Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 69: Cao Tuấn Kha Không Phải Đích Đến
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 69: Cao Tuấn Kha Không Phải Đích Đến
Thông báo điều tra nội bộ vừa gửi ra, ô ảnh của Cao Tuấn Kha vẫn còn sáng trên màn hình. Không ai nói hai chữ kết thúc. Trong những cuộc họp của Vân Lưu, im lặng thường có hai loại: một loại là người ta không biết phải nói gì, một loại là người ta đang tính xem nên ném ai xuống trước để giữ phần còn lại không bị chìm. Đêm nay là loại thứ hai. Phụ lục số 3 bị treo, dữ liệu Hải Đăng bị niêm phong, Cao Tuấn Kha bị tách khỏi mọi quyết định liên quan. Nếu chỉ nhìn trên giấy, đây đã là một thắng lợi đủ lớn. Nhưng tôi nhìn dòng chữ “đối tượng điều tra nội bộ” cạnh tên ông ta, lại chỉ thấy một cánh cửa nhỏ vừa bị mở ra phía sau một bức tường rất dày.
Một thành viên ủy ban rủi ro ho khẽ rồi nói: “Nếu ông Cao bị tách khỏi quy trình, sau khi bên thứ ba xác thực clean room trong bảy mươi hai giờ, chúng ta có thể khôi phục tiến độ thương vụ không?” Câu ấy nghe rất hợp lý. Nó cũng là câu nguy hiểm nhất sau một quyết nghị nửa đêm. Khi hệ thống gặp khủng hoảng, cách dễ nhất để làm mọi người yên tâm là tìm một người đủ cao để chịu tội, nhưng chưa đủ cao để kéo cả mái nhà xuống theo. Cao Tuấn Kha vừa vặn ở vị trí đó. Ông ta có quyền, có dấu vết, có động cơ, lại không phải Chủ tịch. Nếu đêm nay mọi người đồng ý rằng Cao là đích đến, ngày mai Vân Lưu có thể công bố đã xử lý cán bộ phụ trách, rồi tiếp tục ký một Phụ lục số 3 được lau sạch bề mặt.
Tôi nói: “Không.” Phòng họp lại yên xuống. Tôi nhìn thẳng vào camera, không nói nhanh, cũng không nâng giọng. “Tách ông Cao chỉ giải quyết xung đột lợi ích trước mắt. Nó không giải quyết câu hỏi ai vận hành tài khoản Mỏ Neo, ai cấp quyền cho source segment VLC-CHAIR-OFC, và ai có lợi nếu Vân Lưu coi Cao Tuấn Kha là điểm dừng cuối cùng.” Cao Tuấn Kha cuối cùng cũng ngẩng lên. Trên mặt ông ta vẫn còn lớp bình tĩnh đạo mạo quen thuộc, nhưng phần khóe miệng đã cứng hơn trước. Người từng thích đứng ở đầu bàn phán xét người khác rất ít khi tưởng tượng một ngày mình phải ngồi ở vị trí người bị hỏi.
Chu Mộ tiếp lời tôi bằng giọng pháp chế khô và lạnh: “Trước khi quyết định phạm vi điều tra, tôi đề nghị lập biên bản làm việc ngay với ông Cao. Thành phần gồm kiểm soát nội bộ, pháp chế, đại diện kỹ thuật, và bên có quyền lợi liên quan đã nộp yêu cầu bảo toàn chứng cứ.” Cao Tuấn Kha nhìn cô ấy. “Cô Lâm là bên có tranh chấp cổ phần, để cô ấy tham dự buổi làm việc với tôi, có phù hợp không?” Chu Mộ đáp: “Cô Lâm không có quyền thẩm vấn độc lập. Mọi câu hỏi được ghi qua pháp chế. Nhưng cô ấy là người bị ảnh hưởng trực tiếp bởi rule chặn cảnh báo và là bên yêu cầu bảo toàn. Nếu ông phản đối, ý kiến phản đối sẽ được ghi vào biên bản.” Một câu rất bình thường, nhưng ở thời điểm này, không ai còn thích nhìn thấy ý kiến của mình nằm trong biên bản quá nhiều.
Buổi làm việc chuyển sang phòng họp bảo mật của kiểm soát nội bộ. Màn hình trước mặt tôi chia làm ba phần: biên bản thời gian thực, ma trận quyền của svc-mail-policy, và danh sách ticket nghiệp vụ liên quan Phụ lục số 3. Kiều San ngồi bên cạnh, mắt gần như không rời khỏi dòng hash vừa được khóa. Minh Trì không ở trong phòng họp này. Kỳ Hành đã trở về đúng vị trí của một nhà đầu tư bên ngoài. Trước khi ngắt kết nối, anh chỉ gửi cho tôi một câu: “Đừng để Cao trở thành câu trả lời thay cho hệ thống.” Tôi nhìn tin nhắn ấy rất lâu rồi tắt màn hình phụ. Đời trước, tôi từng đợi một người đứng ra nói tin tôi. Đời này, có người chỉ nhắc tôi nhìn đúng câu hỏi. Như vậy đã đủ.
Cao Tuấn Kha bắt đầu bằng giọng rất vững: “Tôi phụ trách chiến lược, không phụ trách cấu hình mail policy. Các ticket nghiệp vụ chỉ là yêu cầu phối hợp để bảo vệ thương vụ trước rò rỉ thông tin. Việc bộ phận kỹ thuật thiết lập rule thế nào, tôi không can thiệp chi tiết.” Kiều San mở dòng đầu tiên trong chuỗi ticket. “Ticket này dùng nhãn ‘risk containment’, người phê duyệt nghiệp vụ cuối là ông. Nội dung không chỉ yêu cầu bảo vệ thương vụ, mà ghi rõ ‘không tạo thông báo trả về cho người gửi ngoài danh sách trắng’. Đây chính là điều kiện suppress_NDR.” Cao Tuấn Kha nhìn qua, bình tĩnh nói: “Tôi không viết câu đó.”
Chu Mộ hỏi: “Vậy ai cung cấp yêu cầu nghiệp vụ?” Cao im lặng hai giây. Hai giây ấy không dài, nhưng đủ để người quen đọc phòng họp nhận ra ông ta đang cân nhắc không phải sự thật, mà là giá của từng phiên bản sự thật. “Yêu cầu được chuyển xuống từ một kênh điều phối đặc biệt.” “Tên kênh?” “Mỏ Neo.” Ông ta nói hai chữ ấy rất nhẹ, giống như ném một viên đá nhỏ xuống nước nhưng vẫn hy vọng không ai nghe thấy tiếng rơi. Kiều San dừng tay trên bàn phím. Chu Mộ ngẩng lên. Còn tôi, tôi không thấy bất ngờ. Tài khoản ấy đã xuất hiện từ những kẽ nứt trước đó, trong lời lỡ miệng của trợ lý Cao, trong bản ghi âm thang máy, trong dấu đăng nhập từ mạng nội bộ tầng Chủ tịch. Điều khiến tôi lạnh người không phải vì Cao nhắc đến nó, mà vì cuối cùng ông ta chọn nhắc đến nó để tự cứu mình.
“Ông Cao,” tôi nói, “ông từng yêu cầu đóng điều tra cổ phần vì ảnh hưởng niềm tin nhà đầu tư. Ông từng phản đối điều khoản chống chuyển tài sản trong Quang Lộ. Ông từng để nhóm PR của mình xử lý khủng hoảng theo hướng biến tôi thành người bán bí mật. Bây giờ ông nói mình chỉ nhận yêu cầu từ Mỏ Neo. Ông muốn chúng tôi hiểu rằng ông là người làm theo lệnh?” Cao nhìn tôi. Ánh mắt ông ta không còn vẻ thương hại giả như những lần bảo tôi hy sinh vì đại cục. “Cô Lâm, trong một tập đoàn như Vân Lưu, không ai làm việc chỉ vì một dòng chat vô danh. Cũng không ai giữ được ghế phó tổng nếu không biết yêu cầu nào nên hỏi lại, yêu cầu nào không nên hỏi.” “Vậy yêu cầu từ Mỏ Neo thuộc loại không nên hỏi?” Tôi hỏi. Ông ta không đáp trực tiếp. Ông ta chỉ nói: “Có những kênh tồn tại để ý chí của cấp cao không cần đi qua quá nhiều chữ ký.”
Phòng họp chìm xuống trong một thứ im lặng rất khác. Không phải im lặng vì thiếu chứng cứ, mà vì mọi người đều hiểu một câu vừa được nói ra nhưng chưa đủ để viết thành kết luận. Chu Mộ không để cảm xúc chen vào. “Ông có bằng chứng độc lập nào chứng minh Mỏ Neo từng gửi yêu cầu liên quan rule chặn cảnh báo, clean room CR-HD-0527 và asset_split_appendix_v3 không?” Cao Tuấn Kha nhìn cô ấy, nụ cười mỏng quay lại một chút. “Tôi không ngu đến mức làm mọi việc cho một cái bóng mà không giữ dây an toàn.” Ông ta mở quyền truy cập vào một thư mục lưu trữ cá nhân đã bị đóng băng từ lúc quyết nghị điều tra ban hành. Kiều San không cho ông ta tự thao tác. Cô yêu cầu xuất ảnh màn hình quy trình, ghi hình toàn bộ, rồi tạo một bản sao pháp chứng trước khi mở bất kỳ tệp nào. Cao không phản đối. Người sắp bị bỏ lại thường đột nhiên trở nên rất tôn trọng thủ tục.
Tệp đầu tiên có tên MAR-ANCHOR-771. Không phải lời thú tội, cũng không phải chỉ thị ký tên đỏ chót như trong những câu chuyện quá dễ. Nó là một gói điều phối công việc: bảng mapping yêu cầu, thời gian chuyển tiếp, nhóm nhận, mức ưu tiên, và một cột “origin route” bị rút gọn bằng mã nội bộ. Kiều San phóng lớn ba dòng liên quan đến rule mail policy. Ở cột nguồn, mã hiện lên lạnh lẽo: OFC-CHAIR-0916. Ở cột ghi chú nghiệp vụ, có một câu khiến đầu ngón tay tôi chậm lại trên mép bàn: “Không để cảnh báo ngoài luồng tác động lịch ký trước khi hoàn tất chuyển giao.” Không có tên Tống Kiều Dương. Không có chữ “Chủ tịch ra lệnh”. Nhưng hệ thống quyền lực hiếm khi cần để lại một câu rõ đến mức trẻ con cũng đọc hiểu. Nó chỉ cần đủ lớp trung gian để mỗi người có thể nói mình không phải người cuối cùng.
Kiều San đối chiếu route với audit fragment GATE-BLOCK-271. Mười phút trôi qua rất chậm. Máy chiếu hiện thêm một bảng truy vết: Mỏ Neo không đăng nhập từ máy cá nhân của Cao, cũng không nằm trong vùng vận hành của khối chiến lược. Ba lần phát yêu cầu quan trọng nhất đều đi qua cùng một route nội bộ từng xuất hiện trong dòng VLC-CHAIR-OFC. Một lần trong đó trùng với thời điểm email cảnh báo của Minh Trì bị chặn khỏi alias tuân thủ. Cao Tuấn Kha nhìn bảng ấy, sắc mặt nhợt hơn trước. Có lẽ đến lúc này, ông ta mới thật sự hiểu điều đáng sợ không phải là bị điều tra, mà là người đứng sau đã chuẩn bị sẵn cách để ông ta trở thành nắp đậy.
Một thành viên kiểm soát nội bộ hỏi: “Ông có xác nhận Mỏ Neo thuộc văn phòng Chủ tịch không?” Cao lập tức nói: “Tôi không xác nhận điều đó.” Ông ta dừng lại rồi bổ sung, khôn ngoan hơn một lời thú tội và cũng hèn hơn một lời làm chứng: “Tôi chỉ xác nhận các yêu cầu tôi nhận được đều được hệ thống đánh dấu là ưu tiên cấp Chủ tịch, và nếu tôi không xử lý, quyền phê duyệt sẽ được chuyển qua một tuyến khác. Tôi không phải người khởi tạo. Tôi là người thực hiện phần chiến lược.” Tôi nhìn ông ta, bỗng thấy buồn cười rất nhẹ. Đời trước, người này từng dùng đại cục để bảo tôi cúi đầu. Đời này, khi đại cục quay lại nuốt ông ta, ông ta cũng không dám gọi thẳng tên con quái vật mình đã nuôi.
Chu Mộ chốt biên bản bằng ba yêu cầu: niêm phong gói MAR-ANCHOR-771, mở rộng bảo toàn sang toàn bộ route OFC-CHAIR-0916 và các tài khoản liên quan Mỏ Neo, đồng thời đình chỉ mọi quyết định có thể tái khởi động Phụ lục số 3 nếu chưa xác minh xong nguồn chỉ thị. Lần này không ai hỏi có cần dùng từ điều tra không. Từ ấy đã nằm sẵn giữa bàn, lạnh và nặng như con dấu thép. Tôi thêm một câu: “Ghi rõ Cao Tuấn Kha không được xem là điểm kết luận cuối cùng cho đến khi nguồn route được xác minh độc lập.” Chu Mộ nhìn tôi, rồi gõ nguyên văn vào biên bản.
Khi đồng hồ trên tường bước qua 2 giờ 17, cuộc họp tạm ngắt để pháp chế khóa hồ sơ. Tôi đứng dậy, bắp chân tê cứng vì ngồi quá lâu, nhưng trong đầu lại tỉnh đến mức đau. Từng lớp chứng cứ đang đẩy chúng tôi lên gần văn phòng Tống Kiều Dương hơn, nhưng càng gần, tôi càng hiểu vì sao đời trước mình chết trong im lặng. Không phải vì không có dấu vết. Mà vì mọi dấu vết đều được thiết kế để dừng lại ở một người có thể bị hy sinh.
Điện thoại của Chu Mộ rung trước. Cô nhìn màn hình, sắc mặt không đổi, nhưng ngón tay dừng lại nửa nhịp trước khi đưa máy cho tôi xem. Tin nhắn đến từ thư ký Chủ tịch, chỉ có một dòng rất lịch sự: “Chủ tịch Tống muốn mời cô Lâm nói chuyện riêng trước cuộc họp sáng mai.” Gần như cùng lúc, điện thoại của tôi cũng sáng lên. Lần này không phải thư ký. Là số nội bộ của tầng Chủ tịch. Giọng Tống Kiều Dương truyền qua loa, ôn hòa như một người lớn đang gọi đứa trẻ lạc đường quay về nhà. “Tĩnh An, cháu đã đi xa hơn ta nghĩ. Bây giờ chúng ta nên nói chuyện với nhau rồi.”
