Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 62 - Chương 62: Người Cha Ra Làm Chứng
Chương 62: Người Cha Ra Làm Chứng
“Và mời ông Lâm Gia Duật ra làm chứng.”
Giọng Tống Kiều Dương không cao. Ông ta nói câu ấy bằng sự ôn hòa quen thuộc, như thể chỉ đang đề nghị bổ sung một thủ tục nhỏ vào biên bản. Nhưng cái tên của cha tôi vừa rơi xuống, phòng họp như bị ai đó kéo kín rèm. Tôi nghe lại tiếng chìa khóa két cũ va vào nhau trong đêm, nghe lại câu ông từng ép tôi nuốt xuống: nhận lỗi đi, đừng để mọi chuyện lớn thêm nữa.
Tôi nhìn thẳng Tống Kiều Dương. “Ông Lâm Gia Duật hiện đang ở đâu?”
Tống Kiều Dương đặt hai tay lên mặt bàn. “Ở phòng chờ tầng này. Xét đến quan hệ gia đình và tính nhạy cảm của hồ sơ, tôi không muốn mời ông ấy vào khi chưa cần thiết. Nhưng nếu cô đã yêu cầu xác minh quyền lợi từ Lâm Uyển Thanh, người từng thay mặt gia đình ký văn bản năm đó nên được nghe và nói.”
Ông ta đã chuẩn bị từ trước. Có lẽ Lâm Gia Duật đã ngồi cách đây vài bức tường từ lúc tôi bước vào phòng họp, đợi đến khi HĐQT buộc phải thụ lý sơ bộ, rồi mới bị đẩy ra làm con dấu cuối cùng. Tôi hít một hơi rất nhẹ. “Nếu HĐQT lấy lời làm chứng, tôi yêu cầu ghi rõ phạm vi: nhân chứng chỉ có thể xác nhận việc ký, hoàn cảnh ký và nhận thức tại thời điểm ký. Lời của ông ấy không thay thế giám định bản gốc, chuỗi lưu giữ hoặc kết luận pháp lý về cổ phần.”
Chu Mộ ngẩng đầu khỏi tập quy trình. “Ghi nhận yêu cầu của cô Lâm. Nhân chứng có quan hệ trực tiếp với bên yêu cầu vẫn có thể phát biểu, nhưng biên bản phải ghi rõ phạm vi lời khai và việc lời khai chưa có giá trị thay thế giám định tài liệu.”
Tống Kiều Dương mỉm cười. “Tất nhiên.”
Cánh cửa phòng họp mở ra sau hai phút. Lâm Gia Duật bước vào trong chiếc áo sơ mi xám, cổ tay áo hơi nhàu như đã bị nắm chặt quá lâu. Tóc ông bạc nhiều hơn lần tôi gặp gần nhất. Ông nhìn tôi một thoáng rồi tránh đi. Đời trước, tôi từng chờ ánh mắt ấy đứng về phía mình đến tận giây phút cuối cùng. Đời này, tôi không chờ nữa. Vì vậy khi ông mở miệng định gọi tên tôi, tôi đã lên tiếng trước: “Trong phòng họp, xin ông trả lời đúng câu hỏi.”
Vai ông khựng lại. Thư ký HĐQT mời ông ngồi ở ghế phụ gần cửa. Tống Kiều Dương đẩy bản sao văn bản về phía ông. “Ông Lâm, phiền ông xem qua. Chữ ký cuối trang có phải của ông không?”
Lâm Gia Duật cúi đầu. Ngón tay ông đặt lên mép giấy, không chạm vào phần chữ ký ngay. Ông đọc rất chậm, chậm đến mức Cao Tuấn Kha đã cau mày. Nhưng phòng họp không ai thúc giục. Mỗi lần im lặng của ông đều có thể trở thành một câu chữ trong biên bản.
“Chữ ký…” Ông dừng lại, cổ họng lăn nhẹ. “Giống chữ ký của tôi.”
Cao Tuấn Kha lập tức nghiêng người. “Nói cách khác, ông xác nhận năm đó gia đình đã ký văn bản không tiếp tục bất kỳ quyền lợi nào liên quan đến phần góp vốn của bà Lâm Uyển Thanh?”
“Không.” Tôi nói trước khi Lâm Gia Duật kịp bị câu hỏi ấy đẩy vào góc. “Cao tổng đang gộp hai việc khác nhau. Một là chữ ký có phải của ông ấy không. Hai là ông ấy có hiểu và xác nhận nội dung trên văn bản này hay không. Xin thư ký ghi rõ câu hỏi của Cao tổng mang tính dẫn dắt.”
Thư ký HĐQT ngẩng mắt nhìn Chu Mộ. Chu Mộ gật đầu rất nhẹ. Tống Kiều Dương vẫn mỉm cười, nhưng lần này ông ta nhìn cha tôi lâu hơn. “Ông Lâm, cô Lâm nói đúng. Vậy tôi hỏi lại. Năm đó ông có tự nguyện ký các văn bản xử lý quyền lợi còn lại của bà Lâm Uyển Thanh tại Vân Lưu không?”
Lâm Gia Duật nhắm mắt một khoảnh khắc. Khi mở mắt, giọng ông khàn hơn lúc vừa bước vào. “Tôi có ký vài văn bản sau khi Uyển Thanh mất. Lúc đó bệnh viện, tang lễ, công ty cũ của bà ấy, bảo hiểm… mọi thứ dồn vào nhau. Có người của Vân Lưu đến nói phải hoàn tất thủ tục để thanh lý quyền lợi lao động và tài liệu kỹ thuật còn lại. Tôi ký.”
Tống Kiều Dương hơi nghiêng đầu. “Ông có bị ép buộc không?”
“Không ai dí dao vào cổ tôi.” Lâm Gia Duật nói rất thấp. “Nhưng họ nói nếu thủ tục không hoàn tất, tiền hỗ trợ sau tang lễ và việc bàn giao đồ cá nhân của Uyển Thanh sẽ bị kéo dài. Họ cũng nói đó chỉ là thủ tục đóng hồ sơ hợp tác kỹ thuật. Tôi không biết có thứ gọi là cổ phần sáng lập.”
Không khí trong phòng họp bị kéo căng thành một sợi dây mảnh. Tống Kiều Dương không biến sắc. Ông ta chỉ gõ rất nhẹ lên bản sao. “Ông Lâm, thời gian đã qua nhiều năm. Ký ức của ông có thể sai lệch. Văn bản này ghi rõ ‘không tiếp tục bất kỳ quyền lợi góp vốn nào’. Nếu khi đó ông không đọc kỹ, rất đáng tiếc, nhưng không thể vì sự hối hận hiện tại mà phủ nhận hiệu lực văn bản.”
“Tôi không phủ nhận việc mình đã ký những thứ không nên ký.” Lâm Gia Duật ngẩng đầu, lần đầu tiên nhìn thẳng vào ông ta. “Nhưng tôi phủ nhận việc tôi biết Uyển Thanh có cổ phần ở Vân Lưu. Nếu có người đưa cho tôi một văn bản nói rõ từ bỏ cổ phần của vợ tôi, tôi sẽ nhớ. Tôi có thể hèn, có thể sợ chuyện lớn, nhưng tôi không nghèo đến mức dùng tên bà ấy đổi lấy tiền hỗ trợ tang lễ.”
Câu cuối cùng rơi xuống không lớn, nhưng đủ để một cổ đông độc lập dừng tay trên tập tài liệu. Tôi nhìn cha tôi. Nhiều năm qua, tôi từng muốn nghe ông nói một câu đứng về phía mẹ. Khi câu ấy thật sự xuất hiện, trong tôi không có nhẹ nhõm. Một câu nói đến muộn không thể xóa những lần ông bảo tôi cúi đầu. Một lời làm chứng hôm nay cũng không thể biến ông thành người cha chưa từng làm tôi thất vọng.
Tôi đặt tay lên tập bản sao của mình. “Ông Lâm, tôi hỏi ba câu. Thứ nhất, khi ký những văn bản đó, ông có nhận được bản sao lưu không?”
“Không.”
“Thứ hai, người đưa văn bản cho ông thuộc bộ phận nào của Vân Lưu?”
Ông im lặng lâu hơn. “Tôi nhớ danh thiếp ghi pháp chế dự án cũ. Nhưng người gọi điện hẹn tôi là thư ký văn phòng chủ tịch khi đó. Tôi không còn giữ danh thiếp.”
“Thứ ba, trong bất kỳ văn bản nào ông ký hôm đó, ông có nhìn thấy cụm ‘cổ đông sáng lập’, ‘phần góp vốn’ hoặc mã hồ sơ VL-SC-03 không?”
Lâm Gia Duật nhìn xuống bản sao trên bàn. “Không. Tôi nhớ vì tôi từng làm hệ thống, nên các mã hồ sơ kiểu đó rất nhạy với tôi. Hôm đó họ chỉ nói mã đóng hồ sơ nhân sự cũ và hồ sơ kỹ thuật. Không ai nhắc VL-SC-03.”
Chu Mộ lập tức nói với thư ký: “Ghi rõ: nhân chứng xác nhận từng ký một số văn bản sau khi bà Lâm Uyển Thanh mất, nhưng không xác nhận đã được thông báo về cổ phần sáng lập hoặc mã hồ sơ VL-SC-03; không nhận bản sao; người liên hệ theo lời khai có liên quan văn phòng chủ tịch thời kỳ đó.”
Lần này, khoảng lặng trước khi Tống Kiều Dương nói dài hơn một nhịp. “Lời khai cá nhân cần được kiểm chứng. Có chữ ký thật, có văn bản lưu, có người ký thừa nhận từng tự nguyện ký thủ tục. Như vậy ít nhất đủ căn cứ để tạm đánh dấu hồ sơ Lâm Uyển Thanh là có tranh chấp nghiêm trọng về hiệu lực.”
“Tôi đồng ý đánh dấu tranh chấp nghiêm trọng về hiệu lực.” Tôi đáp. “Nhưng hướng tranh chấp còn là khả năng văn bản đang được dùng để phủ nhận quyền ấy đã bị trình bày sai bối cảnh, thiếu chuỗi lưu giữ và có dấu hiệu tách chữ ký khỏi nội dung gốc. Vì vậy, tôi yêu cầu bản sao Tống chủ tịch vừa xuất trình cũng phải bị đưa vào phạm vi niêm phong, cùng log số hóa, lịch sử scan, người truy cập và đường đi từ kho lưu trữ đến chiếc bìa da cá nhân của ông ấy.”
Cao Tuấn Kha trầm giọng: “Cô Lâm, đừng biến mọi tài liệu bất lợi cho mình thành nghi vấn âm mưu.”
“Tôi không cần biến.” Tôi nhìn ông ta. “Tài liệu tự tạo ra nghi vấn khi người giữ nó không chứng minh được đường đi của nó.”
Thành viên độc lập tóc bạc cuối cùng lên tiếng: “Tôi đề nghị bổ sung bản sao văn bản do Tống chủ tịch xuất trình vào danh mục bảo toàn. Pháp chế cần xác định vị trí bản gốc, tình trạng lưu trữ và người từng truy cập bản số hóa. Trước khi có kết quả, văn bản này chỉ được xem là căn cứ đặt nghi vấn, không phải căn cứ phủ nhận yêu cầu xác minh của cô Lâm.”
Thư ký HĐQT ghi xuống từng chữ. Lâm Gia Duật ngồi ở ghế phụ, hai tay đặt trên đầu gối, lưng hơi còng hơn lúc vừa vào. Khi cuộc trao đổi tạm dừng, ông nhìn tôi. Trong mắt ông có rất nhiều điều chưa nói: hối hận, sợ hãi, có lẽ cả một lời xin lỗi đã mắc kẹt quá lâu. Nhưng tôi không nhận. Tôi đã học được rằng lời xin lỗi cũng có thể trở thành một sợi dây kéo người ta quay lại vị trí biết chịu đựng.
Tống Kiều Dương định thu lại bản sao, nhưng Chu Mộ đã đưa tay chặn trước. “Bản sao xuất trình cần được thư ký lập mã đối soát ngay tại bàn. Tống chủ tịch có thể giữ bản gốc nếu bản gốc chưa có mặt, nhưng bản sao dùng trong phiên họp không nên rời khỏi chuỗi ghi nhận.”
Tôi nhìn tờ giấy bị giữ lại giữa bàn. Ánh mắt tôi dừng thật lâu ở phần chữ ký cuối trang. Chữ ký ấy giống của cha tôi. Quá giống. Nét cuối của chữ “Duật” bị cụt sát đường kẻ, như thể bản gốc từng bị cắt mép trước khi scan. Góc dưới bên phải không có số trang, nhưng lại có một vệt xám mảnh, loại vệt thường xuất hiện khi ghép ảnh từ hai nguồn giấy khác độ trắng.
Lâm Gia Duật từng ký. Ông từng sợ, từng tránh, từng để sự im lặng đẩy mẹ tôi ra khỏi lịch sử Vân Lưu. Tôi sẽ không thay ông rửa sạch điều đó. Nhưng nếu chữ ký kia là con dao Tống Kiều Dương muốn đặt vào tay cha tôi để đâm ngược lại mẹ tôi, thì chính đường cắt trên cán dao có thể chỉ ra người đã mài nó. Tôi khép tập tài liệu của mình lại. Chữ ký ấy không phải điểm kết thúc. Nó là điểm bắt đầu.
