Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 71: Hồ Sơ Năm Xưa

Chương 71: Hồ Sơ Năm Xưa

Màn hình điện thoại vẫn dừng ở dải nhiễu trắng. Tôi nhìn đường sóng âm phẳng đến mức sạch sẽ ấy thêm vài giây, rồi tắt đi. Trong thang máy phản chiếu ánh đèn lạnh, gương mặt tôi nhợt nhạt hơn lúc bước vào phòng tiếp khách A, nhưng cảm giác trong ngực không phải hoảng sợ. Nếu Tống Kiều Dương thật sự không có gì cần giấu, ông ta không cần chuẩn bị một căn phòng có thể khiến hai thiết bị ghi âm khác nhau cùng chết tiếng. Đoạn im lặng kia không nói thay được nội dung cuộc gặp, nhưng nó nói thay cách ông ta đối xử với sự thật.

Tôi gửi cho Chu Mộ toàn bộ memo đã viết, kèm hai file nhiễu, ảnh chụp sổ ra vào và tin nhắn của Kiều San về log thiết bị hội nghị. Chu Mộ gọi lại gần như ngay lập tức. Giọng anh ta khàn vì thức trắng, nhưng từng chữ vẫn rất rõ: “Đừng gọi đây là ghi âm thất bại. Gọi là dấu hiệu can thiệp môi trường ghi nhận. Tôi sẽ lập yêu cầu bảo toàn chứng cứ kỹ thuật, nhưng cô phải hiểu, log nhiễu chỉ chứng minh có chuẩn bị, chưa chứng minh ai ra lệnh.” Tôi nhìn con số tầng đang hạ xuống từng nấc. “Tôi biết. Vì vậy tôi không định dùng nó làm đích đến.” Ở đầu dây bên kia, Chu Mộ im lặng một nhịp. “Nhạc Diệp?” Tôi đáp: “Ông ta vừa tự nhắc tên bà ấy.”

Khi tôi trở lại phòng làm việc tạm, Kiều San đã mở ba màn hình cùng lúc. Trên màn hình giữa là danh sách thiết bị tầng Chủ tịch trong khung 02:30 đến 03:15; trên màn hình trái là log thang máy và cửa phòng; màn hình phải là một bảng hash vừa được cô xuất ra khỏi hệ thống nội bộ và lưu vào kho chứng cứ pháp chế. Thấy tôi vào, cô chỉ chỉ vào dòng màu xám trên bảng. “Không có thiết bị hội nghị nào được đăng ký họp chính thức trong thời gian cô ở đó, nhưng bộ phát phụ trong phòng tiếp khách A có trạng thái thức dậy lúc 02:39 và ngủ lại lúc 03:10. Người kích hoạt không dùng tài khoản cá nhân. Dòng lệnh đi qua quyền quản trị phòng họp.” Tôi kéo ghế ngồi xuống, đầu óc mệt đến mức nghe chữ nào cũng như phải đẩy qua một lớp kính. “Có thể truy người dùng không?” Kiều San lắc đầu. “Chưa. Quyền này được gom dưới mã vận hành tầng Chủ tịch. Nếu ép ngay bây giờ, họ sẽ nói là thiết bị tự kiểm tra định kỳ.” Cô dừng lại, nhìn tôi. “Nhưng tự kiểm tra định kỳ không chọn đúng lúc cô ngồi đối diện Chủ tịch để phát nhiễu.”

Tôi cúi xuống viết thêm vào memo: thiết bị phụ phòng tiếp khách A, trạng thái thức 02:39-03:10, tuyến quyền quản trị phòng họp. Những dòng chữ khô khan có khi đáng tin hơn cảm xúc. Đời trước, tôi từng khóc đến lạc giọng mà không ai chịu nghe một câu. Đời này, tôi học cách để sự thật nằm trong ô thời gian, mã thiết bị, chuỗi hash và chữ ký nhận. Nhưng khi gõ đến tên Nhạc Diệp, tay tôi vẫn khựng lại rất nhẹ. Tống Kiều Dương không nhắc bà ấy để dọa suông. Người như ông ta không đặt quân cờ lên bàn nếu quân cờ ấy không thể bị đẩy.

Tôi không gọi ngay. Trước tiên, tôi gửi cho Nhạc Diệp một tin nhắn rất ngắn qua số bà từng dùng: “Tống Kiều Dương đã nhắc đến bà trong cuộc gặp riêng vừa rồi. Tôi không yêu cầu bà làm chứng qua điện thoại. Nếu bà đang gặp rủi ro, hãy trả lời một dấu chấm.” Không cầu xin, không ép buộc, không đặt bà vào một câu hỏi khiến bà phải nói thật trong sợ hãi. Ba phút sau, màn hình sáng lên. Chỉ có một dấu chấm. Tôi nhìn dấu chấm ấy, bỗng nhớ đến lần đầu gặp bà ở quán cà phê sau mưa. Khi đó bà cũng không trả lời thẳng câu hỏi nào, chỉ nhìn ra ngoài cửa kính như thể phía bên kia đường luôn có một người đang theo dõi.

Tin nhắn thứ hai đến chậm hơn: “Nơi cũ. Trước sáu giờ. Không mang người của Vân Lưu.” Tôi đưa điện thoại cho Kiều San xem. Cô cau mày. “Một mình cô đi rất nguy hiểm.” Tôi nói: “Tôi sẽ không một mình.” Cô ngẩng đầu. Tôi mở danh bạ, gọi cho Chu Mộ, bật loa ngoài. “Tôi cần một người pháp chế ngồi ở bàn khác trong cùng không gian, không tham gia cuộc nói chuyện, chỉ ghi nhận thời gian gặp và bảo toàn tài liệu nếu có.” Chu Mộ gần như lập tức hiểu. “Tôi sẽ đến trước cô mười phút. Không dùng xe công ty, không gửi lịch vào hệ thống Vân Lưu.” Kiều San nhìn tôi thêm vài giây, rồi đẩy một phong bì chống tĩnh điện sang. “Nếu bà ấy đưa bất cứ thứ gì, bỏ vào đây. Đừng chụp ảnh bằng điện thoại cá nhân tại chỗ. Tôi sẽ xử lý bản sao trong môi trường sạch.”

Năm giờ bốn mươi, thành phố Lạc Thành vẫn chưa sáng hẳn. Quán cà phê sau mưa nằm ở con phố cũ phía nam trung tâm tài chính, bảng hiệu đã bạc màu, cửa kính có một vết nứt nhỏ nơi góc phải. Tôi đến bằng taxi, xuống xe cách quán một đoạn, đi bộ qua hai giao lộ và dừng trước cửa hàng tiện lợi đối diện để nhìn phản chiếu phía sau mình. Không có chiếc xe nào dừng quá lâu. Không có gương mặt quen thuộc. Nhưng sau cuộc gặp với Tống Kiều Dương, tôi không còn tin sự yên ổn chỉ vì mắt mình không nhìn thấy nguy hiểm.

Nhạc Diệp ngồi ở chiếc bàn sát tường, trước mặt là một ly nước ấm chưa chạm môi. Bà mặc áo khoác xám, tóc buộc thấp, hai tay đặt trên túi vải cũ như thể bên trong không phải giấy tờ mà là thứ có thể nổ tung nếu bà buông lỏng. Tôi ngồi xuống đối diện, không hỏi bà có khỏe không. Câu hỏi ấy quá xa xỉ với người đã sống nhiều năm bằng cách trốn quá khứ. Tôi chỉ đặt điện thoại úp xuống bàn và nói: “Tôi không ghi âm. Chu Mộ ngồi ở bàn phía sau cửa sổ. Anh ấy chỉ ghi nhận việc chúng ta gặp nhau, không nghe nội dung.” Nhạc Diệp nhìn thoáng qua bên đó, rồi thu mắt về. “Cô vẫn cẩn thận như mẹ cô.”

Tôi đáp: “Bà từng nói mẹ tôi không nên giữ những thứ bà ấy giữ. Hôm nay tôi muốn biết, thứ đó là gì.” Nhạc Diệp khép mắt, ngón tay siết trên quai túi. “Không phải hôm nay tôi mới muốn nói. Nhưng cô không hiểu Tống Kiều Dương đâu. Ông ta không cần tự ra tay. Ông ta chỉ cần để một người thân mất việc, một khoản vay bị gọi trước hạn, một vụ kiện cũ được mở lại. Người khác sẽ tự biết phải im lặng.” Tôi nhìn bà. “Đêm nay ông ta cũng nói với tôi như vậy. Rằng sự thật sẽ kéo rất nhiều người xuống cùng.” “Ông ta nói đúng ở điểm đó.” Giọng bà khàn đi. “Sự thật năm xưa đã kéo mẹ cô xuống trước.”

Câu ấy đâm vào tôi rất sâu, nhưng tôi không để nó biến thành một câu hỏi run rẩy. Tôi chỉ nói: “Tôi cần hồ sơ.” Nhạc Diệp nhìn tôi rất lâu, có lẽ muốn tìm trong mặt tôi một chút cầu xin để bà có lý do từ chối. Nhưng tôi đã không còn đưa loại dao ấy cho người khác cầm. Cuối cùng, bà mở túi, lấy ra một phong bì giấy nâu đã cũ. Mép phong bì mềm đi vì thời gian, trên góc còn dính một mảnh nhãn trắng đã ngả vàng: VL-SF-1999-A07. Bà đặt nó lên bàn nhưng chưa đẩy sang. “Đây không phải bản gốc thỏa thuận cổ phần. Tôi không giữ nổi thứ đó lâu như vậy. Đây là bản mục lục hồ sơ pháp lý năm xưa, bản đối chiếu mã lưu trữ và một phiếu niêm phong sao lưu. Nó chỉ chứng minh hồ sơ gốc từng tồn tại, từng được đăng ký dưới nhóm sáng lập, và từng có tên mẹ cô trước khi danh sách chính thức được sửa.”

Tôi nhìn mã hồ sơ. Năm xưa, tất cả những gì còn lại trong tay cha tôi chỉ là những tờ giấy bị ký trong hỗn loạn và một cái két cũ ông không dám mở. Còn ở đây, trên chiếc bàn cà phê lạnh buổi sớm, quá khứ cuối cùng hiện ra dưới dạng một dãy ký tự mờ và dấu niêm phong đã phai mực. Tôi không chạm vào phong bì ngay. “Bà muốn điều kiện gì?” Nhạc Diệp cười rất nhạt. “Cô nghĩ tôi còn tư cách ra điều kiện sao?” Tôi nói: “Bà có. Bà có quyền yêu cầu cách bảo vệ mình và con gái bà. Nhưng bà không có quyền yêu cầu tôi dừng lại.” Ánh mắt bà chấn động rất nhẹ, rồi đỏ lên. Không phải vì bị xúc phạm. Mà vì có lẽ đã quá lâu rồi, không ai nói với bà rằng sợ hãi không đồng nghĩa với mất quyền lựa chọn.

Bà đẩy phong bì sang phía tôi. “Tôi chỉ biết hồ sơ này từng được chuyển khỏi kho pháp lý cũ sau vụ cháy. Người ký lệnh chuyển là văn phòng Chủ tịch khi đó, nhưng người nhận lưu trữ không phải Vân Lưu. Cô muốn tìm bản gốc, đừng tìm trong server hiện tại.” Tôi lấy phong bì bằng hai tay, bỏ ngay vào túi chống tĩnh điện Kiều San đưa, rồi ký giờ nhận trên tờ ghi chú Chu Mộ đã chuẩn bị. Mọi động tác đều chậm, khô, đúng quy trình. Bởi vì chỉ cần tôi để cảm xúc thắng một giây, Tống Kiều Dương sẽ có thêm lý do gọi đây là một cuộc săn thù riêng.

Điện thoại của Nhạc Diệp rung lên đúng lúc tôi kéo khóa túi. Bà liếc màn hình, sắc mặt lập tức trắng bệch. Tôi nhìn thấy ngón tay bà run đến mức suýt làm đổ ly nước. “Sao vậy?” Bà không trả lời, chỉ đưa điện thoại cho tôi. Trên màn hình là ảnh chụp một đơn khởi kiện điện tử vừa được gửi tới email của con gái bà. Nguyên đơn là một công ty tư vấn mà tôi từng thấy tên trong phụ lục dịch vụ pháp lý của Vân Lưu. Nội dung cáo buộc: vi phạm bảo mật dữ liệu khách hàng, yêu cầu bồi thường hai triệu tệ và phong tỏa tài khoản trong thời gian tố tụng. Thời gian nộp đơn: 05:32 sáng.

Tôi nhìn con số ấy, rồi nhìn phong bì trong túi chống tĩnh điện trước mặt mình. Tống Kiều Dương đã không đợi đến ngày mai. Trước khi hồ sơ năm xưa kịp được mở ra, ông ta đã đặt dao lên cổ người mà Nhạc Diệp sợ mất nhất.