Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 57: Toàn Thành Muốn Tôi Cúi Đầu

Chương 57: Toàn Thành Muốn Tôi Cúi Đầu

Nụ cười của Tạ Kính Hòa biến mất chưa đến một giây, rồi lại được ông ta nhặt lên rất nhanh. Người như ông ta sẽ không để một mép giấy làm lộ vẻ thất thố quá lâu. Ông ta tiến thêm nửa bước, nhìn dãy ký hiệu trên điện thoại của Kỷ Sơ bằng ánh mắt của một trưởng bối đang kiểm tra lỗi hành chính. “Chỉ là mã lưu trữ cũ thôi. Hồ sơ tập đoàn nhiều năm, mã hiệu trùng lặp cũng không lạ. Vãn Ninh, lúc này cháu nên tập trung giải thích cáo buộc Đông Cảng, đừng kéo chuyện của mẹ cháu ra trước truyền thông.”

Một câu nói rất nhẹ, nhưng đủ khiến những ống kính xung quanh chuyển hướng. Hạ Lan Uyển là cái tên Tạ gia luôn dùng sự im lặng để niêm phong. Bây giờ, chính Tạ Kính Hòa nhắc đến mẹ tôi trước mặt mọi người, như thể đang nhắc tôi: đừng động vào chỗ không nên động. Tôi nhìn ông ta, lòng bàn tay lạnh đi, nhưng giọng vẫn không đổi. “Nếu chỉ là mã lưu trữ cũ, bác cả càng không cần sợ bảo toàn bản gốc.”

Không khí trong sảnh lại căng thêm một nấc. Tạ Chấn Nam nhíu mày, ánh mắt lướt qua truyền thông, cổ đông, khách khứa rồi dừng trên người tôi. Ông không hỏi vì sao mã Hạ Lan Uyển lại xuất hiện trong hồ sơ Đông Cảng. Điều ông nhìn thấy chỉ là nguy cơ mới: nếu tôi tiếp tục nói, bữa tiệc nhận thân hôm nay sẽ biến thành vết nứt công khai của Tạ gia. “Đủ rồi,” ông nói. “Vãn Ninh, chuyện này không thích hợp tranh cãi ở đây.”

Đời trước, lúc họ muốn kết tội tôi, nơi nào cũng thích hợp. Trước sảnh tiệc, trước cổ đông, trước người yêu cũ, trước toàn thành phố. Nhưng đến khi tôi hỏi ai đã đưa dao vào tay truyền thông, mọi nơi bỗng đều không thích hợp nữa.

Điện thoại của Kỷ Sơ rung liên tục. Cô liếc qua, sắc mặt trầm xuống. “Hot search lên rồi.” Cô đưa màn hình cho tôi xem. Năm vị trí đầu đều liên quan đến tôi: Tạ Vãn Ninh làm lộ Đông Cảng, Cố Tín Capital, điều khoản đạo đức di chúc, thiên kim thật vừa nhận thân đã gây họa, Tạ gia có nên tạm đình chỉ quyền thừa kế. Bên dưới, các tài khoản truyền thông đồng loạt dùng cùng một giọng điệu: một người vừa được công nhận tư cách thừa kế đã khiến tập đoàn rơi vào khủng hoảng, điều duy nhất cô ta nên làm là cúi đầu xin lỗi và chờ điều tra.

“Toàn thành phố đang muốn em cúi đầu,” Kỷ Sơ nói rất khẽ.

Tôi nhìn những dòng chữ lướt qua màn hình. Có người nói Tạ gia nuôi tôi bao năm, tôi vừa trở về đã bán đứng dự án. Có người dùng ảnh tôi đứng cạnh Cố Trầm Chu rồi khoanh đỏ như thể chứng cứ đã ở ngay trước mắt. Dư luận không cần hồ sơ gốc. Họ chỉ cần một cảnh tượng quen thuộc: một người phụ nữ đứng giữa sảnh tiệc, mặt trắng bệch, cúi đầu nói xin lỗi. Chỉ cần tôi làm vậy, những kẻ đứng sau sẽ có thể dùng tư thế cúi đầu ấy làm dấu đóng trên bản án.

Lâm Tĩnh nhận một cuộc gọi, nghe chưa đến nửa phút đã tắt máy. “Bộ phận pháp chế Tạ thị vừa gửi thông báo khẩn cho tôi, nói hội đồng quản trị dự kiến họp bất thường trong vòng hai giờ. Nội dung là xem xét xung đột lợi ích của cô trong hồ sơ Đông Cảng và quy trình thừa kế.” Cô dừng lại một nhịp. “Họ muốn cô ký một tuyên bố tạm thời trước khi rời sảnh.”

Tuyên bố ấy được trợ lý của Tạ Chấn Nam đưa đến rất nhanh. Một tờ giấy trắng, mực đen, câu chữ còn lạnh hơn ánh đèn pha lê trên đầu. Tôi, Tạ Vãn Ninh, vì cáo buộc liên quan đến dự án Đông Cảng gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến Tạ thị, tự nguyện tạm ngừng mọi yêu cầu tiếp cận hồ sơ nhạy cảm, tạm rút khỏi quy trình xác lập quyền thừa kế liên quan đến Hạ Lan Uyển, đồng thời cúi đầu xin lỗi cổ đông và công chúng vì đã khiến tập đoàn chịu tổn thất danh dự.

Tôi đọc đến hai chữ “tự nguyện” thì ngẩng đầu. “Ai viết?”

Trợ lý không đáp. Tạ Chấn Nam nói thay anh ta: “Đây là cách giảm thiểu tổn thất. Con ký trước, sau đó điều tra rõ ràng, Tạ gia sẽ cho con một câu trả lời.”

Tôi nhìn người đàn ông từng là cha mình. Đời trước ông cũng nói sau đó sẽ rõ. Tôi không nhắc lại câu ấy, chỉ hỏi: “Nếu tôi ký, ông có ghi thêm rằng đây không phải thừa nhận lỗi không?”

Tạ Chấn Nam im lặng.

Tôi lại hỏi: “Nếu tôi ký, hội đồng quản trị có cam kết không dùng tuyên bố này làm căn cứ kích hoạt điều khoản đạo đức không?”

Ông vẫn im lặng.

Tôi đặt tờ giấy lại lên khay bạc của trợ lý. “Vậy đây không phải phương án giảm tổn thất. Đây là giấy nhận tội được viết bằng tay người khác, chỉ chờ tôi đặt tên mình vào.”

Tạ lão phu nhân chống gậy mạnh xuống sàn. “Con còn muốn cứng đến khi nào? Tạ thị là tâm huyết mấy đời, không phải chỗ để con dùng tính khí chứng minh mình trong sạch. Người thật sự không thẹn với lòng, cúi đầu vì đại cục một lần thì đã sao?”

“Tôi từng cúi đầu rất nhiều lần,” tôi nói. “Cúi đầu vì gia quy, vì hôn ước, vì mặt mũi, vì đại cục. Kết quả là mỗi lần tôi thấp xuống một chút, họ lại đặt thêm một tội danh lên lưng tôi. Lần này tôi không cúi nữa.”

Lục Hành Dã bước ra, giọng vẫn dịu như đã diễn luyện nhiều năm. “Vãn Ninh, lúc này không ai bảo em nhận tội. Chỉ là em cần cho mọi người thấy thái độ hợp tác. Em càng chống lại, họ càng nghĩ em có điều che giấu.”

Tôi quay sang anh ta. “Anh nói ‘họ’ là ai? Truyền thông được mớm cùng một tiêu đề, cổ đông chưa nhìn file gốc, hay người đang chờ tôi ký giấy để thay họ hoàn thành bước cuối?”

Mặt Lục Hành Dã cứng lại. Tạ Minh Châu đứng phía sau bà nội, tay siết khăn lụa đến nhăn nhúm. Cô ta không khóc nữa. Một người đã quen dùng nước mắt làm vũ khí thường sẽ im lặng khi phát hiện nước mắt không cứu được mình khỏi chứng cứ.

Cố Trầm Chu bỗng mở miệng. “Cố Tín đã gửi yêu cầu phong tỏa log nội bộ cho bên kiểm toán thứ ba. Trong mười lăm phút nữa, mã hash của toàn bộ gói dữ liệu liên quan Đông Cảng sẽ được gửi đồng thời cho Tạ thị, luật sư của cô Tạ Vãn Ninh và đơn vị công chứng độc lập.” Anh dừng rất ngắn, ánh mắt đặt lên tôi chứ không vượt qua tôi để nói thay tôi. “Cô quyết định phần còn lại.”

Anh không đưa tôi ra sau lưng, cũng không ôm lấy tội danh để đổi cho tôi vài tiếng yên ổn. Anh đặt phần của Cố Tín lên bàn rồi lùi lại đúng ranh giới. Giữa chúng tôi vẫn còn nhiều câu hỏi về đời trước, về thứ anh biết quá sớm, nhưng lúc này tôi không thể để ký ức đau đớn kéo mình rời khỏi chiến trường hiện tại.

Tôi nhìn Lâm Tĩnh. “Ghi lại: tôi từ chối ký tuyên bố tự nguyện tạm rút quyền. Tôi yêu cầu điều tra độc lập gồm ba phần. Một, kiểm toán log Cố Tín và Tạ thị về dự án Đông Cảng. Hai, bảo toàn file upload gốc, IP, tài khoản liên hệ và lịch sử chỉnh sửa của Thịnh Văn. Ba, niêm phong mọi hồ sơ có mã HLU hoặc liên quan đến Hạ Lan Uyển cho đến khi làm rõ vì sao mã HLU-0917-B2 xuất hiện trong tài liệu bị rò rỉ.”

Tạ Kính Hòa lập tức nói: “Vãn Ninh, cháu đang mở rộng phạm vi điều tra vô căn cứ.”

“Tôi đang thu hẹp nó về đúng nguồn tài liệu,” tôi đáp. “Nếu bộ hồ sơ Đông Cảng thật sự chỉ liên quan dự án, mã HLU sẽ không xuất hiện. Nếu nó xuất hiện, hoặc người phát tán đã trộn nhầm hai bộ hồ sơ, hoặc người tạo bẫy đã cố ý dùng một phần hồ sơ của mẹ tôi làm vỏ bọc. Cả hai khả năng đều cần bảo toàn chứng cứ. Bác cả phản đối điểm nào?”

Ánh mắt ông ta dịu xuống, nhưng sự dịu dàng ấy không còn che được vết nứt. “Bác chỉ sợ cháu bị kích động.”

“Tôi không kích động.” Tôi nhìn thẳng vào ông ta. “Tôi chỉ không còn nghe lời người khác bảo mình cúi đầu trước khi nhìn thấy dao nằm trong tay ai.”

Kỷ Sơ nhanh chóng phát ra một bản ghi ngắn qua tài khoản cá nhân của cô, không kết luận, không biện hộ, chỉ liệt kê ba câu hỏi mà tôi vừa nói. File gốc ở đâu. Ai là người cung cấp cho Thịnh Văn. Vì sao tài liệu Đông Cảng lại xuất hiện mã HLU-0917-B2. Gần như ngay lập tức, bình luận tràn vào mắng chửi, chế giễu, nghi ngờ. Nhưng giữa biển tiếng ồn ấy, lần đầu tiên có người bắt đầu hỏi lại: nếu vô tội sao Tạ gia không dám công khai file gốc?

Tạ Chấn Nam không nhìn tôi bằng ánh mắt của cha. Ông nhìn tôi như nhìn một biến số làm bảng cân đối quyền lực rung lên. Tôi cũng không còn mong ông nhìn mình theo cách khác.

Khi chúng tôi chuẩn bị rời sảnh để tránh truyền thông bao vây, điện thoại của Kỷ Sơ lại rung. Lần này cô không đưa ngay cho tôi mà nhìn sang Lâm Tĩnh trước. Lâm Tĩnh đọc xong, sắc mặt lạnh xuống thấy rõ. “Nền tảng chưa thể cung cấp thông tin chính thức nếu không có thủ tục đầy đủ,” cô nói chậm, “nhưng bên kỹ thuật xác nhận bản upload đầu tiên của Thịnh Văn không đi từ thiết bị Cố Tín. Dấu vết mạng ban đầu liên quan đến một cổng nội bộ của Tạ thị.”

Tôi đứng khựng lại.

Tiếng ồn trong sảnh như bị kéo ra rất xa. Mã HLU nằm trong tài liệu rò rỉ. Chữ ký nháy của tôi xuất hiện dù đời này tôi chưa từng ký. Và bây giờ, nguồn phát tán đầu tiên không chỉ ở ngoài kia, không chỉ ở một tài khoản truyền thông được mua chuộc. Nó quay về Tạ thị, quay về nơi cha tôi đang đứng, nơi tất cả bọn họ nhân danh đại cục yêu cầu tôi cúi đầu.

Tôi ngẩng lên nhìn Tạ Chấn Nam. Ông vẫn chưa biết tin này, hoặc đã biết nhưng chọn giấu. Dù là đáp án nào, tôi cũng nghe thấy một cánh cửa khác trong ký ức đời trước mở ra. Khi toàn thành phố muốn tôi cúi đầu, người đầu tiên đặt tay lên gáy tôi, hóa ra vẫn là người trong nhà.