Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 84 - Chương 84: Người Không Còn Là Quân Cờ

Chương 84: Người Không Còn Là Quân Cờ

“Sai phạm cá nhân.” Bốn chữ ấy được Tống Kiều Dương đặt xuống bàn họp nhẹ đến mức gần như lịch sự, nhưng tôi nghe thấy phía sau nó là tiếng khóa cửa. Cao Tuấn Kha bị nhốt ở bên kia màn hình, còn Tống đứng ngoài căn phòng ấy, áo vẫn sạch, tay vẫn không dính một giọt mực. Một số người trong HĐQT bắt đầu trao đổi bằng ánh mắt. Với họ, có một cái tên cấp phó đủ nặng rơi xuống, vụ này đã có thể tạm thời đóng lại bằng một biên bản đình chỉ, một thông cáo “điều tra sâu”, rồi vài tháng sau lặng lẽ kết thúc trong hồ sơ nhân sự. Đời trước, tôi cũng từng bị đặt vào chiếc hộp như vậy. Khi một hệ thống muốn có vật tế, nó không cần vật tế thật sự có tội. Nó chỉ cần người đó đủ gần hiện trường, đủ yếu thế và đủ cô độc.

Cao Tuấn Kha trong màn hình há miệng như muốn nói, nhưng âm thanh đầu tiên bật ra lại không thành câu. Ông ta nhìn Tống, rồi nhìn những gương mặt đang nhanh chóng tránh khỏi ánh mắt mình. Người từng dùng hai chữ “đại cục” để ép tôi cúi đầu, cuối cùng cũng nếm được mùi vị của đại cục khi nó quay lưng. Tống không cho ông ta thời gian gom lại lý trí. Ông ta quay sang Chu Mộ, giọng vẫn ôn hòa: “Tôi đề nghị đưa nội dung vừa phát hiện vào biên bản sơ bộ. Cao Tuấn Kha lập tức bị tạm đình chỉ mọi quyền nghiệp vụ. Văn phòng chủ tịch sẽ phối hợp đầy đủ với kiểm toán. Vân Lưu không bao che cho bất kỳ ai.”

Câu cuối cùng nghe rất đẹp. Đẹp như tấm rèm kéo xuống trước một sân khấu chưa kịp dọn máu. Tôi biết nếu lúc này không có thứ gì buộc Tống đứng lại, ông ta sẽ dùng chính sự hợp pháp để rời khỏi vòng vây. Ông ta không phủ nhận log. Ông ta chấp nhận một phần sự thật, chỉ cắt bỏ phần dẫn đến mình. Những người như Tống nguy hiểm ở chỗ họ không bao giờ đối đầu trực diện với chứng cứ; họ chỉ đổi tên chứng cứ, đổi người chịu trách nhiệm, đổi câu chuyện từ “chỉ đạo” thành “thiếu giám sát”.

Tôi kéo micro lại gần. “Trước khi biểu quyết đình chỉ Cao tổng, tôi đề nghị HĐQT nghe thêm một chứng cứ bổ sung đã được nộp cho pháp chế sáng nay.” Đại diện văn phòng chủ tịch lập tức cau mày. “Cô Lâm, phiên họp không thể biến thành nơi tung chứng cứ bất ngờ không qua thẩm định.” Tôi nhìn ông ta. “Vì vậy nó đã qua thẩm định sơ bộ của pháp chế và kiểm soát tuân thủ. Tôi không yêu cầu kết luận hình sự tại đây. Tôi chỉ yêu cầu HĐQT xác định một việc: đây có còn là sai phạm cá nhân hay không.”

Chu Mộ ngẩng đầu khỏi tập hồ sơ. Ông ấy không nhìn tôi quá lâu, chỉ ra hiệu cho thư ký mở một mục niêm phong khác. Trên màn hình chính xuất hiện dòng chữ: “Chứng cứ bổ sung P.D-17 — bản ghi âm cuộc họp kín, kèm metadata thiết bị và đối chiếu lịch sử ra vào tầng chủ tịch.” Phòng họp lập tức yên xuống. Cái tên Phó Duy không hiện đủ trên tiêu đề, nhưng ai cũng hiểu. Tôi thấy ở cuối bàn, một thành viên độc lập hơi nhướng mày, không phải vì thương hại, mà vì cuối cùng đường dây chứng cứ đã chạm đến điểm Tống không thể gọi là lỗi vận hành.

Phó Duy được kết nối vào phòng chờ thứ hai. Anh ta mặc áo sơ mi xám nhạt, cổ áo phẳng nhưng sắc mặt mệt đến mức không giấu nổi. Lần trước đứng trước hội đồng, anh ta vẫn còn cố giữ dáng vẻ của một người biết ăn năn đúng mức. Hôm nay, vẻ nho nhã ấy như lớp giấy bị nước thấm qua, chỉ còn lại sự bối rối và tự ái đã bị mài đến trơ xương. Anh ta không nhìn thẳng vào tôi ngay. Có lẽ anh ta sợ trong mắt tôi vẫn không có thứ anh ta muốn nhìn thấy nhất: tha thứ.

Chu Mộ hỏi theo đúng quy trình: “Phó Duy, anh xác nhận bản ghi âm P.D-17 do anh tự nguyện giao nộp cho pháp chế Vân Lưu lúc tám giờ bốn mươi sáu sáng nay, đồng thời đã ký cam kết chịu trách nhiệm về nguồn gốc dữ liệu?” Phó Duy gật đầu. “Tôi xác nhận.” Giọng anh ta khàn, không còn dịu dàng giả tạo. “Bản ghi được tạo trong máy ghi âm cá nhân của tôi vào đêm trước khi tài liệu Hải Đăng bị rò rỉ. Tôi giữ nó vì sợ Cao tổng nuốt lời. Sau đó tôi không dám nộp, vì tôi cũng là người tham gia.” Anh ta dừng một nhịp, ngón tay nắm chặt mép bàn trước camera. “Nhưng nếu hôm nay Cao Tuấn Kha trở thành người chịu tội duy nhất, bản ghi này sẽ bị chôn vĩnh viễn.”

Đại diện văn phòng chủ tịch cười lạnh: “Một người đã thừa nhận tham gia rò rỉ tài liệu, bây giờ dùng một bản ghi âm để kéo người khác xuống, độ tin cậy có đáng bàn không?” Kiều San không chờ tôi lên tiếng. Cô mở bảng kiểm tra kỹ thuật. “File gốc được trích xuất trực tiếp từ thiết bị, giữ nguyên chuỗi hash. Metadata cho thấy thời điểm tạo file là 23 giờ 18 phút, trước email rò rỉ lúc 0 giờ 17. Âm phổ không phát hiện đoạn cắt ghép trong phần đối thoại chính. Ngoài ra, lịch sử ra vào tầng bốn mươi hai cho thấy Phó Duy, Cao Tuấn Kha và trợ lý văn phòng chủ tịch cùng xuất hiện tại khu tiếp khách nội bộ trong khung giờ tương ứng. Camera hành lang khi đó bị che một phần bởi lệnh bảo trì, nhưng thang máy vẫn lưu vân tay.”

Không có chứng cứ nào đứng một mình. Một bản ghi âm có thể bị gọi là bối cảnh sai; metadata có thể bị gọi là kỹ thuật; vân tay thang máy có thể bị gọi là trùng hợp. Nhưng khi chúng đặt cạnh nhau, chúng không còn xin ai tin nữa. Chúng tự tạo thành một căn phòng. Và trong căn phòng ấy, Tống Kiều Dương không thể mãi đứng ngoài cửa.

Chu Mộ bấm phát. Âm thanh đầu tiên là tiếng điều hòa rất nhỏ, rồi tiếng cốc sứ đặt xuống mặt bàn. Giọng Cao Tuấn Kha vang lên trước, thấp hơn giọng thường ngày: “Nếu để Lâm Tĩnh An tiếp tục giữ mô hình thật, thương vụ sẽ không đủ lý do tái định giá.” Một khoảng im lặng ngắn, sau đó là giọng Tống. Ông ta trong bản ghi âm vẫn ôn hòa như hiện tại, thậm chí còn chậm rãi hơn. “Vậy thì để cô ấy giữ mô hình thật. Người càng sạch, khi bị chứng minh có vết bẩn, hội đồng càng dễ tin đó là tai nạn cá nhân chứ không phải vấn đề hệ thống.”

Không ai nói gì. Tôi nghe tim mình đập một cái rất mạnh, không phải vì bất ngờ. Tôi đã chờ câu này quá lâu, lâu đến mức khi nó thật sự vang lên, nỗi đau lại không bùng nổ như tôi tưởng. Nó chỉ lạnh, lạnh như một mảnh kim loại nằm trong ngực. Đời trước, tôi từng cầu xin Phó Duy nói một câu thật. Anh ta im lặng. Tôi từng cầu xin Hạ Nhiên đừng khóc trước ống kính nữa. Cô ta khóc nhiều hơn. Tôi từng mong cha tôi hỏi tôi một lần rằng có phải tôi thật sự làm không. Ông bảo tôi nhận lỗi. Hôm nay, chính giọng nói của người đã đặt tôi lên bàn tế vang lên trước HĐQT, và tôi không cần cầu xin ai nữa.

Bản ghi tiếp tục. Giọng Phó Duy trẻ hơn vài tháng, còn mang theo sự căng thẳng cố che giấu: “Nhưng nếu cô ấy tra ra thì sao? Tĩnh An rất nhạy với watermark và mô hình định giá.” Tống cười rất khẽ. “Một người đang bận thanh minh sẽ không có quyền tra đủ sâu. Cao tổng xử lý tuyến nghiệp vụ. PR xử lý cảm xúc. Pháp chế xử lý quy trình. Cậu chỉ cần đứng đúng vị trí của mình.” Cao Tuấn Kha hỏi: “Còn Mỏ Neo?” Tống đáp: “Mỏ Neo không phải người. Nó là cái bóng. Khi cần, cái bóng thuộc về hệ thống; khi không cần, nó thuộc về người đã vượt quyền.”

Cao Tuấn Kha trong khung hình bỗng ngẩng phắt đầu lên. Môi ông ta run một chút, lần đầu tiên mất hoàn toàn dáng vẻ đạo mạo. Câu cuối cùng ấy không chỉ đánh vào Tống, mà còn chém thẳng vào chiếc dây ông ta đang treo trên đó. Một cái bóng không có chủ thì có thể bị gắn cho bất kỳ ai. Hôm nay, người bị gắn là Cao. Ngày mai, nếu cần, có thể là Phó Duy, Hạ Nhiên, Kiều San, hoặc tôi. Hệ thống cũ của Tống vận hành bằng cách đó: cho mỗi người tưởng mình đang cầm một quân bài, đến khi nguy hiểm mới phát hiện mình chỉ là quân cờ dùng một lần.

Tống Kiều Dương cuối cùng cũng đổi sắc rất nhẹ. Không phải hoảng loạn, chỉ là khóe miệng đang giữ nụ cười bỗng chậm hơn nửa nhịp. Ông ta không nhìn màn hình Phó Duy, cũng không nhìn Cao. Ông ta nhìn Chu Mộ. “Bản ghi âm trong một cuộc gặp riêng không có sự đồng ý của các bên, lại được cung cấp bởi người có động cơ tự giảm nhẹ trách nhiệm. Tôi cho rằng HĐQT không nên vì một tài liệu chưa được cơ quan độc lập giám định hoàn tất mà đưa ra kết luận vượt thẩm quyền.”

“Không ai đang tuyên án ông,” tôi nói. Giọng tôi bình tĩnh đến mức chính tôi cũng nghe thấy khoảng cách giữa mình và cô gái từng ngồi khóc trước bản thông cáo đời trước. “Chúng tôi đang xác định xung đột lợi ích của chủ tịch HĐQT trong cuộc điều tra này.” Tôi quay sang các thành viên độc lập. “Log Hải Đăng cho thấy tuyến quyền lực từ văn phòng chủ tịch. Bản ghi âm cho thấy ông Tống biết trước kế hoạch biến tôi thành vật tế, biết vai trò của Mỏ Neo, biết cách đổ nó thành vượt quyền khi cần. Dù kết luận pháp lý cuối cùng là gì, ông ấy không thể tiếp tục chủ trì điều tra về chính mình.”

Minh Trì lúc này mới lên tiếng. Anh không nói thay tôi, cũng không đẩy cảm xúc vào phòng họp. Anh chỉ đặt thêm một câu hỏi lạnh và chính xác: “Theo điều lệ Vân Lưu, khi chủ tịch HĐQT bị chứng cứ sơ bộ cho thấy có xung đột lợi ích trực tiếp với nội dung điều tra, ai có quyền yêu cầu ông ấy tạm rời ghế điều hành phiên họp?” Chu Mộ đáp gần như ngay lập tức: “Một phần ba thành viên HĐQT hoặc nhóm cổ đông có quyền lợi liên quan có thể đề xuất. Nếu quá bán thành viên độc lập đồng ý, chủ tịch phải tạm rời quyền chủ trì cho đến khi kiểm toán độc lập có kết luận sơ bộ.”

Tôi biết câu hỏi ấy là cánh cửa. Nhưng người bước qua phải là tôi. Tôi nhìn Phó Duy trên màn hình. Anh ta cuối cùng cũng nhìn lại tôi, trong mắt có hối hận, sợ hãi và một thứ muộn màng giống như mong được công nhận là đã làm đúng một lần. Tôi nói: “Lời khai và chứng cứ của anh được ghi nhận.” Phó Duy khẽ mím môi. Tôi bổ sung, từng chữ rõ ràng: “Sự tha thứ không nằm trong biên bản hôm nay.” Mặt anh ta trắng hơn, nhưng lần này anh ta không phản bác. Có lẽ đến cuối cùng, anh ta cũng hiểu: người không còn là quân cờ không phải người được tha thứ, mà là người tự chịu trách nhiệm cho nước đi của mình.

Cao Tuấn Kha bật cười một tiếng khô khốc trong màn hình. “Chủ tịch Tống,” ông ta nói, giọng mất hẳn lớp sơn bóng, “thì ra từ đầu ông đã chuẩn bị câu ‘vượt quyền’ cho tôi.” Tống liếc ông ta một cái. Chỉ một cái nhìn rất nhẹ, nhưng đủ để Cao im bặt trong nửa giây. Tôi bỗng hiểu vì sao những người quanh Tống từng sợ ông ta đến vậy. Ông ta không cần quát tháo. Ông ta chỉ cần khiến người khác tin rằng ngoài ông ta ra, không ai có đường lui.

Nhưng hôm nay, đường lui ấy đã bị chứng cứ chặn lại. Thành viên độc lập đầu tiên nâng tay. “Tôi đề nghị đưa ngay vào nghị trình: tạm đình chỉ quyền chủ trì phiên họp và quyền điều phối điều tra nội bộ của Chủ tịch Tống Kiều Dương, chuyển hồ sơ Hải Đăng, Mỏ Neo và bản ghi âm P.D-17 cho kiểm toán độc lập và cơ quan chức năng theo tư vấn pháp lý.” Người thứ hai nâng tay. Người thứ ba do dự lâu hơn, nhưng cuối cùng cũng nâng. Ánh mắt Tống lướt qua từng cánh tay, bình tĩnh đến gần như lạnh lẽo, nhưng tôi thấy ngón cái ông ta đè lên mép bút đến trắng ra.

Chu Mộ đọc lại đề xuất theo thủ tục. Kiều San niêm phong thêm bản ghi âm, hash, bản đối chiếu ra vào tầng chủ tịch và transcript sơ bộ vào kho chứng cứ HĐQT. Mỗi thao tác hiện trên màn hình đều chậm rãi, rõ ràng, không cho ai cơ hội nói đây là cơn giận nhất thời của một người phụ nữ muốn báo thù. Tôi ngồi thẳng lưng, không nhìn Tống như kẻ thắng cuộc nhìn người thua. Tôi chỉ nhìn chiếc ghế ở đầu bàn, nơi nhiều năm qua từng quyết định ai được gọi là trung thành, ai bị gọi là phản bội, ai bị biến thành vật tế rồi ném ra ngoài ánh sáng.

Kết quả biểu quyết hiện lên. Quá bán thành viên độc lập đồng ý. Chu Mộ đứng dậy trước, giọng không cao nhưng đủ vang khắp phòng họp tầng bốn mươi hai: “Theo điều lệ HĐQT và cơ chế xung đột lợi ích, ông Tống Kiều Dương được yêu cầu tạm rời ghế chủ tịch và quyền chủ trì phiên họp cho đến khi có kết luận điều tra sơ bộ.” Một khoảng im lặng dài rơi xuống. Tống chậm rãi đặt cây bút xuống, đứng lên, vẫn chỉnh lại khuy áo như một người chỉ tạm rời đi uống trà. Nhưng lần đầu tiên sau rất nhiều năm, chiếc ghế ở đầu bàn trống ra trước mắt tất cả mọi người.