Chương 19: Người tử tế đáng sợ
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 19: Người tử tế đáng sợ
Lúc Tống Nghiên rời khỏi phòng bệnh, trời Thượng Hải vừa hửng một màu xám nhạt. Đèn trắng trên hành lang vẫn sáng, mùi thuốc sát trùng bám vào tay áo cô như một lớp bụi vô hình. Sau lưng cô, Lục Thừa Chu chưa ngủ. Bên cạnh anh là bản yêu cầu mở kho K1 vừa được Chu Dịch soạn xong. Tống Nghiên đứng trước cửa vài giây rồi nói: “Tôi đã gửi lịch trình gặp Thẩm Kính Viễn cho Đường Tư Kỳ và văn phòng luật. Địa điểm, thời gian, số liên hệ, tất cả đều có bản sao.”
Lục Thừa Chu nhìn bóng lưng cô. Sắc mặt anh vẫn tái, nhưng ánh mắt không còn vẻ muốn ngăn cản bằng mệnh lệnh. “Chu Dịch sẽ ở gần đó,” anh nói. “Không vào trong, không can thiệp, chỉ xác nhận cô rời đi an toàn.” Tống Nghiên quay đầu. “Tôi không cần người theo dõi.” “Không phải theo dõi.” Giọng anh thấp đi. “Là để nếu ông ta dùng sự tử tế làm dây thòng lọng, bên ngoài còn có người nhìn thấy sợi dây ấy.”
Câu ấy làm Tống Nghiên im lặng một nhịp. Đêm qua, Lục Thừa Chu nói anh sợ Thẩm Kính Viễn biết cô muốn nghe gì. Đến sáng nay, nỗi sợ ấy vẫn rõ như vết nứt trên kính. “Tôi sẽ không tin một người chỉ vì ông ta nói đúng nỗi đau của tôi.” Cô đáp. “Nhưng tôi cũng sẽ không bỏ qua một người chủ động đưa mình vào hồ sơ.” Trước khi cô đẩy cửa ra ngoài, Lục Thừa Chu nói thêm: “Tống luật sư, hỏi ông ta nguồn của mọi thứ ông ta đưa ra. Người tử tế thật sự không sợ ghi nguồn.”
Cuộc hẹn diễn ra ở tầng hai mươi sáu của tòa nhà Thẩm thị Sinh Dược, trong khu trưng bày của quỹ từ thiện y tế “An Sinh”. Trên tường treo ảnh trẻ em được tài trợ phẫu thuật, ảnh bệnh nhân cao tuổi nhận thuốc miễn phí, ảnh Thẩm Kính Viễn bắt tay bác sĩ trong lễ khởi công trung tâm nghiên cứu. Mọi thứ đều sáng, ấm và được sắp đặt vừa đủ để khiến người bước vào quên mất đây là nơi một tập đoàn dược phẩm kiếm tiền từ những rủi ro được tính bằng phần trăm. Tống Nghiên dừng trước câu khẩu hiệu mạ bạc: Sinh mạng không nên bị mặc cả. Cô nhìn nó rất lâu, rồi bình tĩnh bước tiếp.
Thẩm Kính Viễn đợi cô trong một phòng tiếp khách nhỏ có cửa kính nhìn xuống sông. Ông mặc vest xám nhạt, mái tóc điểm bạc được chải gọn, vẻ mặt ôn hòa đến mức gần như khiến người ta mất cảnh giác. Trên bàn có hai chén trà, một xấp giấy trắng và một chiếc bút máy. Khi thấy cô bước vào, ông đứng dậy trước. “Tống luật sư, cuối cùng cũng gặp được cô.” Tống Nghiên không bắt tay ngay. Cô đặt điện thoại úp trên mặt bàn nhưng màn hình vẫn sáng. “Cuộc trao đổi hôm nay tôi sẽ ghi biên bản cá nhân. Nếu ông không đồng ý, chúng ta dừng ở đây.”
Thẩm Kính Viễn nhìn điện thoại, rồi mỉm cười rất nhẹ. “Xin cứ ghi.” Ông ngồi xuống, đẩy chén trà về phía cô. “Trà không nóng. Tôi nghe nói khi đọc hồ sơ, cô không uống đồ quá nóng, vì sợ hơi nước làm ẩm giấy.” Tay Tống Nghiên vừa chạm vào bìa sổ liền khựng lại. Thói quen ấy không nằm trên báo, không nằm trong hồ sơ công khai, càng không nên nằm trong miệng một người cô mới chính thức gặp lần đầu. Cô ngẩng mắt nhìn ông. “Chủ tịch Thẩm quan tâm đến thói quen đọc hồ sơ của luật sư đối phương từ bao giờ?”
“Từ khi luật sư đó là con gái của Tống Kính Thành.” Thẩm Kính Viễn nói bằng giọng gần như thương cảm. “Cha cô năm đó cũng vậy. Ông ấy đọc tài liệu rất chậm, không phải vì không hiểu, mà vì luôn muốn tìm thêm một lỗi nhỏ trước khi ký tên. Người như vậy, thật ra không hợp làm vật tế thần. Quá cứng, quá sạch, dễ khiến người khác khó chịu.” Tống Nghiên mở nắp bút. “Nếu ông gọi tôi đến để khen cha tôi, lời khen đó không có giá trị chứng cứ.” “Tôi biết.” Ông vẫn không giận. “Vì vậy hôm nay tôi không đến để khen người chết. Tôi đến để giúp cô tránh lặp lại sai lầm của ông ấy.”
Tống Nghiên ghi xuống một dòng ngắn: Người hẹn chủ động định vị bản thân là người giúp đỡ. “Sai lầm nào?” Thẩm Kính Viễn nhấc chén trà, nhưng không uống. “Tin rằng người giữ chìa khóa cuối cùng nhất định sẽ mở cửa.” Ông lấy từ tập hồ sơ bên cạnh ra một bản sao giấy đã được kẹp bằng ghim bạc. “Cô đang tìm kho K1 của Lục Hoài Sơn. Trong đó có danh sách hash, có bản đối chiếu tài liệu Vĩnh An, có thể có cả dấu của bản báo cáo thứ hai. Nhưng Tống luật sư, cô có từng nghĩ vì sao một người giữ được thứ đó mười hai năm lại chưa từng đưa nó ra không?”
Không khí trong phòng lạnh xuống rất nhanh. Tống Nghiên không đưa tay nhận tài liệu. “Ông biết kho K1 từ đâu?” “Từ trước khi cô biết nó tồn tại.” Thẩm Kính Viễn đáp. “Kho đó không phải một căn phòng thần bí của Lục gia. Nó là phần còn lại của thỏa thuận tiếp nhận Vĩnh An.” Ông đẩy bản sao đến giữa bàn. Trên trang đầu là một biên bản họp nội bộ đã bị che một số dòng, ngày tháng trùng với đêm bản báo cáo thứ hai được xuất đi. Ở cột người tham dự, Tống Nghiên nhìn thấy tên Thẩm Kính Viễn, vài giám đốc Vĩnh An, và một dòng khiến đầu ngón tay cô lạnh đi: đại diện bên tiếp nhận tài sản dữ liệu – Lục Hoài Sơn.
“Nguồn của bản sao?” Cô hỏi. Thẩm Kính Viễn có vẻ hài lòng vì cô không lập tức bị cái tên kia kéo đi. “Một người cũ của Vĩnh An để lại cho tôi.” “Tên người đó?” “Người đã chết không nên bị kéo ra thêm lần nữa.” Tống Nghiên đóng bút lại. “Vậy tài liệu này trước mắt chỉ là bản sao không rõ nguồn, không đủ điều kiện dùng làm chứng cứ trực tiếp.” “Tất nhiên.” Ông cười. “Tôi chưa từng nói cô nên dùng nó trước tòa. Tôi chỉ nói cô nên biết phải hỏi ai.” Ông dừng một chút, ánh mắt ôn hòa hạ xuống như một tấm màn mềm. “Đêm đó, người nhận bản báo cáo thứ hai là tôi. Nhưng người có quyền quyết định nó có được bước ra ánh sáng hay không không phải tôi.”
Tống Nghiên nhìn ông rất lâu. Đó là một câu nói được đặt đúng chỗ: không tự thú, không phủ nhận, chỉ nhẹ nhàng dịch chuyển trọng tâm tội lỗi sang người khác. Một người bình thường có thể nghe thấy sự hợp tác. Một luật sư nghe thấy sự chuẩn bị đường lui. Cô hỏi: “Ông muốn tôi tin Lục Hoài Sơn mới là người đáng nghi nhất?” “Không.” Thẩm Kính Viễn nghiêng người, giọng vẫn bình hòa. “Tôi muốn cô đừng vì Lục Thừa Chu bị mất mẹ mà quên Lục gia từng sống sót sau khi Vĩnh An chết.”
Tống Nghiên nghĩ đến Lục Thừa Chu trong phòng bệnh, nghĩ đến mã AX-17-043, nghĩ đến ánh mắt anh khi nhìn bản báo cáo thứ hai. Cô không muốn dùng vết thương của anh để giảm nhẹ tội của Lục gia. Nhưng cô cũng không muốn để Thẩm Kính Viễn dùng vết thương ấy làm mồi. “Chủ tịch Thẩm,” cô nói, “một người thật sự muốn giúp sẽ giao tài liệu qua kênh chính thức, kèm nguồn, người lập, chuỗi lưu giữ và trách nhiệm pháp lý. Một người chỉ muốn dẫn hướng sẽ đưa bản sao bị che dòng, rồi yêu cầu tôi tự tưởng tượng phần còn lại.”
Thẩm Kính Viễn bật cười rất khẽ. “Cô giống cha cô ở điểm này. Ông ấy từng nói với tôi, nếu sự thật phải đi đường vòng mới sống được, thứ sống sót có thể không còn là sự thật.” Tống Nghiên siết bút. Câu đó quá riêng. “Cha tôi nói câu đó ở đâu?” “Trong một căn phòng không có camera.” Ông đáp. “Trước khi ông ấy ký văn bản trì hoãn công bố phản ứng phụ.” Văn bản trì hoãn, chữ ký có nét bút lệch, câu nhật ký “kéo dài thêm một ngày”, tất cả bị một bàn tay vô hình kéo lại gần nhau. “Ông có mặt khi cha tôi ký?” “Tôi có đi ngang qua cánh cửa đó.” Thẩm Kính Viễn nói. “Tôi thấy Lục Hoài Sơn đứng bên trong. Tôi thấy cha cô ngồi đối diện ông ta. Còn họ nói gì, cô nên hỏi người còn sống.”
Đó là cao trào nhỏ của cuộc gặp, được bọc trong một lớp lịch sự gần như hoàn hảo. Thẩm Kính Viễn không đập bàn, không uy hiếp, không hứa hẹn trắng trợn. Ông chỉ ngồi đó, dùng giọng nói ôn hòa đặt từng mảnh nghi ngờ vào đúng chỗ Tống Nghiên không thể không nhìn. Cô đột nhiên hiểu vì sao người đàn ông này đáng sợ. Không phải vì ông ta giống kẻ ác, mà vì ông ta giống kiểu người có thể cúi đầu chia buồn với gia đình nạn nhân, rồi quay lại sửa một thuật ngữ trong báo cáo để cái chết trở thành “chưa đủ căn cứ liên hệ trực tiếp”.
Tống Nghiên đứng dậy. “Tôi sẽ không kết án Lục Hoài Sơn bằng lời của ông. Cũng sẽ không loại ông khỏi danh sách nghi vấn chỉ vì ông biết cách tỏ ra tử tế.” Thẩm Kính Viễn cũng đứng lên, lịch thiệp như lúc đầu. Ông đặt bản sao tài liệu vào một túi hồ sơ trong suốt, gọi trợ lý vào lập phiếu giao nhận ngay trước mặt cô. Mọi bước đều sạch sẽ, hợp lệ, tử tế đến mức khiến người ta không tìm được lỗi nghi thức nào. Khi trợ lý rời đi, ông mới nói: “Tống luật sư, cô có biết loại người nào đáng sợ hơn người xấu không?”
Tống Nghiên cầm túi hồ sơ, không đáp. Thẩm Kính Viễn nhìn qua lớp kính xuống dòng sông bạc màu dưới nắng muộn. “Là người tử tế đã từng chọn im lặng. Người xấu còn biết mình đang làm ác, còn người tử tế sẽ dành cả đời để chứng minh sự im lặng của mình có lý do. Lục Hoài Sơn đáng sợ hơn tôi ở điểm đó. Ông ấy không cần sửa báo cáo. Ông ấy chỉ cần giữ lại bản đúng, rồi chờ đến ngày sự thật trở thành tài sản riêng của Lục gia.”
Điện thoại của Tống Nghiên rung lên đúng lúc ấy. Tin nhắn đến từ Chu Dịch: “Lục Hoài Sơn đồng ý gặp cô. Mười một giờ tối nay, viện điều dưỡng Nam Sơn.” Cô đọc tin nhắn, rồi ngẩng đầu nhìn Thẩm Kính Viễn. Ông không hỏi ai nhắn đến, nhưng nụ cười trong mắt ông như thể đã đoán được. Tống Nghiên cất điện thoại vào túi áo. Cô biết cuộc gặp tiếp theo sẽ là lần cô bước vào phần sự thật mà cả Thẩm Kính Viễn lẫn Lục gia đều muốn cô nhìn theo cách của họ.
