Bỏ qua nội dung

Thuốc giải cho một lời thề

Chương 12: Giá trị sử dụng

Chương 12: Giá trị sử dụng

Cửa thang máy mở ra ở tầng mười tám, ánh đèn trắng của phòng họp báo lập tức tràn vào như một lớp nước lạnh. Nhân viên truyền thông Lục thị đang dựng vội phông nền màu xanh xám, bàn dài được kéo ra trước bục, micro đã đặt sẵn, còn màn hình phía sau chỉ hiện một dòng chữ khô khốc: Thông báo về tư cách đại diện pháp lý trong dự án rà soát hồ sơ Vĩnh An.

Tống Nghiên dừng lại ở ngưỡng cửa. Cô nhìn dòng chữ ấy, rồi nhìn Lục Thừa Chu. “Anh đã chuẩn bị từ trước.”

“Chuẩn bị khả năng xấu nhất không có nghĩa là mong nó xảy ra.” Lục Thừa Chu tháo cúc áo khoác, giọng bình ổn đến mức gần như vô tình. “Ảnh ở thư viện vừa xuất hiện, tôi đã bảo Chu Dịch giữ phòng này.”

“Và anh không nói với tôi.”

“Nếu nói trước, cô sẽ yêu cầu hủy.”

Tống Nghiên không phủ nhận. Cô quả thật sẽ hủy. Không phải vì sợ đối mặt với phóng viên, mà vì mọi câu hỏi trong căn phòng này đều đang muốn kéo Hứa Mạn ra ánh sáng. Hứa Mạn, mẹ cô ấy và căn phòng 1703 chưa xác định đều không thể trở thành vật trang trí cho một thông cáo.

Chu Dịch bước tới, đưa cho cô một tập giấy mỏng. “Nội dung chỉ có ba phần: xác nhận quan hệ ủy quyền hợp pháp giữa Lục thị và Tống luật sư, tuyên bố bảo toàn chứng cứ đối với hành vi bôi nhọ, nhắc lại Lục thị không công khai thông tin của bất kỳ nhân chứng hoặc thân nhân bệnh nhân nào. Không có tên Hứa Mạn, không có phòng 1703, không có email nghỉ việc.”

Tống Nghiên lật qua từng dòng. Không có câu nào dư thừa. Cũng không có câu nào mềm.

Cô đóng tập giấy lại. “Nếu có người hỏi vì sao Lục thị vẫn giữ tôi lại?”

Lục Thừa Chu nhìn thẳng vào cô. “Tôi sẽ trả lời.”

Nửa phút sau, cửa phòng họp báo mở. Nhóm phóng viên vừa bị chặn dưới sảnh được dẫn lên theo danh sách kiểm soát. Tống Nghiên ngồi ở bên trái Lục Thừa Chu, trước mặt là bảng tên “Luật sư Tống Nghiên”. Bốn chữ ấy nhỏ hơn tên anh rất nhiều, nhưng ít nhất không phải “con gái tội phạm”.

Lục Thừa Chu không đọc bài viết sẵn. Anh chỉ đặt hai tay lên bàn, nhìn thẳng về phía ống kính. “Lục thị Dược Nghiệp xác nhận Tống Nghiên là luật sư được ủy quyền hợp pháp trong dự án rà soát hồ sơ liên quan Vĩnh An. Bất kỳ thay đổi nào về phân công pháp lý sẽ dựa trên năng lực chuyên môn, xung đột lợi ích được chứng minh bằng hồ sơ, hoặc yêu cầu pháp luật. Lục thị không thay luật sư vì tiêu đề mạng xã hội.”

Một phóng viên giơ tay nhưng không chờ được gọi. “Lục tổng, cha của Tống luật sư từng bị kết tội làm giả dữ liệu thuốc. Việc để cô ấy tham gia rà soát Vĩnh An có phải là xung đột lợi ích nghiêm trọng không?”

“Xung đột lợi ích phải được xác định bằng quan hệ lợi ích hiện hữu, quyền tiếp cận bất hợp pháp hoặc khả năng làm sai lệch kết quả. Huyết thống không phải căn cứ pháp lý để tước tư cách hành nghề.” Lục Thừa Chu dừng một nhịp. “Nếu quý vị cho rằng con của một người từng bị kết án vĩnh viễn không có quyền dùng pháp luật để kiểm tra bản án ấy, vậy vấn đề không nằm ở Tống luật sư.”

Tống Nghiên đặt tay trên đầu gối, đầu ngón tay siết nhẹ. Câu trả lời của anh chính xác, lạnh và đủ sắc, nhưng cô biết câu hỏi tiếp theo sẽ không dừng ở pháp lý.

Quả nhiên, một người khác lập tức hỏi: “Vậy có phải Lục thị giữ Tống luật sư vì cô ấy có thể thu hút sự chú ý, giúp Lục thị chuyển hướng khỏi trách nhiệm của mình trong vụ Vĩnh An không?”

Lục Thừa Chu hơi nghiêng đầu, ánh mắt không đổi. “Lục thị giữ Tống luật sư vì cô ấy còn giá trị sử dụng.”

Không khí trong phòng như bị một lưỡi dao mỏng cắt ngang. Ngực Tống Nghiên cũng khựng theo một nhịp rất nhẹ, đủ để vết thương cũ vừa bị cào mở lại thấm thêm chút lạnh.

Lục Thừa Chu tiếp tục, giọng không hề mềm đi. “Giá trị sử dụng của một luật sư nằm ở chuyên môn, khả năng đọc hồ sơ, khả năng nhận diện rủi ro và năng lực chịu trách nhiệm trước quy trình. Tống luật sư hiểu vụ Vĩnh An hơn phần lớn người trong căn phòng này. Cô ấy biết một báo cáo phản ứng phụ bị thiếu ba trang có thể ảnh hưởng đến bao nhiêu bệnh nhân, biết thời gian chỉnh sửa dữ liệu quan trọng hơn lời kể đẹp đẽ thế nào, và biết im lặng có thể bị mua bằng những thỏa thuận ra sao. Trước khi có căn cứ chuyên môn để thay cô ấy, Lục thị không có lý do loại bỏ một người vẫn còn giá trị sử dụng đối với việc tìm sự thật.”

Cụm từ ấy lặp lại lần thứ hai. Tống Nghiên cụp mắt xuống tập giấy trước mặt. Cô hiểu anh đang dùng ngôn ngữ thương trường để chặn mọi suy diễn rằng anh bảo vệ cô vì cảm tình cá nhân. Nhưng hiểu không có nghĩa là không đau.

Một phóng viên cười khẽ. “Tống luật sư, cô nghe Lục tổng nói mình còn giá trị sử dụng, cô có cảm thấy bị xúc phạm không?”

Lần này Tống Nghiên ngẩng đầu. Ánh đèn trắng rọi thẳng vào mắt cô, nhưng giọng cô vẫn ổn định. “Tôi phân biệt được sử dụng chuyên môn và lợi dụng con người. Nếu Lục thị sử dụng chuyên môn của tôi trong phạm vi hợp đồng và pháp luật, đó là quan hệ nghề nghiệp. Nếu một ngày Lục thị muốn lợi dụng thân phận, vết thương hoặc nhân chứng liên quan đến vụ án để phục vụ truyền thông, tôi sẽ chấm dứt hợp đồng bằng văn bản và khởi kiện bằng chứng cứ.”

Cả phòng lặng thêm một lần nữa.

Cô nhìn về phía ống kính gần nhất. “Tôi cũng nhắc lại, tôi không công khai bất kỳ thông tin nào liên quan đến người có khả năng là nhân chứng hoặc thân nhân bệnh nhân. Một luật sư không được phép kéo người đang sợ hãi ra trước đám đông chỉ để chứng minh mình trong sạch. Người chết không phải tiêu đề. Người sống càng không phải đạo cụ.”

Chu Dịch ra hiệu kết thúc phần tự do. Người phụ trách truyền thông Lục thị bắt đầu đọc tuyên bố bảo toàn chứng cứ điện tử và quyền khởi kiện đối với tài khoản bôi nhọ. Từng mốc thời gian, từng yêu cầu lưu giữ log, từng cảnh báo về việc xóa bài sau khi lan truyền khiến sắc mặt vài phóng viên thay đổi. Những người đến đây để săn một câu sụp đổ lại nhận được một tấm lưới pháp lý đang siết từ từ.

Khi họp báo kết thúc, Tống Nghiên đứng dậy trước. Lục Thừa Chu đi ngang cô, hạ giọng rất thấp: “Câu vừa rồi không nhằm vào cô.”

“Tôi biết.”

Anh nhìn cô. “Biết và không đau là hai chuyện khác nhau.”

Tống Nghiên không đáp. Nếu anh đã biết, vậy không cần cô xác nhận thêm. Cô ôm tập giấy, đi ra hành lang bên. Bên ngoài, bảo vệ đang dẫn phóng viên xuống thang máy theo từng tốp, nhưng vẫn có người cố chen lại gần. Một người đàn ông đeo thẻ tác nghiệp cúi đầu như đang kiểm tra điện thoại. Khi Tống Nghiên đi ngang, ông ta đột ngột ngẩng lên, ánh mắt đỏ ngầu.

“Luật sư của kẻ làm giả dữ liệu!” Ông ta gào lên, tay phải giật mạnh từ trong túi áo ra một chai thủy tinh nhỏ. Chất lỏng đỏ sẫm bên trong đập vào thành chai. “Các người trả mạng cho người nhà tôi!”

Khoảnh khắc chai thủy tinh vung về phía Tống Nghiên, cô không kịp lùi. Cảnh tượng trước mắt chỉ còn lại một vệt đỏ và ánh đèn trắng. Nhưng trước khi chai chạm vào vai cô, một bàn tay đã chắn ngang.

Tiếng thủy tinh vỡ nhỏ hơn tiếng hét của bảo vệ, nhưng khiến cả hành lang đóng băng. Chất lỏng đỏ bắn lên tay áo Lục Thừa Chu. Mảnh vỡ cứa qua lòng bàn tay anh, để lại một đường máu thật lẫn trong màu đỏ giả.

Bảo vệ lập tức khống chế người đàn ông. Chu Dịch sải bước tới, giọng trầm hẳn: “Đưa người này xuống, giữ lại thẻ tác nghiệp, điện thoại và toàn bộ camera hành lang. Không để ai tự ý xóa dữ liệu.”

Tống Nghiên vẫn đứng tại chỗ. Cô nhìn bàn tay Lục Thừa Chu đang nhỏ máu, rồi nhìn gương mặt anh gần như không đổi sắc. Anh không đứng chắn trước mặt cô ở sảnh chính, vì biết cô không cần một tư thế bảo vệ để làm biểu diễn. Nhưng vừa rồi, trong nửa giây không ai kịp tính toán, anh vẫn đưa tay ra.

“Đến phòng y tế.” Cô nói.

“Vết nhỏ.”

“Lục tổng.” Tống Nghiên nhìn thẳng vào anh, giọng lạnh hơn cả lúc ở họp báo. “Máu của anh không nằm trong phạm vi giá trị sử dụng của tôi.”

Lục Thừa Chu im lặng một giây. Khóe môi anh rất nhạt, không giống cười. “Vậy ghi vào biên bản là tai nạn ngoài hợp đồng.”

Câu nói ấy lẽ ra nên khiến cô tức giận. Nhưng ánh mắt cô lại rơi xuống kẽ tay anh, nơi máu đang chậm rãi chảy qua cổ tay áo trắng. Tống Nghiên lấy khăn tay từ túi, ép mạnh lên vết cắt. Lục Thừa Chu hơi khựng lại, nhưng không rút tay.

Ở đầu hành lang, người đàn ông bị kéo đi vẫn gào rằng cô không có tư cách đòi công lý. Tiếng gào xa dần, để lại mùi mực đỏ, mùi kim loại và mùi thuốc sát trùng. Tống Nghiên bỗng nhớ đến câu Đường Tư Kỳ nói: đừng biến mình thành bản án thứ hai.

Chu Dịch quay lại, tay cầm chiếc thẻ tác nghiệp giả đã bị bẻ cong. “Thẻ không nằm trong danh sách phóng viên được duyệt. Mã QR trên thẻ dẫn tới một trang đăng ký sự kiện từ thiện ngành dược đã đóng cách đây ba tháng. Tôi sẽ kiểm tra nguồn.”

Lục Thừa Chu chỉ nhìn Tống Nghiên. “Cô không bị thương?”

“Người đang chảy máu không có tư cách hỏi câu đó.”

Anh không nói nữa. Bàn tay bị cô ép khăn vẫn nóng, còn máu dưới lớp vải trắng thấm ra từng chút một. Tống Nghiên nhìn màu đỏ ấy, trong lòng chợt lạnh xuống. Cô đã quen nhìn máu của người khác trên hồ sơ bệnh án, quen thấy sinh mạng bị rút gọn thành mã bệnh nhân và dòng phản ứng phụ. Nhưng đây là lần đầu tiên trong cuộc điều tra này, có người chảy máu ngay trước mặt cô vì một câu hỏi vốn nhắm vào cô.

Và người đó lại là Lục Thừa Chu.