Bỏ qua nội dung

Thuốc giải cho một lời thề

Chương 27 - Chương 27: Tôi sẽ kiện cả anh

Chương 27: Tôi sẽ kiện cả anh

Cửa thang máy khép lại sau câu nói của Tống Nghiên, nhưng tiếng kim loại trượt vào nhau vẫn không thể che được nhịp tim dội lên trong lồng ngực cô. Tầng một hiện trên bảng điện tử bằng một con số trắng lạnh. Khi cửa mở, cô bước ra rất thẳng, như thể chỉ cần lưng hơi cong xuống, toàn bộ thứ chống đỡ cô từ mười hai năm trước đến nay sẽ gãy ngay tại sảnh Lục thị. Tống Nghiên không giải thích. Cô bật điện thoại, đọc rõ vào phần ghi chú âm thanh: “07:48, rời trụ sở Lục thị bằng lối chính, không sử dụng xe do Lục thị bố trí, tài liệu mang theo gồm bản sao chứng cứ đã lập biên bản cá nhân, không bao gồm dữ liệu nội bộ chưa được phép sao lưu.”

Một chiếc xe của Lục thị đỗ sát bậc thềm. Tài xế vừa thấy cô liền mở cửa sau, vẻ mặt lúng túng như đã nhận lệnh nhưng không biết phải gọi cô bằng tư cách gì. Tống Nghiên chụp lại biển số, rồi đi ngang qua. Cô tự gọi taxi, gửi vị trí cho Đường Tư Kỳ và nhắn thêm: “Từ bây giờ, mọi di chuyển của mình đều lưu lại. Nếu quá ba mươi phút không trả lời, gọi cảnh sát trước, gọi Lục thị sau.” Tin nhắn vừa gửi đi, Đường Tư Kỳ lập tức gọi tới.

“Cậu đang ở đâu?” Giọng Đường Tư Kỳ khàn đến mức gần như rách ra. “Mình vừa xem biên bản nhóm. Cậu thật sự rời Lục thị rồi?”

“Ừ.” Tống Nghiên nhìn thành phố lùi lại sau cửa kính taxi. “Mình đang đến văn phòng. Chuẩn bị máy sạch, giấy niêm phong, mẫu đơn yêu cầu bảo toàn chứng cứ và mẫu thông báo xung đột lợi ích.”

“Cậu còn đứng nổi không?”

Tống Nghiên im lặng hai giây. Hai giây ấy đủ để mũi cô cay lên. Cô nhìn móng tay còn in vết hằn vì bấu vào mép bàn lúc nghe bản ghi, rồi đáp: “Không đứng nổi thì ngồi làm.”

Đèn huỳnh quang trắng trong văn phòng Đường Tư Kỳ khiến Tống Nghiên có cảm giác mình vừa bước vào một phòng thẩm vấn khác. Đường Tư Kỳ đặt trước mặt cô một cốc nước ấm, không khuyên cô uống, cũng không hỏi bản ghi đã làm cô đau đến mức nào. Cô chỉ kéo ghế ngồi xuống cạnh bạn, mở máy tính sạch và nói: “Bắt đầu từ chuỗi lưu trữ.”

Tống Nghiên lấy phong bì chứa bản sao pháp chứng của tệp 0717_appeal.m4a ra khỏi túi tài liệu, đối chiếu mã hash đã tạo ở Trung tâm nghiên cứu số 4, rồi lập thêm một bản ghi nhận độc lập. Mỗi lần gõ đến tên Lục Thừa Chu, ngón tay cô đều khựng rất nhẹ. Trên giấy, anh không còn là người đã mở kho K1 cho cô. Trên giấy, anh là “người có giọng nói xuất hiện trong bản ghi liên quan đơn kháng cáo của Tống Kính Thành”, là “đối tượng cần đối chiếu lời khai”.

Đường Tư Kỳ nhìn màn hình, giọng chậm lại: “Cậu chắc muốn ghi tên anh ta ngay bây giờ?”

“Nếu mình không ghi, phía Thẩm thị sẽ nói mình bao che cho Lục thị. Nếu mình ghi quá mức, Lục thị sẽ nói mình bị cảm xúc chi phối. Vậy chỉ ghi đúng những gì chứng cứ cho phép.” Tống Nghiên kéo văn bản xuống dòng cuối, thêm câu yêu cầu Lục thị bảo toàn toàn bộ log truy cập, lịch sử khôi phục dữ liệu, biên bản cuộc họp liên quan đơn kháng cáo năm xưa và mọi tài liệu về việc khóa quyền truy cập của cô trong sáng nay. “Mình không kết án anh ta. Nhưng mình cũng không xóa anh ta khỏi hồ sơ chỉ vì mình từng muốn tin anh ta.”

Hai người làm việc liên tục hơn một giờ. Một thông báo gửi Lục thị. Một thông báo gửi Trung tâm nghiên cứu số 4 để bảo toàn sổ trực và hồ sơ bảo trì camera. Một thông báo gửi bệnh viện để bảo vệ La Vân khỏi mọi hình thức ép ký. Một công văn gửi Thẩm thị Sinh Dược, yêu cầu ngừng liên hệ riêng với thân nhân bệnh nhân Thanh Mạch.

Khi bản cuối cùng được ký điện tử, điện thoại Tống Nghiên rung lên. Số gọi đến không lưu tên, nhưng đuôi số khiến mắt Đường Tư Kỳ lập tức lạnh xuống. Tống Nghiên bật loa ngoài. Giọng Thẩm Kính Viễn vang lên, ôn hòa như một lời hỏi thăm sau bữa tiệc từ thiện: “Tống luật sư, tôi nghe nói cô đã rời Lục thị. Nếu cần nơi an toàn hơn để xem lại hồ sơ, Thẩm thị có thể giúp cô.”

Tống Nghiên nhìn màn hình văn bản vừa gửi đi. “Tin của Chủ tịch Thẩm nhanh hơn cả biên bản nội bộ của Lục thị.”

Đầu dây bên kia cười khẽ. “Tôi chỉ không muốn cô bị người ta lợi dụng thêm lần nữa. Bản ghi cô nghe được, có lẽ mới chỉ là phần nổi của một chuyện rất dài.”

“Nếu ông có chứng cứ, gửi qua kênh pháp lý. Ghi rõ nguồn, thời gian, người giao, tình trạng lưu trữ.” Tống Nghiên ngắt từng chữ. “Nếu ông chỉ muốn dùng một bản ghi bị cắt để đẩy tôi đánh Lục thị thay ông, tôi cũng sẽ ghi cuộc gọi này vào hồ sơ.”

Giọng Thẩm Kính Viễn vẫn mềm, nhưng độ ấm trong đó rút đi rất nhanh. “Cô thà nghi ngờ người đưa dao cho cô, cũng không chịu nhìn người đã cầm dao đứng sau lưng cha cô sao?”

“Tôi sẽ nhìn tất cả.” Tống Nghiên đặt tay lên máy ghi âm. “Lục Thừa Chu, Lục Hoài Sơn, ông, luật sư cũ của nhà họ Tống, người gửi bản ghi cho Hứa Mạn, người ngắt camera ở bãi xe phía bắc. Ai từng chạm vào đơn kháng cáo của cha tôi, người đó sẽ phải để lại dấu vết. Tôi không cần ông nhắc tôi nên hận ai.”

Cô cúp máy trước khi đối phương kịp nói thêm. Đường Tư Kỳ lưu file ghi âm cuộc gọi, rồi nói: “Ông ta đang cố kéo cậu đứng hẳn về phía đối lập với Lục thị.”

“Mình đã đứng ở phía đối lập rồi.” Tống Nghiên ký bản giấy cuối cùng, nét bút đi xuống rất mạnh. “Nhưng không phải phía của ông ta. Mình đứng phía chứng cứ.”

Ba mươi phút sau, Chu Dịch xuất hiện dưới sảnh tòa nhà văn phòng luật với một phong bì niêm kín và giấy xác nhận đã khóa toàn bộ quyền truy cập của Tống Nghiên tại Lục thị. Đi cùng anh không phải nhân viên pháp chế, mà là Lục Thừa Chu. Tống Nghiên không tránh. Cô cầm bản thông báo xung đột lợi ích, tự mình đi xuống.

Lục Thừa Chu đứng cạnh bồn cây trước sảnh. Trên áo khoác đen của anh còn vương vài hạt mưa rất nhỏ, không đủ làm ướt, nhưng đủ khiến người ta nhớ đến tiếng mưa đục trong bản ghi. Anh không bước lên bậc thềm. Khi Tống Nghiên đến gần, anh chỉ đặt phong bì lên mặt đá giữa hai người. “Xác nhận khóa quyền truy cập, bản sao log trong phạm vi có thể giao ngay, và cam kết bảo toàn bản gốc nếu tìm thấy.”

Tống Nghiên không nhận ngay. “Anh không nên gặp riêng tôi.”

“Có Chu Dịch, có camera sảnh, có bảo vệ tòa nhà. Không phải gặp riêng.”

“Anh vẫn quen dùng quy trình để khiến hành vi của mình trông hợp lệ.”

Lục Thừa Chu nhìn cô. “Tống luật sư, nếu cô thấy hành vi này không phù hợp, cô có thể ghi vào biên bản.”

“Tôi sẽ ghi.” Cô lấy phong bì, kiểm tra dấu niêm phong, ký nhận bằng bút của chính mình. “Từ thời điểm này, mọi lời anh nói với tôi về vụ Vĩnh An đều là lời khai tiềm năng. Mọi tài liệu anh giao đều phải qua bên thứ ba kiểm tra. Mọi hành động tiếp cận nhân chứng từ phía anh đều có thể bị xem là can thiệp.”

“Tôi biết.”

Sự bình tĩnh của anh khiến nỗi đau trong cô nhói lên lần nữa. Người đàn ông trước mặt cô vẫn đứng đó, nhận hết từng điều khoản như nhận một bản án tạm thời, không xin giảm nhẹ. Tống Nghiên siết chặt phong bì. “Còn một việc, tôi phải nói rõ trước camera.”

Lục Thừa Chu chỉ nhìn cô.

“Nếu bản gốc chứng minh anh từng chặn đơn kháng cáo của cha tôi vì lợi ích của Lục gia, hoặc vì bất kỳ thỏa thuận nào với Thẩm Kính Viễn, tôi sẽ không dừng ở việc rời khỏi Lục thị.” Giọng cô không lớn, nhưng từng chữ đều đủ rõ để camera trước sảnh ghi lại khẩu hình. “Tôi sẽ đưa tên anh vào đơn tố giác, yêu cầu điều tra trách nhiệm liên quan. Nếu đủ căn cứ khởi kiện, tôi sẽ kiện cả anh.”

Mưa ngoài hiên rơi xuống một đường rất mỏng. Lục Thừa Chu không nhìn trời. Anh nhìn cô, rất lâu, rồi nói: “Cô nên làm vậy.”

Câu trả lời ấy còn đau hơn một lời phủ nhận. Tống Nghiên cười khẽ, mắt đỏ lên nhưng không có nước mắt. “Đừng làm như anh đang giúp tôi giữ công lý.”

“Tôi không có tư cách giúp cô giữ nó.” Lục Thừa Chu đáp. “Tôi chỉ không có quyền bảo cô đặt nó xuống.”

Tống Nghiên quay người đi. Lần này anh không gọi tên cô. Cô bước qua cửa xoay, đi thẳng vào thang máy của tòa nhà văn phòng luật. Đường Tư Kỳ đứng ở cửa chờ cô, nhìn phong bì trong tay cô, rồi nhìn gương mặt trắng đến gần như trong suốt của cô. “Cậu vừa chặt cây cầu cuối cùng giữa hai người.”

Tống Nghiên cúi xuống kiểm tra dấu niêm phong một lần nữa. “Không. Mình chỉ đổi tên nó thành chứng cứ.”

Trong xe đối diện tòa nhà, Chu Dịch ngồi ở ghế phụ, nhìn Lục Thừa Chu mở bản sao thông báo vừa nhận. Tên anh trong dòng “đối tượng cần đối chiếu” được đánh máy ngay ngắn. Một lúc sau, Chu Dịch mới nói: “Người của Thẩm Kính Viễn đã xuất hiện gần bệnh viện. Có một xe lạ vòng quanh văn phòng Đường luật sư. Nếu chúng ta ra tay, Tống luật sư sẽ nghĩ anh giám sát cô ấy.”

“Vậy đừng giám sát.” Lục Thừa Chu khép văn bản lại. “Chỉ bảo vệ điểm công cộng và nhân chứng. Không ghi âm cô ấy, không chụp tài liệu, không tiếp cận nếu cô ấy không gặp nguy hiểm trực tiếp. Người của chúng ta không được để bất kỳ ai nhận ra liên hệ với tôi.”

Chu Dịch nhìn anh qua gương chiếu hậu. “Nếu cô ấy phát hiện?”

Lục Thừa Chu đặt tay lên tập giấy. “Thì rút ngay. Để cô ấy kiện tôi thêm một tội cũng được, nhưng trước khi bản gốc xuất hiện, cô ấy không thể xảy ra chuyện.”

Chu Dịch im lặng vài giây, rồi gửi lệnh xuống nhóm bảo vệ độc lập. Trước khi màn hình khóa lại, Lục Thừa Chu tự tay thêm một dòng ghi chú cuối cùng: “Giữ khoảng cách. Không để Tống luật sư biết đây là lệnh của tôi.”