Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 59: Cố Trầm Chu Che Giấu Điều Gì

Chương 59: Cố Trầm Chu Che Giấu Điều Gì

“Có một phần sự thật về hồ sơ Hạ Lan Uyển, tôi chưa nói đủ với cô.”

Giọng Cố Trầm Chu rất thấp. Hành lang sau phòng hội nghị tầng ba vốn đã lạnh, câu nói ấy rơi xuống lại khiến khoảng không trước mặt tôi như bị kéo căng đến sắp đứt. Cửa phòng họp phía sau vẫn chưa đóng hẳn, bên trong còn tiếng ghế dịch chuyển, tiếng cổ đông trao đổi nhỏ, tiếng thư ký thu lại tài liệu nghị quyết vừa cắt khỏi tên tôi một phần quyền tiếp cận hợp pháp. Tôi vừa nhìn cha mình ký vào quyết định chọn Tạ thị thay vì sự thật, còn chưa kịp nuốt xuống vị máu trong cổ họng, đã phải nghe người đàn ông đứng cạnh tôi thừa nhận anh cũng giữ lại một nửa sự thật.

Tôi nhìn anh rất lâu. “Chưa nói đủ, hay cố ý không nói?”

Cố Trầm Chu không né ánh mắt tôi. “Cố ý không nói.”

Kỷ Sơ đang cầm máy tính bảng chợt siết tay. Lâm Tĩnh bước lên nửa bước, vị trí vừa đủ để chắn giữa tôi và những người trong phòng họp nếu họ nghe thấy động tĩnh. Tôi không lùi. Nỗi đau vì Tạ Chấn Nam vừa gây ra vẫn còn nguyên, nhưng chính vì vậy, tôi càng không còn sức để nhận thêm một lời giải thích mơ hồ được bọc trong hai chữ bảo vệ. Đời trước, tôi đã bị quá nhiều người nhân danh đại cục, nhân danh gia đình, nhân danh muốn tốt cho tôi mà lấy mất quyền biết sự thật. Đời này, tôi không định đổi cái lồng của Tạ gia lấy một cái lồng khác tinh vi hơn.

“Nói ở đây,” tôi đáp. “Luật sư Lâm ở đây. Kỷ Sơ cũng ở đây. Nếu anh cảm thấy chuyện này liên quan đến tôi, vậy tôi có quyền nghe trong trạng thái có người làm chứng.”

Một thoáng rất nhẹ lướt qua mắt Cố Trầm Chu. Không phải tức giận, cũng không phải bị xúc phạm. Giống như anh đã đoán được tôi sẽ chọn như vậy, nhưng vẫn thấy đau vì chính mình khiến tôi phải nói ra câu đó. Anh lấy điện thoại ra, mở chế độ ghi âm rồi đặt lên mép bàn trang trí cạnh hành lang. “Được. Từ giờ trở đi, những gì tôi nói cô đều có thể dùng làm chứng cứ. Nếu có phần nào liên quan đến trách nhiệm của Cố Tín, tôi chịu.”

Tôi không vì câu ấy mà mềm lòng. “Trước hết, HLU emergency backup là gì?”

“Một kênh sao lưu khẩn cấp do Hạ Lan Uyển lập trong hệ thống ủy thác của Cố Tín mười hai năm trước.” Cố Trầm Chu nói chậm, từng chữ như đã được cân nhắc rất lâu. “Nó không nằm trong hồ sơ kinh doanh thường quy của Cố Tín, cũng không do Cố gia có quyền tùy ý mở. Về bản chất, đó là một hộp chứng cứ được niêm phong bằng hai tầng điều kiện. Tầng thứ nhất là thân phận pháp lý của người thừa kế Hạ Lan Uyển. Tầng thứ hai là quyền chứng kiến của bên nhận ủy thác. Khi cả hai tầng không đồng thời thỏa mãn, người giữ kênh chỉ nhìn được tên mục, trạng thái niêm phong và một phần log cảnh báo.”

Tôi hỏi: “Anh biết nó tồn tại từ khi nào?”

“Từ trước khi cô tìm đến Cố Tín để đối chiếu hồ sơ di chúc.” Anh không tô vẽ. “Lúc cha tôi bàn giao lại những hồ sơ ủy thác cũ, trong danh mục có một mục bị khóa dưới mã HLU. Khi đó tôi chỉ biết mẹ cô từng gửi một gói dữ liệu cho Cố Tín, nhưng không biết bên trong là gì. Sau khi cô bắt đầu lật lại điều khoản đạo đức và thân phận, tôi xác nhận mục đó có liên quan trực tiếp đến cô.”

“Nhưng anh không nói.”

“Không.”

Tôi cười rất khẽ. Tiếng cười ấy lạnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ. “Cố Trầm Chu, anh từng nói anh không thay tôi quyết định.”

“Tôi đã sai ở điểm này.” Anh đáp ngay, không biện hộ. “Nhưng lý do không phải vì tôi muốn dùng nó để thao túng cô. Điều khoản ủy thác của Hạ Lan Uyển ghi rõ: trước khi thân phận người thừa kế được xác lập đủ điều kiện pháp lý, bên nhận ủy thác không được tiết lộ nội dung hoặc vị trí kênh sao lưu cho bất kỳ người nào, kể cả người có khả năng là người thừa kế, trừ khi kênh bị tấn công hoặc mã HLU bị dùng để dựng tội danh đạo đức. Tôi không được mở nó thay cô. Tôi cũng không được khiến nó trở thành mục tiêu trước khi cô có đủ tư cách pháp lý để bảo vệ nó.”

Lâm Tĩnh nhíu mày. “Anh có bản điều khoản đó không?”

Cố Trầm Chu mở một tệp đã mã hóa trên điện thoại, không đưa cho tôi xem ngay mà nhìn thẳng vào mắt tôi. “Có. Bản này chỉ là điều khoản ủy thác, không phải nội dung backup. Tôi sẽ gửi cho luật sư Lâm và bên giám định độc lập, đồng thời lưu hash ngay tại đây.”

Nếu là trước đây, có lẽ một phần nào đó trong tôi sẽ vì sự thẳng thắn ấy mà thả lỏng. Nhưng hôm nay quá giống đời trước. Tôi bị kéo vào một cuộc họp, bị một tờ nghị quyết viết lại vị trí của mình, bị những người tự xưng là thân nhân quyết định đâu là sự thật nên tồn tại. Vì vậy, khi Cố Trầm Chu nói anh bị điều khoản ràng buộc, phản ứng đầu tiên của tôi không phải là tin anh, mà là hỏi tiếp: “Vậy vì sao quyền liên quan đến anh lại kích hoạt kênh xác minh tạm thời trước khi Thịnh Văn upload tài liệu? Đừng nói với tôi đó chỉ là trùng hợp.”

“Không phải trùng hợp.” Ánh mắt anh trầm xuống. “Nhưng yêu cầu đó cũng không phải do tôi gửi.”

Kỷ Sơ lập tức xoay máy tính bảng lại. “Log thô chỉ ghi kênh xác minh tạm thời dùng quyền liên quan đến anh. Nếu không phải anh, có nghĩa là ai đó mượn quyền hoặc tạo bóng quyền từ hệ thống Cố Tín?”

“Không thể tạo hoàn toàn từ Cố Tín nếu không có một điểm đối chiếu bên Tạ thị.” Cố Trầm Chu nhìn dải thời gian đỏ trên màn hình. “Quyền chứng kiến của tôi khi kích hoạt hợp lệ sẽ để lại dấu CTC-Witness-ReadOnly, kèm chữ ký số cố định của Cố Tín. Nhưng chuỗi này không đầy đủ. Nó giống một yêu cầu giả lập được đẩy từ phía ngoài vào, mượn tên kênh Cố Tín Trust Channel để khiến người điều tra tin rằng Cố Tín đã mở backup trước, rồi dùng Thịnh Văn làm lớp công khai sau đó.”

Tôi hiểu ý anh. Người kia không chỉ muốn kéo tôi vào vết xe đời trước. Họ còn muốn biến Cố Trầm Chu thành một phần của con dao. Nếu tôi nghi anh, liên minh giữa tôi và Cố Tín sẽ rạn ngay lúc nghị quyết Tạ thị vừa khóa quyền tiếp cận của tôi. Khi đó, tôi mất Tạ gia, mất Cố Tín, mất cả khả năng chạm vào di chúc hai lớp của mẹ. Một cái bẫy không cần máu, nhưng đủ sạch để giết một người lần thứ hai.

“Vậy điều anh che giấu không chỉ là backup.” Tôi nói. “Anh đã biết có người nhắm vào kênh đó từ trước?”

Cố Trầm Chu im lặng một nhịp. Lần này, sự im lặng ấy không phải tránh né, mà giống một người tự buộc mình đặt con dao xuống trước mặt người khác. “Tối hôm cô được công nhận tạm thời là người thừa kế hợp pháp, hệ thống Cố Tín nhận một cảnh báo rất nhẹ từ mã HLU. Không phải truy cập thành công, chỉ là thăm dò. Tôi đã cho đội kỹ thuật dựng tường giám sát và giữ nguyên trạng, nhưng tôi chưa nói với cô.”

“Vì điều khoản ủy thác?”

“Một phần.” Anh nhìn tôi. “Phần còn lại là tôi sợ cô sẽ lập tức dùng mình làm mồi để kéo người kia ra.”

Câu ấy chạm đúng vết thương vừa bị xé. Tôi chợt nhớ đến Tạ Chấn Nam trong phòng họp, nhớ ông nói một người đứng đầu không thể đem tương lai tập đoàn đặt cược vào cảm xúc cá nhân. Hóa ra những người đứng ở vị trí có quyền quyết định đều rất dễ tin rằng họ nhìn thấy toàn cục hơn tôi. Cha tôi dùng toàn cục để hy sinh tôi. Cố Trầm Chu dùng toàn cục để giấu tôi khỏi nguy hiểm. Kết quả khác nhau, động cơ khác nhau, nhưng cảm giác bị đẩy ra ngoài sự thật thì giống nhau đến đáng sợ.

“Tôi có dùng mình làm mồi hay không là quyết định của tôi.” Giọng tôi rất bình tĩnh. “Anh có thể khuyên, có thể đưa chứng cứ, có thể nói anh không đồng ý. Nhưng anh không được giữ lại sự thật rồi gọi đó là bảo vệ.”

“Tôi biết.” Cố Trầm Chu đáp. “Cho nên hôm nay tôi nói hết phần tôi có quyền nói, và giao phần còn lại cho cô quyết định.”

Anh gửi tệp điều khoản cho Lâm Tĩnh ngay trước mặt tôi. Lâm Tĩnh kiểm tra chữ ký số, đồng thời chuyển bản sao niêm phong cho đơn vị giám định độc lập mà cô đã liên hệ từ trước cuộc họp. Kỷ Sơ cắm thiết bị mã hóa của mình vào máy tính bảng, bắt đầu đối chiếu chuỗi log giữa cảnh báo của Cố Tín và đường upload của Thịnh Văn. Không ai nói câu tin hay không tin. Trong thế giới này, niềm tin quá rẻ nếu không có chứng cứ đứng cạnh.

Đúng lúc ấy, cửa phòng hội nghị phía sau mở rộng. Tạ Kính Hòa bước ra, dáng vẻ vẫn ôn hòa như thể cuộc bỏ phiếu vừa rồi chỉ là một buổi trà chiều hơi mệt. Ông ta nhìn điện thoại đang ghi âm trên bàn, rồi nhìn sang Cố Trầm Chu. “Cố tổng, chuyện nội bộ Tạ thị đang nhạy cảm. Nếu Cố Tín cũng có liên quan đến log, tôi nghĩ nên để hai bên pháp chế trao đổi chính thức, tránh hiểu lầm trước mặt người trẻ đang xúc động.”

Tôi quay đầu nhìn ông ta. “Bác cả nói người trẻ nào xúc động?”

Tạ Kính Hòa khựng rất nhẹ, rồi cười. “Vãn Ninh, bác chỉ lo cháu vừa chịu áp lực từ hội đồng, bây giờ nghe thêm thông tin kỹ thuật chưa xác minh sẽ dễ phán đoán vội.”

“Bác yên tâm.” Tôi nói. “Vội vàng thông qua nghị quyết khi chứng cứ chưa bảo toàn là việc của hội đồng. Tôi chỉ đang học lại cách không để người khác phán đoán thay mình.”

Nụ cười của ông ta không đổi, nhưng ánh mắt sau lớp kính sâu hơn một chút. Cố Trầm Chu lúc này mới lên tiếng: “Cố Tín đồng ý giao toàn bộ log chứng kiến liên quan mã HLU cho giám định độc lập, với điều kiện Tạ thị cũng giao toàn bộ log tầng điều hành trong cùng khoảng thời gian. Không qua Văn phòng Chủ tịch, không qua pháp chế nội bộ duy nhất, mà niêm phong song phương.”

Tạ Kính Hòa thở dài. “Cố tổng, cách làm này sẽ khiến thị trường nghĩ hai nhà đều có vấn đề.”

“Người không có vấn đề không nên sợ giám định.” Tôi trả lại đúng câu mình đã nói trong phòng họp. “Hay bác cũng sợ?”

Không khí trên hành lang đông lại. Trong giây lát, tôi thấy Tạ Chấn Nam đứng sau cửa, gương mặt trầm đến khó đoán. Ông nghe thấy, nhưng không bước ra. Có lẽ ông đang cân nhắc nên bảo vệ danh dự Tạ thị, hay ngăn một cuộc đối đầu công khai khác. Còn Tạ Kính Hòa chỉ nhìn tôi bằng vẻ bao dung đã được luyện thành bản năng. “Cháu càng ngày càng giống mẹ cháu.”

Bàn tay tôi bên người siết lại. “Vậy bác nên biết, con gái bà ấy cũng không dễ bị dẫn vào bẫy như trước.”

Tạ Kính Hòa không đáp. Ông ta chỉ gật đầu với Cố Trầm Chu rồi quay đi, để lại một câu nhẹ như không: “Hy vọng các cháu tìm được thứ mình muốn tìm.”

Sau khi bóng ông ta biến mất ở cuối hành lang, Kỷ Sơ mới thở ra. “Em ghét nhất kiểu người nói câu nào cũng như chúc phúc nhưng nghe xong chỉ muốn kiểm tra xem sau lưng mình có dao không.”

Tôi nhìn màn hình của cô. Dải log mới vừa được giải mã thêm một phần. Kỷ Sơ không còn đùa nữa. “Có phản hồi từ bên giám định. Cảnh báo mã HLU không chỉ tự động lưu lại bản sao đọc-only ở Cố Tín. Nó còn tạo một gói metadata nhỏ để chứng minh nguồn tấn công. Người thiết kế cơ chế này rất cẩn thận. Nếu có ai cố dùng kênh Cố Tín để mở backup trái phép, hệ thống sẽ ghi lại đường đối chiếu ngược.”

“Đường đối chiếu ngược chỉ về đâu?” Lâm Tĩnh hỏi.

Kỷ Sơ phóng to màn hình. Những ký tự ban đầu rời rạc dần được ghép thành một bảng thời gian. Trước yêu cầu thăm dò tối hôm tôi được công nhận tạm thời, còn có một lớp dữ liệu cũ hơn bị khóa dưới nhãn lưu trữ lịch sử. Không phải của hôm nay. Không phải của dự án Đông Cảng. Nó được tạo mười hai năm trước, vào tuần cuối cùng trước khi mẹ tôi gặp tai nạn.

Tôi nghe tiếng tim mình đập rất chậm. “Đó là gì?”

Cố Trầm Chu nhìn dòng chữ ấy, sắc mặt lần đầu thật sự thay đổi. Không nhiều, nhưng đủ để tôi biết ngay cả anh cũng chưa từng nhìn thấy phần này. Kỷ Sơ nuốt khan, rồi đọc từng chữ: “HLU Emergency Packet 03. Mục tham chiếu: tuyến đường bệnh viện tư, hồ sơ chuyển viện bị hủy, tài khoản đối chiếu nội bộ Tạ thị.”

Bên dưới bảng thời gian, dòng người yêu cầu đối chiếu hiện ra sau vài giây giải mã. Không phải Tạ Chấn Nam. Không phải phòng pháp chế. Không phải tài khoản chung của dự án. Chỉ có một chuỗi ký hiệu đi kèm tên viết tắt khiến gáy tôi lạnh đi.

TKH.

Tôi nhìn ba chữ cái ấy, rồi chợt nhớ đến nụ cười ôn hòa vừa biến mất ở cuối hành lang. Hóa ra cánh cửa Cố Trầm Chu che giấu không chỉ dẫn đến di chúc của mẹ tôi. Nó còn mở ra một con đường cũ hơn, tối hơn, và có lẽ đã bắt đầu từ ngày Hạ Lan Uyển không kịp trở về nhà nữa.