Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 67: Tài Xế Biến Mất

Chương 67: Tài Xế Biến Mất

Tôi nhìn dòng ghi chú trên bản fax rất lâu. Chữ in kim khô khốc không có mùi máu, không có tiếng mưa, nhưng nó đủ khiến mọi lời Tạ gia từng dùng để chôn mẹ tôi trở nên rỗng tuếch. Người liên hệ xác nhận nhận tiền: Lưu Thành. Ba ngày trước. Bến xe Tây Lăng Thành. Dù người nhận là thật hay giả, Tạ thị vẫn đang duy trì một đường dây sống cho cái tên từng bị tuyên bố đã chết.

Không ai trong phòng nói ngay. Lâm Tĩnh kéo bản fax về phía mình, kiểm tra mã gửi, số hiệu máy nhận và dấu thời gian, sau đó mới nói: “Đây chưa phải chứng cứ ngân hàng gốc. Nó là bản thông báo nội bộ từ phòng tài chính, nhưng đủ để yêu cầu bảo toàn khẩn cấp camera, nhật ký quầy thanh toán, dữ liệu vé xe và biên nhận nhận tiền tại bến xe. Nếu chậm, phần camera ba ngày trước có thể bị ghi đè.” Cô ấy nhìn tôi. “Muốn đi Tây Lăng bây giờ cũng được, nhưng phải đi theo quy trình. Không tự ý lấy dữ liệu, không chạm vào bản gốc, không để đối phương nói chúng ta làm bẩn chứng cứ.”

“Làm.” Tôi nói. Đời trước, mỗi lần nghe đến cái chết của mẹ, tôi chỉ còn biết đứng yên trong nỗi đau cũ. Bây giờ, tôi hiểu thứ đáng sợ nhất không phải là chạm vào tro tàn, mà là để người sống mượn tro tàn ấy che dấu chân mình. “Lâm Tĩnh, gửi thông báo bảo toàn tới bến xe Tây Lăng, phòng tài chính Tạ thị và đơn vị quản lý camera. Kỷ Sơ, kiểm tra bản tin cũ nhưng không đăng bất cứ thứ gì. Trầm Chu, nếu anh có người hỗ trợ kỹ thuật, chỉ để họ sao lưu theo lệnh của luật sư, không được tự truy cập.”

Tạ Chấn Nam cuối cùng lên tiếng: “Con định chạy đến bến xe trong đêm chỉ vì một dòng ghi chú chưa kiểm chứng?” Tôi nhìn ông, bình thản hỏi: “Chủ tịch Tạ muốn ký văn bản phối hợp bảo toàn hay muốn để luật sư ghi rõ Tạ thị từ chối hỗ trợ xác minh một khoản thanh toán đứng tên người đã được gia tộc tuyên bố tử vong?” Mặt ông sầm xuống. Tạ Kính Hòa ở đầu dây bên kia thở dài: “Vãn Ninh, cháu đang ép cha cháu bằng dư luận pháp lý.” Tôi nhìn chiếc điện thoại đang bật loa ngoài. “Không, bác cả. Cháu đang ép Tạ gia dùng cùng một tiêu chuẩn với người ngoài: có chứng cứ thì giữ, có nghi vấn thì tra, có người chết thì đừng để người chết tự đi nhận tiền.”

Tạ Chấn Nam ký. Nét bút của ông rất mạnh, gần như đâm rách mép giấy. Tôi không cảm ơn. Giữa cha con chúng tôi, thứ cần được trả không phải là một chữ ký miễn cưỡng, mà là mười hai năm sự thật bị đóng kín. Lâm Tĩnh lập tức điều phối hai nhóm: một nhóm ở lại đơn vị giám định tiếp tục niêm phong dữ liệu OldRoom, một nhóm cùng tôi đến bến xe Tây Lăng. Tạ Chấn Nam muốn đưa người của mình đi theo, nhưng Lâm Tĩnh chặn lại bằng một câu rất nhẹ: “Người có khả năng liên quan quy trình nội bộ Tạ thị không nên tiếp xúc trực tiếp chứng cứ mới trước khi lập danh sách xung đột lợi ích.”

Bến xe Tây Lăng nằm ở rìa phía tây thành phố, nơi những chuyến xe đêm đi qua các huyện nhỏ và khu điều dưỡng ven núi. Khi xe dừng trước cổng, bảng đèn điện tử trên cao vẫn nhấp nháy tên những chuyến cuối ngày. Mùi khói xe và sàn bê tông ẩm xa lạ đến mức tôi bỗng nhớ ra mình từng chưa bao giờ được phép đến nơi này. Một người như mẹ tôi lẽ ra không nên xuất hiện trong bất cứ dấu vết nào liên quan đến một bến xe cũ kỹ, trừ khi bà từng chuẩn bị một đường rời đi không muốn để Tạ gia nhìn thấy.

Quản lý ca trực ban đầu không muốn mở dữ liệu. Ông ta nhìn văn bản của Lâm Tĩnh, lại nhìn họ Tạ Chấn Nam trên giấy ủy quyền, sắc mặt thay đổi mấy lần rồi nói camera khu quầy tài chính phụ chỉ lưu trong thời hạn ngắn, muốn trích xuất phải chờ giám đốc bến xe. Lâm Tĩnh đặt thông báo bảo toàn lên bàn, đẩy bút ghi âm về phía trước. “Vậy xin ông ghi rõ: bến xe Tây Lăng đã được thông báo nguy cơ chứng cứ bị ghi đè nhưng từ chối bảo toàn ngay trong đêm.” Người quản lý cứng lại. Kỷ Sơ không giơ máy quay, chỉ mở sổ, ghi từng chữ.

Mười phút sau, cửa phòng giám sát được mở. Chúng tôi không được sao chép dữ liệu gốc vào thiết bị cá nhân; kỹ thuật viên bến xe xuất hình ảnh lên màn hình, đội chứng kiến ghi lại mã thiết bị, khung giờ và mã camera, còn bản sao niêm phong được lưu vào ổ bảo toàn chung. Tôi đã học được rằng kẻ đứng sau Tạ gia rất giỏi biến sự nóng vội của nạn nhân thành sai phạm quy trình. Lần này, tôi sẽ không cho ông ta cơ hội đó.

Khung hình ba ngày trước hiện lên. Mười bốn giờ năm mươi tám phút, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai xám đi vào khu quầy phụ. Camera đặt cao, ánh sáng xấu, mặt ông ta bị vành mũ che khuất hơn nửa. Ông ta không đến quầy vé chính mà đi thẳng tới máy xác nhận hỗ trợ tài chính đặt cạnh phòng dịch vụ. Kỹ thuật viên phóng lớn phần tay ông ta đặt lên màn hình cảm ứng. Bàn tay trái co nhẹ, ngón áp út cứng hơn bình thường. Tôi bỗng nhớ đến một buổi chiều rất xa, Lưu Thành từng cúi xuống nhặt con búp bê tôi làm rơi dưới ghế xe, tay trái không khép hết được. Khi ấy mẹ tôi nói nhỏ với tôi rằng chú Lưu từng bị thương ở tay, đừng nhìn chằm chằm vào vết sẹo của người khác.

Ký ức ấy quá nhỏ, quá cũ, không đủ để thành chứng cứ. “Không ghi vào biên bản suy đoán nhận dạng.” Tôi nói trước khi Lâm Tĩnh nhắc. “Chỉ ghi đặc điểm khách quan: nam giới trung niên, mũ xám, áo khoác nâu, bàn tay trái có dấu hiệu co cứng.” Lâm Tĩnh gật đầu rất khẽ. Trên màn hình, người đàn ông nhập một chuỗi mã, nhận biên nhận giấy, rồi đứng yên bên cạnh cột quảng cáo gần ba mươi giây như đang chờ ai đó. Sau đó ông ta nhìn về phía camera một lần. Không rõ có phải Lưu Thành hay không. Chỉ rõ một điều: người này biết mình đang bị ghi hình, nhưng vẫn phải đến.

“Theo dữ liệu quầy phụ, mã xác nhận được gửi đến số liên hệ cũ trong hồ sơ hỗ trợ.” Kỹ thuật viên bến xe đọc từ màn hình đối chiếu. “Sau khi xác nhận nhận tiền, cùng số đó mua một vé xe tuyến Tây Lăng – Nghi Sơn lúc mười lăm giờ bốn mươi.” Kỷ Sơ lập tức hỏi: “Người đó có lên xe không?” Nhân viên tua sang camera cổng soát vé. Người đàn ông mũ xám xuất hiện ở hàng chờ, nhưng trước khi đến lượt quét vé, điện thoại ông ta rung. Ông ta cúi đầu nghe máy, rồi rời khỏi hàng, đi về phía hành lang kho gửi đồ tự động. Từ đó trở đi, camera mất dấu trong một đoạn góc chết dẫn ra cửa bảo trì phía sau.

“Góc chết tự nhiên?” Tôi hỏi. Quản lý ca trực lau mồ hôi trên trán. “Khu đó đang sửa đường điện, camera phụ bị treo bảo trì từ tuần trước.” Lâm Tĩnh lập tức yêu cầu hồ sơ bảo trì. Người quản lý do dự một giây quá lâu, cuối cùng lấy từ ngăn kéo ra một phiếu bảo trì mỏng. Ngày đăng ký đúng ba ngày trước, thời gian bắt đầu: mười lăm giờ ba mươi hai. Người đề xuất không phải bến xe, mà là một đơn vị dịch vụ thuê ngoài của Tạ thị.

Tôi nhìn bốn chữ Tạ thị trên tờ phiếu, rồi bỗng bật cười rất nhẹ. Tài xế của mẹ tôi được tuyên bố chết. Tiền hỗ trợ cho người chết vẫn được trả. Người nhận tiền xuất hiện ở bến xe. Camera đúng lối ông ta rời đi lại được bảo trì bởi dịch vụ thuê ngoài của Tạ thị. Trên đời này có quá nhiều trùng hợp, nhưng những trùng hợp chỉ biết đứng về phía một gia tộc thì không còn là trùng hợp nữa. “Niêm phong phiếu bảo trì.” Tôi nói. “Đồng thời yêu cầu danh sách nhân sự vào khu vực cửa bảo trì trong khung giờ đó.”

Ngay lúc ấy, điện thoại bàn trong phòng giám sát đổ chuông. Người quản lý nhìn số gọi đến, sắc mặt trắng bệch. Lâm Tĩnh không cho ông ta nhấc máy ngay, chỉ nói: “Bật loa ngoài, ghi vào biên bản.” Tiếng rè rè vang lên trước, sau đó là giọng một người đàn ông lạ nhưng rất chỉnh tề: “Bên tôi là văn phòng quản trị gia tộc Tạ. Dữ liệu liên quan khoản hỗ trợ Lưu Thành thuộc hồ sơ nội bộ, đề nghị bến xe chuyển bản sao cho chúng tôi xử lý trước, tránh phát tán gây hiểu lầm.” Lâm Tĩnh hỏi: “Người yêu cầu là ai?” Đầu dây bên kia im hai giây, rồi nói: “Thư ký Giang.”

Kỷ Sơ viết tên ấy xuống, nét bút đậm đến rách giấy. Tôi không nói gì. Có những cái tên khi lặp lại đủ nhiều sẽ không còn là bóng nữa. Nó bắt đầu có hình, có tay, có lối đi, có thói quen xóa dấu vết. Nhưng thư ký Giang chỉ là bàn tay. Tôi muốn người ra lệnh cho bàn tay ấy. Dữ liệu góc chết không thể tự mọc ra. Người đàn ông mũ xám cũng không thể được chúng tôi bắt gặp bằng một cú may mắn. Đổi lại, thứ còn lại ở bến xe là dấu vết của một cuộc biến mất được chuẩn bị rất kỹ: mã xác nhận cũ, phiếu bảo trì đúng giờ, cuộc gọi đòi thu hồi dữ liệu và một tờ đăng ký gửi đồ bị hủy sau khi camera mất dấu.

Trên tờ đăng ký ấy, người nhận không ghi Lưu Thành. Cũng không ghi Tạ thị. Dòng đơn vị nhận chỉ có sáu chữ khiến toàn bộ huyết quản trong tôi như bị kéo căng: Bệnh viện tư Nhân Hòa. Tôi nhìn cái tên ấy. Nhân Hòa là bệnh viện tư do quỹ y tế Tạ thị đứng sau, cũng là nơi năm đó cấp giấy xác nhận tình trạng thi thể sau tai nạn của mẹ tôi trước khi hồ sơ được chuyển đi. Tạ gia nói mẹ tôi đã chết tại hiện trường. Tạ gia nói tài xế cũng chết tại hiện trường. Nhưng người được gọi là tài xế đã biến mất qua cửa bảo trì của bến xe, để lại một dấu nhận hàng dẫn thẳng về nơi từng giúp Tạ gia đóng dấu cuối cùng lên cái chết năm ấy. Lâm Tĩnh hỏi tôi có muốn tiếp tục ngay không. Tôi đặt tay lên mép bàn, chậm rãi đứng dậy. “Đi Nhân Hòa.” Tôi nói. “Nếu Lưu Thành biến mất ở đây, vậy năm đó có người đã dạy ông ta biến mất từ bệnh viện.”