Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 83: Hệ Thống Hải Đăng Tự Nói
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 83: Hệ Thống Hải Đăng Tự Nói
Con số sau tên Tống Kiều Dương dừng dưới vạch quá bán, giống như một vết nứt rất nhỏ vừa hiện ra trên mặt kính được lau bóng nhiều năm. Không ai nói “ông ta đã thua”, cũng không ai dám nhìn nhau quá lâu, nhưng tôi biết cả căn phòng đều nghe thấy tiếng im lặng ấy. Đa số từng là áo giáp của Tống. Khi chiếc áo giáp bị tháo mất một mảnh, ông ta vẫn còn đứng đó, vẫn ôn hòa, vẫn đạo mạo, chỉ là mọi lời ông ta nói từ giờ không còn tự động biến thành kết luận. Kiều San đặt máy tính bảng xuống bàn thư ký, trên màn hình là đề mục đã được mở sẵn: “Niêm phong và khôi phục log Hải Đăng dưới cơ chế đồng giám sát.” Chu Mộ nhìn quanh bàn họp. “Theo nghị quyết thủ tục vừa được thông qua, quyền đọc dữ liệu được thực hiện trong môi trường chỉ xem. Mọi thao tác trích xuất cần chữ ký số kép của pháp chế và kiểm soát tuân thủ. Bản log truy cập của phiên hôm nay đồng thời niêm phong tại HĐQT và đơn vị kiểm toán độc lập.”
Đại diện văn phòng chủ tịch lập tức nhíu mày. “Hải Đăng là hệ thống lõi. Mở log vận hành ngay trong phiên họp có thể làm lộ bí mật thương mại.” Tống Kiều Dương khẽ nâng tay, như muốn ngăn cấp dưới nói quá nhiều, rồi mới chậm rãi tiếp lời: “Tôi không phản đối kiểm toán. Nhưng log hệ thống không phải thứ người ngoài nhìn vào là hiểu. Một dòng truy cập thử nghiệm, một gói dữ liệu mô phỏng, một phiên bản định giá nháp đều có thể bị diễn giải thành tội danh nếu đặt sai bối cảnh.” Ông ta nhìn về phía tôi, giọng vẫn ôn hòa. “Cô Lâm, cô vừa bảo sự thật phải đi qua quy trình. Tôi hy vọng cô cũng tôn trọng tính chuyên môn của quy trình đó.”
Tôi nhìn màn hình tối trước mặt. Đời trước, họ cũng nói với tôi như vậy. Rằng camera có bối cảnh, email có bối cảnh, lời khai của Phó Duy có bối cảnh, nước mắt của Hạ Nhiên cũng có bối cảnh. Chỉ có sự im lặng của tôi là không được đặt trong bất kỳ bối cảnh nào; nó bị đóng dấu thành nhận tội. Tôi kéo micro lại gần, không nhìn Tống lâu hơn mức cần thiết. “Đúng. Vì vậy hôm nay tôi không yêu cầu ai tin cách diễn giải của tôi.” Tôi dừng một nhịp, nghe tiếng quạt gió rất nhẹ trên trần phòng họp. “Tôi chỉ yêu cầu để hệ thống tự nói.”
Hai chữ ký số được nhập dưới camera. Một của Chu Mộ, một của Kiều San. Màn hình chuyển sang giao diện khôi phục từ bản lưu chỉ đọc, phía trên hiện ba chuỗi mã băm dài đến mức người không làm kỹ thuật nhìn vào chỉ thấy lạnh lẽo. Kiều San không giải thích bằng thuật ngữ phức tạp. Cô phóng lớn phần đối chiếu. “Bản lưu thứ nhất nằm trong kho chứng cứ nội bộ sau lần Kỳ Hành yêu cầu niêm phong log. Bản thứ hai ở đơn vị kiểm toán độc lập. Bản thứ ba là snapshot tự động của hệ thống Hải Đăng trước ngày hội đồng đình chỉ quyền của cô Lâm. Ba mã băm trùng nhau. Điều đó có nghĩa nội dung khôi phục hôm nay không phải bản mới được tạo sau tranh chấp.” Một thành viên độc lập hỏi ngay: “Có thể chọn lọc đoạn bất lợi để chiếu không?” Kiều San đáp: “Có thể chọn đoạn để trình bày, nên toàn bộ phiên truy vấn hôm nay đang được ghi lại. Bất kỳ ai trong HĐQT đều có quyền yêu cầu mở trước hoặc sau mốc thời gian trong cùng chuỗi log.”
Dòng truy vấn đầu tiên hiện lên không phải tên tôi, cũng không phải tên Phó Duy. Nó là một tài khoản dịch vụ: anchor_admin_temp. Tôi từng nghe cái tên “Mỏ Neo” rất nhiều lần trong các lời khai, bản ghi âm thang máy và lịch sử chỉ thị của Cao Tuấn Kha, nhưng lần đầu tiên thấy nó nằm ngay giữa ruột hệ thống Hải Đăng. Kiều San lọc theo quyền truy cập, màn hình xuất hiện chuỗi thao tác kéo dài nhiều tuần: tạo môi trường mô phỏng tách tài sản, sao chép bảng người bán cấp hai, xuất ma trận lưu lượng, chỉnh sửa mô hình định giá thương vụ Quang Lộ, rồi đánh dấu một số gói dữ liệu bằng nhãn “ẩn danh hóa thử nghiệm”. Tôi thấy vài người trong phòng họp vẫn chưa hiểu hết mức độ nghiêm trọng. Điều đó không lạ. Một âm mưu chuyển tài sản không bước vào phòng với con dấu đỏ chói và dòng chữ “tôi đang phạm tội”. Nó thường mặc áo thử nghiệm, áo tối ưu, áo đánh giá rủi ro.
Tôi nói chậm để từng người không thể giả vờ không nghe. “Dữ liệu ẩn danh thật sẽ không giữ khóa đối chiếu shop_id nội bộ, tỷ lệ hoàn hàng theo cụm người mua, lịch sử chiết khấu và chuyển đổi từ livestream về đơn hàng. Những trường này không dùng để thử giao diện. Nó đủ để một đối thủ biết người bán nào sắp rời Vân Lưu, mặt hàng nào đang chịu áp lực tồn kho, và nên đưa ưu đãi vào lúc nào để kéo họ đi.” Tôi nhìn sang cố vấn pháp lý vừa nãy còn muốn khóa quyền truy cập của tôi. “Bán dữ liệu người bán không cần viết trong hợp đồng là ‘bán dữ liệu’. Chỉ cần xuất một gói đủ chi tiết dưới tên tư vấn chiến lược, rồi để công ty vỏ bọc nhận nó.”
Kiều San mở tiếp bản ghi luồng dữ liệu. Đích đến của gói xuất là một kho lưu trữ bên ngoài gắn với hợp đồng tư vấn của Đông Triều. Tên Cao Tuấn Kha xuất hiện ở phần phê duyệt nghiệp vụ. Phía sau phê duyệt ấy là mã ủy quyền đặc biệt từ văn phòng chủ tịch, nhưng ô người thao tác cuối cùng lại chỉ ghi “quy trình tự động”. Tống Kiều Dương không đổi sắc. Ông ta chỉ hơi nghiêng đầu, như đang nghe một báo cáo không dễ chịu nhưng vẫn nằm trong khả năng xử lý. “Cao tổng phụ trách chiến lược và hợp tác bên ngoài. Đông Triều từng là đơn vị tư vấn trong thương vụ Quang Lộ, điều đó không tự động chứng minh bán dữ liệu. HĐQT cần phân biệt giữa sai sót trong quản lý phạm vi dữ liệu và cáo buộc chuyển tài sản có chủ đích.”
Minh Trì lúc ấy mới lên tiếng. Anh không vội phản bác Tống, chỉ hỏi Kiều San: “Có bản ghi nào cho thấy gói dữ liệu này được dùng trong mô hình định giá không?” Câu hỏi của anh giống một mũi kim, không lớn nhưng đi thẳng vào chỗ áo giáp đã mỏng. Kiều San chuyển sang thư mục mô hình. Trên màn hình, hai phiên bản định giá Hải Đăng hiện cạnh nhau. Bản trình HĐQT hạ thấp giá trị dữ liệu người bán bằng cách tăng hệ số rủi ro rời nền tảng và giảm tỷ lệ giữ chân sau tích hợp kho vận. Bản nội bộ dùng cho mô phỏng chuyển giao lại tính cùng một nhóm dữ liệu ấy là nguồn doanh thu dự phóng cao hơn gần hai mươi phần trăm. Cùng một tài sản, khi ở lại Vân Lưu thì bị gọi là rủi ro; khi chuyển sang thực thể liên kết với Đông Triều thì biến thành tăng trưởng.
Tôi nghe có người thấp giọng mắng một câu. Trong phòng họp tầng bốn mươi hai, một câu mắng nhỏ đôi khi có giá trị hơn một bài diễn văn, vì nó chứng minh lớp kính lịch sự đã bắt đầu nứt. Tôi đặt tay lên mép bàn, cảm giác lạnh của mặt gỗ giúp tôi giữ giọng mình phẳng lại. “Đây mới là cách Hải Đăng bị tháo ra. Không cần bán cả công ty. Chỉ cần hạ giá phần khỏe nhất trên giấy, chuyển nó sang một vỏ bọc với giá tư vấn, rồi dùng bản dự phóng khác để gọi nó là lợi ích tương lai của nhóm khác.” Tôi nhìn thẳng Tống. “Nói đơn giản hơn: Vân Lưu bị buộc phải tin mình bệnh nặng, để người khác mua đi lá phổi còn lành.”
Đại diện văn phòng chủ tịch lập tức nói: “Ẩn dụ không phải chứng cứ.” Tôi gật đầu. “Nên chúng ta quay lại chứng cứ.” Kiều San mở phần lịch sử xóa. Ba lệnh purge_staging_log được gửi trong cùng một đêm, ngay sau khi Cao Tuấn Kha nhận câu hỏi của kiểm toán về phạm vi dữ liệu Đông Triều. Hai lệnh đầu thất bại vì kho lưu theo chuẩn không thể sửa, lệnh thứ ba chuyển sang đánh dấu “dọn dẹp môi trường thử nghiệm”. Hệ thống không biết nói dối, nhưng nó cũng không biết tự bảo vệ mình khỏi người có quyền. Nó chỉ ghi lại rất ngoan: ai đến, lúc nào, bằng quyền gì, muốn xóa thứ gì và xóa không thành công ra sao. Tôi từng bị chính hệ thống ấy dùng để kết tội. Hôm nay, cuối cùng nó trả lại cho tôi một câu đầy đủ hơn.
Chu Mộ yêu cầu thư ký ghi nhận từng nhóm log vào biên bản: gói dữ liệu người bán xuất sang kho liên kết Đông Triều; hai bộ mô hình định giá trái ngược trên cùng tài sản; lệnh xóa log bất thành; chuỗi quyền anchor_admin_temp được kích hoạt thông qua quy trình đặc biệt của văn phòng chủ tịch. Khi cụm cuối cùng được đọc lên, ánh mắt trong phòng lại hướng về Tống. Nhưng ông ta vẫn không vội. Một người nguy hiểm không chết vì bị nhìn thấy cái bóng; ông ta chỉ chết khi bị chứng minh chính là người đứng dưới ánh đèn. Tống hiểu điều đó hơn ai hết. Ông ta đặt hai tay lên bàn, im lặng đủ lâu để biến sự im lặng thành tư thế chịu trách nhiệm, rồi nói: “Những gì vừa trình bày cho thấy có vấn đề nghiêm trọng trong tuyến chiến lược và quản trị dữ liệu. Tôi đề nghị lập tức đình chỉ mọi quyền điều hành liên quan của Cao Tuấn Kha, chuyển toàn bộ log cho kiểm toán độc lập và cơ quan chức năng nếu cần. Với tư cách chủ tịch, tôi chịu trách nhiệm vì đã tin sai người.”
Câu “tin sai người” rơi xuống rất nhẹ, nhưng tôi thấy sống lưng mình lạnh đi. Đó không phải thừa nhận. Đó là cắt đuôi. Ông ta vừa lấy toàn bộ hệ thống chứng cứ chúng tôi kéo lên từ đáy nước, phủ lên nó một cái tên đủ nặng để chìm thay mình. Trên màn hình phụ, thư ký kết nối phòng chờ trực tuyến. Cao Tuấn Kha xuất hiện trong khung hình, gương mặt vốn luôn lịch thiệp nay tái đi dưới ánh sáng trắng. Tống không nhìn ông ta như nhìn đồng minh cũ, mà như nhìn một tài liệu cần đóng dấu hủy. Ông ta nói từng chữ rõ ràng trước camera HĐQT: “Cao Tuấn Kha đã vượt quyền. Từ giờ phút này, mọi hành vi liên quan đến Hải Đăng do ông ấy trực tiếp phụ trách sẽ được điều tra như một sai phạm cá nhân.”
