏi kho dữ liệu, nhân viên điều tra dán niêm phong cuối cùng lên cánh cửa. Tống Nghiên quay lại nhìn dấu đỏ rất lâu. Sau cánh cửa ấy là mười hai năm dữ liệu, tội lỗi, im lặng, một người cha bị kết án sai và một người con gái từng dùng lời thề làm cách duy nhất để sống. Nhưng từ hôm nay, nơi đó không còn là phần mộ của cô nữa. Nó chỉ là một hồ sơ, sẽ được mở ra khi pháp luật cần, sẽ được đặt xuống khi người sống cần bước tiếp. Bên ngoài tòa nhà, Thượng Hải lên đèn. Tống Nghiên đứng ở bậc thềm, hít một hơi thật sâu, rồi nhìn sang Lục Thừa Chu. “Thừa Chu.” Anh nghiêng đầu về phía cô, như thể cái tên ấy đi qua rất nhiều bóng tối mới tìm được đường đến tai anh. Cô nắm tay anh chặt hơn. “Chúng ta về nhà thôi.”

Lục Thừa Chu đáp rất khẽ: “Ừ, về nhà.” Phía sau họ, cánh cửa Lục thị khép lại, còn con đường trước mặt kéo dài dưới những hàng cây ướt mưa. Tống Nghiên không biết phiên tòa của Thẩm Kính Viễn sẽ kéo dài bao lâu, cũng không biết những bệnh nhân Thanh Mạch cần bao nhiêu năm để nhận đủ bồi thường. Cô vẫn sẽ làm luật sư, vẫn sẽ dùng chứng cứ chống lại những kẻ muốn dùng dữ liệu để định giá mạng người. Nhưng cô không còn là cô gái mười bảy tuổi quỳ trước mộ cha, tin rằng chỉ cần ngừng hận là phản bội. Lời thề đã hoàn thành, công lý đã bắt đầu phần việc của nó, và người chết đã được trả lại tên. Còn người sống, cuối cùng cũng có thể học cách yêu mà không cần xin phép nỗi đau.