Chương 41 - Chương 41: Mười bảy phút bị bán
Chương 41: Mười bảy phút bị bán
Câu nói của Tống Nghiên rơi xuống phòng điều trần như một lưỡi dao đặt thẳng lên mặt bàn. Không ai lập tức đáp lại. Trọng tâm của phiên họp đã bị kéo ra khỏi căn phòng kín, rơi xuống đoạn đường vành đai phía nam, nơi Hứa Mạn đang bị ép ký một tờ giấy có thể làm sập cả chuỗi chứng cứ. Tống Nghiên đặt điện thoại lên bàn, mở loa ngoài, đồng thời đẩy bản kiến nghị bổ sung sang phía thư ký hội đồng. “Tôi đề nghị ghi nhận ngay thời điểm nhân chứng bị cản trở, bảo toàn bản ghi cuộc gọi và cho phép kết nối hình ảnh hiện trường vào biên bản. Nếu Hứa Mạn thật sự tự nguyện phủ nhận nguồn dữ liệu, Thẩm thị không có lý do phản đối việc cô ấy nói trước camera của hội đồng.”
Luật sư Thẩm thị phản đối rằng hội đồng không có thẩm quyền xử lý kiểm tra hành chính ngoài đường. Tống Nghiên nhìn anh ta, giọng không cao nhưng lạnh. “Tôi không yêu cầu hội đồng xử lý thay cơ quan hành chính. Tôi yêu cầu hội đồng bảo vệ thủ tục của chính mình. Nhân chứng do các vị vừa đề nghị triệu tập đang trên đường đến đây, lại bị giữ và ép ký văn bản liên quan trực tiếp phiên điều trần. Nếu việc đó không được ghi nhận, mọi người trong căn phòng này đang cho phép một bên viết lại lời khai của nhân chứng trước khi nhân chứng bước vào cửa.” Chủ tọa im lặng vài giây rồi cho phép mở đường truyền, đồng thời cử thư ký và chuyên viên kỹ thuật đi cùng đại diện trung tâm lưu ký đến hiện trường. Quyết định ấy chưa phải chiến thắng, nhưng là chiếc đinh đầu tiên đóng vào cánh cửa phe Thẩm muốn mở trong bóng tối.
Lục Thừa Chu không nói “để tôi đi”. Anh biết câu đó chỉ khiến sự việc biến thành một cuộc giải cứu tư nhân của Lục thị. Anh cúi xuống nói với Chu Dịch vài câu. Chu Dịch lập tức gửi công văn điện tử cho đội pháp chế, yêu cầu mang theo giấy ủy quyền bảo vệ nhân chứng, bản sao thông báo triệu tập của hội đồng và thiết bị ghi hình liên tục. Sau đó anh chuyển cho Tống Nghiên một tin nhắn: tuyến B không tự lộ, có người cung cấp điểm dừng. Tống Nghiên đọc xong, đầu ngón tay khựng lại. Cô không nhìn Lục Thừa Chu, nhưng anh thấy rõ sống lưng cô thẳng hơn. Đau đớn không làm cô mềm đi. Nó khiến cô tỉnh hơn.
Đường truyền được nối ba phút sau. Trên màn hình phụ hiện ra lề đường vành đai phía nam, một chiếc xe màu đen dừng sát dải phân cách, cửa sau mở hé, Hứa Mạn ngồi bên trong với sắc mặt trắng bệch. Đường Tư Kỳ đứng ngoài xe, một tay cầm điện thoại, tay còn lại chắn trước cửa. Đối diện cô là ba người mặc áo khoác tối màu, người đứng đầu đeo thẻ công tác lật úp vào trong. Trên mui xe có một tờ biên bản mở sẵn, dòng chữ “bản sao dữ liệu không rõ nguồn” bị gió thổi cong ở mép giấy. Chỉ một tờ giấy mỏng, nhưng nó giống hệt những thỏa thuận im lặng năm xưa: không cần giết ai, chỉ cần bắt người còn sống ký tên vào sự biến mất của mình.
“Bác sĩ Hứa.” Giọng Tống Nghiên vang qua loa, khàn nhưng rõ. “Cô có tự nguyện ký tờ biên bản đó không?” Hứa Mạn nhìn tờ giấy trên mui xe, môi run rất nhẹ. “Không. Họ nói nếu tôi không ký, dữ liệu trong túi của tôi sẽ bị coi là tang vật vận chuyển trái phép.” Phòng điều trần yên đến mức nghe được tiếng bút của thư ký. Chủ tọa ngẩng lên. “Ghi vào biên bản.” Tống Nghiên tiếp tục hỏi người đứng đầu kiểm tra: “Xin đọc số quyết định, cơ quan ban hành và tên người phụ trách.” Người đàn ông trong màn hình nói họ nhận được tố cáo khẩn về vận chuyển tài liệu dược phẩm mật. Tống Nghiên đáp ngay: “Tố cáo khẩn không thay thế căn cứ tạm giữ người. Nếu dữ liệu là tang vật, hãy niêm phong trước camera, lập danh mục và để trung tâm lưu ký xác nhận. Nếu anh chỉ cần chữ ký của Hứa Mạn mà không cần niêm phong dữ liệu, thứ các anh đang kiểm tra không phải thuốc, mà là lời khai.”
Người đàn ông quay nghiêng người gọi điện. Cũng chính khoảnh khắc đó, Chu Dịch đặt máy tính bảng trước mặt Lục Thừa Chu. Một số lạ vừa gọi vào máy người kiểm tra đúng một phút trước khi xe Hứa Mạn bị chặn. Số ấy nằm trong hồ sơ Đường Tư Kỳ đã đánh dấu: số phụ của Tần Hạo Bình, luật sư cũ nhà họ Tống, người đã biến mất sau khi bị phát hiện nhận tiền. Tống Nghiên nhìn cái tên đó, và trong một thoáng mọi âm thanh trong phòng rút đi rất xa. Cô từng tưởng nỗi đau lớn nhất là bị người đời gọi cha cô là kẻ làm giả dữ liệu. Nhưng hóa ra trước khi bị thế giới kết án, cha cô đã bị bán bởi người mà ông định giao bản kháng cáo cuối cùng.
Đường Tư Kỳ quay camera về chiếc xe màu xám đỗ cách đó hai mươi mét. “Chiếc xe này theo chúng tôi từ lối ra hầm số ba. Người trong xe không xuống, nhưng người kiểm tra nghe điện thoại xong mới ép Hứa Mạn ký.” Chu Dịch không gọi người của Lục thị lao đến chặn xe. Anh gọi thẳng cho đầu mối điều tra kinh tế đang theo hồ sơ dòng tiền của Tần Hạo Bình, cung cấp biển số, vị trí và lý do khẩn cấp: nghi ngờ cản trở nhân chứng trong phiên điều trần dược phẩm. Tống Nghiên nghe từng chữ, không nói cảm ơn. Giữa cô và Lục Thừa Chu lúc này không cần những câu mềm. Anh đang làm điều đúng bằng cách đúng, vậy là đủ.
Mười bảy phút sau, tin nhắn trở lại. Chiếc xe màu xám bị giữ ở trạm ra phía đông thành phố. Người ngồi sau chính là Tần Hạo Bình. Trong cặp tài liệu của ông ta có vé máy bay đi Hạ Môn, một điện thoại dự phòng và bản sao trống của biên bản Hứa Mạn bị ép ký. Tống Nghiên đọc đến đó, cổ họng như bị siết lại. Mười bảy phút. Con số này từng nằm trong hồ sơ cũ như một vết bẩn không ai giải thích: đơn kháng cáo của Tống Kính Thành được ghi nhận nộp trễ mười bảy phút so với lịch hẹn, vì vậy không được đưa vào gói hồ sơ khẩn. Năm xưa cô chỉ biết mười bảy phút ấy đã khiến cha cô mất cơ hội cuối. Hôm nay, cô mới nhìn thấy hình dạng thật của nó. Không phải cha cô đến muộn. Mười bảy phút ấy là khoảng thời gian đủ để một luật sư nhận lịch trình, chuyển nó đi, nhận tiền đặt cọc và để một chiếc xe khác chờ sẵn trên đường mưa.
Bản tóm tắt thẩm vấn sơ bộ được gửi về phòng điều trần sau đó không lâu. Tần Hạo Bình thừa nhận năm xưa đã cung cấp thời gian và tuyến đường gặp mặt của Tống Kính Thành cho một bên trung gian, đổi lấy khoản tiền “tư vấn rủi ro”. Ông ta phủ nhận biết trước tai nạn, nhưng thừa nhận người mua thông tin yêu cầu cập nhật trong vòng hai mươi phút nếu Tống Kính Thành thay đổi lộ trình. Khi bị hỏi vì sao hôm nay lại xuất hiện gần xe Hứa Mạn, ông ta nói mình chỉ được nhờ “xác nhận một nhân chứng đang dao động”. Những chữ ấy được thư ký đọc bằng giọng khô khốc, nhưng với Tống Nghiên, mỗi chữ đều có mùi mưa cũ. Cha cô không bị một chiếc xe ngẫu nhiên giết chết trên đường giao tài liệu. Ông đã bị định giá, bị chuyển tiếp và bị xóa khỏi thủ tục bằng một khoản tiền mang tên tư vấn.
Thẩm Kính Viễn cuối cùng đặt ly nước xuống. Ông ta không nhìn Tần Hạo Bình trên màn hình, chỉ nói: “Một luật sư tha hóa trong vụ án cũ không thể chứng minh Thanh Mạch có vấn đề.” Tống Nghiên chậm rãi ngẩng đầu. “Đúng. Một luật sư tha hóa không đủ chứng minh Thanh Mạch có vấn đề. Nhưng tôi cũng chưa từng định dùng một lời khai để thay thế dữ liệu thuốc. Tôi dùng nó để chứng minh cùng một nhóm người từng mua thời gian của cha tôi hôm nay lại đang mua chữ ký của Hứa Mạn. Còn Thanh Mạch có vấn đề hay không, dữ liệu sẽ nói.” Lần này, trong phòng không còn tiếng xì xào. Sợi dây giữa quá khứ và hiện tại đã không còn là cảm giác của một người con gái. Nó bắt đầu có số điện thoại, biển số xe, thời gian chuyển tiền và biên bản được bảo toàn.
Ngoài đường vành đai, nhóm kiểm tra tạm thời buộc phải dừng ép ký khi thư ký hội đồng và người của trung tâm lưu ký đến nơi. Dữ liệu trong túi Hứa Mạn được niêm phong trước camera, lập danh mục từng ổ lưu trữ, từng bản in, từng phong bì. Hứa Mạn ký vào biên bản niêm phong, không ký vào lời phủ nhận nguồn dữ liệu. Khi cô chuyển sang xe của trung tâm lưu ký, đầu gối gần như khuỵu, Đường Tư Kỳ đỡ cô một cái rất nhanh. “Sợ thì cứ sợ,” Đường Tư Kỳ nói nhỏ. “Nhưng đừng ký thay bọn họ.” Hứa Mạn siết chặt dây túi, gật đầu. Sợ hãi vẫn ở đó, nhưng phía sau sợ hãi đã có camera, biên bản và một căn phòng đang đợi cô bước vào.
Khi xe chở Hứa Mạn rẽ vào cổng phụ tòa nhà, phiên điều trần vẫn chưa bị hủy, chứng cứ có điều kiện vẫn chưa bị rút. Lục Thừa Chu đặt trước mặt Tống Nghiên một bản in mới Chu Dịch vừa chuyển đến. Đó là bảng đối chiếu dòng tiền từ tài khoản nhận của Tần Hạo Bình mười hai năm trước với khoản chuyển tạm ứng cho ông ta ba ngày trước. Hai dòng tiền đi qua hai công ty trung gian khác nhau, nhưng tài khoản nguồn cấp cuối cùng lại trùng một mã quản trị nội bộ. Tống Nghiên nhìn dòng chú thích được khoanh đỏ. Dòng tiền không dẫn đến một cá nhân xa lạ. Nó dẫn về tài khoản dự án dưới tên Thẩm thị Sinh Dược: “Quỹ hỗ trợ nghiên cứu lâm sàng Thanh Mạch.”
Cửa phòng điều trần mở ra đúng lúc đó. Hứa Mạn bước vào, sắc mặt vẫn trắng, nhưng tay không còn run khi đặt túi hồ sơ niêm phong lên bàn. Thẩm Kính Viễn nhìn cô, ánh mắt lần đầu tiên không còn giống một người cha từ thiện nhìn đứa trẻ lạc đường. Tống Nghiên khép bản đối chiếu dòng tiền lại, nghe rõ lời thề cũ trong lòng mình không còn gào lên đòi máu, mà đứng im chờ chứng cứ tiếp theo. Cô nói với chủ tọa: “Nhân chứng đã đến. Trước khi Hứa Mạn làm chứng, tôi xin nộp một tài liệu mới về dòng tiền mua chuộc Tần Hạo Bình.” Cô dừng một nhịp, nhìn thẳng về phía Thẩm Kính Viễn. “Nguồn tiền cuối cùng thuộc một dự án của Thẩm thị.”
