Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 70 - Chương 70: Im Lặng Không Còn Bán Được Nữa
Chương 70: Im Lặng Không Còn Bán Được Nữa
Tống Kiều Dương nói xong câu “bây giờ chúng ta nên nói chuyện với nhau rồi” thì không cúp máy ngay. Ông ta im lặng ở đầu dây bên kia, kiên nhẫn đến mức giống như người vừa gọi không phải để chờ tôi trả lời, mà để cho tôi đủ thời gian nhận ra đây không phải một lời mời bình thường. Tôi nhìn màn hình điện thoại, rồi nhìn sang Chu Mộ. Kiều San vẫn giữ tay trên bàn phím, nhưng dòng lệnh xuất hash cuối cùng đã dừng lại từ lúc giọng Tống Kiều Dương vang lên. Sau khi chứng cứ chạm đến cửa văn phòng Chủ tịch, mọi câu nói riêng tư đều có thể trở thành bẫy.
Tôi nói vào điện thoại: “Có thể nói chuyện. Nhưng cuộc gặp phải được ghi lịch ra vào, địa điểm ở khu vực tiếp khách công ty, không phải nơi riêng tư ngoài hệ thống. Tôi sẽ lập memo sau cuộc gặp và gửi cho pháp chế.” Đầu dây bên kia khẽ cười, không khó chịu, cũng không vội vàng. “Cháu vẫn cẩn thận như vậy. Tốt. Người làm việc lớn nên biết tự bảo vệ mình.” Đời này, tôi chỉ nghe thấy một lớp sơn được phủ lên lưỡi dao.
Sau khi cuộc gọi kết thúc, Chu Mộ lập tức nói: “Không được để nội dung cuộc gặp trở thành nguồn chứng cứ duy nhất. Ông ta sẽ không nói câu nào đủ rõ để dùng trước hội đồng.” Tôi gật đầu. “Tôi biết.” Kiều San đẩy một chiếc bút ghi âm nhỏ sang phía tôi, mặt không có biểu cảm thừa. “Mang hai thiết bị. Một cái đặt công khai, một cái dự phòng. Nhưng đừng tin chúng. Nếu tầng đó có chuẩn bị chống ghi âm, lỗi của thiết bị cũng là dữ liệu. Tôi sẽ xin giữ log truy cập phòng tiếp khách, thang máy và thiết bị hội nghị quanh thời điểm cô lên đó.” Tôi cầm cây bút lên. Đôi khi thứ cần ghi lại không phải lời nói của đối phương, mà là cách họ chuẩn bị để lời nói biến mất.
Tầng Chủ tịch lúc gần ba giờ sáng yên tĩnh quá mức. Thư ký của Tống Kiều Dương đứng chờ trước phòng tiếp khách, cúi đầu rất đúng mực. Tôi ký giờ vào sổ khách, cố ý viết rõ từng nét: Lâm Tĩnh An, 02:38, phòng tiếp khách A. Khi cửa mở, tôi thấy Tống Kiều Dương đứng bên cửa sổ, áo sơ mi vẫn phẳng phiu, tóc bạc ở thái dương khiến ông ta càng giống một người trưởng bối đáng tin hơn nguồn gốc của những route lạnh lẽo trong hệ thống.
“Tĩnh An, ngồi đi.” Trên bàn có hai tách trà nóng, khói mỏng bốc lên rất chậm. Tôi không chạm vào tách trước mặt, chỉ đặt điện thoại lên bàn và bật ghi âm ngay trước mắt ông. “Theo yêu cầu bảo toàn chứng cứ, tôi sẽ ghi âm cuộc trao đổi này cho memo cá nhân. Nếu Chủ tịch Tống không đồng ý, tôi có thể rời đi ngay.” Tống Kiều Dương nhìn chiếc điện thoại, ánh mắt chỉ dừng chưa đến một giây. “Cháu muốn ghi thì cứ ghi. Ta không gọi cháu đến để nói những chuyện cần giấu.” Câu ấy nghe rất rộng lượng. Nhưng người thật sự không có gì cần giấu thường không chọn một phòng không camera nội bộ để nói chuyện trước bình minh.
Ông ngồi xuống đối diện tôi, chậm rãi rót trà như thể ngoài kia không có Phụ lục số 3 bị treo, không có Cao Tuấn Kha bị điều tra, không có tài khoản Mỏ Neo vừa bị kéo vào biên bản. “Đêm nay cháu khiến rất nhiều người không ngủ được.” Tôi đáp: “Hệ thống cảnh báo bị chặn cũng từng khiến nhiều người không có cơ hội tỉnh dậy.” Ngón tay ông khựng lại rất nhẹ trên quai ấm. Rất nhẹ thôi, nhưng đủ để tôi biết câu ấy đã chạm đúng chỗ.
Tống Kiều Dương đặt ấm xuống. “Ta không phủ nhận Vân Lưu có vấn đề. Một tập đoàn lớn đi quá nhanh sẽ có những tầng vận hành bị lợi ích kéo lệch. Cao Tuấn Kha phải chịu trách nhiệm cho phần của cậu ta. Phó Duy, Hạ Nhiên, những người từng lợi dụng truyền thông và tài liệu mật, cũng sẽ bị xử lý theo quy trình.” Ông nhìn tôi bằng ánh mắt rất hiền. “Còn cháu, ta có thể để hội đồng ra thông báo khôi phục danh dự nghề nghiệp cho cháu. Hồ sơ cổ phần của mẹ cháu cũng có thể được đưa vào nhóm xác minh đặc biệt, không cần kéo dài tranh chấp vô nghĩa. Sau chuyện này, cháu có thể ngồi vào bàn tái cấu trúc Vân Lưu một cách đường hoàng.”
Tôi nghe đến chữ “đường hoàng” thì gần như muốn cười. Đời trước, họ bắt tôi cúi đầu để đổi lấy một lối ra không bao giờ tồn tại. Đời này, khi tôi có đủ chứng cứ để tự mở cửa, người ngồi trước mặt lại muốn biến cánh cửa ấy thành phần thưởng ông ta ban xuống. Tôi hỏi: “Điều kiện là gì?” Tống Kiều Dương không tỏ vẻ bất ngờ. “Điều kiện là cháu dừng việc mở rộng phạm vi điều tra sang những route không cần thiết. Mỏ Neo có thể được xử lý như một kênh điều phối sai quy trình. OFC-CHAIR-0916 có thể là nhãn routing, không phải một con người. Nếu cháu để vụ này dừng ở Cao, Vân Lưu giữ được ổn định, nhà đầu tư giữ được niềm tin, mẹ cháu được trả lại một phần danh dự, còn cháu có tương lai.”
“Chủ tịch Tống,” tôi nói, “ông đang đề nghị dùng tên mẹ tôi, danh dự của tôi và vị trí tương lai của tôi để mua một kết luận điều tra.” Nụ cười trên mặt ông nhạt đi một chút, nhưng giọng vẫn ôn hòa. “Ta đang đề nghị cháu chọn cách ít làm tổn thương nhất cho tất cả.” “Không,” tôi đáp. “Ông đang đề nghị tôi để hệ thống tự chọn vật tế, rồi gọi đó là ổn định.” Trong phòng tiếp khách, tiếng máy điều hòa chạy rất đều. Không gian kín đến mức mỗi câu nói đều như bị lớp thảm dày dưới chân hút bớt âm vang. Tôi đột nhiên hiểu vì sao Tống Kiều Dương thích những căn phòng như thế này. Ở đây, im lặng không chỉ là thái độ. Nó là thiết kế.
Ông nhìn tôi lâu hơn trước. “Tĩnh An, cháu thông minh, nhưng thông minh không có nghĩa là phải đi đến tận cùng. Cha cháu từng ký giấy chuyển nhượng trong hoàn cảnh rất bất lợi. Nếu chuyện cũ bị kéo ra quá mạnh, không ai bảo đảm ông ấy sẽ chỉ đứng ở vị trí người bị lừa. Nhạc Diệp im lặng nhiều năm không phải vì bà ấy không có lương tâm. Người cũ đều có gia đình, có nỗi sợ, có thứ để mất.” Lần đầu tiên trong cuộc gặp, ông không còn nói như một trưởng bối muốn hòa giải. Ông nói như người đang đặt từng quân cờ lên bàn cho tôi nhìn thấy, để tôi tự hiểu mình sẽ làm ai bị thương nếu tiếp tục.
Tôi đặt tay lên mép bàn, ép đầu ngón tay không được co lại. Ông ta biết Nhạc Diệp. Ông ta biết cha tôi là điểm yếu. Ông ta cũng biết sau một đêm dài, sự mệt mỏi có thể khiến con người nhầm giữa thỏa hiệp và nghỉ ngơi. “Ông đang đe dọa nhân chứng?” tôi hỏi. Tống Kiều Dương thở dài, gần như tiếc nuối. “Ta đang nhắc cháu rằng sự thật không sống trong chân không. Nó sẽ kéo rất nhiều người xuống cùng.” Tôi nhìn thẳng vào ông. “Vậy ông nên lo người đầu tiên bị kéo xuống là người đã buộc họ im lặng.”
Căn phòng yên đi. Vẻ hiền hòa trên mặt Tống Kiều Dương không biến mất, nhưng nó không còn che được toàn bộ phần lạnh bên dưới. “Cháu giống mẹ cháu ở điểm này.” Ông nói rất khẽ. “Đều nghĩ chỉ cần mình đúng thì thế giới sẽ phải nhường đường.” Tôi đáp: “Mẹ tôi có thể đã sai ở rất nhiều chuyện. Nhưng bà không sai khi không bán sự thật cho người muốn xóa tên mình.” Tống Kiều Dương không hỏi tôi biết được bao nhiêu, cũng không hỏi tôi còn giữ gì. Người từng sống bằng cách che giấu không sợ một câu trả lời cụ thể; họ sợ nhất người đối diện không còn ra giá.
Tôi đứng dậy. “Danh dự của tôi không cần Chủ tịch Tống phục hồi bằng thông cáo đổi điều kiện. Cổ phần của mẹ tôi cũng không cần được xác minh bằng lòng tốt của người từng có lợi khi nó biến mất. Nếu Cao Tuấn Kha có tội, ông ta sẽ chịu phần của ông ta. Nếu Mỏ Neo chỉ là kênh sai quy trình, hệ thống độc lập sẽ nói điều đó. Nếu OFC-CHAIR-0916 chỉ là nhãn routing, ông không cần sợ nó bị mở ra.” Tôi dừng lại, nhìn tách trà vẫn chưa chạm môi trước mặt. “Im lặng từng bán được vì người ta tin mình không còn lựa chọn nào khác. Nhưng bây giờ, im lặng không còn bán được nữa.”
Tống Kiều Dương không giữ tôi lại. Ông chỉ nói khi tay tôi chạm vào tay nắm cửa: “Cháu sẽ mệt hơn rất nhiều từ ngày mai.” Tôi không quay đầu. “Tôi đã mệt từ đời trước rồi.” Câu ấy trượt ra khỏi miệng quá khẽ, nhỏ đến mức có lẽ ông ta chỉ nghe thành một lời mệt mỏi bình thường. Nhưng với tôi, đó là ranh giới cuối cùng. Tôi không cần ông ta hiểu. Tôi chỉ cần mình không quên.
Khi cửa phòng tiếp khách đóng lại sau lưng, tôi nhìn đồng hồ trên tường: 03:11. Tôi ký giờ rời đi vào sổ khách, gửi ngay cho Chu Mộ một memo ngắn gồm thời gian, địa điểm, người có mặt và ba nội dung chính: đề nghị dừng mở rộng điều tra, đề nghị phục hồi danh dự và cổ phần theo điều kiện, lời nhắc đến cha tôi cùng Nhạc Diệp. Tôi bước vào thang máy, chờ cửa khép lại rồi mới mở file ghi âm trên điện thoại.
Mười tám giây đầu tiên vẫn có tiếng tôi thông báo ghi âm. Sau đó, một tiếng rè sắc cắt ngang, kéo dài thành dải nhiễu trắng dày đặc. Tôi mở file từ cây bút ghi âm. Cùng một thời điểm, cùng một tiếng rè, cùng một khoảng trống sạch đến mức bất thường. Không phải lỗi pin, không phải lỗi ứng dụng, không phải do tôi đặt thiết bị sai. Hai thiết bị khác nhau cùng chết âm thanh ngay sau khi cửa phòng tiếp khách đóng lại.
Tin nhắn của Kiều San đến đúng lúc thang máy đi qua tầng bốn mươi bảy. “Tôi vừa xin được log thiết bị hội nghị tầng Chủ tịch. Trong hai mươi tám phút cô ở phòng tiếp khách A có nhiễu sóng bất thường quanh khu vực đó. Dải nhiễu đủ làm hỏng ghi âm cục bộ, nhưng không ảnh hưởng mạng nội bộ cố định. Tôi đã yêu cầu khóa log.” Tôi nhìn hai file trắng xóa trên màn hình. Tống Kiều Dương không chỉ chuẩn bị lời để mua sự im lặng. Ông ta còn chuẩn bị cả cách khiến im lặng không để lại âm thanh. Nhưng lần này, chính đoạn nhiễu ấy đã trở thành tiếng nói đầu tiên của căn phòng.
