Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 63: Thương Vụ Bị Đẩy Nhanh
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 63: Thương Vụ Bị Đẩy Nhanh
Tôi còn nhìn vệt xám dưới mép chữ ký thêm vài giây nữa rồi mới khép tập tài liệu. Trên bàn họp, bản sao mà Tống Kiều Dương tưởng có thể dùng để đóng nắp quá khứ đã được thư ký dán mã đối soát, bỏ vào túi lưu niêm phong tạm thời. Một tờ giấy vẫn chỉ là một tờ giấy, nhưng khi nó có mã, có người giữ, có thời điểm bị ghi nhận, nó bắt đầu phải trả lời những câu hỏi mà người đưa nó ra không muốn trả lời.
Lâm Gia Duật được mời rời khỏi phòng họp. Khi đứng dậy, ông nhìn tôi như muốn nói gì đó. Tôi không tránh, cũng không cho ông cơ hội biến nỗi hối hận thành một cảnh gia đình trước mặt HĐQT. Tôi chỉ nói: “Từ giờ, nếu có ai của Vân Lưu liên hệ với ông về những văn bản năm đó, xin ông giữ lại lịch sử cuộc gọi và tin nhắn. Đừng tự gặp riêng.”
Môi ông run nhẹ. “Tĩnh An…”
“Tôi đang nói với nhân chứng.” Tôi ngắt lời ông, giọng không cao nhưng đủ để cắt đứt thứ mềm yếu vừa chớm dâng lên. “Không phải với cha.”
Ông khựng lại, rồi gật đầu rất chậm. Cửa phòng họp đóng sau lưng ông. Tiếng chốt cửa vừa khép xuống, Tống Kiều Dương đã đặt lại hai tay lên mặt bàn, bình thản như mọi thứ vừa rồi chỉ là một nhánh phụ trong một cuộc họp quá dài.
“Nếu phần xác minh nhân chứng tạm thời đến đây, tôi đề nghị HĐQT quay lại vấn đề cấp bách hơn.” Ông ta nhìn quanh một vòng. “Hồ sơ cổ phần của bà Lâm Uyển Thanh cần thời gian kiểm chứng. Nhưng Vân Lưu không thể để một tranh chấp lịch sử chưa có kết luận làm tê liệt thương vụ Hải Đăng. Cửa sổ giao dịch của Quang Lộ đang thu hẹp. Bên đối tác đã gửi yêu cầu rút ngắn lịch ký phụ lục giai đoạn một.”
Câu nói ấy rơi xuống nhẹ hơn cả tiếng lật giấy, nhưng sống lưng tôi lại lạnh đi. Tống Kiều Dương không cần thắng ngay ở hồ sơ của mẹ tôi. Ông ta chỉ cần kéo mọi người nhìn sang một nơi khác, đẩy tài sản đi trước khi việc mẹ tôi từng có quyền ở Vân Lưu được xác minh đủ sâu. Khi tài sản đã chuyển, quyền cổ phần dù sau này được công nhận cũng chỉ còn là quyền đứng trước một cái vỏ đã bị rút ruột.
Tôi ngẩng đầu. “Phụ lục nào?”
Cao Tuấn Kha lập tức tiếp lời, như thể đã chờ câu hỏi này từ trước. “Phụ lục điều chỉnh triển khai, không phải chuyển nhượng tài sản như cô đang ám chỉ. Dự án Hải Đăng cần tích hợp kho vận, dữ liệu tuyến và hệ thống người bán của Quang Lộ. Sau sự cố vừa rồi, nếu không có một thỏa thuận vận hành tạm thời, Quang Lộ có quyền xem Vân Lưu là bên chậm trễ.”
“Vận hành tạm thời thường không cần HĐQT rút lịch ký.” Tôi nói. “Cao tổng, ông có thể đọc đúng tên phụ lục không?”
Cao Tuấn Kha nhìn tôi một giây, rồi nhìn sang Tống Kiều Dương. Chính một cái liếc ngắn đó khiến vài thành viên độc lập chú ý. Tống Kiều Dương không trách ông ta. Ông ta chỉ ra hiệu cho thư ký chiếu tài liệu lên màn hình. Dòng tiêu đề xuất hiện rất nhanh: Phụ lục số 3 – Điều chỉnh lịch chuyển giao gói tài sản vận hành và quyền khai thác dữ liệu phục vụ giai đoạn tích hợp Hải Đăng.
Phòng họp yên đi. Có những cụm từ, khi nằm trong báo cáo nội bộ, nghe rất vô hại. “Gói tài sản vận hành” có thể là vài máy chủ, vài hợp đồng thuê kho, vài quy trình kỹ thuật. Nhưng nếu đặt cạnh “quyền khai thác dữ liệu”, “giai đoạn tích hợp” và “Hải Đăng”, nó không còn là vận hành nữa. Nó là mạch máu.
Tôi nhìn thẳng lên màn hình. “Danh mục tài sản kèm theo đâu?”
Tống Kiều Dương đáp: “Tài liệu chi tiết thuộc phạm vi mật của dự án. Cô Lâm hiện vẫn đang bị đình chỉ khỏi nhóm Hải Đăng.”
“Tôi không yêu cầu quyền truy cập dự án với tư cách trưởng phòng đầu tư.” Tôi đặt ngón tay lên biên bản trước mặt. “Tôi yêu cầu HĐQT ghi rõ: chủ tịch đang đề nghị thông qua việc rút lịch ký một phụ lục có yếu tố chuyển giao tài sản và quyền khai thác dữ liệu, trong khi người có quyền lợi cổ phần tranh chấp đã yêu cầu bảo toàn hiện trạng tài sản liên quan đến Hải Đăng.”
Cao Tuấn Kha nhíu mày. “Cô đang cố biến một yêu cầu xác minh cổ phần chưa có kết luận thành quyền phủ quyết thương vụ.”
“Tôi không có quyền phủ quyết.” Tôi đáp. “Nhưng HĐQT có nghĩa vụ biết mình đang biểu quyết cái gì. Nếu các vị chấp thuận ký trước khi danh mục tài sản, điều kiện kiểm toán và chuỗi bảo toàn dữ liệu được rà soát, biên bản phải ghi đúng rằng các vị đã được cảnh báo.”
Một thành viên độc lập ngồi bên trái khẽ đặt bút xuống. Trong phòng họp, không ai sợ những câu buộc tội cảm tính. Họ sợ câu chữ có thể xuất hiện trong hồ sơ trách nhiệm sau này. Tống Kiều Dương hiểu điều đó rõ hơn ai hết, nên ông ta không phản bác bằng giận dữ. Ông ta chỉ mỉm cười rất nhẹ.
“Cô Lâm dùng từ ‘chuyển giao’ nghe nghiêm trọng quá.” Ông ta nói. “Phụ lục này nhằm bảo vệ lợi ích Vân Lưu. Nếu Quang Lộ rút khỏi bàn đàm phán, thiệt hại không chỉ là tiền phạt. Đối thủ sẽ lấy lại quyền đàm phán, dữ liệu tích hợp đã chuẩn bị sẽ mất giá, nhân sự dự án sẽ bị treo. Trong quản trị công ty, chậm trễ cũng là một loại thất trách.”
“Vậy xin công bố điều khoản phạt chậm.” Tôi nói.
Lần này đến lượt Cao Tuấn Kha im lặng. Tôi không cần nhìn tài liệu vẫn nhớ cấu trúc điều khoản cũ. Đời trước, tôi từng bị ép ký duyệt bản cuối trong một đêm, từng đọc từng dòng phạt chậm dưới ánh đèn trắng đến đau mắt. Quang Lộ có quyền yêu cầu điều chỉnh lịch, nhưng khoản phạt chỉ bắt đầu tính sau khi phòng dữ liệu hoàn tất và bên mua xác nhận không còn điều kiện treo trọng yếu. Nói cách khác, nếu phòng dữ liệu chưa sạch, chưa đầy đủ log, chưa qua kiểm toán, Vân Lưu không nhất thiết phải ký.
Chu Mộ ngẩng lên. “Cao tổng, hồ sơ phạt chậm có trong bộ tài liệu hôm nay không?”
“Bản tóm tắt có.” Cao Tuấn Kha nói. “Điều khoản chi tiết thuộc nhóm dự án.”
“Tôi yêu cầu đưa điều khoản chi tiết vào danh mục tài liệu cần pháp chế kiểm tra trước khi HĐQT biểu quyết.” Chu Mộ nói, giọng vẫn đều. “Nếu căn cứ để rút lịch là rủi ro phạt chậm, căn cứ đó cần được nhìn thấy.”
Tống Kiều Dương nhìn Chu Mộ. Ánh mắt ông ta không nặng, nhưng có thứ áp lực rất mỏng phủ lên đó. “Pháp chế sẽ được xem trong phạm vi phù hợp. Tuy nhiên, chúng ta không thể để quy trình bị kéo dài vô hạn.”
Điện thoại của tôi rung một nhịp dưới mặt bàn. Tôi không lập tức nhìn. Trong những cuộc họp như thế này, phản ứng nhanh hơn nửa giây cũng có thể khiến người khác biết bạn đang chờ điều gì. Tôi để Tống Kiều Dương nói hết câu, để Cao Tuấn Kha bổ sung thêm vài lời về “thị trường”, “đại cục” và “niềm tin đối tác”, rồi mới cúi mắt xuống màn hình.
Tin nhắn đến từ Kiều San, chỉ có hai dòng: Phòng dữ liệu Hải Đăng vừa mở bản clean room lúc 11:07. Danh mục hash không có access_log_raw và asset_split_appendix_v3.
Tôi đọc lại hai lần. Clean room là bản phòng dữ liệu được làm sạch để đưa cho đối tác hoặc nhà đầu tư xem. Bản sạch không sai, nhưng một bản sạch được mở ngay giữa phiên họp, lại thiếu log truy cập thô và phụ lục tách tài sản phiên bản ba, thì không còn là sắp xếp tài liệu. Đó là chuẩn bị cho một cuộc ký mà người xem chỉ nhìn thấy phần họ được phép nhìn, không nhìn thấy những vết dao nằm dưới lớp vải.
Tôi úp điện thoại xuống, ngẩng đầu. “Tôi có thêm một yêu cầu thủ tục.”
Cao Tuấn Kha cười lạnh. “Lại yêu cầu?”
“Tôi yêu cầu pháp chế lập snapshot độc lập của phòng dữ liệu Hải Đăng ngay tại thời điểm hiện tại, bao gồm danh mục hash, lịch sử tạo bản clean room, file bị loại khỏi bản clean room và tài khoản phê duyệt danh mục loại trừ.” Tôi nhìn sang Chu Mộ. “Việc này không cần cấp quyền dự án cho tôi. Pháp chế và kiểm toán nội bộ có thể thực hiện.”
Tống Kiều Dương đặt bút xuống. “Cô lấy căn cứ ở đâu để nói phòng dữ liệu có vấn đề?”
“Tôi không nói nó có vấn đề.” Tôi đáp. “Tôi nói nếu HĐQT định rút lịch ký vì phòng dữ liệu đã sẵn sàng, thì trạng thái phòng dữ liệu phải được bảo toàn trước khi bất kỳ ai dựa vào nó để ký.”
Chu Mộ im lặng vài giây. Tôi biết anh ta đang tính ranh giới giữa quy trình và quyền lực. Cuối cùng, anh ta nói: “Về mặt tuân thủ, yêu cầu snapshot trước khi ký là hợp lý, nhất là khi thương vụ đang có tranh chấp liên quan đến dữ liệu và tài sản lõi. Tôi đề nghị ghi nhận.”
“Ghi nhận không có nghĩa là dừng thương vụ.” Tống Kiều Dương nói ngay.
“Không ai ở đây có thể giả vờ không nghe thấy.” Tôi nhìn ông ta. “Đó mới là điểm tôi cần.”
Một khoảng lặng ngắn rơi xuống. Tôi thắng được một dòng biên bản, nhưng không thắng được thời gian. Và Tống Kiều Dương biết điều đó. Ông ta nhượng một bước rất nhỏ để giữ bước lớn hơn phía sau.
“HĐQT sẽ ghi nhận yêu cầu bảo toàn phòng dữ liệu và giao pháp chế phối hợp kiểm toán nội bộ thực hiện trong phạm vi không ảnh hưởng đến tiến độ giao dịch.” Tống Kiều Dương nói. “Đồng thời, văn phòng chủ tịch sẽ gửi phiếu lấy ý kiến bằng văn bản về việc điều chỉnh lịch ký phụ lục số 3. Các thành viên HĐQT có thể xem tài liệu bổ sung theo kênh mật.”
Tôi nhìn ông ta. “Tống chủ tịch đang chuyển phần tranh luận khỏi bàn họp sang phiếu lấy ý kiến.”
“Đó là quy trình hợp lệ khi thời gian gấp.” Ông ta mỉm cười. “Cô Lâm, cô vừa yêu cầu chúng tôi tôn trọng quy trình. Tôi đang làm đúng điều đó.”
Câu ấy rất ôn hòa, rất sạch sẽ, và cũng rất nguy hiểm. Quy trình có thể bảo vệ sự thật, cũng có thể trở thành đường ống để chuyển quyết định qua những nơi ít ánh sáng hơn. Tôi không thể xé ống ngay tại đây khi trong tay chưa có quyền biểu quyết đầy đủ. Tôi chỉ có thể nhét càng nhiều gai vào trong ống càng tốt để người đi qua phải chảy máu.
Khi cuộc họp tạm kết thúc, các túi tài liệu niêm phong được thư ký đưa đi dưới sự giám sát của Chu Mộ. Cao Tuấn Kha rời phòng rất nhanh, điện thoại áp sát tai, giọng thấp đến mức không nghe rõ. Tống Kiều Dương là người đi sau cùng. Khi ngang qua tôi, ông ta dừng lại nửa bước.
“Cô giống mẹ cô hơn tôi tưởng.” Ông ta nói.
Tôi thu tập tài liệu vào túi. “Vậy ông nên nhớ kết cục của những người từng đánh giá thấp bà ấy.”
Nụ cười của ông ta không đổi. “Tôi chưa từng đánh giá thấp Uyển Thanh.”
Ông ta đi rồi, để lại trong phòng một câu nói còn lạnh hơn mọi lời đe dọa. Tôi đứng yên vài giây. Nếu ông ta chưa từng đánh giá thấp mẹ tôi, vậy nghĩa là năm đó ông ta đã chuẩn bị đủ lâu, đủ sâu, đủ sạch để biến tên bà thành một khoảng trắng trong hồ sơ Vân Lưu. Người như vậy sẽ không vì một bản sao bị niêm phong mà dừng lại.
Điện thoại lại rung. Lần này là email hệ thống từ văn phòng chủ tịch, gửi đồng thời cho HĐQT, pháp chế, nhóm Hải Đăng và các bên liên quan ở cấp quản trị. Tiêu đề chỉ có một dòng: Thông báo điều chỉnh lịch ký Phụ lục số 3 – Dự án Hải Đăng/Quang Lộ.
Tôi mở file đính kèm. Dòng thời gian mới hiện ra rất rõ: buổi ký phụ lục dự kiến diễn ra vào thứ Sáu tuần sau được chuyển lên chín giờ sáng thứ Hai. Năm ngày bị cắt khỏi lịch kiểm toán, khỏi giám định chữ ký, khỏi snapshot phòng dữ liệu, khỏi mọi cơ hội để sự thật kịp đặt chân lên bàn.
Tôi nhìn con số ngày tháng trên màn hình, cảm giác đau trong ngực lặng xuống thành một đường thẳng sắc mảnh. Tống Kiều Dương không chạy. Ông ta đang kéo cả thương vụ chạy trước tôi.
