Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 52: Tôi Không Cần Cái Giá Đó

Chương 52: Tôi Không Cần Cái Giá Đó

“Đúng. Nếu không vì con, ba đã không phải ký.”

Câu nói ấy rơi xuống phòng khách cũ kỹ như một chiếc đinh đóng thẳng vào mặt bàn. Tôi nhìn Lạc Chấn Nam, nhìn đôi mắt đỏ lên vì giận dữ và tủi thân của ông, bỗng phát hiện thứ khiến tôi đau nhất không phải là hai trăm vạn kia. Khi một người cha dùng mạng của mẹ tôi để đổi lấy sự im lặng, rồi gọi sự im lặng đó là tình thương dành cho con gái, vết thương ấy không còn nằm trên tờ thỏa thuận nữa. Nó nằm trong từng năm tôi đã lớn lên mà không biết mình được nuôi bằng cái gì.

Tô Mạn đứng bên cạnh tôi. Cô không chen vào, cũng không dùng giọng luật sư để ép Lạc Chấn Nam tiếp tục nói. Có lẽ cô hiểu rõ hơn ai hết rằng khoảnh khắc này không thể biến thành một cuộc hỏi cung. Nếu tôi muốn biến mọi thứ thành hồ sơ, cô có thể giúp. Nhưng trước khi hồ sơ được lập, tôi cần tự mình bước qua một thứ đã đè lên ngực mình từ đời trước đến đời này: cái câu “vì con” mà người lớn luôn dùng để bắt đứa trẻ phải cúi đầu.

Tôi đặt bản thỏa thuận xuống bàn. Giấy cũ sột soạt rất khẽ, giống tiếng áo mưa mẹ tôi từng mặc trong ký ức mơ hồ. “Ông nói vì tôi?”

Lạc Chấn Nam cắn chặt hàm. “Không vì con thì vì ai? Con lúc đó mới mấy tuổi, không biết gì cả. Nhà mình nợ nần, mẹ con chết rồi, bên kia nói nếu làm lớn chuyện sẽ kéo dài, sẽ không lấy được một đồng nào, còn có thể bị họ kiện ngược vì bôi nhọ đơn vị sản xuất. Ba chỉ là một người bình thường. Ba lấy gì đấu với họ?”

“Ông có thể không đấu thắng.” Tôi nhìn ông. “Nhưng ông không có quyền ký thay mẹ tôi rằng bà không cần sự thật.”

Ông như bị câu đó đẩy lùi nửa bước. Phòng khách chật hẹp bỗng trở nên ngột ngạt. Trên tường vẫn treo chiếc đồng hồ tròn đã cũ, kim giây chạy qua từng vạch bằng âm thanh khô khốc. Nhiều năm trước, tôi từng ngồi dưới chiếc đồng hồ ấy làm bài tập, tưởng yên ổn là một căn nhà có đèn, có cơm nóng, có người chờ mình về. Bây giờ tôi mới hiểu, có những thứ yên ổn được xây trên mộ của một người không còn quyền phản bác.

“Con nói nghe dễ lắm.” Lạc Chấn Nam bật cười khàn. “Con đã từng ôm một đứa trẻ đứng trước phòng cấp cứu chưa? Đã từng bị chủ nợ gọi điện trong đêm, bị người ta đập cửa đòi tiền chưa? Hai trăm vạn đó cứu cái nhà này, cứu cả con. Nếu không có nó, con nghĩ con lớn lên thế nào?”

Tôi im lặng vài giây. Sau khi mẹ mất, tôi đúng là đã ăn cơm trong căn nhà này, mặc áo mới vào đầu năm học, nhận tiền học phí từ tay ông. Tôi không thể giả vờ mình không được nuôi lớn. Nhưng sự thật ấy không thể biến thành sợi dây trói cổ tôi, càng không thể dùng để che lên cái chết của Lâm Nhược Uyển.

“Tôi có thể nghèo.” Tôi nói. “Tôi có thể mặc áo cũ, có thể chuyển trường, có thể lớn lên khó khăn hơn. Tôi có thể biết rằng cha tôi bất lực, biết rằng ông đã thua khi đối diện với một hệ thống lớn hơn mình. Những điều đó tôi đều có thể chịu. Nhưng tôi không cần được nuôi lớn bằng một tờ giấy bắt mẹ tôi chết như một vụ tai nạn bình thường.”

Môi Lạc Chấn Nam run lên. “Tinh Miên…”

“Tôi không cần cái giá đó.”

Bốn chữ cuối cùng rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như không giống lời tuyên bố. Nhưng khi nói ra, tôi lại cảm thấy thứ gì đó trong lồng ngực mình cuối cùng cũng rơi xuống. Đời trước, tôi từng vì hai chữ gia đình mà im lặng hết lần này đến lần khác. Cha bảo đừng làm lớn chuyện, tôi nghe. Công ty bảo xin lỗi đi, tôi gần như đã tin. Hóa ra con người bị dạy cúi đầu quá lâu sẽ tưởng rằng sống sót là món nợ, rằng được nuôi lớn là lý do để trả lại bằng danh dự của chính mình.

Lần này, tôi không trả nữa.

Lạc Chấn Nam nhìn tôi như nhìn một người xa lạ. “Con muốn ba làm gì? Quỳ xuống xin lỗi mẹ con à? Hay để con đưa ba ra tòa, cho thiên hạ biết cha con là kẻ bán vợ lấy tiền?”

“Tôi muốn ông thôi dùng tôi làm lý do.” Tôi đáp. “Ông ký vì sợ. Vì nợ. Vì yếu. Vì muốn sống tiếp. Những lý do đó xấu hổ, nhưng ít nhất còn là sự thật. Đừng nói vì tôi. Đừng bắt tôi nhận phần tội mà ông không dám nhìn.”

Mặt ông tái đi. Cơn giận trong mắt ông bị xé ra một đường rất mỏng, để lộ thứ gì giống hoảng loạn. Ông cúi xuống định giật lại bản thỏa thuận, nhưng Tô Mạn đã đặt tay lên mép bàn trước một bước. Cô không giành giấy, chỉ bình tĩnh nói: “Ông Lạc, đây là bản sao ông tự đưa ra trước mặt chúng tôi. Tôi đề nghị ông không tiêu hủy bất kỳ tài liệu liên quan nào. Từ thời điểm này, nếu hồ sơ bị mất hoặc bị thay đổi, ông sẽ rất khó giải thích.”

Lạc Chấn Nam quay sang cô. “Cô dọa tôi?”

“Tôi nhắc ông.” Tô Mạn nói. “Và tôi cũng nhắc cả Tinh Miên. Nếu cần ghi lời khai hoặc lập tường trình, chúng ta sẽ làm bằng thủ tục hợp pháp, có xác nhận rõ ràng. Không ai ở đây cần một lời thú nhận bị ép ra trong cơn kích động.”

Câu nói ấy làm phòng khách lặng xuống. Tôi biết Tô Mạn đang kéo tôi ra khỏi bờ vực cảm xúc. Cô không để tôi vì đau mà biến cha mình thành một cái bẫy chứng cứ bẩn. Tôi hít vào, chậm rãi gấp bản thỏa thuận lại, đặt nó vào túi hồ sơ trong suốt. Ánh sáng xuyên qua lớp nhựa mỏng, khiến chữ ký của Lạc Chấn Nam lộ ra như một vệt mực không thể rửa sạch.

“Ai đưa giấy cho ông?” Tôi hỏi.

Lạc Chấn Nam mím môi. “Ba đã nói rồi, người của đơn vị sản xuất.”

“Tên.”

“Ba không nhớ.”

“Ông nhớ số tiền, nhớ chủ nợ, nhớ học phí của tôi, nhưng không nhớ người đưa giấy bắt mẹ tôi im lặng?”

Ông nhìn tôi, hơi thở trở nên nặng nề. Tôi không thúc thêm ngay. Những năm đóng phim dạy tôi một điều: có những người không sụp đổ vì câu hỏi lớn, mà vì khoảng lặng sau câu hỏi ấy. Khoảng lặng buộc họ nghe tiếng mình né tránh.

Lạc Chấn Nam cuối cùng quay mặt đi. “Người trực tiếp đưa giấy là một người đàn ông họ Khương. Tôi không biết tên đầy đủ. Anh ta nói mình thay mặt bên hỗ trợ xử lý hậu quả. Nhưng người quyết định không phải anh ta.”

Tô Mạn lập tức bắt được điểm mấu chốt. “Ông căn cứ vào đâu để nói người quyết định không phải anh ta?”

“Vì trước khi tôi ký, anh ta ra ngoài nghe điện thoại.” Lạc Chấn Nam nhắm mắt lại, như đang bị kéo trở về hành lang bệnh viện năm đó. “Tôi nghe anh ta gọi người bên kia là Ôn tổng. Anh ta nói người nhà đã đến, chỉ cần ký là xong. Sau đó anh ta quay lại bảo tôi, nếu tôi còn muốn đứa nhỏ sống yên ổn, đừng hỏi thêm.”

Ôn tổng.

Hai chữ đó làm ngón tay tôi lạnh đi. Không phải vì tôi chưa từng nghe họ Ôn, mà vì trong mạng lưới đang dần lộ ra quanh Vân Đỉnh, cái họ ấy luôn đứng ở vị trí quá cao để một diễn viên nhỏ như tôi có thể chạm tới. Cố Nghiên từng nhắc Vân Đỉnh bằng ánh mắt né tránh. Hồ sơ của mẹ tôi có bóng của Vân Đỉnh. Hạ Trầm Chu mất liên lạc sau khi đến Kính Hải điều tra kho lưu trữ cũ. Bây giờ, cha tôi nói đêm mẹ tôi chết, người ra lệnh ở đầu dây bên kia được gọi là Ôn tổng.

Tôi hỏi: “Ông có bằng chứng gì không?”

Lạc Chấn Nam cười mệt mỏi. “Nếu có bằng chứng, ba đã không phải sợ mười bảy năm.”

Tôi nhìn ông. “Ông không phải người không giữ gì cả.”

Ông khựng lại.

Tôi biết mình đoán đúng. Một người có thể giữ bản sao thỏa thuận suốt mười bảy năm không phải vì muốn minh oan cho ai, mà vì sợ một ngày mình bị vứt bỏ hoàn toàn. Sự hèn yếu cũng có bản năng tự bảo vệ của nó. Lạc Chấn Nam không dám đấu cho mẹ tôi, nhưng ông nhất định đã giữ lại thứ gì đó để phòng khi chính mình bị bên kia quay lưng.

“Đưa cho tôi.” Tôi nói.

Ông đứng im rất lâu, rồi chậm chạp kéo ngăn tủ dưới bàn trà lần nữa. Bên trong không chỉ có phong bì cũ, mà còn có một chiếc ví da màu nâu đã sờn mép. Ông mở ví bằng động tác vụng về. Khi lớp da bật ra, thứ đầu tiên rơi vào mắt tôi không phải danh thiếp, cũng không phải biên nhận, mà là một tấm ảnh nhỏ đã ngả vàng, được kẹp sau ngăn trong cùng.

Mẹ tôi trong ảnh còn rất trẻ. Bà đứng dưới một dãy đèn trường quay, tóc buộc thấp, áo sơ mi trắng xắn tay, trên môi có nụ cười mà tôi đã gần như quên mất. Tôi nhìn tấm ảnh ấy, cổ họng bất chợt nghẹn lại. Lạc Chấn Nam vẫn giữ ảnh mẹ trong ví. Ông không quên bà. Chính vì không quên, chữ ký kia càng không thể được gọi là vô tình.

“Ông vẫn mang ảnh bà ấy theo.” Tôi nói.

Tay Lạc Chấn Nam run lên. Ông muốn đẩy tấm ảnh vào lại, nhưng tôi đã thấy đủ. Tàn nhẫn nhất không phải là hết yêu, mà là còn nhớ, còn đau, nhưng vẫn chọn bảo vệ bản thân trước khi bảo vệ sự thật cho người đã chết.

Ông lấy ra một tấm danh thiếp cũ, góc đã mềm vì nhiều lần bị chạm vào. Mặt trước in tên một công ty dịch vụ pháp lý trung gian, đúng với dấu mộc trên thỏa thuận. Nhưng mặt sau có một dòng chữ viết tay bằng bút mực xanh, nét chữ xiên và gấp, như được ghi vội trong cơn hoảng loạn.

Tô Mạn đeo găng tay mỏng từ túi xách, nhận tấm danh thiếp qua một tờ khăn giấy sạch. Cô chỉ nhìn một lần, sắc mặt đã trầm xuống. “Tinh Miên.”

Tôi cúi mắt.

Dòng chữ ấy rất ngắn. Một số điện thoại đã phai gần hết. Một địa chỉ tầng văn phòng ở tòa Vân Đỉnh cũ. Và bên dưới là ba chữ mà mọi manh mối rời rạc cuối cùng cũng bắt đầu đổ về cùng một hướng.

Ôn Thừa Quân.