Bỏ qua nội dung

Thuốc giải cho một lời thề

Chương 38 - Chương 38: Ngày con nói công lý

Chương 38: Ngày con nói công lý

Bài đăng về khách sạn Cẩm Tú lan nhanh hơn mưa ngoài cửa kính. Khi Lục Thừa Chu bước vào xe, màn hình điện thoại của Tống Nghiên vẫn còn sáng, tiêu đề “luật sư Tống Nghiên có bị bán lần thứ hai” treo ở đó như một nhát dao được mài đúng theo hình dạng vết thương cũ. Áo khoác của anh dính vài giọt mưa, vai hơi lạnh, sắc mặt không có vẻ muốn giải thích ngay. Có lẽ anh đã quen với việc mỗi lời biện minh đều có thể bị cắt mất nửa câu. Nhưng lần này, Tống Nghiên không nhìn anh bằng ánh mắt của người vừa nhận bản án. Cô đưa điện thoại cho Trần Dung. “Chụp lưu toàn trang, ghi thời gian hệ thống, lập biên bản điện tử. Tư Kỳ truy tài khoản phát đầu tiên, đừng phản bác trên mạng. Ai phản bác trước khi chứng cứ được khóa, người đó sẽ giúp họ kéo câu chuyện khỏi dữ liệu.”

Lục Thừa Chu ngồi xuống bên cạnh cô, giữa hai người còn một khoảng hở đủ để đặt một tập hồ sơ. Khoảng hở ấy không còn lạnh như trước, nhưng cũng chưa phải nơi có thể tùy tiện bước qua. “Tôi có thể để Chu Dịch công bố lịch trình và bản ghi nhớ ranh giới tiếp xúc.” Anh nói. Tống Nghiên lắc đầu. “Chưa. Bây giờ công bố, họ sẽ nói chúng ta dựng sẵn để rửa sạch cho anh. Trước phiên điều trần, truyền thông chỉ là áp lực. Chứng cứ mới là thứ có thể đứng trước bàn thẩm tra.” Cô dừng một nhịp, nhìn bức ảnh anh ngồi đối diện Thẩm Kính Viễn trong phòng trà. Vẫn là ánh đèn trắng, vẫn là bàn giấy, vẫn là một người đàn ông họ Lục bị đặt cạnh phe từng chôn cha cô dưới hồ sơ giả. Vết đau cũ vẫn trỗi dậy, nhưng lần này nó không kéo cô khỏi lý trí. “Tôi không kết án anh bằng một bức ảnh nữa.”

Câu ấy rất nhẹ, nhẹ đến mức tiếng gạt nước mưa gần như che mất. Lục Thừa Chu quay sang nhìn cô. Trong đôi mắt anh có một thứ dao động rất sâu, nhưng anh chỉ đáp: “Được.” Anh không nói cảm ơn, vì cả hai đều biết câu ấy chưa phải tha thứ. Nó chỉ là một đường ranh mới: từ nay, hình ảnh không thay thế được chuỗi thời gian, lời đồn không thay thế được dữ liệu, và im lặng không còn quyền bắt cô đoán một mình. Tống Nghiên đóng máy tính lại. “Đến trung tâm lưu ký. Két 0717-B còn một lần nhập cuối. Nếu bên kia muốn dùng ảnh để chôn tôi trước bình minh, tôi sẽ lấy thứ cha tôi để lại ra trước khi trời sáng.”

Trần Dung lập tức gọi cho nhân viên trực của trung tâm lưu ký và yêu cầu mở phòng chứng kiến theo quy trình khẩn cấp. Đường Tư Kỳ ở đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi nói nhỏ: “Nghiên, cậu chắc chứ? Nhập sai lần nữa, két sẽ khóa cưỡng chế bảy mươi hai giờ.” Tống Nghiên nhìn thành phố mờ đi sau lớp mưa. “Tớ không chắc mật mã.” Cô nói. “Nhưng tớ chắc cha tớ không để lại két này để tớ đoán bằng hận thù.” Không ai trong xe nói thêm. Lục Thừa Chu đặt chiếc túi niêm phong chứa chìa khóa đồng lên giữa ghế, đẩy về phía cô. Lần này, anh không giữ phần cuối cùng trong tay mình.

Trung tâm lưu ký lúc nửa đêm sáng trắng đến lạnh người. Hành lang dài phủ đá xám, camera ở mỗi góc quay chậm, tiếng giày của họ vang lên như những câu hỏi không có đáp án. Nhân viên trực kiểm tra giấy ủy quyền, bản xác nhận thân nhân, biên bản niêm phong và chữ ký chứng kiến của Trần Dung. Tống Nghiên đứng trước cánh cửa thép, lòng bàn tay đặt lên chìa khóa đồng đã hơi ấm vì bị cô nắm quá lâu. Hai lần nhập sai trước đó vẫn hiện trong hồ sơ mở khóa: ngày mất của mẹ cô, ngày cha cô gặp tai nạn. Cô đã từng nghĩ tất cả thứ cha để lại đều phải xoay quanh cái chết. Bây giờ, khi đứng trước lần cuối, cô đột nhiên nhận ra mình đã sai từ điểm bắt đầu.

Cha cô khi còn sống không phải người thích để con gái nhớ mình bằng tai nạn. Ông cũng không bao giờ dạy cô dùng đau khổ làm mật mã. Ký ức trồi lên rất chậm, như một tờ giấy cũ được kéo khỏi đáy ngăn bàn. Năm đó cô mười bảy tuổi, mặc đồng phục trắng đã giặt đến bạc cổ, đứng trên bục thi biện luận của trường trung học số Hai. Chủ đề hôm ấy là “công lý có nên nhượng bộ lợi ích lớn hơn không”. Đội đối diện có con trai của một cổ đông bệnh viện, dẫn ví dụ về doanh nghiệp, về việc một sự thật bị công bố sai lúc có thể khiến hàng nghìn người mất việc. Cả hội trường vỗ tay rất lớn. Tống Nghiên khi đó không biết gì về An Tức số 7, cũng không biết một ngày kia những chữ ấy sẽ trở thành đời mình. Cô chỉ nhìn xuống hàng ghế cuối, nơi Tống Kính Thành mặc áo sơ mi cũ, trên đầu gối đặt cặp tài liệu, ánh mắt nghiêm như đang nghe báo cáo kiểm nghiệm.

Đến lượt phản biện, cô đã nói một câu khiến cả hội trường im đi: “Công lý không được sợ người giàu. Nếu nó phải cúi đầu trước lợi ích, vậy người nghèo và người bệnh lấy gì để tin vào chữ ký trên một tờ giấy?” Sau cuộc thi, cô không giành giải nhất. Ban giám khảo nói lập luận của cô quá cứng, thiếu cân bằng. Nhưng Tống Kính Thành đưa cô đi ăn mì bò ở quán nhỏ bên cạnh trường, cẩn thận lau đôi đũa rồi nói: “Con không thua. Hôm nay là ngày con nói công lý, không phải nói thắng thua.” Ông lấy bút bi viết lên mặt sau giấy chứng nhận giải nhì: 17/07 – B. Bên dưới, ông thêm một hàng chữ nhỏ: Khi con quên vì sao phải đứng thẳng, hãy nhớ ngày này.

Tống Nghiên mở mắt. Màn hình nhập mã trên két sắt sáng xanh. Trước đây cô đã nhìn số 0717-B như một mã hộp, một ký hiệu kỹ thuật vô nghĩa. Nhưng cha cô cả đời viết ngày trước tháng, chưa từng viết theo thói quen của hệ thống. Cô đưa tay lên, đầu ngón tay hơi run. Lục Thừa Chu đứng sau cô nửa bước, không thúc giục. Trần Dung đặt bút trên biên bản, cũng không nói. Tống Nghiên nhập từng ký tự: 1, 7, 0, 7, B. Một giây. Hai giây. Tiếng khóa cơ bên trong vang lên trầm và nặng, như có thứ gì bị chôn mười hai năm cuối cùng cũng chịu nhả ra khỏi bóng tối.

Cánh cửa két mở hé. Tống Nghiên không lập tức đưa tay vào. Cô đứng yên rất lâu, lâu đến mức hốc mắt nóng lên mà nước mắt vẫn không rơi. Trong két không có nhiều thứ. Một túi chống ẩm màu bạc, một ổ cứng cũ được bọc bằng hai lớp niêm phong, một cuốn sổ mỏng bìa đen và một phong thư ghi bằng nét chữ của Tống Kính Thành: Gửi Tống Nghiên, khi con đủ lớn để không nhầm công lý với hận thù. Đường nét chữ ấy không mềm mại hơn trong ký ức. Nó vẫn thẳng, vẫn cứng, vẫn giống người đàn ông không biết nói lời an ủi nhưng từng đứng ở cuối hội trường nghe con gái mình nói về công lý.

Tống Nghiên mở phong thư trước. Trần Dung định nhắc về quy trình, nhưng nhìn thấy sắc mặt cô, bà chỉ lùi lại một bước và bật máy ghi hình chứng kiến. Trong thư, Tống Kính Thành không xin con gái tha thứ vì đã để cô lại, cũng không tự thanh minh bằng những câu bi lụy. Ông viết rằng nếu một ngày cô mở được két, nghĩa là cô đã không để lời thề biến mình thành người chỉ muốn tìm kẻ để hận. Ông thừa nhận mình từng ký văn bản trì hoãn công bố phản ứng phụ, nhưng ông ký để kéo thêm một ngày chuyển dữ liệu gốc ra ngoài, không phải để làm nhẹ cái chết của bệnh nhân. “Cha đã phạm một lỗi đạo đức khi tin rằng một ngày trì hoãn có thể đổi lấy toàn bộ sự thật. Nhưng cha không sửa dữ liệu, không nhận tiền, không bán bệnh nhân. Nếu con muốn đòi lại tên cha, hãy đòi bằng dữ liệu, không phải bằng nước mắt.”

Tống Nghiên đọc đến cuối, ngón tay khựng trên hàng chữ sau cùng: “Nếu sau này có một loại thuốc mới dùng lại cùng cách đổi tên phản ứng phụ, hãy ngăn nó trước khi người bệnh trở thành phụ lục của báo cáo.” Cô ngẩng đầu. Lục Thừa Chu đã nhìn thấy câu ấy, sắc mặt anh lạnh xuống. “Thanh Mạch.” Anh nói. Tống Nghiên gấp thư lại, đặt vào túi chứng cứ riêng. “Mở ổ cứng tại máy độc lập. Không nối mạng. Lập bản sao hàm băm trước khi đọc nội dung.” Giọng cô khàn hơn bình thường, nhưng từng chữ vẫn rõ. Trần Dung lập tức xác nhận quy trình. Nhân viên kỹ thuật của trung tâm mang vào một máy tính sạch, cổng kết nối được dán tem, camera ghi toàn bộ thao tác từ lúc cắt niêm phong đến khi nhận diện thiết bị.

Ổ cứng khởi động chậm, như một người già tỉnh dậy sau giấc ngủ quá dài. Trên màn hình xuất hiện các thư mục được đặt tên ngắn gọn: AT7_RAW, AE_FULL, ACCESS_LOG, CAU_AN_MAP, LETTER_INDEX. Chuỗi hàm băm được tạo trước, Trần Dung đọc từng số cho biên bản. Tống Nghiên mở thư mục ACCESS_LOG trước. Danh sách quyền truy cập hiện ra với từng mốc thời gian lạnh lùng hơn mọi lời khai: tài khoản của Tống Kính Thành bị đình chỉ lúc 18 giờ 42 ngày 12 tháng 11, nhưng ba trang phản ứng phụ bị thay thế lúc 23 giờ 16 cùng ngày bằng quyền quản trị tạm cấp qua máy chủ của Cầu An. Sau đó, một bản sao báo cáo đã được in dưới tên ông, biến ông thành người ký vào thứ ông không còn quyền sửa.

Không ai trong phòng nói gì. Mười hai năm qua, cái tên Tống Kính Thành bị đóng đinh bởi một dòng kết luận hành chính. Bây giờ, một chuỗi thời gian dài chưa đầy mười dòng đang rút từng chiếc đinh ấy ra, không dịu dàng, nhưng chính xác. Tống Nghiên đặt tay lên mép bàn, vai cô rất thẳng. Lục Thừa Chu nhìn bàn tay ấy, thấy móng tay cô bấm vào da nhưng không đưa tay chạm vào. Anh đã học được rằng có những khoảnh khắc cô không cần ai đỡ. Cô cần sự thật đứng bên cạnh mình.

“Mở CAU_AN_MAP.” Tống Nghiên nói. Thư mục ấy chứa một bảng đối chiếu thuật ngữ: “suy tim cấp” đổi thành “khó chịu thoáng qua”; “rối loạn nhịp nghiêm trọng” đổi thành “phản ứng thích nghi”; “tử vong trong vòng bốn mươi tám giờ” được tách khỏi nhóm dùng thuốc bằng mã loại trừ giả. Bên cạnh mỗi dòng là mã trường dữ liệu, ký hiệu phiên bản và ghi chú màu xám: dùng cho báo cáo công bố, không dùng cho hồ sơ nội bộ. Trần Dung hít vào rất khẽ. “Đây không chỉ là dữ liệu gốc. Đây là bản đồ sửa dữ liệu.”

Tống Nghiên không đáp. Cô lấy từ thư mục vụ Thanh Mạch mà Hứa Mạn từng sao lưu ra bản báo cáo mới nhất, đặt cạnh bảng Cầu An. Phần mềm đối chiếu chạy từng dòng, tiếng quạt máy tính vang lên khô khốc trong phòng kín. Ngoài kia, bài đăng khách sạn vẫn đang được chia sẻ, vẫn có người gọi cô là quân cờ bị bán, vẫn có người nói Lục Thừa Chu đang tìm đường sống. Nhưng bên trong căn phòng trắng lạnh này, những lời đó trở nên xa dần. Một bức ảnh có thể đánh lừa mắt người. Dữ liệu có thể bị sửa. Nhưng nếu còn bản gốc, nếu còn chuỗi thời gian, nếu còn người chịu đứng thẳng trước nó, sự thật vẫn có cách trở về.

Kết quả đối chiếu bật lên lúc 2 giờ 17 phút sáng. Sáu thuật ngữ trong báo cáo Thanh Mạch trùng mô thức đổi tên của An Tức số 7. Ba mã loại trừ bệnh nhân dùng lại cấu trúc của Cầu An. Một tài khoản kiểm định bên ngoài có đường dẫn máy chủ giống hệt quyền quản trị tạm cấp mười hai năm trước. Dòng cảnh báo màu đỏ nằm giữa màn hình, lạnh và rõ như phán quyết: Mô thức chỉnh sửa tương đồng – nguy cơ lặp lại báo cáo An Tức số 7. Tống Nghiên nhìn dòng chữ ấy, rồi chậm rãi cầm phong thư của cha đặt bên cạnh ổ cứng. Ngày cô nói công lý, cha cô đã ghi lại để cô không quên đứng thẳng. Còn đêm nay, dữ liệu của ông cuối cùng nói thay người chết.