Chương 73: Đêm Ở Nghĩa Trang
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 73: Đêm Ở Nghĩa Trang
Tôi không lập tức bước ra khỏi phòng họp. Một cuộc hẹn ở nghĩa trang giữa đêm, một người tự xưng là Lưu Thành, một chiếc xe theo đuôi Tần Dự và lời cảnh báo không được tin bất kỳ biển số nào của Tạ gia, tất cả xếp lên nhau thành một cái bẫy rất giống phong cách của Tạ Kính Hòa. Đời trước, tôi đã lao theo quá nhiều cánh cửa hé mở chỉ vì phía sau chúng có thể có một chút công bằng. Lần này, tôi không còn dùng mạng mình để đổi lấy một manh mối chưa được kiểm chứng.
Lâm Tĩnh mở bảng phương án. “Ba nguyên tắc. Không dùng xe của Tạ gia, Cố gia hay bất kỳ xe nào từng xuất hiện trong hồ sơ của Kính Hòa Đầu Tư. Toàn bộ quá trình phải có ghi âm, định vị và người chứng kiến độc lập. Không mở HLU Emergency Packet 03, không ký xác nhận khóa, không nhận vật chứng ngoài biên bản.” Cô ấy nhìn tôi. “Cô Tạ, cuộc hẹn có thể đi, nhưng phải đi như một bên thu thập chứng cứ, không phải như một người con gái đến thăm mộ mẹ.”
Tôi nhìn dòng VA-EAST-09 còn hiện trên màn hình phụ. “Tôi hiểu.” Nghĩa trang Vĩnh An không phải một địa điểm trung lập. Đó là nơi Tạ gia từng tổ chức tang lễ cho mẹ bằng vòng hoa đắt tiền và điếu văn sạch sẽ. Năm đó, không ai gọi mẹ bằng tên đầy đủ: Hạ Lan Uyển. Bây giờ, chính cái tên ấy dẫn tôi trở về chỗ bà đã nằm im nhiều năm.
Tần Dự được đưa lên bằng lối tầng hầm, áo khoác ướt ở vai. Ông đặt điện thoại và một chiếc bút ghi âm cũ lên bàn. “Chiếc xe theo tôi là xe thương vụ màu đen. Tôi đã chụp biển số ở đèn đỏ. Không phải biển số Tạ gia, nhưng người ngồi ghế phụ từng xuất hiện trong thang máy văn phòng Kính Hòa Đầu Tư.” Lâm Tĩnh nhận ảnh, chuyển cho giám định viên lưu dấu thời gian. Tôi nói: “Luật sư Tần, nếu ông đi với chúng tôi, mọi lời nói từ bây giờ đều được ghi nhận. Ông có quyền từ chối.” Ông nhìn tôi. “Tôi từng từ chối một lần rồi. Nếu tối nay còn im lặng, tôi không còn tư cách giữ bất kỳ chữ nào trong bản di chúc của bà ấy.”
Cố Trầm Chu đứng cách bàn nửa bước, không chen vào quyết định của tôi. Khi Lâm Tĩnh yêu cầu anh ký biên bản tham gia với tư cách người giữ khóa thứ hai, anh ký rất nhanh, sau đó tự đặt điện thoại, thẻ ra vào Cố Tín và thiết bị cá nhân vào túi niêm phong tạm thời. “Tôi dùng máy do giám định viên cấp. Nếu cần xác nhận danh tính người giữ khóa, tôi xác nhận trước camera. Không có thao tác hệ thống.” Cách anh làm không khiến nỗi nghi ngờ của tôi biến mất, nhưng khiến nó có chỗ đứng đàng hoàng: trong biên bản, dấu thời gian và ánh sáng.
Hai mươi phút sau, chúng tôi rời Nhân Hòa bằng lối xe cứu thương cũ. Xe do một đơn vị an ninh độc lập cung cấp; tài xế xuất trình giấy tờ, camera hành trình được mở, khoang sau có thiết bị ghi âm đặt giữa chúng tôi như một con mắt lạnh. Tôi ngồi bên cửa sổ. Cố Trầm Chu ngồi đối diện, Tần Dự ở ghế bên kia, Lâm Tĩnh kiểm tra vị trí xe theo sau. Không ai nói chuyện dư thừa.
Nghĩa trang Vĩnh An nằm ở sườn đông ngoại ô, ban ngày đã lạnh, ban đêm lại càng giống một phần bị tách ra khỏi thành phố. Xe dừng ở cổng phụ theo đúng chỉ dẫn của người quản trang. Cách cổng chính gần trăm mét, một chiếc xe màu xám bạc đỗ dưới tán cây, biển số bắt đầu bằng dãy số quen thuộc của Tạ gia. Nếu lời cảnh báo là thật, Lưu Thành biết họ sẽ cử người đến. Nếu là bẫy, ông ta đang dùng chính nỗi cảnh giác của tôi để đẩy tôi vào lối khác.
“Không đi qua cổng chính.” Tôi nói. Lâm Tĩnh lập tức thông báo cho đội an ninh giữ khoảng cách và yêu cầu quản trang bật toàn bộ camera khu Đông. Cố Trầm Chu nhìn chiếc xe kia, rồi nhìn tôi. Anh chỉ nói: “Tôi theo sau cô một bước. Trong phạm vi camera.” Một câu rất ngắn, nhưng vừa đủ giữ ranh giới giữa đồng hành và thay tôi quyết định.
Khu Đông số chín nằm dưới một cây tùng già. Bia mộ của mẹ tôi không lớn như những lăng mộ phô trương của Tạ gia. Trên bia, ba chữ Hạ Lan Uyển bị nước mưa làm sẫm lại. Tôi cúi người đặt một bó hoa trắng xuống mép đá. Không khấn, không khóc. Chỉ trong lòng nói rất chậm: Mẹ, con đến để nghe phần sự thật họ không cho mẹ nói.
Bên cạnh bình hoa đã có một bó cúc trắng khác, cánh còn tươi, giấy bọc không có logo tiệm hoa. Lâm Tĩnh dùng găng tay nhấc tấm thiệp nhỏ kẹp ở giữa. Trên đó chỉ có một dòng chữ viết bằng bút xanh: NH-072 không đi qua đường Nam Viên. Giám định viên chụp ảnh, lấy túi vật chứng niêm phong. Tần Dự nhìn tấm thiệp, sắc mặt trắng đi. “Đêm đó, trong bản photocopy tôi nhận được sau tai nạn, đường Nam Viên là tuyến chính thức.”
“Nhưng tuyến NH-072 không đi qua đó.” Một giọng nam vang lên từ phía sau hàng tùng. Đội an ninh phía xa lập tức dịch chuyển, nhưng tôi giơ tay ngăn lại. Người đàn ông bước ra rất chậm, khoác áo mưa của nhân viên nghĩa trang, dáng hơi lệch về chân trái. Dưới vành mũ là một đôi mắt đỏ vì thiếu ngủ lâu ngày. Ông nhìn Tần Dự trước, rồi nhìn Cố Trầm Chu. “Người giữ di chúc. Người giữ khóa thứ hai. Cả hai đều đến, đúng không?”
Lâm Tĩnh đứng chếch sang một bên. “Tôi là luật sư Lâm Tĩnh, đại diện cho cô Tạ Vãn Ninh trong việc bảo toàn chứng cứ liên quan đến cái chết của bà Hạ Lan Uyển. Từ giây phút này, mọi lời nói của ông được ghi âm. Ông có quyền không nói. Nếu ông giao vật chứng, chúng tôi sẽ lập biên bản tại chỗ.” Người đàn ông cười khẽ, tiếng cười khô như lá mục. “Năm đó nếu cũng có người lập biên bản như vậy thì tốt.”
Tôi hỏi: “Ông là Lưu Thành?” Ông nhìn tôi. “Cô giống bà ấy ở đôi mắt. Bà Hạ cũng nhìn người khác như vậy, như thể biết họ đang giấu thứ gì, nhưng vẫn cho họ một cơ hội tự nói.” Tôi không nhận câu ấy. Mọi lời khen dành cho người đã khuất, nếu không dẫn đến sự thật, đều chỉ là khói hương. “Vì sao yêu cầu mang theo Cố Trầm Chu?”
Lưu Thành lấy ra một mảnh thẻ nhựa cũ, trên đó có mã VA-EAST-09 và dấu chìm HLU rất nhạt. “Bà Hạ từng nói với tôi, nếu có một ngày tôi buộc phải giao thứ này, chỉ được giao trước người giữ di chúc và người giữ khóa thứ hai. Không phải để mở gói dữ liệu của bà ấy. Là để chứng minh người đến không phải người Tạ Kính Hòa dựng lên.” Ông quay sang Cố Trầm Chu. “Anh xác nhận được dấu lưu ký trên thẻ này không?”
Cố Trầm Chu không đưa tay nhận ngay. Chỉ khi giám định viên mở khay niêm phong và máy quay chĩa thẳng vào mảnh thẻ, anh mới cúi xuống quan sát mã dưới ánh đèn pin. “Dấu lưu ký cũ của HLU Emergency Trust. Không đủ mở nội dung, nhưng đủ xác nhận đây là thẻ chỉ dẫn hợp lệ từng đi kèm metadata.” Anh lùi lại nửa bước. “Tôi không chạm vào thẻ.” Lưu Thành nhìn động tác ấy, sắc mặt hơi đổi.
Ông dẫn chúng tôi đến căn phòng nhỏ của quản trang cách khu mộ chưa đến năm mươi mét. Trên tường có camera, dưới bàn là sổ ký nhận vật phẩm cúng viếng và hộc lưu trữ dịch vụ chăm sóc mộ. Không có mật thất, không có phép màu dành cho người chết. Mẹ tôi đã để lại dấu vết bằng những thứ người sống phải ký tên, đóng dấu, lưu hồ sơ. Lưu Thành dùng chìa khóa của quản trang mở hộc số 09, nhưng đứng sang một bên để giám định viên đưa túi niêm phong vào ống kính. Bên trong là một phong bì chống nước, mặt ngoài ghi: “Tuyến nhân chứng NH-072 – chỉ mở khi người giữ di chúc và người giữ khóa thứ hai cùng hiện diện.”
Ngay lúc Lâm Tĩnh đọc dòng chữ ấy thành tiếng, bộ đàm của đội an ninh rè lên. Một giọng nam báo có hai người từ chiếc xe biển số Tạ gia ở cổng chính đang đi về khu Đông. Lưu Thành run lên. “Họ đến rồi.” Tôi nhìn phong bì trên bàn, nhìn camera đỏ đang chớp trên trần, rồi nói với Lâm Tĩnh: “Không rời khỏi vùng camera. Khóa cửa. Gọi quản trang xác nhận hai người kia không có lịch hẹn. Nếu họ ép vào, để họ xuất hiện trong ghi hình.”
Cố Trầm Chu đứng dậy, nhưng không đi về phía cửa. Anh chỉ kéo chiếc ghế chắn ngang lối đi hẹp, đặt mình ở vị trí ai muốn bước vào cũng phải lọt vào khung hình trước. “Tôi không ra ngoài. Cô hỏi tiếp.” Tôi siết tay trong túi áo. Đêm nay, trước mộ mẹ, tôi không muốn được che. Tôi muốn nhìn thẳng vào cái bóng đã theo bà đến tận giây phút cuối cùng.
Lâm Tĩnh bật thêm máy ghi âm dự phòng. Giám định viên mở phong bì bằng dao chuyên dụng, lấy ra ba thứ: một bản sao lệnh điều chuyển tuyến đường có dấu bút đỏ ở đoạn Nam Viên, một thẻ nhớ nhỏ bọc trong giấy bạc, và một tấm ảnh chụp vội đuôi xe kho vận NH-072 dưới mưa. Ở góc ảnh, một người đàn ông mặc áo khoác tối màu đứng nghiêng bên lề đường, chỉ thấy nửa khuôn mặt. Không cần phóng to, tôi vẫn nhận ra dáng đứng ôn hòa quá mức ấy. Tạ Kính Hòa luôn đứng như vậy trong mọi cuộc họp gia tộc, hơi nghiêng người, như đang lắng nghe nỗi khổ của tất cả mọi người.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Có người gõ hai cái, lịch sự đến mức khiến lưng tôi lạnh đi. Lưu Thành nhìn cánh cửa, rồi nhìn tôi. “Cô Tạ, nếu đêm nay tôi không nói hết, ngày mai tôi sẽ không còn cơ hội nữa.” Lâm Tĩnh đặt bản biên bản trắng trước mặt ông. “Họ tên, số giấy tờ, quan hệ với tuyến NH-072.” Lưu Thành tháo mũ áo mưa xuống, đặt chứng minh thư lên bàn. “Tôi tên Lưu Thành. Mười hai năm trước, tôi là tài xế dự phòng của tuyến kho vận NH-072.”
Tôi hỏi: “Đêm Hạ Lan Uyển xảy ra chuyện, ông đã làm gì?” Ngoài cửa, người kia lại gõ thêm lần nữa. Lần này, giọng đàn ông vang lên qua lớp gỗ, ôn hòa và quen thuộc: “Vãn Ninh, bác chỉ muốn nói chuyện với cháu.” Lưu Thành nhìn thẳng vào ống kính, giọng run nhưng từng chữ rõ đến đáng sợ. “Tôi là người đã nhận lệnh đổi lộ trình đêm đó. Người ra lệnh không phải Tạ Chấn Nam. Là Tạ Kính Hòa.”
