Chương 47: Đứng Ngang Hàng
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 47: Đứng Ngang Hàng
Hoài Cẩn nhìn tôi như thể anh đã đợi câu này lâu hơn cả một buổi thuyết trình gọi vốn. Hành lang trung tâm hội nghị vẫn còn tiếng giày, tiếng máy ảnh, tiếng Dư Hạ ở xa xa nhắc Thẩm Ngật đừng làm rơi hộp mẫu thử. Còn trước mặt tôi, người đàn ông từng quen đứng ở vị trí có thể quyết định đường đi của rất nhiều thương hiệu lại chỉ đứng yên, chờ tôi nói tiếp. Có lẽ sự thay đổi của một người nằm ở khoảnh khắc anh có quyền bước tới nhưng chọn không che khuất ánh sáng của người khác.
Tôi hít vào một hơi, cổ họng vẫn còn khô vì hai giờ nói chuyện với nhà đầu tư. “Tôi từng hỏi anh một câu,” tôi nói. “Anh có từng xem tôi là đối tác ngang hàng không.” Ánh mắt anh trầm xuống rất nhẹ. Câu hỏi đó từng bị tôi ném ra trong một đêm mưa. Hôm nay, tôi đứng trước anh sau khi tự trả lời nhà đầu tư, tự ký term sheet, tự giữ lại quyền quyết định của Tự Quang. Tôi không còn hỏi để đòi một đáp án nữa. Tôi hỏi để xem chúng tôi có đủ trưởng thành để bắt đầu lại hay không.
Hoài Cẩn nhìn về phía phòng họp nơi bảng tên Tự Quang vẫn còn đặt trên bàn, rồi mới nói: “Trước đây, anh nghĩ đứng ngang hàng là đưa em một điều khoản đủ tốt, một kênh bán đủ mạnh, một phương án rủi ro thấp nhất. Anh tưởng như vậy là tôn trọng.” Anh dừng lại, khóe môi hơi động nhưng không thành cười. “Sau này anh mới hiểu, nếu mọi phương án đều do anh đặt trước mặt em, thì dù anh có gọi nó là bảo vệ, em vẫn bị nhốt trong bản kế hoạch của anh.”
Tôi cúi mắt, thấy bàn tay anh buông rất thấp bên người. Bàn tay ấy từng ký những hợp đồng lớn, từng chặn một bài báo, từng cố mua lại nguy cơ trước khi nó rơi xuống đầu tôi. Nó cũng từng khiến tôi đau vì cảm giác mình bị biến thành một biến số cần quản lý. Nhưng hôm nay, bàn tay ấy không kéo tôi, không đặt lên vai tôi trước máy ảnh để tuyên bố chủ quyền. Nó chỉ ở đó, chờ tôi có muốn nắm hay không.
“Đứng yên thôi cũng chưa đủ đâu, Lục tổng,” tôi nói. “Tôi không cần anh biến thành khán giả trong cuộc đời tôi. Tôi cần một người có thể nhắc tôi đọc hợp đồng, có thể nói kế hoạch của tôi chưa đủ tốt, có thể tranh luận đến nửa đêm nếu tôi sai, nhưng không được lấy tình yêu làm lý do quyết định thay tôi.” Anh nhìn tôi, trong mắt có một thứ ánh sáng rất yên. Tôi bước gần hơn nửa bước. “Nếu chúng ta thử lại, tôi không muốn là dự án rủi ro của anh. Tôi muốn chúng ta là hai người có thể cùng đi qua mưa, mỗi người tự cầm được tay lái của mình.”
Hoài Cẩn khẽ cười. “Em vừa tỏ tình bằng một bản điều khoản nguyên tắc à?” Tôi liếc anh. “Anh không thích?” “Anh rất thích,” anh đáp. “Ít nhất lần này điều khoản công bằng.” Rồi anh nghiêm lại rất nhanh. “Anh yêu em, Chiêu Ninh. Không phải vì em cần anh, cũng không phải vì anh có thể làm gì cho em. Anh yêu em vì em đã đi qua tất cả những thứ đáng lẽ có thể khiến một người trở nên cay nghiệt, nhưng cuối cùng vẫn chọn làm ra một thương hiệu nói về phục hồi.”
Tim tôi đập rất chậm, từng nhịp như rơi xuống nơi sâu nhất trong lồng ngực. Tôi từng sợ nghe câu yêu từ anh, vì sợ phía sau nó là một bản kế hoạch khác, một chiếc lồng kính được làm bằng vàng và lý do tốt đẹp. Nhưng khi anh nói câu đó hôm nay, tôi không thấy mình bị nhỏ đi. Tôi chỉ thấy có một người đang bỏ hết chức danh và quyền lực sang một bên để hỏi liệu anh có còn được bước cùng tôi hay không. Tôi đưa tay ra. “Vậy thì thử lại nhé, Hoài Cẩn.” Tôi dừng một chút, rồi sửa bằng giọng rất khẽ: “Anh.”
Bàn tay anh nắm lấy tay tôi, không siết chặt đến đau, không kéo tôi vào lòng trước mặt mọi người như một cảnh kết phim cũ kỹ. Chỉ là những ngón tay đan vào nhau, ấm và chắc, vừa đủ để tôi biết nếu mình buông ra, anh sẽ tôn trọng; nếu mình giữ lại, anh sẽ ở đó. Anh cúi đầu nhìn tay chúng tôi. “Anh sẽ có lúc làm không tốt.” “Tôi cũng vậy,” tôi nói. “À không, em cũng vậy.” Nói xong chữ “em”, mặt tôi nóng lên một cách rất mất mặt. Hoài Cẩn cúi gần hơn, ánh cười lọt qua đáy mắt. “Hứa tổng, em đỏ mặt rồi.” “Lục tổng, anh còn nói nữa là hết cơ hội thử việc.”
Từ term sheet đến hợp đồng đầu tư chính thức mất hai mươi bảy vòng sửa, ba lần họp đến quá nửa đêm và một lần Thẩm Ngật suýt ngủ gục trên bảng tiêu chuẩn kiểm nghiệm. Mộc Thành không phải thiên thần. Bà Lâm không cho chúng tôi dùng cảm xúc thay KPI, càng không cho “linh hồn thương hiệu” trở thành lý do trì hoãn báo cáo dòng tiền. Đợt giải ngân đầu tiên chỉ đến sau khi dây chuyền mới vượt kiểm tra nhà máy, hồ sơ nguyên liệu được đối chiếu đủ và hội đồng khoa học độc lập ký vào quy trình đánh giá kích ứng. Một cơ chế đúng giúp lý tưởng không bị đuổi khỏi nhà trước khi kịp lớn lên.
Ba tháng sau, cửa hàng flagship đầu tiên của Tự Quang mở cửa ở một góc phố yên hơn trung tâm Thượng Hải. Nó không có cầu thang xoắn lộng lẫy hay tường pha lê đủ để khiến người ta chụp ảnh mà quên mất sản phẩm. Chúng tôi dành vị trí đẹp nhất cho quầy tư vấn da nhạy cảm, phòng trải nghiệm nhỏ, một kệ hồ sơ công khai về kiểm nghiệm và phản hồi không phù hợp, cùng bức tường trắng treo dòng chữ mẹ từng để lại trong sổ tay thứ hai: “Ánh sáng tự mình giữ lại, không cần mượn họ tên ai.” Phía dưới, Dư Hạ bắt tôi thêm một dòng dễ hiểu hơn cho khách hàng: “Không bán sự hoàn hảo. Chỉ bán khả năng phục hồi.” Tôi đồng ý, vì đôi khi triết lý cũng cần biết nói tiếng người.
Hoài Cẩn đến trước giờ cắt băng mười phút. Anh mặc vest tối màu, không đi cùng đoàn trợ lý Cảnh Hành, cũng không đứng ở vị trí dễ lọt vào trung tâm khung hình. Trên tay anh là một chiếc đèn bàn nhỏ màu trắng ngà, kiểu rất bình thường. Tôi nhìn nó vài giây mới nhận ra đó là mẫu đèn giống hệt chiếc trong văn phòng đầu tiên của Tự Quang, thứ từng chập chờn đến mức Dư Hạ gọi là “ánh sáng startup phiên bản tiết kiệm điện”. “Quà khai trương,” anh nói. “Không đắt, không có điều khoản kèm theo.” Tôi bật cười. “Anh chắc chứ? Không có phụ lục?” “Có,” anh nói. “Phụ lục là mong em luôn nhớ, ánh sáng đầu tiên của Tự Quang không đến từ phòng họp nào cả.”
Cao trào nhỏ của buổi khai trương đến từ một câu hỏi tưởng như nhẹ. Sau phần giới thiệu cửa hàng, một phóng viên giơ micro về phía tôi. “Hứa tổng, hiện tại cô và Lục tổng đã xác nhận quan hệ cá nhân. Vậy Tự Quang có ưu tiên hợp tác với Cảnh Hành hơn các kênh khác không? Có người nói thành công hôm nay của Tự Quang vẫn không thể tách khỏi Lục tổng.” Không khí xung quanh khựng lại trong một giây. Tôi biết câu hỏi ấy không còn đủ sức làm mình đau như trước, nhưng nó vẫn là câu hỏi tôi phải trả lời thật rõ ràng, không phải cho truyền thông, mà cho chính con đường chúng tôi đã đi qua.
Tôi cầm micro vững hơn. “Cảnh Hành là đối tác quan trọng của Tự Quang, nhưng mọi hợp tác đều đi qua quy trình minh bạch, điều khoản công bằng và tiêu chuẩn sản phẩm như các đối tác khác. Tình cảm không phải kênh phân phối. Càng không phải giấy phép để một thương hiệu được sống.” Tôi quay đầu nhìn Hoài Cẩn. Anh không bước lên cướp lời, chỉ đứng bên cạnh tôi trong vùng sáng vừa đủ. “Còn Lục Hoài Cẩn,” tôi nói tiếp, nghe tiếng mình bình tĩnh đến lạ, “là người tôi chọn đi cùng. Không phải người đứng sau tôi. Không phải người ở trước tôi. Chúng tôi đứng ngang hàng.”
Hoài Cẩn nhận lấy một chiếc micro phụ từ nhân viên sự kiện. Anh chỉ nói một câu, nhưng câu đó khiến những tiếng xì xào phía dưới chậm lại. “Tôi không cấp phép cho ánh sáng của cô ấy,” anh nói. “Tôi chỉ vinh dự được đứng trong vùng sáng đó.” Không có lời tuyên bố khoa trương nào sau đó. Chỉ có Dư Hạ lặng lẽ giơ ngón cái với tôi, Thẩm Ngật quay đi như bận kiểm tra nhãn dán, còn luật sư Hà cuối cùng cũng chịu cười một chút. Tôi nghĩ, hóa ra một kết thúc tốt không nhất thiết phải là cả thế giới vỗ tay. Đôi khi, chỉ cần những người từng đi cùng mình qua bão đều còn ở đó, mỗi người đứng đúng vị trí của mình.
Khi dải băng trước cửa được cắt xuống, nhóm khách hàng đầu tiên bước vào. Có cô gái trẻ đứng rất lâu trước bức tường ghi chú của mẹ, rồi quay sang hỏi nhân viên tư vấn rằng da bị tổn thương lâu năm có thật sự phục hồi được không. Nhân viên của tôi không hứa hẹn kỳ tích, chỉ mời khách ngồi xuống, hỏi về thói quen chăm sóc da, tình trạng dị ứng và những sản phẩm từng dùng. Tôi đứng từ xa nhìn cảnh đó, mắt bất giác cay lên. Nếu mẹ còn sống, chắc bà sẽ hỏi công thức có ổn không, quy trình có sạch không, khách hàng có được nói thật không. Và có lẽ, bà sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt rất dịu rồi nói: con làm được rồi.
Chiều xuống, ánh nắng cuối ngày đổ qua lớp kính trước cửa hàng, phủ lên logo Tự Quang một viền sáng mỏng. Sau khi tiễn vị khách cuối cùng, tôi bước ra ngoài. Hoài Cẩn đứng dưới bậc thềm, tay cầm chiếc đèn bàn chưa kịp mang vào, nhìn tôi như nhìn một người vừa hoàn thành một chặng đường dài mà không cần ai bế qua vạch đích. Tôi đi xuống cạnh anh. Lần này, không phải anh đưa tay trước. Tôi chủ động nắm lấy tay anh, trước biển hiệu của thương hiệu mang tên mình, trước đội ngũ đang cười nói phía sau, trước thành phố từng chứng kiến tôi mất tất cả rồi từng chút giành lại. Ánh sáng trên kính phản chiếu vào mắt anh, nhưng tôi không còn sợ mình bị che mất. Vì người đứng cạnh tôi cuối cùng đã hiểu, tình yêu đẹp nhất không phải là biến ai đó thành bầu trời của mình, mà là khi hai người có thể cùng đứng dưới ánh sáng, mỗi người vẫn giữ được hào quang của riêng mình.
