Chương 44 - Chương 44: Không Ai Vô Tội Vì Im Lặng
Chương 44: Không Ai Vô Tội Vì Im Lặng
Lục Hoài Cẩn nói: “Đến lượt Cảnh Hành trả lời.” Câu ấy rơi xuống phòng họp. Màn hình dừng ở thư mục “Cảnh Hành – thẩm định Hứa thị năm đó”. Tôi từng nghĩ chỉ cần tìm ra người trực tiếp thay nguyên liệu, mọi chuyện sẽ có điểm kết. Nhưng sự thật không đứng một mình. Nó kéo theo cả những người từng nhìn thấy vết nứt rồi chọn quay mặt đi vì không muốn chậm thương vụ hoặc mất tiền.
Luật sư Hà không mở file ngay. Chị yêu cầu sao lưu nguyên trạng, ghi nhận metadata, tách bản làm việc khỏi bản lưu chứng cứ. Dư Hạ và Thẩm Ngật đều im lặng. Trong một vụ sụp đổ, kẻ đẩy viên gạch đầu tiên đáng hận, nhưng những người thấy bức tường nghiêng mà vẫn đi ngang qua cũng không thể sạch sẽ tuyệt đối.
File đầu tiên là bản ghi chú rủi ro nội bộ của Cảnh Hành, lập trước khủng hoảng Hứa thị hơn ba tuần. Người lập tên Phùng Duy, chuyên viên thẩm định ngành mỹ phẩm. Anh ta đánh dấu đỏ ba điểm: nguồn B thiếu lịch sử ổn định cho dòng phục hồi da nhạy cảm, mã lô trong biên bản kiểm nghiệm và phiếu nhập kho không khớp, phản hồi kích ứng tích lũy chưa đủ thời gian theo dõi. Ở cuối trang có một câu ngắn đến mức đau mắt: “Đề nghị tạm dừng thẩm định thương vụ cho đến khi Hứa thị cung cấp dữ liệu nguyên liệu đầy đủ.” Hóa ra đã từng có người nhìn thấy, rồi bị đặt dưới tiếng nói có lợi.
Hai ngày sau, một bản tóm tắt trình hội đồng xuất hiện. Ba rủi ro bị gom thành một dòng “vấn đề hồ sơ có thể bổ sung sau ký kết”. Người phê duyệt cuối cùng là Từ Chính, phó tổng đầu tư của Cảnh Hành năm đó. Trong chuỗi email kèm theo, ông ta viết: “Không đưa phần nguồn B vào bản trình. Thương vụ Hứa thị đang ở mức chiết khấu tốt, đừng để nhóm pháp chế kéo dài.” Tên Lục Thiệu Xuyên không ký duyệt, nhưng có trong danh sách nhận bản tóm tắt chỉnh sửa với ghi chú “tham khảo đầu ra truyền thông”. Những sợi dây cuối cùng bắt đầu hiện hình: một dòng cc, một câu tránh rủi ro, một người không muốn mất ghế.
Lục Hoài Cẩn đứng sau lưng tôi. Anh không giải thích rằng khi đó mình chưa phụ trách dự án, cũng không nói Cảnh Hành cuối cùng chưa đầu tư vào Hứa thị nên trách nhiệm hữu hạn. Anh chỉ nói với pháp chế Cảnh Hành: “Niêm phong toàn bộ hồ sơ. Triệu tập họp hội đồng bất thường lúc chín giờ. Mời kiểm toán độc lập tham dự. Tất cả người từng sửa báo cáo, nhận báo cáo hoặc dùng báo cáo này cho truyền thông phải có mặt hoặc nộp giải trình.” Anh dừng lại rồi nói thêm: “Không ai được lấy Tự Quang làm lý do cho bất kỳ quyết định nội bộ nào của Cảnh Hành.”
Tôi quay sang nhìn anh. “Anh không cần đưa tôi đến đó.” Hoài Cẩn đáp: “Cảnh Hành nợ cô quyền được nghe câu trả lời trực tiếp.” Tôi im lặng vài giây. “Tôi sẽ đi với tư cách Hứa Chiêu Ninh, nhà sáng lập Tự Quang và bên bị ảnh hưởng. Không đi với tư cách người yêu anh, càng không đi để giúp anh lấy điểm đạo đức.” Anh gật đầu. “Được.” Lần này, anh không bọc tôi vào lựa chọn của anh. Anh chỉ mở cửa, còn tôi tự quyết định có bước qua hay không.
Chín giờ sáng, phòng họp lớn của Cảnh Hành sáng đến mức mọi nếp nhăn trên gương mặt người ta đều không còn chỗ giấu. Tôi ngồi ở hàng ghế khách mời cùng luật sư Hà, trước mặt là bảng tên “Tự Quang”. Không phải “Hứa thị cũ”, không phải “người nhà họ Hứa”, càng không phải “bạn gái Lục tổng”. Ở đầu bàn, Lục Hoài Cẩn bình tĩnh như người đã tự đặt mình lên bàn mổ. Lục Thiệu Xuyên ngồi chếch đối diện anh, môi cười nhưng ánh mắt không cười.
Từ Chính được kết nối qua màn hình. Ông ta nói hồ sơ năm đó bị hiểu sai bối cảnh, việc đánh giá rủi ro phải cân bằng giữa dữ liệu và cơ hội thị trường. Có những người rất giỏi dùng chữ “cân bằng” để che việc mình đã nghiêng hẳn về bên có tiền. Khi luật sư Hà đưa ra hai phiên bản báo cáo, bản đầu có cảnh báo nguồn B và bản sau đã bị chỉnh, Từ Chính mới ngập ngừng: “Tôi không trực tiếp yêu cầu xóa, chỉ yêu cầu tinh giản cho phù hợp trình hội đồng.” Lục Hoài Cẩn nhìn ông ta. “Tinh giản đến mức rủi ro biến mất, đó không phải kỹ năng trình bày. Đó là che giấu.”
Lục Thiệu Xuyên gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. “Hoài Cẩn, phải phân biệt trách nhiệm đạo đức và trách nhiệm pháp lý. Cảnh Hành không ký đầu tư Hứa thị, không tham gia sản xuất, không phê duyệt nguồn B. Nếu bây giờ tự nhận sai, người ngoài sẽ hiểu thành Cảnh Hành có lỗi trực tiếp. Cậu đang đặt cả tập đoàn vào rủi ro vì một thương hiệu hợp tác và vì cảm xúc cá nhân.” Câu đó bắn cả vào tôi. Nếu anh phản ứng quá mạnh, tôi sẽ thành cái cớ. Nếu anh lùi, Cảnh Hành sẽ lại chọn im lặng bằng những thuật ngữ rất đẹp.
Hoài Cẩn đặt bản báo cáo xuống bàn. “Trách nhiệm pháp lý do luật sư và cơ quan có thẩm quyền xác định. Trách nhiệm doanh nghiệp không cần đợi đến khi bị buộc tội mới tồn tại.” Giọng anh không cao, nhưng từng chữ rơi rất rõ. “Cảnh Hành từng có cơ hội phát hiện rủi ro trong hồ sơ Hứa thị. Đội thẩm định đã bỏ qua cảnh báo, chỉnh sửa báo cáo và để một phần kết luận bị dùng về sau như bằng chứng trung lập. Tôi không phải người ký duyệt năm đó, nhưng sau khi biết việc này, tôi đã chậm công khai. Sự chậm trễ đó cũng là sai.” Anh ngẩng lên. “Tôi chịu trách nhiệm điều hành hiện tại. Cảnh Hành sẽ công bố sai sót thẩm định, mở điều tra độc lập và tạm dừng quyền xử lý hồ sơ liên quan Tự Quang cho đến khi có kết luận bên ngoài.”
Tôi bỗng thấy cổ họng mình nghẹn lại. Tôi vẫn đau. Cảnh Hành từng đứng ở một ngã rẽ mà nếu họ chọn kỹ hơn, mẹ tôi có thể đã không bị lôi xuống bùn sâu như vậy, và tôi có thể đã không mất nhiều năm để chứng minh mình không phải kẻ gây tội. Nhưng trên đời không có bản hoàn tiền cho thời gian đã mất. Thứ duy nhất còn có thể đòi là sự thật được gọi đúng tên. Không phải “hiểu lầm”. Không phải “hồ sơ chưa đầy đủ”. Là sai. Là bỏ qua. Là im lặng.
Dưới áp lực hội đồng, thông cáo được sửa từng chữ ngay tại chỗ. Tôi yêu cầu bỏ mọi cụm từ biến Tự Quang thành vật trang trí cho sự ăn năn của Cảnh Hành. Luật sư Hà nói thẳng: “Quá khứ đó không do Tự Quang tạo ra.” Một vài thành viên hội đồng nhíu mày, nhưng Lục Hoài Cẩn chỉ nói: “Sửa.” Dư Hạ ngồi sau lưng tôi thì thầm: “Thông cáo xin lỗi bị gọt như gọt táo mà vẫn còn lõi.” Tôi đáp nhỏ: “Miễn đừng gọt mất trách nhiệm.”
Mười một giờ bốn mươi, Cảnh Hành đăng thông cáo chính thức. Họ thừa nhận trong quá trình thẩm định Hứa thị năm đó, nhóm đầu tư từng nhận cảnh báo về nguồn B, mã lô không khớp và dữ liệu kích ứng chưa đủ thời gian theo dõi, nhưng báo cáo trình hội đồng đã không phản ánh đầy đủ rủi ro này. Cảnh Hành sẽ chuyển hồ sơ cho kiểm toán độc lập, phối hợp điều tra nếu được yêu cầu, đồng thời tạm đình chỉ cá nhân liên quan. Cuối thông cáo có một câu: “Im lặng trước rủi ro không làm rủi ro biến mất, chỉ đẩy cái giá sang người khác.” Nó không trả lại được mẹ tôi, nhưng ít nhất, lần đầu tiên, một cái tên lớn chịu thừa nhận sự im lặng của họ có trọng lượng.
Cao trào nhỏ đến trong buổi họp báo ngắn của Cảnh Hành chiều cùng ngày. Một phóng viên hỏi thẳng: “Lục tổng, quyết định công bố sai sót này có liên quan đến quan hệ cá nhân giữa anh và Hứa Chiêu Ninh không?” Tôi đứng phía sau khu vực truyền thông, không lên sân khấu, nhưng vẫn cảm giác hàng trăm ánh mắt vô hình đang tìm mình. Hoài Cẩn nhìn thẳng vào ống kính. “Không. Cảnh Hành trả lời vì Cảnh Hành đã sai trong quy trình thẩm định. Cô Hứa không phải lý do để chúng tôi nhận trách nhiệm, càng không phải công cụ để chúng tôi né trách nhiệm. Tự Quang là đối tác độc lập. Hứa Chiêu Ninh là người bị ảnh hưởng có quyền chất vấn chúng tôi.” Anh dừng một nhịp. “Còn quan hệ cá nhân của tôi chỉ nhắc tôi không được nhân danh bảo vệ để che bớt sự thật.”
Khi buổi họp báo kết thúc, tôi gặp anh ở hành lang phía sau. Ở đó không có máy quay, chỉ có ánh nắng muộn chiếu xiên qua lớp kính. Hoài Cẩn dừng cách tôi hai bước, vừa đủ để tôi không thấy bị ép phải mềm lòng. Anh nói: “Hứa tổng, với tư cách người phụ trách Cảnh Hành, tôi xin lỗi cô. Vì hồ sơ năm đó đã bỏ qua cảnh báo. Vì sau này tôi biết mà vẫn chậm nói hết. Vì Cảnh Hành từng đặt rủi ro thương mại lên trước một sự thật có thể cứu người khác khỏi bị đổ tội.” Anh không đưa ra lý do nào để làm vết thương của tôi nhỏ lại.
Tôi nhìn anh, trong lòng rất yên và cũng rất buồn. “Tôi nhận lời xin lỗi đó với tư cách đối tác bị ảnh hưởng. Nhưng nhận lời xin lỗi không có nghĩa là mọi thứ trở lại như cũ. Tự Quang sẽ chờ kết luận kiểm toán độc lập trước khi khôi phục bất kỳ hợp tác đặc quyền nào với Cảnh Hành.” Hoài Cẩn gật đầu. “Đó là quyền của cô.” Tôi nói tiếp: “Còn chuyện giữa chúng ta, tôi chưa có câu trả lời.” Anh đáp: “Tôi sẽ chờ câu trả lời của em như một người bình thường.”
Điện thoại tôi rung lên đúng lúc ấy. Một email mới hiện trên màn hình: “Đề nghị mua lại chiến lược đối với Tự Quang”. Người gửi là bộ phận đầu tư của tập đoàn Vân Tinh. Tôi mở file đính kèm. Con số định giá đầu tiên lớn đến mức Dư Hạ vừa liếc thấy đã suýt buông một câu thô tục rồi kịp nuốt lại. Nhưng mắt tôi dừng ở điều khoản thứ ba: sau giao dịch, bên mua nắm quyền kiểm soát sản phẩm, kênh bán và định vị thương hiệu; đội sáng lập chỉ giữ vai trò cố vấn trong mười tám tháng. Tôi khép màn hình lại. Hôm nay, Cảnh Hành vừa trả lời cho sự im lặng năm xưa. Còn ngày mai, đến lượt tôi trả lời xem ánh hào quang của Tự Quang được định giá bằng bao nhiêu tiền.
