Chương 74 - Chương 74: Lời Khai Của Tài Xế
Chương 74: Lời Khai Của Tài Xế
Câu nói của Lưu Thành rơi xuống căn phòng quản trang như một mảnh kính vỡ. Bên ngoài cửa, tiếng gõ lịch sự kia ngừng lại đúng một nhịp, rất ngắn, ngắn đến mức nếu không phải tôi đang căng toàn bộ thần kinh để nghe, có lẽ đã bỏ qua. Tạ Kính Hòa luôn như vậy. Ông ta giỏi nhất không phải là làm người khác sợ bằng tiếng quát, mà là khiến sự im lặng cũng trở thành một cách gây áp lực.
Lâm Tĩnh đặt tay lên máy ghi âm dự phòng, giọng không cao nhưng đủ để mọi thiết bị trong phòng bắt rõ. “Ông Lưu Thành, lời khai của ông đang được ghi nhận dưới sự chứng kiến của luật sư, giám định viên, người giữ di chúc và người giữ khóa thứ hai. Người bên ngoài cửa không có quyền can thiệp vào quá trình lập biên bản. Ông có thể tiếp tục, hoặc yêu cầu dừng để chờ cơ quan chức năng.”
Lưu Thành nuốt khan. Ánh mắt ông lướt qua cánh cửa gỗ, qua chiếc camera đỏ trên trần, cuối cùng dừng trên tấm ảnh xe kho vận NH-072 nằm trong túi vật chứng. “Tôi tiếp tục.”
Giọng Tạ Kính Hòa vang lên ngoài cửa, vẫn ôn hòa như khi ông ta từng đứng trong phòng khách Tạ gia khuyên tôi nhẫn nhịn vì đại cục. “Lưu Thành, cậu nên suy nghĩ kỹ. Lời khai sai sự thật sẽ hại không chỉ cậu.”
Lưu Thành run lên rất nhẹ. Tôi nhìn thấy ngón tay ông bấu vào mép bàn đến trắng bệch, nhưng lần này tôi không nói thay ông. Nếu sự thật của mẹ tôi phải được kéo ra khỏi cổ họng một người đã sợ hãi mười hai năm, tôi không được phép biến mình thành người ép ông ta nói điều tôi muốn nghe. Tôi chỉ đẩy bản biên bản trắng đến trước mặt ông, hỏi: “Thời gian, địa điểm, cách thức nhận lệnh. Ông nói từng điểm một.”
Lưu Thành gật đầu. “Đêm đó là ngày mười bảy tháng mười một. Tôi trực ca dự phòng ở bãi kho Bắc Hậu của Nhân Hòa Logistics. Tuyến NH-072 theo lịch gốc đi từ kho Bắc Hậu qua đường Đông Viên, tới trạm trung chuyển sân bay. Xe nặng không được phép đi qua đường Nam Viên sau chín giờ tối, vì đoạn đó đang sửa cống, chỉ mở một làn. Đây là quy định vận hành, không phải trí nhớ của tôi. Trong thẻ nhớ có bản GPS thô và lệnh tuyến ban đầu.”
Giám định viên lập tức ghi chú mã vật chứng. Lâm Tĩnh hỏi: “Ai đổi tuyến?”
“Ban đầu là điều phối nội bộ gọi qua bộ đàm, bảo tôi chuẩn bị nhận xe thay tài xế chính. Nhưng lệnh chính thức đến sau đó, lúc hai mươi mốt giờ hai mươi chín phút.” Lưu Thành nhắm mắt một cái, như người buộc phải chạm tay vào vết thương cũ. “Tạ Kính Hòa gọi trực tiếp cho tôi. Ông ta nói bà Hạ Lan Uyển có một vali tài liệu cần chuyển qua điểm Nam Viên, bảo xe NH-072 vòng qua đó, dừng ở cây xăng cũ bốn phút rồi rời đi. Tôi hỏi vì sao không dùng xe con. Ông ta nói, ‘Tuyến này tôi phê, cậu chỉ cần lái đúng giờ.’”
Ngoài cửa không có tiếng phản bác ngay. Sự im lặng ấy lạnh hơn mọi lời phủ nhận.
Tần Dự ngồi bên cạnh tôi, sắc mặt xám đi. “Bà Hạ không bao giờ dùng xe kho vận để chuyển tài liệu cá nhân.”
“Đúng.” Lưu Thành mở mắt. “Sau này tôi mới hiểu. Vali tài liệu chỉ là lý do để đưa tuyến NH-072 vào đường Nam Viên đúng thời điểm. Lúc hai mươi hai giờ ba mươi tám, tôi đến gần cây xăng cũ. Một xe màu đen của Tạ gia đã đứng ở lề đường. Tôi nhìn thấy ông Tạ Kính Hòa xuống xe trước. Ông ta không mặc áo mưa. Trời mưa như trút, nhưng tài xế bên cạnh cầm ô che cho ông ta. Ông ta ra hiệu cho tôi giảm tốc, không tắt máy.”
Tôi nghe tiếng mưa đập lên mái tôn phòng quản trang. Mười hai năm trước, đêm mẹ chết cũng mưa như vậy. Đời trước, tôi từng nhìn tấm ảnh tai nạn bị cắt góc trong một bài báo cũ, chỉ thấy đường ướt, đèn xe nhòe và một dòng chú thích vô nghĩa: sự cố giao thông do thời tiết xấu. Khi ấy tôi còn tin có những tai họa thật sự đến từ trời. Bây giờ tôi mới biết, có những cơn mưa chỉ được dùng làm tấm vải phủ lên tay người sống.
Lâm Tĩnh hỏi tiếp: “Ông có trực tiếp gây va chạm với xe của bà Hạ Lan Uyển không?”
Lưu Thành lắc đầu rất nhanh, rồi như sợ động tác ấy chưa đủ, ông nhìn thẳng vào ống kính. “Không. Tôi không đâm xe bà ấy. Tôi dừng ở mép đường theo lệnh. Sau đó có một xe con màu bạc từ phía sau vượt lên, ép xe của bà Hạ chuyển làn. Tôi chỉ nghe tiếng phanh và tiếng va chạm ở phía trước. Xe NH-072 của tôi không phải xe gây va chạm, nhưng sự xuất hiện của nó khiến đoạn đường bị chặn. Nếu tuyến không bị đổi qua Nam Viên, xe của bà Hạ sẽ không đi vào điểm đó cùng lúc.”
Cố Trầm Chu đứng ở vị trí chắn lối cửa, từ đầu đến cuối không chen vào. Đến lúc này anh mới nhìn Lâm Tĩnh. “Cần tách rõ hai việc: hành vi đổi lộ trình và hành vi gây va chạm. Lời khai này trước mắt chứng minh việc dàn dựng tuyến, chưa đủ kết luận toàn bộ tai nạn.”
Tôi quay sang anh. Anh không nhìn tôi bằng ánh mắt muốn trấn an, chỉ bình tĩnh kéo đường ranh giữa sự thật và cơn giận. Chính vì vậy, tôi gật đầu. “Ghi vào biên bản.”
Ngoài cửa, Tạ Kính Hòa khẽ thở dài. “Vãn Ninh, cháu đang ở nghĩa trang của mẹ cháu, không phải phòng thẩm vấn. Một người từng bị Nhân Hòa Logistics sa thải vì biển thủ dầu xe, một chiếc thẻ nhớ không rõ nguồn gốc, vài câu nói sau mười hai năm, cháu định dùng những thứ này để kết tội bác sao?”
Lưu Thành cúi đầu như bị ai đánh trúng chỗ đau nhất. Tôi thì bật cười rất khẽ. Không phải vì buồn cười, mà vì cuối cùng tôi cũng nhìn thấy Tạ Kính Hòa lộ ra thói quen thật sự của ông ta. Ông ta không cần chứng minh mình trong sạch. Ông ta chỉ cần làm bẩn người nói ra sự thật.
“Bác cả,” tôi nói, cố ý để giọng mình đi qua cánh cửa, “bác vừa xác nhận ông Lưu Thành đúng là người của Nhân Hòa Logistics năm đó, đúng là có liên quan tuyến xe NH-072 và đúng là từng bị xử lý bằng một hồ sơ nội bộ. Cảm ơn bác đã giúp chúng cháu bổ sung căn cứ yêu cầu trích xuất hồ sơ sa thải, tài khoản bồi thường và người ký quyết định năm đó.”
Bên ngoài lại im lặng.
Lâm Tĩnh nhìn tôi một giây, khóe mắt hơi động, rồi quay về phía Lưu Thành. “Vì sao ông bị sa thải?”
“Tôi bị vu là bán dầu xe.” Lưu Thành nói thấp xuống. “Sau đêm đó ba ngày, có người đưa tôi một bản tường trình, yêu cầu ký rằng tôi tự ý đi sai tuyến để ăn bớt nhiên liệu. Tôi không ký. Họ chuyển tiền vào tài khoản vợ tôi, rồi dùng khoản tiền đó làm chứng cứ nói tôi nhận tiền. Vợ tôi lúc ấy nằm viện, tôi không biết tiền từ đâu đến. Người đưa hồ sơ nói, nếu tôi không nhận tội nội bộ, họ sẽ đưa vụ Nam Viên thành án hình sự và để tôi thành người duy nhất chịu trách nhiệm cho cái chết của bà Hạ.”
Tần Dự nhắm mắt. Tôi nhìn bàn tay ông run trên đầu gối, nhớ đến những năm ông cũng chọn im lặng vì sợ mất gia đình. Có những kẻ giết người bằng dao. Có những kẻ giết sự thật bằng cách đặt từng người yếu thế vào một căn phòng không có cửa ra, rồi bảo họ tự chọn lấy cái xấu ít đau hơn.
“Ông giữ được gì?” tôi hỏi.
Lưu Thành chỉ vào thẻ nhớ. “Máy ghi hành trình cũ của NH-072 lưu âm thanh bộ đàm và một phần cuộc gọi rảnh tay. Tôi tháo thẻ trước khi xe bị đưa đi bảo dưỡng. Còn bản lệnh điều tuyến, tôi không lấy được bản gốc, chỉ kịp chụp lại và in ra từ máy điều phối. Tấm ảnh kia là ảnh tôi chụp bằng điện thoại cũ khi thấy ông Tạ đứng cạnh đường. Điện thoại sau đó bị người của Nhân Hòa thu, nhưng tôi đã gửi ảnh vào hộp thư tạm trước khi giao máy.”
“Vì sao cất ở nghĩa trang Vĩnh An?” Lâm Tĩnh hỏi.
Lưu Thành nhìn tôi. “Trước khi xảy ra chuyện hai ngày, bà Hạ từng đến bãi kho. Bà ấy hỏi tôi một câu rất lạ: nếu một ngày tuyến xe bị sửa mà tài xế không có quyền từ chối, hệ thống có còn lưu dấu cũ không. Tôi nói có, nhưng chỉ người trong ca mới biết lấy. Bà ấy đưa tôi một tấm thẻ có mã VA-EAST-09, bảo nếu sau này tôi thấy mình không còn đường nói, hãy để thứ còn giữ được vào hộc chăm sóc mộ số 09. Lúc ấy tôi nghĩ bà ấy quá lo xa. Sau đêm Nam Viên, tôi mới hiểu bà ấy không lo xa. Bà ấy chỉ nhìn rõ Tạ gia hơn tất cả chúng ta.”
Câu cuối cùng làm cổ họng tôi nghẹn lại. Mẹ tôi không phải người có phép tiên để đoán trước cái chết của mình. Bà chỉ là người đã sống đủ lâu trong một gia tộc ăn thịt người để biết, nếu sự thật không được chia nhỏ, cất ở nhiều nơi, đặt dưới nhiều điều kiện, nó sẽ chết cùng bà.
Giám định viên đặt thẻ nhớ vào thiết bị đọc chỉ ghi một chiều. Trước camera, anh ta đọc rõ từng bước: mã hóa bản sao, tạo giá trị kiểm tra, niêm phong vật gốc, không mở nội dung âm thanh tại hiện trường nếu không có biên bản giám định đầy đủ. Màn hình chỉ hiện danh sách tệp trong vài giây để xác nhận vật chứng không rỗng. Tôi nhìn thấy những cái tên lạnh lẽo hiện lên: NH072_GPS_RAW, DISPATCH_2117, CALL_2129, NAMVIEN_2241. Dòng cuối cùng khiến Tần Dự bật dậy khỏi ghế. HLU_FINAL_MEETING.
“Không mở.” Tôi nói trước khi bất kỳ ai kịp hỏi. Tim tôi đập mạnh đến đau, nhưng giọng vẫn bình tĩnh. “Tất cả niêm phong. Không để mẹ tôi trở thành một đoạn âm thanh bị nghe lén trong căn phòng có người đang chờ ngoài cửa.”
Cố Trầm Chu nhìn tôi. Lần này, trong mắt anh có một thứ rất nhẹ, không phải thương hại, cũng không phải an ủi. Là tôn trọng. “Tôi làm chứng quyết định này.”
Tiếng chuông điện thoại của Lâm Tĩnh vang lên. Cô ấy liếc màn hình, sắc mặt lập tức trầm xuống. “Thông báo từ văn phòng hội đồng quản trị Tạ thị. Đại hội cổ đông bất thường được triệu tập vào chín giờ sáng mai. Người đề xuất: Tạ Kính Hòa. Chương trình nghị sự đầu tiên: xem xét tư cách thừa kế của Tạ Vãn Ninh đối với quyền biểu quyết thuộc Hạ Lan Uyển, với lý do có dấu hiệu cấu kết bên ngoài và thu thập chứng cứ trái quy trình.”
Bên ngoài cửa, Tạ Kính Hòa cuối cùng cũng lên tiếng. Ông ta nói rất chậm, như một người lớn khoan dung đang cho đứa trẻ bướng bỉnh cơ hội cuối cùng. “Vãn Ninh, nếu cháu thật sự có chứng cứ, ngày mai hãy mang đến trước toàn bộ cổ đông. Tạ gia không sợ sự thật.”
Tôi nhìn thẻ nhớ đã được niêm phong, bản lệnh điều tuyến, tấm ảnh dưới mưa và người tài xế đã mất mười hai năm để nói ra một câu hoàn chỉnh. Rồi tôi nhìn cánh cửa. Phía sau nó là người bác cả từng đứng trong mọi tang lễ, mọi bữa cơm, mọi cuộc họp gia tộc với vẻ mặt ôn hòa, như thể ông ta sinh ra để dọn dẹp hỗn loạn cho người khác. Hóa ra người thích dọn dẹp nhất thường chính là người tạo ra vết máu đầu tiên.
“Vậy thì sáng mai gặp.” Tôi nói. “Nhưng trước đó, luật sư Lâm, gửi thông báo bảo toàn chứng cứ cho hội đồng quản trị, yêu cầu bảo vệ nhân chứng Lưu Thành, đồng thời ghi rõ: người triệu tập đại hội cổ đông chính là người vừa bị nêu tên trong lời khai về tuyến Nam Viên.”
Lâm Tĩnh gật đầu. Tần Dự ký vào trang biên bản đầu tiên. Lưu Thành run rẩy viết tên mình xuống dòng người khai. Bút bi cũ kéo qua giấy, để lại một nét mực đậm và run, giống vết nứt đầu tiên trên bức tường Tạ gia đã dùng mười hai năm để xây quanh cái chết của mẹ tôi.
Điện thoại của tôi sáng lên ngay lúc ấy. Một tin nhắn từ số nội bộ Tạ gia hiện trên màn hình, ngắn đến mức không cần mở khóa cũng đọc được: “Năm giờ sáng, từ đường. Mang theo thứ cháu gọi là chứng cứ. Ký tên: Tạ Kính Hòa.”
Tôi tắt màn hình, cất điện thoại vào túi. Đêm ở nghĩa trang vẫn chưa kết thúc. Nhưng lần này, người phải bước ra khỏi bóng tối không phải tôi.
