Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 60: Đừng Nhân Danh Bảo Vệ Tôi

Chương 60: Đừng Nhân Danh Bảo Vệ Tôi

Ba chữ cái TKH nằm yên trên màn hình, lạnh hơn cả ánh đèn trắng trên trần hành lang. Trong vài giây, không ai nói gì. Tiếng người trong phòng họp phía sau đã thưa dần, nhưng khoảng trống trước mặt tôi lại giống như bị một bàn tay vô hình bóp chặt. Tôi đã từng tưởng cái chết của mẹ là một vết thương bị thời gian phủ bụi, còn những gì đời này tôi đang tranh đoạt chỉ là di chúc, thân phận và quyền biểu quyết. Nhưng khi dòng chữ “tuyến đường bệnh viện tư, hồ sơ chuyển viện bị hủy” hiện lên cạnh ký hiệu ấy, tôi chợt hiểu mình chưa từng đứng ở mép vực. Tôi mới chỉ vừa nhìn thấy bóng tối dưới đáy vực.

Kỷ Sơ vô thức muốn chạm vào màn hình để phóng to thêm. Lâm Tĩnh lập tức giữ cổ tay cô lại. “Đừng thao tác thêm. Từ giây phút này, mọi hành động trên thiết bị đều phải được ghi lại.” Giọng cô ấy rất thấp, nhưng đủ khiến tôi tỉnh khỏi cảm giác lạnh đang bò lên gáy. Đây không phải lúc để đoán TKH có phải Tạ Kính Hòa hay không. Đây là lúc phải giữ được thứ chứng cứ vừa tự nổi lên, trước khi hệ thống Tạ thị nhận ra nó đã để lộ một sợi chỉ cũ.

Cố Trầm Chu nhìn màn hình rất lâu, rồi quay sang thư ký đi cùng anh. “Mở kênh bảo toàn chứng cứ của Cố Tín. Gọi đội pháp chế và kỹ thuật, chuyển sang chế độ chứng kiến read-only.” Anh dừng nửa nhịp, như vừa nhớ ra điều gì, rồi nhìn tôi. “Tôi đề nghị như vậy. Cô quyết định có dùng hay không.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh. Chính sự sửa lời rất nhanh ấy làm vết đau trong lòng tôi không biến mất, nhưng ít nhất nó không bị xé rộng thêm. Tôi biết Cố Trầm Chu đang học cách dừng lại trước ranh giới mà chính anh từng bước qua. Nhưng học cách tôn trọng không thể chỉ dựa vào một lần sửa lời. Đời trước, tôi đã chết vì quá nhiều người thay tôi quyết định. Đời này, tôi không thể chỉ vì người đó là Cố Trầm Chu mà cho phép ngoại lệ.

“Được dùng,” tôi nói. “Nhưng thứ tự phải rõ. Tôi là người yêu cầu bảo toàn chứng cứ. Lâm Tĩnh là luật sư đại diện của tôi. Kỷ Sơ là người chứng kiến độc lập hiện trường. Cố Tín là bên nhận ủy thác và chứng kiến kỹ thuật, không thay tôi phát ngôn, không thay tôi mở bất kỳ lớp dữ liệu nào, cũng không lọc trước bất kỳ cảnh báo nào liên quan đến HLU.”

Cố Trầm Chu không phản bác. “Được.”

“Từ giờ trở đi,” tôi tiếp tục, từng chữ chậm đến mức chính tôi cũng nghe thấy sự mệt mỏi ẩn bên dưới, “nếu mã HLU có cảnh báo, tôi phải nhận được cùng thời điểm với anh. Nếu điều khoản ủy thác cấm anh mở nội dung, anh nói là không được mở. Nếu anh nghi ngờ tôi sẽ dùng mình làm mồi, anh nói thẳng là anh phản đối. Nhưng anh không được im lặng, không được chọn thời điểm thay tôi, càng không được nhân danh bảo vệ tôi để giữ lại sự thật.”

Ánh mắt Cố Trầm Chu hơi trầm xuống. Không phải vì bị xúc phạm, mà giống như cuối cùng anh cũng nghe rõ câu nói anh sợ nhất. “Tôi nhớ rồi.”

“Tôi không cần anh nhớ vì áy náy.” Tôi nhìn lại màn hình, nơi ba chữ cái kia vẫn đứng yên như một vết cắt. “Tôi cần anh nhớ vì đây là điều kiện để chúng ta tiếp tục hợp tác.”

Một khoảng lặng rất ngắn rơi xuống giữa chúng tôi. Tình cảm, nếu có, cũng phải đứng sau điều kiện ấy. Tôi không thể để mình mềm lòng trong lúc mẹ tôi có thể đã để lại dấu vết cuối cùng bằng một cơ chế mà ngay cả người chết cũng phải tính đến khả năng bị xóa. Hạ Lan Uyển không lập HLU emergency backup để một người đàn ông khác quyết định thay con gái bà. Bà để lại nó để tôi có quyền chạm vào sự thật bằng chính tên mình.

Lâm Tĩnh đã bật ghi hình màn hình thứ hai và đọc rõ từng thao tác: thời gian, thiết bị, vị trí, người chứng kiến, trạng thái read-only, giá trị hash ban đầu. Kỷ Sơ không còn dáng vẻ sắc bén pha mỉa mai thường ngày, chỉ còn đôi mắt căng thẳng đến tỉnh táo. Cô ấy sao chép metadata ra gói niêm phong tạm, nhưng không tải nội dung Packet 03. Mỗi lần hệ thống hiện cảnh báo, cô đều dừng lại chờ Lâm Tĩnh đọc xác nhận. Mọi thứ chậm đến sốt ruột, nhưng chính sự chậm ấy khiến chứng cứ có đường sống.

Cửa phòng họp phía sau lại mở. Lần này người bước ra là Tạ Chấn Nam. Ông nhìn chúng tôi, nhìn điện thoại đang ghi âm, nhìn màn hình đã bị Lâm Tĩnh che một phần bằng tấm chắn riêng tư. Gương mặt ông vẫn lạnh, nhưng trong đôi mắt có một thứ hỗn loạn bị ép xuống rất sâu. Có lẽ ông đã nghe thấy tên mẹ tôi. Có lẽ ông cũng nghe thấy hai chữ chuyển viện.

“Vãn Ninh,” ông nói, giọng thấp hơn lúc ở trong phòng họp, “log tầng điều hành là tài sản nội bộ Tạ thị. Con không thể tự ý đưa cho bên ngoài.”

Tôi không lập tức đáp. Tôi chỉ nhìn ông, người vừa dùng danh nghĩa Chủ tịch để khóa quyền tiếp cận của tôi, bây giờ lại dùng danh nghĩa cha để yêu cầu tôi giao thứ có thể liên quan đến cái chết của mẹ. Sự mỉa mai ấy cũ đến mức tôi không còn muốn cười. “Chủ tịch Tạ, ông vừa ký nghị quyết hạn chế quyền của tôi vì cho rằng tôi có xung đột lợi ích. Bây giờ ông muốn tôi giao chứng cứ liên quan đến Hạ Lan Uyển cho đúng hệ thống vừa đẩy tôi ra ngoài?”

Ánh mắt Tạ Chấn Nam khựng lại. “Mẹ con từng là vợ của ta. Chuyện của bà ấy cũng là chuyện của Tạ gia.”

“Không.” Tôi nói rất nhẹ. “Bà ấy là Hạ Lan Uyển trước khi là vợ ông. Bà ấy là mẹ tôi trước khi là một phần danh dự Tạ gia. Nếu năm đó Tạ gia thật sự bảo vệ được bà ấy, hôm nay tôi đã không phải đứng ở đây giành từng mảnh log với chính cha mình.”

Sắc mặt ông tái đi trong khoảnh khắc. Lâm Tĩnh bước lên nửa bước, giọng chuyên nghiệp và lạnh: “Chủ tịch Tạ, hiện tại chúng tôi không yêu cầu mở toàn bộ log Tạ thị ngay tại chỗ. Yêu cầu trước mắt là niêm phong dải thời gian liên quan đến cảnh báo HLU, tránh mất mát hoặc chỉnh sửa dữ liệu. Nếu Tạ thị từ chối niêm phong sau khi đã được thông báo có khả năng chứng cứ liên quan đến tranh chấp thừa kế và sự kiện tử vong mười hai năm trước, hành vi này sẽ được ghi nhận là rủi ro cản trở bảo toàn chứng cứ.”

Tạ Chấn Nam nhìn cô ấy, rồi nhìn tôi. “Con đang ép ta?”

“Không.” Tôi đưa máy tính bảng của Lâm Tĩnh về phía ông, trên đó là biên bản bảo toàn chứng cứ khẩn cấp vừa được soạn xong. “Tôi đang cho ông một cơ hội chọn sự thật trước khi người khác dùng danh nghĩa Tạ thị xóa nó. Ký xác nhận rằng ông đã biết về yêu cầu niêm phong log, hoặc từ chối. Cả hai lựa chọn đều sẽ được lưu lại.”

Đầu ngón tay Tạ Chấn Nam dừng trên mép máy tính bảng. Tôi thấy trong ánh mắt ông có phẫn nộ, có cảnh giác, có cả thứ gì đó giống đau đớn, nhưng thứ cuối cùng vẫn không đủ để ông mở miệng nói một câu xin lỗi. Ông từng là ngọn núi chắn trước mặt tôi. Sau trọng sinh, tôi mất rất lâu mới hiểu ngọn núi ấy không cao vì ông mạnh, mà vì tôi từng ngước nhìn ông bằng tất cả khát vọng được yêu thương của một đứa con gái.

Cuối cùng, ông ký. Nét chữ điện tử hiện lên méo nhẹ vì lực tay quá mạnh. “Ta ký không có nghĩa là ta thừa nhận những suy đoán của con.”

“Tôi cũng chưa cần ông thừa nhận.” Tôi nhận lại máy tính bảng. “Chứng cứ sẽ tự nói.”

Ngay khoảnh khắc Lâm Tĩnh gửi biên bản bảo toàn cho đơn vị giám định, màn hình của Kỷ Sơ bỗng nhảy thêm một cảnh báo màu đỏ. Cô ấy chửi khẽ một tiếng rồi lập tức đè tay lên bàn phím, nhưng không thao tác vượt quyền. “Có người trong hệ thống Tạ thị vừa kích hoạt quy trình bảo trì khẩn cấp. Mục tiêu là dải log tầng điều hành cùng khoảng thời gian với metadata HLU.”

Tạ Chấn Nam cau mày. “Không thể. Ta chưa ra lệnh.”

“Vấn đề là lệnh không cần xuất hiện dưới tên ông.” Kỷ Sơ phóng to cửa sổ cảnh báo đã được mirror sang kênh read-only của Cố Tín. “Nó dùng lý do ‘xung đột bảo toàn chứng cứ’ để chuyển log vào vùng cách ly nội bộ. Nếu đi hết quy trình, bên ngoài sẽ chỉ nhìn thấy bản log đã được pháp chế Tạ thị xác nhận là sạch.”

Lâm Tĩnh lập tức gửi thông báo phản đối thứ hai, đồng thời đọc thành tiếng vào bản ghi hình: “Ghi nhận lúc mười sáu giờ bốn mươi hai phút, hệ thống Tạ thị phát sinh yêu cầu bảo trì khẩn cấp sau khi Chủ tịch Tạ ký xác nhận yêu cầu niêm phong. Đề nghị đơn vị giám định khóa thời gian nhận thông báo.”

Cố Trầm Chu nhìn tôi. “Cố Tín có thể kích hoạt điều khoản cảnh báo tấn công vào tài sản ủy thác. Cần cô xác nhận.”

“Xác nhận.” Tôi đáp ngay. “Gửi đồng thời cho tôi, Lâm Tĩnh và đơn vị giám định.”

Anh gật đầu, không thêm một chữ thừa. Lần này, tôi không phải hỏi anh đã gửi chưa, bởi thông báo đồng bộ lập tức hiện trong hộp thư pháp lý của tôi. Một hành động nhỏ không đủ sửa lại vết nứt, nhưng đủ để nhắc tôi rằng vết nứt không nhất thiết phải biến thành vực sâu nếu cả hai bên đều chịu đứng dưới ánh sáng.

Nhưng người trong bóng tối rõ ràng không định cho chúng tôi thời gian. Cảnh báo thứ hai hiện ra trước khi tôi kịp thở hết một hơi. Kỷ Sơ nhìn dòng chữ mới, sắc mặt lập tức thay đổi. “Không ổn.”

Tôi cúi xuống. Trong bảng yêu cầu bảo trì, tên mục bị nhắm tới không còn chỉ là log tầng điều hành. Nó ghi rõ: HLU Emergency Packet 03 – historical metadata cache. Lý do xử lý: nghi vấn trích xuất trái phép dữ liệu thừa kế ra bên ngoài. Người yêu cầu: TVN-TempHeir-Revoked.

Tôi nhìn tên mình nằm trong dòng người yêu cầu, lạnh đến mức lòng bàn tay không còn cảm giác. Tài khoản thừa kế tạm thời của tôi vừa bị hội đồng hạn chế quyền chưa đầy nửa giờ, vậy mà bây giờ nó lại được dùng để phát lệnh xóa dấu vết liên quan đến mẹ tôi. Con dao cũ của đời trước lại được rút ra, chỉ khác là lần này nó không đâm từ truyền thông hay tài liệu mật. Nó đâm thẳng vào cái tên mà tôi vừa giành lại.

Kỷ Sơ khàn giọng: “Vãn Ninh, có người đang biến chị thành người tự xóa chứng cứ của Hạ Lan Uyển.”

Tôi nhìn cảnh báo đỏ đang nhấp nháy, rồi nhìn chữ ký của Tạ Chấn Nam còn chưa kịp khô trên biên bản điện tử. Phía cuối hành lang, thang máy riêng của tầng điều hành bỗng sáng đèn đi lên. Số tầng dừng lại ở tầng ba. Cửa thang máy mở ra, và người đầu tiên bước ra là trợ lý thân cận của Tạ Kính Hòa.