Bỏ qua nội dung

Thuốc giải cho một lời thề

Chương 17: Người cha trên giấy trắng

Chương 17: Người cha trên giấy trắng

“Tôi biết.”

Tống Nghiên đáp rất khẽ, nhưng câu trả lời ấy không giống một sự chấp nhận. Nó giống một đường kẻ được cô tự tay vạch xuống giữa lòng mình: một bên là mong muốn lập tức tin cha vô tội, một bên là kỷ luật nghề nghiệp buộc cô không được dùng đau đớn để thay chứng cứ. Chuyên gia Trần đã nói đủ thận trọng. Nét bút lệch chỉ chứng minh Tống Kính Thành từng dừng lại trước khi ký, không chứng minh ai đã đặt áp lực lên vai ông, càng không chứng minh ông ký vì cứu ai đó. Nhưng đối với Tống Nghiên, một khoảnh khắc dừng bút đã đủ để xé rách lớp giấy trắng mà mười hai năm qua người ta dùng để dán lên mặt cha cô hai chữ tội phạm.

Cuộc gọi kết thúc. Máy theo dõi nhịp tim bên giường vẫn phát ra âm thanh đều đều, lạnh và nhỏ như tiếng kim đồng hồ trong phòng thẩm vấn. Chu Dịch thu lại thiết bị quét, bỏ thẻ nhớ vào túi niêm phong mới. Lục Thừa Chu ngồi tựa vào gối, sắc mặt nhợt hơn lúc trước, nhưng ánh mắt vẫn đặt trên tờ văn bản. Anh biết Tống Nghiên sẽ không dừng ở chữ ký. Người như cô một khi đã thấy một vết nứt, sẽ dùng toàn bộ lý trí để mở nó ra, cho dù phía sau là một sự thật có thể làm cô đau hơn.

“Tôi cần hồ sơ thẩm vấn của cha tôi.” Tống Nghiên nói.

Chu Dịch khựng lại. “Bây giờ?”

“Bây giờ.” Cô nhìn sang màn hình đã tắt, nơi vài phút trước ba chữ Tống Kính Thành còn bị phóng lớn đến mức mỗi nét bút giống một vết thương. “Nếu ông ấy đã dừng bút, tôi cần biết sau đó ông ấy nói gì. Một người ký trong trạng thái do dự, khi bị hỏi lại, chắc chắn sẽ có dấu vết trong lời khai. Hoặc ít nhất, có dấu vết của việc người khác không muốn để lại lời khai ấy.”

Lục Thừa Chu im lặng một lát rồi nói: “Trong kho của Lục thị có bản sao hồ sơ tố tụng cũ do Vĩnh An bàn giao khi thanh lý. Không phải bản đầy đủ của cơ quan điều tra, nhưng có phụ lục lời khai, biên bản tiếp nhận chứng cứ và một phần danh sách người tham gia làm việc.”

Tống Nghiên nhìn anh. “Anh cũng phát hiện từ ba năm trước?”

Câu hỏi không cao giọng, nhưng sắc như mép dao lướt trên kính. Lục Thừa Chu không né. “Tôi biết có nhóm hồ sơ đó. Tôi chưa từng mở hết.”

“Lý do?”

“Vì khi đó mỗi lần mở một lớp hồ sơ, một người liên quan lại biến mất hoặc đổi lời khai. Tôi chọn khóa quyền truy cập và kiểm tra chuỗi lưu trữ trước.” Anh dừng rất ngắn, giọng thấp xuống. “Tống luật sư, đây không phải lời bào chữa.”

“Tốt nhất là không phải.” Tống Nghiên đáp. “Vì tôi không nhận bào chữa từ người đã giữ chìa khóa trong tay.”

Chu Dịch không chen vào. Anh đặt máy tính lên bàn bên cạnh, dùng mạng riêng của bệnh viện, đăng nhập kho pháp chế bằng tài khoản khẩn cấp của Lục Thừa Chu. Mọi thao tác được ghi màn hình, thời gian truy cập, mã hồ sơ và người xem đều hiện ở góc phải. Tống Nghiên yêu cầu xuất bản chỉ đọc, không tải về thiết bị cá nhân, không chỉnh sửa định dạng, không che thêm nội dung. Chu Dịch làm theo từng bước, vẻ mặt càng lúc càng nghiêm. Trong nghề pháp chế, anh đã thấy nhiều loại hồ sơ bẩn, nhưng hiếm có thứ gì khiến cả căn phòng bệnh biến thành phòng xử án như lúc này.

Tập hồ sơ hiện ra với tên lạnh lẽo: “Vĩnh An – An Tức số 7 – Hồ sơ trách nhiệm chất lượng – Bản sao lưu.” Dưới tiêu đề là ngày tháng cũ, con dấu sao y đã mờ và một hàng chữ nhỏ: “Tài liệu nội bộ bàn giao, không thay thế bản gốc tố tụng.” Tống Nghiên kéo ghế ngồi xuống. Lưng cô thẳng, hai tay đặt trên mép bàn, tư thế bình tĩnh đến mức gần như tàn nhẫn với chính mình. Trên màn hình, người cha từng bế cô qua vũng nước trước cổng trường, từng nói người ký tên phải chịu trách nhiệm đến cùng, giờ chỉ còn là “người bị hỏi: Tống Kính Thành”.

Giấy trắng không biết gọi ông là cha.

Nó chỉ biết chia ông thành từng mục: họ tên, chức vụ, trách nhiệm, thời gian phát hiện sai lệch, văn bản đã ký, tài khoản truy cập, số lô thuốc. Càng đọc, Tống Nghiên càng cảm thấy mười hai năm qua người ta không chỉ giết một người bằng tai nạn, mà còn giết ông lần thứ hai bằng ngôn ngữ hồ sơ. Những câu chữ vô cảm biến một người từng cố giữ chuẩn kiểm nghiệm thành một cái tên nằm dưới dòng “thừa nhận đã trì hoãn công bố cảnh báo”. Không có giọng nói, không có ngữ cảnh, không có bàn tay từng dừng lại trên giấy.

“Dừng ở đây.” Cô nói.

Chu Dịch lập tức ngừng cuộn. Màn hình đang mở biên bản thẩm vấn lần thứ hai, ngày trước khi Tống Kính Thành bị đình chỉ quyền truy cập hệ thống. Phần đầu ghi rằng ông xác nhận chữ ký trên văn bản trì hoãn là của mình. Dòng tiếp theo được đánh máy rất rõ: “Tôi đã ký văn bản kéo dài thời hạn công bố thêm một ngày.” Sau đó là một mảng bôi đen kéo dài gần hết dòng, đen đến mức như có người dùng mực phủ lên một hơi thở chưa kịp thoát ra.

Tống Nghiên nhìn mảng đen ấy rất lâu. Cô không chớp mắt. Trong bản án năm đó, câu được trích chỉ dừng ở phần “tôi đã ký văn bản”. Truyền thông năm đó cũng dùng đúng nửa câu ấy. Bản tóm tắt trách nhiệm của Vĩnh An càng gọn hơn: Tống Kính Thành thừa nhận ký trì hoãn cảnh báo. Không ai nhắc rằng sau chữ “một ngày” còn có một đoạn bị che. Không ai hỏi vì sao người thẩm vấn lại để một câu đang giải thích lý do bị bôi đen khỏi bản sao lưu.

“Bản bôi đen này có từ nguồn nào?” cô hỏi.

Chu Dịch mở thuộc tính tài liệu. “Bản sao lưu đã được quét trước khi chuyển giao cho Lục thị. Lớp bôi đen nằm trên bản giấy, không phải che kỹ thuật sau khi scan. Nếu muốn khôi phục, cần bản gốc hoặc bản sao chưa xử lý.”

“Trong kho K1 có không?”

Lục Thừa Chu lắc đầu. “K1 chỉ có tài liệu cha tôi giữ riêng. Không có toàn bộ hồ sơ thẩm vấn.”

“Vậy tìm đường đi của bản sao này.” Tống Nghiên nói. “Ai nhận, ai sao, ai gửi cho Lục thị, ai có quyền bôi đen trước đó.”

Chu Dịch gật đầu, bắt đầu mở phụ lục chuỗi bàn giao. Tống Nghiên không nhìn anh. Ánh mắt cô vẫn dừng trên mảng đen. Một luật sư luôn biết khoảng trắng trong hồ sơ đôi khi còn đáng sợ hơn chữ viết. Chữ có thể bị phản biện, bị đối chiếu, bị xé ra từng lớp. Khoảng bị che thì khác. Nó buộc người sống phải chứng minh một câu không được phép tồn tại từng tồn tại.

Lục Thừa Chu khẽ ho một tiếng. Cơn sốt khiến cổ họng anh khô rát, nhưng anh vẫn nói: “Tống Nghiên, cô có thể để Chu Dịch xử lý phần truy vết trước. Cô đã thức quá lâu.”

Cô quay sang nhìn anh. “Cha tôi đã nằm trên giấy trắng mười hai năm. Tôi thức thêm một đêm không chết được.”

Câu đó khiến Lục Thừa Chu im lặng. Anh từng nghĩ mình hiểu cảm giác một người thân bị biến thành hồ sơ bệnh án, thành mã lô AX-17, thành kết luận phản ứng phụ bị làm nhẹ. Nhưng lúc này anh mới rõ giữa cái chết của mẹ anh và cái chết của Tống Kính Thành còn có một tầng khác: mẹ anh bị một loại thuốc giết chết, còn cha cô bị chính những trang giấy buộc phải nói thay ông. Một người mất mạng trong phòng bệnh, một người mất danh dự trong từng dòng chữ lạnh.

Chu Dịch mở đến phụ lục số 4. Đó là bảng thời gian tiếp nhận yêu cầu gặp luật sư của Tống Kính Thành. Tống Nghiên lập tức nhận ra một điểm lệch. Theo biên bản thẩm vấn, cha cô yêu cầu liên hệ luật sư lúc 20 giờ 26 phút. Theo sổ tiếp nhận, cuộc gọi cho người đại diện pháp lý được ghi lúc 20 giờ 43 phút. Mười bảy phút không dài trong một đời người, nhưng đủ dài để một lời khai bị tách khỏi bối cảnh, đủ dài để một tài liệu bị chuyển qua tay người khác, đủ dài để một chuyến xe định mệnh thay đổi đường đi.

“Có lý do ghi chậm không?” cô hỏi.

Chu Dịch phóng lớn phần ghi chú bên cạnh. Nét chữ của người trực ban rất nhỏ: “Đợi xác nhận người liên hệ hợp lệ.”

“Hợp lệ?” Tống Nghiên lặp lại, môi gần như không động. “Cha tôi có luật sư cố định. Vì sao phải đợi xác nhận?”

Không ai trả lời được. Lục Thừa Chu nhìn dấu thời gian 20 giờ 43 phút, đáy mắt tối xuống. Anh không nói “trùng hợp”. Ở những hồ sơ đã bị bôi đen, mọi sự trùng hợp đều là một cách đặt tên lịch sự cho bàn tay con người.

Tống Nghiên yêu cầu mở trang cuối của phụ lục. Chu Dịch làm theo. Trang giấy hiện ra hơi lệch, góc dưới có dấu kẹp đã hoen gỉ. Phần danh sách người tham gia xử lý yêu cầu gồm cán bộ ghi biên bản, đại diện pháp chế Vĩnh An, một nhân viên lưu trữ và người được thông báo với tư cách luật sư gia đình. Tống Nghiên đọc lướt xuống dòng cuối, rồi ngón tay cô dừng lại trên mặt bàn.

Dòng chữ ấy không bị bôi đen. Nó nằm sạch sẽ trên nền giấy trắng, rõ ràng đến mức tàn nhẫn.

Người nhận thông báo: Luật sư Tần Duy An.

Trong khoảnh khắc đó, tất cả âm thanh trong phòng bệnh như bị kéo ra xa. Tống Nghiên nhớ rất rõ cái tên này. Năm cha cô mất, chính Tần Duy An là người đứng trong phòng khách chật hẹp của nhà họ Tống, cúi đầu nói với mẹ cô rằng hồ sơ kháng cáo đến muộn, rằng tai nạn đã làm mất phần quan trọng nhất, rằng nếu tiếp tục kiện, đứa trẻ mười bảy tuổi là Tống Nghiên sẽ bị truyền thông nghiền nát thêm lần nữa. Ông ta từng đặt tay lên tập giấy trắng, nói bằng giọng thương cảm: “Tôi đã cố hết sức.”

Mười hai năm sau, tên ông ta xuất hiện trong biên bản bị bôi đen của cha cô, ngay bên cạnh mười bảy phút bị ghi chậm.