Chương 56: Lặp Lại Đời Trước
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 56: Lặp Lại Đời Trước
Tiêu đề ấy vừa xuất hiện, cả sảnh tiệc như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Tôi vẫn cầm điện thoại của Kỷ Sơ. Trên màn hình, bộ hồ sơ quen thuộc bị chụp thành từng ảnh nhỏ, đặt cạnh tên tôi, tên Cố Tín Capital và bốn chữ điều khoản đạo đức. Đời trước, chính bốn chữ ấy đã đẩy tôi từ đại tiểu thư Tạ gia thành tội đồ của cả Lăng Thành. Khi đó tôi chưa hiểu vì sao một vụ vu oan thương mại lại đủ cắt đứt tình thân, hôn ước và quyền thừa kế. Bây giờ tôi biết. Thứ họ cần chưa bao giờ là sự thật, mà là một lý do đủ hợp pháp để loại tôi khỏi bàn cờ.
Kỷ Sơ nghiêng người che bớt màn hình khỏi ống kính phía sau, giọng hạ rất thấp: “Tài khoản đăng đầu tiên là truyền thông tài chính Thịnh Văn. Họ không thường đánh tin hào môn nếu không có người bảo đảm nguồn.” Ngón tay cô lướt rất nhanh, lưu link gốc, chụp thời gian đăng. Chưa đầy hai phút, cùng một tiêu đề đã được đẩy đi bằng nhiều biến thể: tôi cấu kết Cố Trầm Chu, dùng thân phận người thừa kế đổi lấy tài liệu dự án Đông Cảng, để Cố Tín Capital đứng sau bữa tiệc nhận thân hôm nay. Cơn sóng không cần chờ sự thật. Nó chỉ cần đúng thời điểm: ngay sau khi Tạ Chấn Nam buộc phải ký tên thừa nhận tôi có quyền lợi liên quan đến hồ sơ của mẹ.
Tạ lão phu nhân là người phản ứng đầu tiên. Bà chống gậy xuống nền đá, giọng lạnh như gia quy vừa được đặt lại trước mặt tất cả mọi người. “Ta đã nói rồi, người làm Tạ gia mất mặt không thể tùy tiện đặt vào vị trí thừa kế. Vãn Ninh, con vừa về đã kéo Cố gia vào chuyện nhà mình, bây giờ còn muốn nói đây cũng là hiểu lầm sao?” Đời trước, mỗi lần bà nói “Tạ gia mất mặt”, tôi sẽ thấy mình như kẻ phạm tội, dù còn chưa biết mình sai ở đâu. Lúc này, tôi chỉ nghe thấy một cơ chế quen thuộc: trước khi điều tra, họ đã chọn xong người phải cúi đầu.
Tạ Chấn Nam nhìn tôi, ánh mắt không còn là tức giận đơn thuần mà là sự tính toán của một chủ tịch vừa nhìn thấy rủi ro quản trị. “Vãn Ninh, con có biết dự án Đông Cảng là dự án trọng điểm của Tạ thị quý này không?” Tôi đáp: “Biết.” Ông siết tài liệu trong tay. “Nếu cáo buộc này bị thị trường tin, cả Tạ thị sẽ chịu ảnh hưởng.” Tôi nhìn thẳng vào ông. “Tôi còn biết nếu một cáo buộc chưa xác minh đã đủ để tước quyền của tôi, thì người tung cáo buộc mới là người hưởng lợi lớn nhất.” Ông không thích tôi nói chuyện bằng ngôn ngữ của lợi ích, vì như vậy ông không thể dùng tình thân để bịt miệng tôi.
Tạ Kính Hòa bước ra đúng lúc ấy. Ông ta vẫn giữ dáng vẻ hòa nhã, thậm chí cau mày như thật sự lo lắng cho danh dự chung. “Vãn Ninh, bác tin cháu không hồ đồ đến mức tự đẩy mình vào tình thế này. Nhưng sự việc đã liên quan đến Cố Tín, dự án mật và điều khoản đạo đức trong di chúc của mẹ cháu. Để tránh người ngoài nói Tạ gia thiên vị, quy trình bảo toàn hồ sơ Hạ Lan Uyển nên tạm thời thêm một điều kiện: trong thời gian điều tra, cháu không trực tiếp tham gia tiếp cận tài liệu niêm phong.” Ông ta nói bằng giọng của người bảo vệ công bằng. Nhưng tôi nghe ra lưỡi dao phía sau chữ công bằng ấy. Vừa rồi họ không thể phủ nhận tư cách của tôi, nên bây giờ muốn treo tư cách đó lên chiếc móc gọi là nghi vấn đạo đức.
Lâm Tĩnh lập tức lên tiếng: “Ông Tạ, cáo buộc trên mạng không phải kết luận pháp lý. Quyền yêu cầu bảo toàn hiện trạng của cô Tạ Vãn Ninh không thể bị đình chỉ chỉ vì một bài đăng chưa kiểm chứng.” Tạ Kính Hòa ôn tồn đáp: “Tôi không nói đình chỉ. Tôi chỉ đề nghị ghi nhận tình trạng tranh chấp để tránh xung đột lợi ích. Nếu cô ấy trong sạch, điều tra xong tự nhiên không ai nói gì được.” Đời trước, tôi đã chết trong những câu rộng lượng như thế. Điều tra xong tự nhiên sẽ rõ. Chờ gia tộc bàn bạc xong. Đợi truyền thông lắng xuống. Mỗi lần tôi chờ, thứ mất đi không phải vài ngày, mà là cơ hội tự biện hộ và chứng cứ gốc.
Cố Trầm Chu đứng cách tôi ba bước. Khi tên Cố Tín bị kéo lên màn hình, tất cả ánh mắt đều quay về phía anh. Trong ký ức đời trước, tôi cũng từng nhìn anh bằng ánh mắt như vậy. Tôi đã tin người đàn ông nắm quá nhiều chìa khóa chắc chắn cũng có phần trong cánh cửa đã nhốt tôi. Lúc này, anh không tiến lên chắn trước tôi. Anh chỉ nhìn Tạ Chấn Nam, giọng trầm và rõ: “Cố Tín Capital sẵn sàng niêm phong toàn bộ log trao đổi liên quan dự án Đông Cảng, bao gồm cả quyền truy cập nội bộ. Nhưng Cố Tín không có quyền thay cô Tạ Vãn Ninh nhận tội, cũng không có quyền thay cô ấy chứng minh trong sạch.” Đó không phải lời bảo lãnh. Đó là ranh giới: phần của Cố Tín, anh tự chịu; phần của tôi, không ai được nhân danh bảo vệ mà cầm lấy.
Lẽ ra tôi nên thấy nhẹ nhõm. Nhưng ký ức đời trước vẫn như một mũi kim giấu trong xương. Nếu anh biết cấu trúc bẫy này từ trước, vì sao anh chưa từng nói đủ? Tôi không hỏi. Không phải vì tôi tin hoàn toàn, mà vì nghi ngờ cũng phải có chứng cứ. Đúng lúc ấy, Kỷ Sơ đưa điện thoại lại gần tôi hơn. “Bản họ tung là ảnh chụp, không phải file gốc. Có ít nhất hai lớp cắt ghép. Nhưng họ cố tình để lộ chữ ký nháy của em ở trang ba.” Tôi nhìn trang ảnh phóng to. Chữ ký nháy ấy đúng là của tôi. Đời trước, nó là đòn chí mạng, vì tôi từng ký một chồng giấy do Lục Hành Dã đưa đến trong một buổi chiều mệt mỏi. Lần này, tôi đã không ký chồng giấy ấy. Nhưng vết mực vẫn xuất hiện.
“Lưu bản gốc bài đăng, cả mã thời gian và chuỗi lan truyền đầu tiên,” tôi nói với Kỷ Sơ. “Đừng phản bác cảm xúc. Chỉ hỏi ba câu: file gốc ở đâu, ai là người đầu tiên cung cấp, và vì sao ảnh chụp có trang bị che mất mã kiểm soát tài liệu.” Kỷ Sơ gật đầu. Tôi quay sang Lâm Tĩnh. “Gửi thư bảo toàn chứng cứ cho Thịnh Văn và nền tảng. Yêu cầu họ giữ nguyên file upload, IP, tài khoản liên hệ và mọi bản chỉnh sửa. Đồng thời ghi vào biên bản: trước khi có kết luận độc lập, bất kỳ quyết định nào lấy bài đăng này làm căn cứ hạn chế quyền của tôi đều là quyết định dưới tranh chấp.”
Tạ Chấn Nam cầm micro của ban tổ chức. Đời trước, khi bộ hồ sơ Đông Cảng xuất hiện, ông từng tuyên bố Tạ gia không dung túng người làm tổn hại lợi ích tập đoàn. Câu ấy trở thành dấu chấm hết cho danh dự của tôi. Bây giờ, lịch sử lại đi đến cùng một khúc cua. Ông im lặng vài giây rồi nói: “Tạ gia sẽ lập tổ điều tra nội bộ về cáo buộc liên quan dự án Đông Cảng. Trong thời gian đó, để bảo vệ lợi ích tập đoàn và tính công bằng của quy trình thừa kế, mọi quyền tiếp cận tài liệu nhạy cảm của Vãn Ninh sẽ được xem xét thận trọng.” Một câu “xem xét thận trọng” đủ để đám phóng viên xôn xao. Tạ gia không trực tiếp kết tội tôi, nhưng đã đặt tôi vào vị trí người cần bị giám sát.
Tôi bước lên trước, nhìn thẳng vào ống kính gần nhất. “Tôi chấp nhận điều tra độc lập. Tôi không chấp nhận Tạ gia dùng một bài đăng chưa xác minh để biến người có quyền lợi hợp pháp thành nghi phạm mặc định. Tôi càng không chấp nhận bất kỳ ai lấy danh dự tập đoàn làm lý do che đi nguồn gốc của bộ hồ sơ này.” Có phóng viên hỏi: “Cô phủ nhận từng chuyển tài liệu Đông Cảng cho Cố Tín sao?” Tôi đáp: “Tôi phủ nhận mọi cáo buộc nói tôi cấu kết, làm lộ hoặc hưởng lợi từ tài liệu mật. Nhưng tôi không phủ nhận có người đang cố dùng bộ hồ sơ này để kích hoạt điều khoản đạo đức và loại tôi khỏi quyền thừa kế của mẹ tôi.” Một người khác hỏi: “Cô ám chỉ Tạ gia tự dựng scandal?” Tôi nhìn Tạ Kính Hòa. Ông ta vẫn mỉm cười rất khẽ. Tôi cũng bình tĩnh nói: “Tôi ám chỉ rằng người vô tội sẽ không sợ bảo toàn file gốc, log truy cập và chuỗi phát tán. Ai phản đối việc đó, người ấy mới cần được hỏi lý do.”
Nụ cười của Tạ Kính Hòa nhạt đi trong một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng tôi đã thấy. Ông ta không sợ tôi tức giận hay đau khổ; ông ta chỉ khó chịu khi ván cờ bị kéo khỏi vùng cảm xúc và đặt lại vào vùng chứng cứ. Tạ Minh Châu đứng sau bà nội, mặt trắng hơn trước. Lục Hành Dã nhìn tôi rồi nhìn Cố Trầm Chu, trong mắt có một thứ dao động khó gọi tên.
Kỷ Sơ bỗng giữ tay tôi lại. “Vãn Ninh, nhìn trang cuối.” Cô phóng to một ảnh chụp bị cắt lệch. Ở mép dưới trang, phía dưới dấu đỏ mờ của Tạ thị, có một dãy ký hiệu gần như bị che bởi watermark của tài khoản đăng bài. Nếu không phải đang cố tìm mã kiểm soát tài liệu, tôi cũng sẽ bỏ qua. Nhưng dãy ký hiệu ấy không giống mã dự án Đông Cảng. Tôi đã từng thấy định dạng tương tự trong một góc hồ sơ cũ của mẹ: hai chữ cái viết tắt, ngày tháng, rồi số thùng lưu trữ. Tôi đọc thầm một lần, máu trong người lạnh đi từng chút. HLU-0917-B2. Hạ Lan Uyển. Ngày mười bảy tháng chín. Ngày mẹ tôi xảy ra tai nạn.
Tần Dự đứng cạnh Lâm Tĩnh, vừa nhìn thấy dãy ký hiệu đã biến sắc. Ông đưa tay định chạm vào màn hình rồi dừng lại. “Mã này…” giọng ông khàn đi. “Không thuộc dự án Đông Cảng.” Tiếng ồn trong sảnh vẫn còn, những câu hỏi về Cố Tín, về điều khoản đạo đức, về tư cách thừa kế vẫn tiếp tục đổ xuống. Nhưng giữa tất cả âm thanh ấy, tôi chỉ nghe thấy một tiếng cửa rất cũ đang kẹt mở. Bộ hồ sơ dùng để giết danh dự của tôi ở đời trước hóa ra không chỉ giấu một cái bẫy dành cho tôi. Nó còn kẹp nhầm, hoặc cố ý kẹp vào, một mảnh đường dẫn về ngày mẹ tôi chết. Tôi nhìn lại Tạ Kính Hòa. Lần này, ông ta không còn mỉm cười nữa.
