Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 82 - Chương 82: Cha Tôi Không Còn Là Núi

Chương 82: Cha Tôi Không Còn Là Núi

Tất cả ánh mắt trong phòng quay về phía Tạ Chấn Nam. Trước đó, ông vẫn ngồi ở vị trí đầu bàn, sống lưng thẳng, cằm hơi nâng, như thể chỉ cần ông không mở miệng thì mọi cơn bão trong căn phòng này đều phải tự động đi vòng qua chiếc ghế chủ tịch của ông. Nhưng dòng chữ ở mặt sau tờ giấy của mẹ tôi đã kéo ông ra khỏi chiếc bóng ấy. Người yêu cầu đổi địa điểm gặp mặt cuối cùng: Tạ Chấn Nam. Một câu ngắn đến mức không đủ che thân cho bất kỳ lời biện hộ nào, lại đủ khiến ngọn núi từng đè lên tuổi thơ tôi lộ ra vết nứt đầu tiên.

Tôi từng nghĩ cha tôi là núi. Khi còn nhỏ, mỗi lần bước vào đại sảnh Tạ gia, tôi đều nhìn thấy bóng ông trước tiên: bộ vest màu tối, tiếng giày đi qua nền đá, ánh mắt khiến người làm tự hạ giọng. Tôi đã nhầm sự xa cách thành nghiêm khắc, nhầm việc ông không bảo vệ tôi thành cách dạy con của một người cha quá bận. Đời trước, đến tận khi ông đứng trước truyền thông tuyên bố cắt đứt quan hệ với tôi, đứa con gái ngu ngốc trong lòng tôi vẫn còn tự hỏi có phải mình đã làm ông thất vọng quá nhiều không. Bây giờ nhìn ông siết chặt tay vịn ghế đến trắng cả khớp xương, tôi mới biết núi cũng có thể được dựng bằng im lặng, quyền lực và nợ máu của người khác.

Thư ký hội đồng nhìn tôi, rồi nhìn Tần Dự, không dám tùy tiện đặt câu hỏi. Tôi nói: “Ghi nhận tài liệu mới phát sinh từ phong bì của Hạ Lan Uyển. Đề nghị Chủ tịch Tạ giải thích việc yêu cầu đổi địa điểm gặp mặt cuối cùng của bà Hạ.” Tôi không gọi ông là cha. Hai chữ ấy từng là nơi tôi trú mưa. Nhưng người dựng mái nhà rồi khóa cửa lại với con mình không còn xứng đáng được gọi là nơi nương tựa.

Tạ Chấn Nam chậm rãi đứng dậy. Động tác của ông vẫn cố giữ vẻ ổn định, nhưng chiếc ghế sau lưng va nhẹ vào mặt sàn, tạo ra một âm thanh khô khốc. “Đó là chuyện riêng giữa tôi và Lan Uyển,” ông nói. “Năm đó cô ấy chịu nhiều kích động, lại bị người ngoài tác động, nhất thời muốn thu hồi ủy quyền biểu quyết, đưa con rời khỏi Tạ gia. Tôi yêu cầu đổi địa điểm chỉ vì không muốn chuyện gia đình biến thành scandal trước mặt luật sư và cổ đông. Tôi không hề biết sau đó sẽ xảy ra tai nạn.”

Một vài người trong phòng khẽ xôn xao. Lời giải thích ấy quá quen thuộc. Không muốn scandal. Không muốn gia đình mất mặt. Không muốn Tạ thị rung chuyển. Trong miệng Tạ gia, mọi điều xấu xa chỉ cần khoác thêm hai chữ “đại cục” là có thể biến nạn nhân thành người không hiểu chuyện. Tôi nhìn ông, bình tĩnh hỏi: “Địa điểm ban đầu là văn phòng luật sư Tần Dự, đúng không?”

Ánh mắt Tạ Chấn Nam khựng lại rất nhanh. Nếu tôi vẫn là đứa con gái từng cố đọc sắc mặt cha để biết hôm nay mình có được ăn cơm cùng bàn hay không, có lẽ tôi đã bỏ qua khoảnh khắc ấy. Nhưng người đang đứng trong phòng họp hôm nay không còn đi tìm tình thương trong từng cái cau mày của ông nữa. Tần Dự mở tập hồ sơ phụ đã niêm phong trên bàn, đặt một bản sao lịch hẹn dưới ống kính ghi hình. “Đêm đó, bà Hạ hẹn tôi lúc tám giờ ba mươi tại văn phòng luật sư để ký văn bản thu hồi ủy quyền. Tám giờ mười hai, bà ấy gửi tin nhắn hủy tạm thời, nội dung là: Chấn Nam yêu cầu gặp ở Nam Viện trước. Nếu sau mười giờ tôi chưa đến, ông giữ nguyên toàn bộ hồ sơ.”

Nam Viện. Hai chữ ấy vừa rơi xuống, sắc mặt Tạ Chấn Nam tối đi. Tôi nghe thấy Tạ Minh Châu phía xa hít vào rất khẽ, còn Tạ Kính Hòa vẫn ngồi đó, ngón tay đặt trên nắp bút, ôn hòa đến mức giống một người ngoài cuộc thật sự. Nhưng chính sự ôn hòa ấy mới đáng sợ. Nhiều năm qua, ông ta luôn biết đứng ở vị trí vừa đủ gần để dẫn đường, vừa đủ xa để phủi sạch dấu chân.

“Vậy không phải ông chỉ đổi một chỗ gặp,” tôi nói. “Ông đã đưa mẹ tôi ra khỏi nơi có luật sư, có hồ sơ công chứng, có nhân chứng độc lập, đến một nơi thuộc quyền kiểm soát của Tạ gia. Sau đó, mẹ tôi chết trên đường rời khỏi đó. Chủ tịch Tạ, ông muốn tôi tin tất cả chỉ là vợ chồng nói chuyện riêng sao?”

Tạ Chấn Nam nhìn tôi. Lần đầu tiên trong nhiều năm, ánh mắt ấy không còn đủ sức ép người khác cúi đầu. “Vãn Ninh, con không hiểu tình thế lúc đó. Tạ thị đang chuẩn bị một vòng tài trợ quan trọng, cổ phần của mẹ con nếu bị rút quyền biểu quyết ngay trước khi công bố, cả hội đồng sẽ loạn. Ta là chồng cô ấy, cũng là cha con. Ta chỉ muốn cô ấy bình tĩnh lại.”

“Bình tĩnh lại để tiếp tục giao quyền biểu quyết cho ông?” Tôi hỏi. “Hay bình tĩnh lại để quên rằng bà ấy còn có một đứa con gái bị các người chuẩn bị xóa tên?”

Mặt ông co giật. Câu trả lời chưa kịp thoát ra thì Tạ Kính Hòa đã lên tiếng, giọng vẫn chậm và mềm. “Vãn Ninh, bác hiểu con đau. Nhưng chứng cứ hiện tại chỉ chứng minh cha con từng yêu cầu gặp mẹ con ở Nam Viện, không chứng minh ông ấy có ý định hại người. Nếu cứ ép một người cha tự bào chữa trước mặt con gái và cổ đông, con đang biến đại hội thành phiên xử cảm xúc.”

Tôi quay sang ông ta. “Bác cả nói đúng một nửa. Đây không phải phiên xử cảm xúc.” Tôi đưa mắt về phía thư ký hội đồng. “Vì vậy, tôi đề nghị xử lý theo quy trình chứng cứ. Thẻ nhớ không phát trực tiếp từ bản gốc. Lập bản sao bằng thiết bị chỉ đọc, ghi nhận người thao tác, thời gian, mã hash sơ bộ và chỉ mở phần xem trước để xác định nội dung liên quan đến nghị trình.”

Tạ Kính Hòa hơi nheo mắt. Ông ta không ngăn, nhưng chính sự không ngăn ấy làm tôi càng chắc rằng ông ta đã chuẩn bị một đường lui khác. Lâm Tĩnh lập tức gọi kỹ thuật viên pháp chứng đang chờ ở phòng phụ. Người đó mang hộp thiết bị nhỏ vào, đặt thẻ nhớ cũ vào đầu đọc chống ghi, mọi thao tác đều được quay lại. Trong tiếng gõ phím rất khẽ, tôi bỗng nhớ đến đêm ở nghĩa trang, nhớ Cố Trầm Chu đứng dưới mưa và nói rằng sự thật có thể đến muộn, nhưng không nên để nó bị người khác đọc thay tôi. Lúc này anh vẫn đứng phía sau, không chạm vào tôi, không nói thay tôi. Chỉ khi tôi vô thức siết tay, anh đặt một tập giấy mỏng ở mép bàn tôi có thể với tới: điều khoản hội đồng về thay đổi chủ tọa khi chủ tọa có xung đột lợi ích. Một hành động rất nhỏ, nhưng đủ đúng ranh giới.

Màn hình phụ hiện lên danh sách tệp cũ. Một tệp âm thanh mang tên HLU_FINAL_MEETING, một đoạn video ngắn bị lỗi định dạng, và một tệp văn bản ghi thời gian. Kỹ thuật viên chỉ phát ba mươi giây đầu của âm thanh sau khi Tần Dự và đại diện cổ đông trung lập cùng xác nhận. Tiếng rè cũ vang lên trước, như gió thổi qua một căn phòng khóa kín nhiều năm. Rồi giọng của mẹ tôi xuất hiện. Không dịu dàng như trong ký ức mờ nhạt của tôi, cũng không yếu đuối như cách Tạ gia từng kể. Giọng bà rất tỉnh, rất lạnh. “Chấn Nam, ngày mai anh cùng tôi đến chỗ Tần Dự. Anh ký xác nhận thu hồi ủy quyền. Tôi đưa Vãn Ninh đi.”

Một khoảng im lặng ngắn. Sau đó là giọng Tạ Chấn Nam, trẻ hơn bây giờ, nhưng sự cố chấp thì không khác. “Em muốn Tạ thị rơi vào tay người ngoài sao?” Mẹ tôi đáp: “Không. Tôi muốn phần thuộc về con gái tôi trở về dưới tên con bé.” Ông nói: “Vãn Ninh là con tôi, tôi sẽ sắp xếp.” Mẹ tôi hỏi lại, từng chữ như dao cắt vào lớp sương mù mà Tạ gia dựng lên nhiều năm: “Sắp xếp thành một đứa trẻ không tên? Để Minh Châu ngoan hơn, nghe lời hơn, thay con bé đứng vào vị trí đó?”

Không ai nói nữa. Cả phòng họp chỉ còn tiếng máy điều hòa và tiếng rè của bản ghi. Tạ Chấn Nam bỗng quát: “Dừng lại!” Giọng ông vỡ ra ở chữ cuối. Kỹ thuật viên nhìn về phía tôi. Tôi gật đầu. “Dừng ở đây. Đủ để xác định Chủ tịch Tạ là đương sự trực tiếp trong cuộc gặp cuối cùng, và lời trình bày của ông vừa rồi có nhiều điểm cần kiểm tra độc lập.”

Tạ Chấn Nam chống hai tay lên bàn. Trán ông nổi gân, nhưng dáng vẻ ấy không còn giống phẫn nộ của một người nắm quyền. Nó giống sự hoảng loạn của người phát hiện chiếc ghế dưới chân mình không hề bắt vít vào mặt đất. “Ta không giết mẹ con,” ông nói, giọng thấp xuống. “Ta thừa nhận ta muốn giữ cô ấy lại. Ta muốn giữ quyền biểu quyết ở Tạ thị. Nhưng ta không biết đêm đó sẽ thành như vậy. Ta không biết…” Ông dừng lại rất đột ngột, ánh mắt lướt qua Tạ Kính Hòa chỉ trong một cái chớp mắt rồi rút về.

Tôi bắt được cái nhìn ấy. Cả đời Tạ Chấn Nam ra lệnh cho người khác, nhưng trước Tạ Kính Hòa, ông vừa lộ ra phản xạ của một người từng nghe theo. Hóa ra ngọn núi của tôi cũng chỉ là tảng đá bị người khác đặt đúng chỗ để chắn đường mẹ con tôi. Điều đó không làm ông vô tội. Một người không tự tay đẩy dao vào ngực nạn nhân vẫn có thể là người khóa cửa, tắt đèn và giao chìa khóa cho kẻ cầm dao.

“Ông không cần biết chiếc xe sẽ lao đến đâu mới phải chịu trách nhiệm,” tôi nói. “Ông chỉ cần biết mẹ tôi muốn đến văn phòng luật sư, còn ông đưa bà ấy về Nam Viện. Ông chỉ cần biết bà ấy muốn trả tên tôi về đúng chỗ, còn ông chọn giữ Tạ thị trong tay mình. Chủ tịch Tạ, đây không còn là chuyện ông có thương tôi hay không. Đây là xung đột lợi ích, che giấu thông tin trọng yếu và khả năng làm sai lệch quyền biểu quyết suốt nhiều năm.”

Ông nhìn tôi rất lâu. Trong ánh mắt ấy có giận, có sợ, có một chút gì giống hối hận vừa bò ra quá muộn từ đống tro. Nếu là đời trước, chỉ một chút đó thôi cũng đủ khiến tôi lao về phía ông, tự lừa mình rằng cuối cùng cha cũng đau vì tôi. Nhưng tôi đã chết một lần vì loại ảo tưởng ấy. Tôi đặt tay lên tập điều khoản Cố Trầm Chu đưa, đẩy đến trước mặt thư ký hội đồng. “Tôi đề nghị Tạ Chấn Nam lập tức rút khỏi vị trí chủ tọa đối với toàn bộ nghị trình liên quan đến Hạ Lan Uyển, quyền biểu quyết bị che giấu và tư cách thừa kế của tôi. Đồng thời, hội đồng bầu chủ tọa tạm thời độc lập để tiếp tục đại hội.”

Tạ Chấn Nam đập mạnh tay xuống bàn. “Tạ Vãn Ninh, con thật sự muốn ép cha đến bước này?” Lần này, ông cuối cùng cũng dùng chữ cha. Nó rơi xuống trước mặt tôi, nặng nhưng không còn sắc. Tôi nhìn người đàn ông từng khiến mình ngẩng đầu suốt hai đời, rồi nhẹ nhàng hỏi: “Khi ông để mẹ tôi một mình đối diện Tạ gia ở Nam Viện, ông có nhớ mình là chồng bà ấy không? Khi ông để tôi bị gọi là đứa con không biết điều, bị bắt nhường hôn ước, nhường cổ phần, nhường cả tên mình, ông có nhớ mình là cha tôi không?”

Ông không trả lời được. Sự im lặng ấy còn rõ hơn mọi lời thú nhận. Các cổ đông trung lập lần lượt yêu cầu biểu quyết thủ tục. Lâm Tĩnh đọc điều khoản, Tần Dự xác nhận cơ sở pháp lý, thư ký hội đồng ghi từng ý kiến phản đối và đồng thuận. Tạ lão phu nhân ngồi ở cuối bàn, gậy đặt ngang trên đầu gối, gương mặt xám đi. Bà không mở miệng cứu con trai. Có lẽ lần này bà hiểu, gia quy mà bà giữ cả đời đã không còn đủ che cho bất cứ ai nữa.

Biểu quyết thông qua không ồn ào. Không có tiếng vỗ tay, không có khoảnh khắc thắng lợi rực rỡ. Chỉ có chiếc micro trước mặt Tạ Chấn Nam bị tắt, bảng tên Chủ tịch Tạ được thư ký hội đồng dời khỏi vị trí chủ tọa, và chiếc ghế đầu bàn trống ra trong một khoảng im lặng dài đến nghẹt thở. Cha tôi đứng đó, vẫn mặc bộ vest chỉnh tề, vẫn là người đàn ông có thể khiến cả Tạ thị từng nghe lệnh. Nhưng trong mắt tôi, ông không còn là núi. Ông chỉ là một người đàn ông đã chọn quyền lực quá nhiều lần, đến khi quay đầu mới phát hiện sau lưng mình không còn gia đình nào nguyên vẹn.

Chủ tọa tạm thời được bầu là một thành viên độc lập của hội đồng kiểm soát. Người đó nhận tài liệu từ thư ký, điều chỉnh lại micro, rồi nói bằng giọng nghiêm cẩn: “Mục nghị trình tiếp theo: xác nhận hiệu lực tạm thời của yêu cầu thu hồi ủy quyền biểu quyết do bà Hạ Lan Uyển để lại, rà soát phần quyền biểu quyết bị che giấu, và ghi nhận tư cách người thụ hưởng hợp pháp của cô Tạ Vãn Ninh theo hồ sơ hiện có.”

Tôi ngồi giữa căn phòng từng muốn xóa sạch mình, nghe tên mình được đọc rõ ràng vào biên bản. Không phải trong từ đường. Không phải dưới một câu ban ơn của Tạ gia. Mà trong một cuộc họp nơi mỗi chữ đều có người ghi, có máy quay, có hậu quả pháp lý. Tạ Chấn Nam ngẩng đầu nhìn tôi, môi mấp máy như muốn nói gì đó. Nhưng lần này, trước khi ông kịp dùng tình thân để kéo tôi về dưới bóng núi cũ, chủ tọa tạm thời đã gõ nhẹ búa xuống bàn. “Cô Tạ Vãn Ninh, xin chuẩn bị phát biểu về quyền và tên của mình.”