Chương 55: Thiên Kim Thật Trở Về
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 55: Thiên Kim Thật Trở Về
Dòng chữ Người đề nghị sao lục: Tạ Minh Châu nằm trên màn hình điện thoại, lạnh lẽo và rõ ràng đến mức không ai trong sảnh có thể giả vờ mình chưa nhìn thấy. Tiếng nhạc nền đã tắt từ lúc nào. Bữa tiệc nhận thân của Tạ gia đã giống một phòng thẩm vấn không tường. Tôi nhìn Tạ Minh Châu. Cô ta trắng mặt, môi mấp máy rất lâu mới bật ra được một câu: “Em không biết… em thật sự không biết đó là hồ sơ của dì Hạ.”
Tôi không cười. Đời trước, mỗi lần Minh Châu nói không biết, sẽ có người thay cô ta giải thích, thay cô ta tức giận, rồi thay cô ta kết án tôi. Nhưng khi một cái tên đã nằm trong nhật ký truy cập, không biết chỉ là một lời khai cần đối chiếu. Lâm Tĩnh cầm điện thoại, giọng bình tĩnh: “Phụ lục ghi rõ yêu cầu sao lục có giấy giới thiệu, chữ ký nhận, thời gian hẹn và mục lục tài liệu được tiếp cận. Phòng lưu trữ không tiết lộ nội dung bản gốc, nhưng log truy cập đủ để xác minh từng có yêu cầu.” Minh Châu lắc đầu. “Em chỉ ký theo lời trợ lý. Em không đọc kỹ. Lúc đó bác cả nói…” Cô ta khựng lại, như vừa cắn phải lưỡi mình.
Tạ Kính Hòa phản ứng nhanh hơn cô ta rất nhiều. Ông ta nghiêng đầu nhìn Lâm Tĩnh, nụ cười ôn hòa đã được đặt lại đúng vị trí. “Luật sư Lâm, một phụ lục truy cập chưa thể chứng minh cô bé có động cơ chiếm đoạt. Tạ gia đông người, giấy giới thiệu qua tay nhiều bộ phận, có thể chỉ là nhầm lẫn hành chính.” Ông ta nói rất nhẹ, như thể chỉ cần đổi một từ, cố ý sẽ biến thành nhầm lẫn, can thiệp sẽ biến thành thủ tục. Tôi nhìn ông ta, chợt hiểu người đáng sợ nhất không phải người mắng tôi, mà là người luôn khiến mọi tội lỗi có một cái tên dễ nghe hơn.
“Vậy thì xác minh.” Tôi nói. “Ngay tại đây.” Tạ Chấn Nam nhíu mày. “Vãn Ninh, con còn muốn làm loạn đến khi nào? Chuyện trong nhà có thể đóng cửa nói sau.” Tôi quay sang ông: “Chủ tịch Tạ, hồ sơ của mẹ tôi không phải gia sự để Tạ gia tự xử. Quyền thừa kế, cổ phần, quỹ tín thác và chuỗi lưu trữ bản gốc đều liên quan đến bên thứ ba. Nếu đóng cửa nói sau, người có chìa khóa sẽ lại đổi ổ khóa trước khi trời sáng.” Sắc mặt ông trầm xuống. Nhưng vài cổ đông đứng gần đó bắt đầu nhìn ông như nhìn một rủi ro quản trị vừa bị đặt lên bàn.
Tần Dự bước lên trước. Ông từng né tránh, từng im lặng, từng để nỗi sợ đè lên lời hứa với mẹ tôi. Nhưng lúc này, giọng ông không run. “Tôi là luật sư riêng cũ của bà Hạ Lan Uyển. Với tư cách người từng tham gia lập hồ sơ bảo toàn, tôi xác nhận cô Tạ Vãn Ninh là bên có quyền lợi liên quan trực tiếp cần được bảo vệ cho đến khi bản gốc được mở đúng trình tự. Yêu cầu niêm phong khẩn cấp đã được tiếp nhận. Nếu Tạ gia tiếp tục dùng bản scan không rõ nguồn để phủ nhận tư cách của cô ấy, tôi sẽ yêu cầu tòa áp dụng biện pháp bảo toàn chứng cứ.” Một luật sư cũ, một yêu cầu niêm phong độc lập, một nhật ký sao lục đứng tên Minh Châu; ba thứ ấy đặt cạnh nhau, đủ khiến chuyện thiên kim thật giả không còn là chuyện ai khóc đáng thương hơn.
Tạ lão phu nhân chống gậy thật mạnh xuống nền đá. “Tần Dự, ông dựa vào cái gì đứng giữa bữa tiệc của chúng tôi để chỉ trỏ?” Tần Dự cúi đầu rất nhẹ. “Tôi dựa vào chữ ký của bà Hạ Lan Uyển khi còn minh mẫn. Dựa vào điều khoản bảo vệ con gái ruột của bà ấy. Dựa vào quy định không ai được đơn phương thay đổi chuỗi lưu trữ trước khi người thừa kế hợp pháp được xác minh. Và dựa vào lỗi lầm nhiều năm trước của tôi.” Tôi nhìn bóng lưng hơi gầy của ông, không thấy cảm động đến mức muốn tha thứ ngay, chỉ thấy một viên gạch đầu tiên cuối cùng cũng được đặt lại đúng chỗ.
Lâm Tĩnh kết nối lại màn hình lớn. Lần này, cô không chiếu nội dung di chúc hay bất kỳ bản gốc nào chưa được phép mở. Trên màn hình chỉ có một văn bản tạm thời: Biên bản ghi nhận tư cách bên có quyền lợi liên quan và cam kết bảo toàn hiện trạng. Lâm Tĩnh nói rõ: “Văn bản này không xác lập chuyển giao tài sản. Nó chỉ ghi nhận trong bốn mươi tám giờ niêm phong, cô Tạ Vãn Ninh có quyền được thông báo, quyền yêu cầu bảo toàn và quyền phản đối mọi hành vi sao lục, di chuyển, hủy bỏ hoặc sử dụng bản scan chưa được xác minh. Tạ gia ký hay không ký đều không làm mất hiệu lực yêu cầu niêm phong, nhưng nếu không ký, việc từ chối sẽ được ghi vào hồ sơ.”
Có những chiếc bẫy không cần đẩy ai vào. Chỉ cần đặt một con đường hợp pháp trước mặt, người muốn che giấu sẽ tự lộ ra khi từ chối bước lên. Tạ Chấn Nam nhìn văn bản rất lâu. Ông không muốn thừa nhận tôi, nhưng càng không thể để cả sảnh tiệc, cổ đông và truyền thông nhìn thấy Tạ gia công khai chống lại thủ tục bảo toàn chứng cứ. Tạ Kính Hòa khẽ nói: “Chấn Nam, ký đi. Chỉ là ghi nhận tạm thời, không phải nhường gì cả.” Ông ta lại chọn bỏ một quân cờ để giữ bàn cờ. Nhưng lần này, quân cờ không chỉ là Minh Châu. Nó là mặt mũi của cả Tạ gia.
Tạ Chấn Nam cầm bút. Đầu bút chạm giấy, dừng lại nửa giây, rồi kéo thành ba chữ Tạ Chấn Nam. Tôi đã từng tưởng tượng vô số lần cảnh cha mình thừa nhận tôi. Có lẽ ông sẽ nói xin lỗi, sẽ gọi tôi là con gái của ông trước mặt tất cả mọi người. Nhưng thực tế của đời này chỉ có một chữ ký lạnh lẽo dưới áp lực pháp lý. Kỳ lạ là tôi không hụt hẫng nhiều như mình nghĩ. Bởi thứ tôi cần không còn là vòng tay ông. Tôi cần tên mình trở về đúng vị trí, dù nó trở về bằng mực đen trên giấy chứ không phải bằng tình thương.
Tạ lão phu nhân không ký, nhưng cũng không thể ngăn biên bản được ghi nhận. Lâm Tĩnh đẩy bản cam kết bảo toàn hiện trạng đến trước mặt Tạ Minh Châu. “Cô Tạ Minh Châu, cô có thể ký với tư cách người từng truy cập danh mục hồ sơ, cam kết trong bốn mươi tám giờ tới không tiếp tục yêu cầu sao lục, không liên hệ phòng lưu trữ và không nhân danh Tạ gia xử lý tài liệu liên quan đến Hạ Lan Uyển.” Minh Châu nhìn tôi, nước mắt vẫn đọng trên mi nhưng ánh mắt đã không còn mềm. “Chị hài lòng chưa?” Tôi đáp: “Chưa. Em ký không phải để làm tôi hài lòng. Em ký để từ giây phút này, mọi hành động tiếp theo của em đều có hậu quả rõ ràng.”
Lục Hành Dã tiến lên nửa bước, như muốn nói gì đó, nhưng khi ánh mắt mọi người cùng quay sang, anh ta lại dừng lại. Minh Châu cuối cùng vẫn ký. Nét chữ hơi lệch, mực đọng ở cuối tên như một vết bẩn nhỏ. Khi cô ta đặt bút xuống, tôi nghe thấy vài người thở ra rất khẽ. Kỷ Sơ đưa điện thoại cho tôi xem. Đoạn video đầy đủ đã lên xu hướng phụ, kéo theo nhiều câu hỏi về bản scan Tạ gia từng chiếu. Nhưng bình luận bẩn vẫn tăng nhanh: có người nói tôi dàn dựng, có người nói Cố gia đứng sau, có người nói tôi dùng luật sư ép em gái nuôi ngay trong tiệc nhận thân. Kỷ Sơ thấp giọng: “Thắng trong sảnh không có nghĩa thắng trên mạng.” Tôi gật đầu. “Tôi biết.”
Cố Trầm Chu đứng cách tôi không xa. Có lẽ anh thấy đầu ngón tay tôi lạnh đến mức hơi run, nhưng anh không đưa tay nắm lấy, cũng không hỏi tôi có ổn không trước mặt mọi người. Anh chỉ nói nhỏ: “Xe ở cửa phía Đông. Khi cô muốn rời đi, lối đó ít phóng viên hơn.” Tôi nhìn anh một thoáng. “Cảm ơn.” Tôi không cần anh kéo tôi ra khỏi chiến trường. Tôi chỉ cần biết khi mình tự bước xuống, có một lối không bị khóa sẵn.
Tạ Chấn Nam nhận lại bản biên bản đã ký, giọng khàn hơn trước: “Từ thời điểm này, Tạ gia ghi nhận Vãn Ninh là bên có quyền lợi liên quan trực tiếp đến hồ sơ của Hạ Lan Uyển. Mọi kết luận cuối cùng chờ bản gốc được niêm phong, giám định và đối chiếu.” Ông không gọi tôi là con. Ông cũng không nói thiên kim thật. Nhưng dưới ánh đèn lạnh và trước những chiếc điện thoại vẫn đang ghi hình, câu nói đó đủ để xóa một lớp bụi dày phủ trên tên tôi nhiều năm. Tôi bước lên nửa bước, nhìn qua Tạ Minh Châu, qua Tạ lão phu nhân, qua Tạ Kính Hòa. “Tôi trở về không phải để xin một chỗ đứng trong Tạ gia,” tôi nói. “Tôi trở về để lấy lại những gì vốn phải được đặt dưới tên tôi và dưới tên mẹ tôi.”
Không ai vỗ tay. Cảnh ấy không cần tiếng vỗ tay. Một vài phóng viên lập tức gửi đi dòng tin mới. Một cổ đông trung lập đứng ở góc sảnh khẽ nói với người bên cạnh rằng cuộc họp hội đồng quản trị sắp tới chắc chắn phải bổ sung nội dung về quyền biểu quyết của Hạ Lan Uyển. Thiên kim thật trở về không giống trong những giấc mơ cũ. Không có cha mẹ mừng rỡ, không có gia đình dang tay. Chỉ có thủ tục, chứng cứ, mâu thuẫn lợi ích và một đám người buộc phải thừa nhận rằng tôi không còn là cái tên họ có thể tùy tiện xóa đi.
Nhưng Tạ Kính Hòa không phải người sẽ để một ván thua nhỏ biến thành vết thương chí mạng. Ngay khi Lâm Tĩnh cất bản biên bản vào túi hồ sơ niêm phong, điện thoại của Kỷ Sơ rung lên dữ dội. Cô ấy nhìn màn hình, sắc mặt lập tức thay đổi. “Vãn Ninh.” Tôi nhận lấy điện thoại. Trên bảng tin, một tài khoản truyền thông lớn vừa đăng bản tài liệu mới, tiêu đề sắc như dao: Thiên kim thật của Tạ gia bị tố cấu kết Cố Tín Capital làm lộ dự án mật, điều khoản đạo đức thừa kế có thể bị kích hoạt. Bên dưới tiêu đề là ảnh chụp một bộ hồ sơ quen đến mức máu trong người tôi lạnh đi. Đời trước, chính bộ hồ sơ đó đã đẩy tôi từ đại tiểu thư Tạ gia thành tội đồ của cả Lăng Thành. Lần này, nó đến sớm hơn. Tôi ngẩng đầu nhìn Tạ Kính Hòa. Ông ta vẫn mỉm cười, như thể vừa lịch sự tiễn tôi bước vào cánh cửa tiếp theo của địa ngục.
