Bỏ qua nội dung

Thuốc giải cho một lời thề

Chương 33 - Chương 33: Nửa câu còn lại

Chương 33: Nửa câu còn lại

“Tống luật sư, cô đang nghe hai cơn mưa.”

Dòng chữ ấy nằm trên màn hình điện thoại, lạnh và trắng như ánh đèn trong hiệu thuốc. Tống Nghiên nhìn nó rất lâu, lâu đến mức tiếng mưa ngoài cửa kính dường như bị kéo xa khỏi thế giới thật. Cô từng tin bản ghi âm kia là một mảnh sự thật cuối cùng. Bây giờ chuyên gia nói với cô, ngay cả tiếng mưa trong đó cũng có thể bị người ta đặt vào đúng vị trí cần che giấu.

Đường Tư Kỳ ở đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi nói rất khẽ: “Nghiên Nghiên, ghi lại thời gian nhận kết quả. Đừng mở bản nghe thử bằng loa ngoài trước khi lưu biên bản.”

“Tớ biết.” Tống Nghiên chụp màn hình, ghi mã thời gian, gửi lại tin nhắn xác nhận đã nhận nhận định sơ bộ, rồi mới gọi thẳng cho chuyên gia. Cuộc gọi được bật ghi âm, đặt giữa bàn. “Thầy Trần, mọi nhận định hiện tại chỉ là đánh giá kỹ thuật ban đầu, chưa dùng làm chứng cứ tố tụng. Nếu muốn giám định chính thức, cần bản gốc hoặc thiết bị lưu trữ đầu tiên. Đúng không?”

Giọng người đàn ông trung niên vang ra từ loa điện thoại, tỉnh táo và thận trọng. “Đúng. Nhưng tôi có thể dùng hai tệp cô gửi để đối chiếu dạng phổ, tạm thời hạ lớp tiếng mưa gần micro xuống. Kết quả chỉ để tham khảo hướng điều tra. Cô không được coi nó là bản phục hồi pháp lý.”

“Tôi hiểu.” Tống Nghiên nhìn Hứa Mạn. “Cô có đồng ý để chuyên gia dùng bản sao trong điện thoại cũ làm mẫu đối chiếu không?”

Hứa Mạn gật đầu, nhưng hai tay vẫn đặt trên mép bàn như sợ chỉ cần buông ra, mọi thứ sẽ lại bị ai đó cướp mất. “Tôi đồng ý. Nhưng bản đó bị nén, giữa chừng mất mấy đoạn.”

“Mất đoạn không đáng sợ bằng đoạn bị người ta thêm vào.” Tống Nghiên lấy giấy trắng, viết rõ thời gian, địa điểm, người có mặt, nguồn tệp, tình trạng thiết bị, rồi đẩy sang cho Hứa Mạn ký xác nhận tự nguyện cung cấp bản sao phục vụ đối chiếu. Mỗi nét bút của cô đều ổn định. Chỉ khi viết đến bốn chữ “đơn kháng cáo”, đầu bút mới dừng lại một nhịp rất nhỏ.

Hứa Mạn bỗng mở cuốn sổ bìa đen. Giữa những trang giấy nhăn vì ẩm, có một dòng chữ viết bằng mực xanh đã nhòe: “chặn đơn – không vào tay T.K.V.” Bên cạnh là dãy số thời gian 21:17:43. Cô đặt sổ trước camera, không đẩy về phía Tống Nghiên. “Tôi ghi lại sau lần nghe bản dài hơn. Khi đó tôi không biết T.K.V. chắc chắn là ai, chỉ đoán có thể là Thẩm Kính Viễn. Nhưng đây là ghi chú của tôi, không phải chứng cứ.”

Tống Nghiên nhìn dòng chữ nhỏ ấy, cổ họng chậm rãi siết lại. Trong suốt nhiều ngày qua, câu “phải chặn đơn kháng cáo” nằm trong đầu cô như một bản án đóng đinh. Nếu sau câu ấy thật sự còn có nửa câu khác, nếu nửa câu ấy là “không vào tay Thẩm Kính Viễn”, vậy thì thứ cô từng nghe không phải sự thật, mà là một con dao đã được mài sẵn để đâm đúng vào lời thề của cô.

Mười tám phút sau, chuyên gia gửi lại một tệp mới. Tên tệp được đặt rất rõ: “bản nghe tham khảo – không dùng làm chứng cứ”. Tống Nghiên yêu cầu Đường Tư Kỳ ghi nhận, yêu cầu Hứa Mạn xác nhận vẫn đang ngồi dưới camera, rồi mới nhấn phát. Âm thanh đầu tiên vẫn là tiếng mưa. Nhưng lần này tiếng mưa gần micro không còn dày đặc như trước. Nó bị hạ xuống thành một lớp nền méo mó, để lộ phía sau những âm tiết đứt gãy, khàn và xa.

“…phải chặn đơn kháng cáo…”

Hứa Mạn nhắm mắt. Chu Dịch vô thức siết điện thoại trong tay. Lục Thừa Chu đứng nguyên tại chỗ, nhưng quai hàm căng lên rõ rệt. Tống Nghiên không nhìn ai. Cô chỉ nhìn dải thời gian đang chạy trên màn hình, như đang nhìn một lưỡi dao quay chậm về phía mình.

Một đoạn nhiễu rít qua. Rồi nửa câu còn lại hiện ra, vỡ vụn nhưng đủ rõ để không thể giả vờ không nghe thấy.

“…đừng để nó rơi vào tay Thẩm Kính Viễn. Tuyến nhận cũ đã bị lộ. Đổi sang hồ sơ bảy một bảy B…”

Hiệu thuốc yên tĩnh đến mức tiếng máy in hóa đơn ở quầy ngoài cũng trở nên chói tai. Tống Nghiên nghe lại lần thứ hai. Rồi lần thứ ba. Không phải “chặn đơn kháng cáo” để cha cô không được kêu oan. Mà là chặn đường chuyển cũ trước khi đơn kháng cáo rơi vào tay người đã chờ sẵn để tiêu hủy nó. Cha cô vẫn chết. Đơn vẫn không đến nơi. Mười hai năm oan khuất vẫn nằm nguyên đó. Nhưng hướng của lưỡi dao đã đổi.

Tống Nghiên đặt điện thoại xuống. Đầu ngón tay cô lạnh đến mức gần như mất cảm giác. Cô ngẩng đầu nhìn Lục Thừa Chu. Trong ánh đèn trắng, khuôn mặt anh không có vẻ nhẹ nhõm. Không có chiến thắng. Chỉ có một sự mỏi mệt rất sâu, như người cuối cùng cũng được nghe một câu minh oan quá muộn, muộn đến mức nó không thể cứu nổi những năm tháng đã mất.

“Anh biết câu đầy đủ.” Cô nói.

Lục Thừa Chu đáp: “Biết.”

“Anh biết tôi nghe thiếu.”

“Biết.”

Hai chữ ấy rơi xuống giữa họ, đơn giản đến tàn nhẫn. Tống Nghiên cười rất khẽ, nhưng đáy mắt không có ý cười. “Vậy mà anh vẫn để tôi nghe nó như một bản án.”

Lục Thừa Chu nhìn cô. “Tôi không có bản gốc trong tay. Người có thể chứng minh bản ghi bị cắt là Hứa Mạn, nhưng lúc đó cô ấy đang bị theo dõi. Nếu tôi nói thẳng, cô sẽ đi tìm cô ấy ngay. Nếu cô ấy xuất hiện sai cách, mọi tài liệu cô ấy giữ sẽ bị biến thành chứng cứ do Lục thị dàn dựng.”

“Cho nên anh lại chọn thay tôi.” Giọng Tống Nghiên không cao, nhưng Hứa Mạn nghe thấy trong đó một vết rạn rất rõ. “Anh chọn thay tôi nên tin cái gì, nên gặp ai, nên biết sự thật đến mức nào. Lục tổng, bản ghi có thể bị cắt ghép, nhưng sự im lặng của anh thì không ai cắt hộ anh cả.”

“Việc cô cần làm bây giờ là sống, giữ tình trạng nhân chứng độc lập và ký lại toàn bộ quá trình giao nộp hôm nay.” Tống Nghiên nói với Hứa Mạn. “Tôi sẽ yêu cầu giám định chính thức. Trước khi có kết luận, không ai được công bố đoạn phục hồi này ra ngoài, kể cả Lục thị.”

“Không trả lời nội dung bản ghi.” Tống Nghiên nhìn Chu Dịch. “Chỉ xác nhận đang phối hợp với cơ quan có thẩm quyền kiểm tra tài liệu điện tử liên quan Vĩnh An và Thanh Mạch. Ai nóng vội hơn, người đó đang thiếu chứng cứ.”

Chu Dịch nhìn Lục Thừa Chu. Lục Thừa Chu chỉ nói: “Theo lời cô ấy.”

Điện thoại của Chu Dịch rung lên đúng lúc đó. Anh nghe máy, sắc mặt nhanh chóng trầm xuống. “Cảnh sát đã kiểm tra bìa hồ sơ bị bỏ lại ngoài cổng phụ. Bên trong không có tài liệu, chỉ có một máy phát âm thanh nhỏ đã ngấm nước. File cuối cùng trong máy là tiếng mưa thu gần micro. Dạng phổ đang được giữ lại để đối chiếu.”

Không ai trong hiệu thuốc nói gì ngay. Bản ghi năm xưa bị phủ lên một cơn mưa giả. Tối nay, tại Vĩnh An, lại có người đặt một cơn mưa khác vào phong bì để dựng hiện trường. Họ muốn mọi thứ Tống Nghiên chạm vào đều có thể bị nghi ngờ: nhân chứng, vật chứng, cả sự thật vừa được kéo ra khỏi nhiễu âm.

Tống Nghiên khép cuốn sổ của Hứa Mạn lại bằng một túi niêm phong mới. “Từ giờ trở đi, mỗi bước đều phải có người chứng kiến độc lập. Hứa Mạn không đi theo xe Lục thị. Đường Tư Kỳ sẽ liên hệ luật sư trực của hiệp hội và một nơi tạm trú có camera công cộng. Chu Dịch, anh có thể cử người giữ khoảng cách, nhưng không tiếp xúc với nhân chứng nếu chưa có mặt bên thứ ba.”

Chu Dịch nhướng mày như muốn phản bác, nhưng khi thấy ánh mắt Lục Thừa Chu, anh nuốt câu đó xuống. “Được.”

Tống Nghiên thu dọn từng món một. Điện thoại cũ, SIM, sổ ghi chú, bản sao tệp, tất cả được ghi số thứ tự và niêm phong. Cô làm rất nhanh, rất chuẩn, như thể chỉ cần quy trình không sai, trái tim đang lệch khỏi vị trí cũng sẽ không bị ai nhìn thấy. Nhưng khi bàn tay cô chạm đến dòng ghi “0717-B”, nhịp thở vẫn chậm lại.

Lục Thừa Chu nhìn dòng chữ ấy. Trong mắt anh thoáng qua một thứ gì đó gần như đau đớn. Tống Nghiên bắt được. “Anh biết hồ sơ bảy một bảy B là gì.”

Anh không phủ nhận. “Tôi chỉ biết nó từng xuất hiện trong ghi chú của Tống Kính Thành.”

Tên cha mình được nói ra trong khoảnh khắc ấy khiến tất cả lớp phòng vệ Tống Nghiên dựng lên đều rung một nhịp. Cô tưởng mình sẽ lập tức truy hỏi, sẽ ép anh giao ra mọi thứ ngay tại đây, nhưng câu hỏi đầu tiên bật ra lại thấp hơn cô nghĩ. “Vậy tại sao đơn kháng cáo vẫn không đến nơi?”

Lục Thừa Chu nhìn cô rất lâu. “Vì chúng tôi chặn được một con đường, nhưng không biết con đường còn lại đã bị bán từ trước.”

Câu ấy không nêu tên ai. Nhưng trong đầu Tống Nghiên, biên bản năm xưa có tên luật sư cũ của gia đình Tống bỗng lật mở như một trang giấy bị gió thổi. Cô không hỏi tiếp. Không phải vì không muốn biết, mà vì sau đêm nay, mỗi câu trả lời đều phải đi cùng chứng cứ, nếu không nó sẽ chỉ là một nửa câu khác đang chờ bị lợi dụng.

Cảnh sát bước vào hiệu thuốc để lấy lời khai ban đầu. Tống Nghiên ký tên ở cuối biên bản, chữ ký sắc và gọn. Khi đặt bút xuống, cô nhìn thấy bóng mình trên mặt bàn inox: một người đã sống mười hai năm bằng lời thề không được kết án sai người chết, vậy mà vừa rồi, cô suýt kết án sai một người sống bằng một đoạn âm thanh bị làm giả.

Cô không tha thứ cho Lục Thừa Chu. Vết thương vì anh giấu cô, vì anh tự quyết định thay cô, vẫn ở đó, rõ ràng như vết cắt chưa khép miệng. Nhưng ở một góc sâu hơn, nơi lý trí của luật sư không cho phép cô trốn tránh, Tống Nghiên biết mình đã hiểu sai anh ở bản ghi ấy.

Bên ngoài, mưa vẫn rơi trên phố cũ Vĩnh An. Lần đầu tiên từ đêm rời Lục thị, câu “phải chặn đơn kháng cáo” không còn vang lên trong đầu cô như một lời phản bội hoàn chỉnh nữa. Nó có nửa câu còn lại. Và nửa câu đó khiến bản án cô từng dành cho Lục Thừa Chu chậm rãi nứt ra trong tiếng mưa thật.