Bỏ qua nội dung

Thuốc giải cho một lời thề

Chương 1: Lời thề trước mộ cha

Chương 1: Lời thề trước mộ cha

Chiều Thượng Hải vừa dứt mưa, bậc thềm trước Tòa án Nhân dân khu Tĩnh An vẫn còn loang những vệt nước xám lạnh. Khi Tống Nghiên bước ra khỏi cổng tòa, đám phóng viên đã chờ sẵn bên ngoài hàng rào an ninh, ống kính chĩa về phía cô như những mũi kim sáng trắng. Bản án vừa tuyên chưa đầy mười phút: công ty dược Phổ Nhân phải bồi thường cho ba gia đình bệnh nhân bị che giấu phản ứng phụ sau khi sử dụng thuốc điều trị rối loạn đông máu, đồng thời phải công khai xin lỗi và chuyển toàn bộ hồ sơ thử nghiệm bổ sung cho cơ quan quản lý. Đó là một thắng lợi sạch sẽ, được xây bằng nhật ký chỉnh sửa dữ liệu, hồ sơ bệnh án, chuỗi email nội bộ và lời khai của một kỹ thuật viên từng bị ép im lặng. Với một luật sư tranh chấp dược phẩm hai mươi chín tuổi, vụ kiện này đủ để đưa tên cô lên trang nhất. Nhưng Tống Nghiên biết, thứ chờ cô ngoài kia chưa bao giờ chỉ là ánh hào quang của một phiên thắng kiện.

Cô mặc bộ vest đen, mái tóc buộc thấp sau gáy, khuôn mặt bình tĩnh đến gần như lạnh. Một thân nhân bệnh nhân vừa khóc vừa cúi đầu cảm ơn, cô chỉ khẽ đỡ khuỷu tay người phụ nữ ấy, nói một câu rất thấp: “Người cần được cảm ơn là người đã chịu đứng ra làm chứng.” Câu nói chưa kịp tan trong gió, một phóng viên đã chen lên, giọng sắc như cố ý cắt ngang khoảnh khắc hiếm hoi còn chút nhân tính ấy. “Tống luật sư, cô luôn nhận các vụ liên quan đến dữ liệu thuốc giả. Có phải vì cha cô, ông Tống Kính Thành, từng là người bị kết tội làm giả dữ liệu An Tức số 7 không?”

Âm thanh xung quanh đột ngột lặng đi một nhịp. Đường Tư Kỳ, đồng nghiệp kiêm bạn thân của cô, lập tức bước lên nửa bước như muốn chặn câu hỏi đó lại, nhưng Tống Nghiên chỉ đưa tay rất nhẹ, ngăn cô ấy. Trên bậc thềm ướt nước, ánh đèn flash phản chiếu trên mắt cô, trắng và lạnh như đèn trong phòng xét nghiệm. Cô nhìn người phóng viên vừa hỏi, không né tránh, cũng không nổi giận. “Tôi nhận vụ án vì trong hồ sơ có dấu hiệu dữ liệu bị sửa, bệnh nhân bị ép im lặng và quyền được biết sự thật bị tước đoạt. Bất kỳ vụ nào có những dấu hiệu ấy, tôi đều có lý do nhận.”

Người phóng viên không buông tha. “Vậy cô có cho rằng cha cô bị oan không? Hay cô đang dùng các vụ kiện hiện tại để rửa lại thanh danh cho một người đã có bản án?”

Đường Tư Kỳ cau mặt, nhưng Tống Nghiên vẫn đứng yên. Mười hai năm qua, cô đã nghe đủ mọi phiên bản của câu hỏi ấy: con gái tội phạm, người nhà kẻ làm thuốc giả, luật sư sống nhờ bi kịch của bệnh nhân, kẻ muốn biến công lý thành công cụ trả thù. Lúc mười bảy tuổi, cô từng run đến mức không cầm nổi bình nước khi nghe người ta nhắc đến tên cha trong hành lang trường học. Lúc hai mươi hai tuổi, cô từng xé nát cả một trang báo vì trên đó viết Tống Kính Thành bằng ba chữ “vật tế thần” rồi lại gạch đi, sửa thành “tội phạm”. Bây giờ, cô chỉ đưa mắt nhìn thẳng vào ống kính. “Tòa án không minh oan bằng cảm xúc. Tôi cũng vậy. Nếu một ngày tôi nói cha tôi vô tội, tôi sẽ nói bằng chứng cứ, không phải bằng nước mắt.”

Câu trả lời ấy khiến đám phóng viên xôn xao. Có người tiếp tục hỏi về bản án mới, có người cố quay lại vụ An Tức số 7, có người nhắc đến những bệnh nhân năm xưa đã chết vì biến chứng tim mạch nghiêm trọng. Tống Nghiên không trả lời thêm. Cô đi xuống bậc thềm, từng bước rất vững, như thể dưới chân cô không phải nền đá trơn sau mưa mà là một đường biên đã được kẻ sẵn giữa công lý và hận thù. Đến khi lên xe, cửa kính vừa khép lại, tiếng ồn bên ngoài bị cắt thành một mảng âm thanh đục. Đường Tư Kỳ ngồi vào ghế lái, ném túi tài liệu sang ghế sau rồi mắng khẽ: “Bọn họ không hỏi để biết sự thật. Bọn họ chỉ muốn câu trả lời đủ đau để lên hot search.”

Tống Nghiên mở điện thoại. Đúng như dự đoán, tên cô đã leo lên bảng tìm kiếm. Một tiêu đề đỏ chói nổi bật giữa màn hình: “Con gái người làm giả dữ liệu thuốc thắng kiện công ty dược, là công lý hay trả thù?” Dưới đó là ảnh cô đứng trước tòa, khuôn mặt không cảm xúc đến mức bị cắt ra cũng giống như một bản cáo trạng. Cô tắt màn hình, đặt điện thoại úp xuống lòng bàn tay. “Không sao.”

“Không sao?” Đường Tư Kỳ siết vô lăng, giọng vừa tức vừa xót. “Cậu thắng một vụ kiện giúp người ta lấy lại bồi thường, thế mà họ vẫn có thể kéo cha cậu ra giẫm thêm lần nữa. Tống Nghiên, cậu không phải đá.”

Cô im lặng vài giây. Ngoài cửa kính, thành phố sau mưa sáng lên bằng thứ ánh sáng lạnh và sạch, như thể chỉ cần nước rơi xuống là mọi vết bẩn đều có thể bị rửa trôi. Nhưng Tống Nghiên biết có những thứ không tan trong nước mưa. Dữ liệu bị sửa không tự khôi phục, chữ ký bị bóp méo không tự lên tiếng, người đã chết không thể bước ra khỏi hồ sơ để nói rằng mình từng cố chống lại điều gì. Cô nhìn vệt nước chạy dài trên kính xe, bình tĩnh nói: “Chính vì tôi không phải đá nên tôi mới không được vỡ trước mặt họ.”

Đường Tư Kỳ nghẹn lại. Một lúc sau, cô ấy thở dài, hạ giọng: “Tối nay về văn phòng không? Hồ sơ vụ Phổ Nhân còn phải hoàn tất phần kiến nghị chuyển cơ quan quản lý.”

“Cậu xử lý giúp tôi phần mục lục chứng cứ. Tôi đến một nơi trước.”

Không cần hỏi, Đường Tư Kỳ cũng biết đó là nơi nào. Cô ấy nhìn Tống Nghiên qua gương chiếu hậu, ánh mắt phức tạp. “Hôm nay là ngày giỗ chú Tống.”

Tống Nghiên không đáp. Cô chỉ lấy từ túi tài liệu ra một phong bì cũ đã sờn mép. Bên trong không phải tài liệu vụ Phổ Nhân, mà là bản sao phán quyết năm xưa của vụ An Tức số 7, giấy chứng tử của Tống Kính Thành và một mẩu báo cắt từ mười hai năm trước. Trên mẩu báo ấy, dòng chữ “giám đốc kiểm soát chất lượng Vĩnh An Dược Nghiệp nhận tiền làm giả dữ liệu” đã phai màu, nhưng vẫn sắc đến mức mỗi lần nhìn thấy, lồng ngực cô lại như bị ép xuống bởi một bàn tay vô hình.

Nghĩa trang ở ngoại ô phía tây yên tĩnh hơn trung tâm thành phố rất nhiều. Mưa đã ngừng, nhưng những hàng tùng vẫn nhỏ nước xuống lối đá. Tống Nghiên đi một mình giữa các bia mộ, giày cao gót chạm nền đá phát ra âm thanh khô và đều. Trước mộ Tống Kính Thành, cô dừng lại rất lâu. Tấm bia màu xám khắc tên ông bằng nét chữ ngay ngắn: Tống Kính Thành, sinh năm 1971, mất năm 2014. Không có chức danh, không có lời ca tụng, càng không có dòng nào nói ông từng là một người cha không biết nấu ăn nhưng luôn thức dậy sớm để mua bánh bao nhân rau cho con gái trước mỗi kỳ thi. Trên giấy tờ của thế giới này, ông chỉ là một cái tên gắn với vết nhơ dữ liệu thuốc giả. Trên bia mộ, ông thậm chí còn im lặng hơn cả khi còn sống.

Tống Nghiên đặt bó cúc trắng xuống, lấy khăn lau vệt nước đọng trên mép ảnh. Người đàn ông trong ảnh vẫn nhìn cô bằng ánh mắt nghiêm nghị quen thuộc, như thể chỉ cần cô làm sai một dấu câu trong bài biện luận, ông sẽ nhíu mày bảo cô viết lại. Năm cô mười bảy tuổi, cũng tại nơi này, cô từng quỳ đến đầu gối tê cứng, nhìn chiếc quan tài hạ xuống đất và thề rằng sẽ tìm ra sự thật. Khi đó cô còn quá trẻ, lời thề buột ra bằng nước mắt, bằng phẫn nộ, bằng nỗi tuyệt vọng của một đứa trẻ bị cả thế giới chỉ mặt gọi là con gái tội phạm. Mười hai năm sau, nước mắt đã khô, phẫn nộ đã được mài thành nghề nghiệp, nhưng lời thề ấy vẫn nằm trong ngực cô, cứng và lạnh như một viên thuốc chưa từng tan.

“Ba, hôm nay con thắng một vụ kiện.” Giọng cô rất thấp, gần như bị gió cuốn đi. “Cũng là dữ liệu bị sửa. Cũng là phản ứng phụ bị giấu. Cũng là bệnh nhân bị yêu cầu ký thỏa thuận im lặng. Con đã buộc họ giao hồ sơ gốc ra, buộc họ xin lỗi, buộc họ trả tiền bồi thường.” Cô dừng lại, đầu ngón tay đặt trên mép phong bì cũ. “Nhưng con biết, vụ này không phải vụ của ba. Thắng thêm bao nhiêu vụ cũng không thể tự động biến ba thành người vô tội.”

Cô mở phong bì, lấy mẩu báo cũ đặt trước bia mộ. Gió thổi qua, mép giấy run lên. Tống Nghiên cúi xuống, dùng viên đá nhỏ chặn lại, động tác cẩn thận như đang giữ một vết thương không cho nó rách thêm. “Năm đó, họ nói ba làm giả dữ liệu An Tức số 7, nhận tiền bịt miệng bệnh nhân và tiêu hủy chứng cứ. Họ nói ba sợ tội nên mang tài liệu bỏ trốn, rồi chết trên đường vì tai nạn. Nhưng con không tin một người dạy con rằng chữ ký không chỉ là tên mình mà là trách nhiệm của mình lại có thể bình thản ký lên cái chết của người khác.”

Cô từng tự hỏi điều gì đáng sợ hơn: phát hiện cha mình thật sự có tội, hay phát hiện cả đời mình đã sống bằng một niềm tin sai. Câu hỏi ấy bám theo cô trong từng năm học luật, từng đêm đọc hồ sơ đến sáng, từng phiên tranh tụng mà đối phương cố tình lôi vụ An Tức số 7 ra để phá tâm lý. Nhưng càng sợ, cô càng phải tìm. Vì nếu Tống Kính Thành có tội, cô cần biết tội của ông nằm ở đâu. Còn nếu ông bị đẩy ra làm vật tế thần, cô phải tìm được người đã chỉnh sửa dữ liệu sau lưng ông, người đã khiến hồ sơ kháng cáo không bao giờ đến được nơi cần đến, người đã biến một người cha thành cái tên bị nguyền rủa trong ngành dược.

Tống Nghiên quỳ xuống trước mộ. Mặt đá lạnh thấm qua lớp vải quần, nhưng cô không nhúc nhích. “Con vẫn thề như ngày mười bảy tuổi.” Lần này, giọng cô không run. “Con sẽ tìm ra dữ liệu gốc. Con sẽ khiến người đã hại ba trả giá bằng luật pháp, không phải bằng lời nguyền. Con sẽ không tha thứ cho bất kỳ ai đã sửa hồ sơ, ép người bệnh im lặng, hoặc đứng bên cạnh nhìn sự thật bị chôn xuống.” Cô ngẩng đầu nhìn tấm ảnh trên bia mộ, đáy mắt đỏ lên rất nhẹ nhưng không có nước mắt rơi xuống. “Nhưng ba yên tâm, con sẽ không để họ nói con thắng bằng hận thù. Con sẽ thắng bằng chứng cứ.”

Gió cuối chiều luồn qua nghĩa trang, kéo theo mùi đất ẩm và hương cúc lạnh. Trong khoảnh khắc ấy, Tống Nghiên tưởng mình nghe thấy tiếng cha năm xưa: Nghiên Nghiên, công lý không được sợ người giàu, nhưng cũng không được mù vì hận. Câu nói ấy đã theo cô quá lâu, lâu đến mức cô không chắc đó là ký ức thật hay là thứ cô tự tạo ra để sống tiếp. Cô cúi đầu, đặt trán gần mu bàn tay đang siết phong bì cũ. Không ai ở đây nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối ấy. Ngoài tòa án, cô là Tống luật sư sắc bén. Trước mộ cha, cô chỉ là một đứa con gái đã mất mười hai năm mà vẫn chưa biết phải gọi nỗi oan của cha bằng tên gì.

Điện thoại trong túi áo khoác rung lên. Một lần. Rồi lần thứ hai. Tống Nghiên nhắm mắt, giữ nguyên tư thế thêm vài giây mới đứng dậy. Màn hình hiện ba cuộc gọi nhỡ của Đường Tư Kỳ và một email mới được đánh dấu khẩn. Cô mở tin nhắn trước. Đường Tư Kỳ gửi liên tiếp hai dòng: “Hot search bị đè xuống rồi. Nhưng không phải phía mình làm.” Dòng thứ hai đến sau đó vài giây: “Tống Nghiên, cậu phải xem email ngay.”

Cô mở hộp thư. Người gửi là phòng pháp chế Lục thị Dược Nghiệp, chữ ký cuối thư thuộc về Chu Dịch, giám đốc pháp chế tập đoàn. Nội dung không dài, nhưng từng chữ như được đặt lên lưỡi dao: Lục thị đang thành lập nhóm pháp lý độc lập để rà soát rủi ro tuân thủ và hồ sơ lưu trữ của một số tài sản dược phẩm cũ được tiếp nhận sau khi Vĩnh An Dược Nghiệp sụp đổ. Họ mời Tống Nghiên tham gia với tư cách luật sư tư vấn bên ngoài. Quyền tiếp cận tài liệu sẽ được giới hạn theo cấp độ dự án, nhưng phần mô tả dữ liệu có một cụm từ khiến đầu ngón tay cô đột nhiên lạnh đi.

Kho dữ liệu Vĩnh An.

Tống Nghiên nhìn bốn chữ ấy rất lâu. Suốt mười hai năm, cô đã đi qua quá nhiều cánh cửa đóng kín, quá nhiều phòng lưu trữ từ chối cung cấp hồ sơ với lý do hết thời hạn, sai thẩm quyền hoặc tài liệu đã bị thất lạc trong quá trình sáp nhập. Vĩnh An đã chết trên danh nghĩa, nhưng dữ liệu của nó không thể tự biến mất. Chỉ cần có người giữ lại một phần chuỗi lưu trữ, một phần nhật ký chỉnh sửa, một phần hồ sơ bệnh nhân chưa bị làm sạch, cô sẽ có cơ hội kéo vụ An Tức số 7 ra khỏi lớp bụi của bản án cũ.

Cô kéo xuống cuối thư. Bên dưới chữ ký của Chu Dịch là dòng phê duyệt ngắn gọn, chỉ có tên một người.

Lục Thừa Chu.

Tống Nghiên từng nghe cái tên ấy nhiều lần trong giới luật sư doanh nghiệp. Ba mươi ba tuổi, tổng tài Lục thị Dược Nghiệp, lạnh, kín tiếng, quyết đoán, là người đã đưa tập đoàn vượt qua hai cuộc khủng hoảng quản trị và giữ được vị trí trong ngành dược khi các đối thủ lần lượt bị thâu tóm. Nhưng trong hồ sơ cũ của cô, Lục thị không chỉ là một tập đoàn. Đó là bên đã tiếp nhận một phần tài sản và dữ liệu sau khi Vĩnh An sụp đổ. Đó cũng là cái tên luôn xuất hiện ở rìa những trang tài liệu bị bôi đen, không đủ rõ để kết án, nhưng đủ lạnh để không thể xem như vô can.

Gió thổi mạnh hơn, làm bó cúc trắng trước mộ nghiêng sang một bên. Tống Nghiên cúi xuống chỉnh lại, rồi đặt điện thoại trước bia mộ như đặt một chứng cứ mới. Trên màn hình, hai dòng chữ “Kho dữ liệu Vĩnh An” và “Lục Thừa Chu” sáng lên trong ánh chiều xám. Cô nhìn di ảnh cha, rất lâu sau mới nói khẽ: “Ba, cánh cửa mở rồi.”

Và lần này, phía sau cánh cửa ấy không chỉ có sự thật mà cô đã đợi mười hai năm. Còn có một người đàn ông mang họ Lục, đứng giữa cô và kho dữ liệu duy nhất có thể trả lại tên cho người đã chết.