Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 46: Hồ Sơ Sinh Bị Sửa

Chương 46: Hồ Sơ Sinh Bị Sửa

Tôi không lập tức chạm vào màn hình. Ba chữ Tạ Minh Châu nằm cạnh vết gạch mảnh trên tên tôi, giống như một mũi kim được đặt rất nhẹ nhưng đủ đâm xuyên qua hai đời người. Nếu là đời trước, có lẽ tôi đã run đến mức không thở nổi, đã muốn lao về Tạ gia hỏi từng người vì sao. Nhưng đêm nay, trong phòng họp số ba của Cố Tín, tôi chỉ nghe thấy tiếng Lâm Tĩnh đóng chế độ xem trước và giọng cô ấy rất thấp: “Không mở thêm khi chưa có biên bản phụ. Bản xem trước chỉ đủ chứng minh hồ sơ tồn tại và có dấu hiệu bị chỉnh sửa, chưa đủ thay thế bản gốc.” Tôi nhìn màn hình đã tối đi, rồi gật đầu. “Vậy ghi rõ: đã thấy danh mục, đã thấy bản xem trước, không tải xuống, không chỉnh sửa, không sao chép nội dung ngoài quy trình.”

Lâm Tĩnh lập tức đọc lại từng thao tác cho nhân viên tuân thủ ghi vào biên bản. Kỷ Sơ đứng phía sau tôi, bàn tay đặt trên mép ghế, không nói câu nào. Tôi biết cô ấy đang nhịn. Một phóng viên điều tra có thể bình tĩnh trước tin đồn, trước đe dọa, trước ảnh chụp lén, nhưng rất khó bình tĩnh trước một hồ sơ sinh bị sửa trắng trợn đến mức tên của một đứa trẻ bị gạch đi như lỗi đánh máy. Cố Trầm Chu cũng không nói. Anh chỉ kéo chiếc ghế bên cạnh ra xa một chút, để khoảng trống trước mặt tôi rộng hơn, như thể cả căn phòng này đều đang lùi lại, nhường cho tôi tự quyết định mình sẽ dùng sự thật ấy như thế nào.

Tôi đưa tay lên lau nhẹ lòng bàn tay. Đầu ngón tay lạnh đến tê. “Cho tôi xem phần metadata của danh mục, không mở nội dung hồ sơ.” Lâm Tĩnh nhìn tôi một giây, rồi gật đầu. “Được. Chỉ xem thông tin hệ thống, không chạm bản gốc.” Cửa sổ danh mục được mở lại ở chế độ ghi hình toàn màn hình. Những dòng chữ khô cứng hiện ra, không có nước mắt, không có lời xin lỗi, chỉ có ngày tháng và mã truy cập. Hồ sơ S-17/AT/HLU được tạo hai mươi bốn năm trước tại An Thừa, bản giấy nhập kho ba ngày sau khi sản phụ Hạ Lan Uyển sinh con, bản điều chỉnh lần một được lập sau đó mười bảy ngày. Chưa đầy ba tuần. Một đứa trẻ còn chưa biết nắm tay, tên của nó đã bị người khác sửa trong kho lưu trữ.

Tôi nhìn mốc “mười bảy ngày” rất lâu. Trong ký ức đời trước, Tạ gia luôn nói Tạ Minh Châu đến nhà khi tôi còn rất nhỏ, vì cha mẹ cô ta gặp biến cố, vì Tạ gia thương người, vì mẹ tôi rộng lượng. Câu chuyện ấy được kể nhiều đến mức ngay cả người hầu cũ cũng thuộc lòng. Nhưng nếu tên Minh Châu đã được viết vào hồ sơ sinh của mẹ tôi ngay từ mười bảy ngày sau khi tôi chào đời, thì cô ta chưa từng là một đứa trẻ được nhận về vì thương hại. Cô ta là một phương án được chuẩn bị để thay thế. Và người chuẩn bị phương án ấy đã biết rất rõ: chỉ cần tên trên giấy bị đổi, cả cuộc đời tôi sẽ bị đẩy lệch khỏi đường ray.

Kỷ Sơ bỗng nói: “Có nhật ký truy cập gần đây.” Lâm Tĩnh phóng lớn cột bên phải. Ba dòng thời gian nằm chồng lên nhau như dấu chân trong bùn. Sáu ngày trước, một tài khoản quản trị cũ của An Thừa đã tra cứu mã S-17/AT/HLU. Một giờ hai mươi phút sáng nay, cùng tài khoản đó thử mở bản điều chỉnh nhưng thất bại vì thiếu khóa xác thực kho giấy. Hai giờ mười sáu phút, ngay sau khi yêu cầu bảo toàn của chúng tôi gửi đi, hệ thống ghi nhận một truy cập cảnh báo từ cổng nội bộ, nguồn đăng nhập thuộc nhóm “đại diện ủy quyền gia đình”. Tôi không hỏi đại diện gia đình nào. Ở Lăng Thành này, người có thể dùng bốn chữ gia đình để chạm vào hồ sơ của Hạ Lan Uyển chỉ có vài bàn tay. Và trong những bàn tay ấy, chưa chắc có bàn tay nào sạch.

Lâm Tĩnh nhíu mày. “Có người đã biết hồ sơ này bị đánh thức. Nếu họ không lấy được bản số, họ có thể rút bản giấy.” Tôi hỏi: “An Thừa có quy trình rút bản giấy ban đêm không?” “Không, trừ khi có lệnh khẩn cấp hoặc văn bản ủy quyền đã được đăng ký trước.” Cố Trầm Chu lúc này mới lên tiếng: “Cố Tín có thể gửi văn bản đối soát tư cách lưu trữ. Nhưng người yêu cầu vẫn phải là cô hoặc luật sư của cô.” Anh dừng lại một nhịp rất ngắn. “Tôi có thể cung cấp tuyến đưa cô đến đó trước giờ mở kho.” Không phải “tôi sẽ đưa cô đi”, càng không phải “cô phải đi”. Chỉ là một con đường được đặt xuống bàn. Tôi nhìn anh, gật đầu. “Chuẩn bị xe. Nhưng văn bản do tôi ký.”

Tôi cầm bút. Nét đầu tiên hơi lệch, sau đó ổn lại. Trong văn bản mới, Lâm Tĩnh viết rõ yêu cầu phong tỏa bản gốc hồ sơ sinh của sản phụ Hạ Lan Uyển, bao gồm bản giấy nhập kho đầu tiên, bản điều chỉnh lần một, nhật ký rút trả hồ sơ, danh sách người được ủy quyền và mọi phụ lục y tế liên quan mẫu máu mẹ – trẻ sơ sinh. Tôi thêm vào một dòng: không chấp nhận bất kỳ thao tác tiêu hủy, di chuyển, scan lại hoặc chỉnh sửa tình trạng vật lý hồ sơ nếu không có mặt luật sư chứng kiến. Lâm Tĩnh nhìn dòng ấy, khóe môi mím lại. “Cô đang khóa luôn đường họ thay bản giấy.” Tôi nói: “Nếu họ đã sửa được tên tôi một lần, tôi không tin họ sẽ không sửa lần hai.”

Điện thoại của tôi sáng lên. Tin nhắn của Tạ Chấn Nam chỉ có một câu: Cô đang làm gì với hồ sơ An Thừa? Tôi nhìn câu ấy, một cảm giác lạnh buốt bò dọc sống lưng. Ông nói như một người bị xúc phạm vì con gái không nghe lời, nhưng ông biết hai chữ An Thừa. Ông biết ngay sau khi hệ thống bị chạm. Cơn đau trong ngực tôi không dữ dội như tôi tưởng. Có lẽ vì từ rất lâu rồi, trái tim tôi đã bị Tạ gia dạy cách không mong chờ. Tôi không trả lời ông. Một phút sau, Tạ Minh Châu gửi đến một tin nhắn thoại. Tôi không mở âm thanh, chỉ nhìn bản chuyển chữ tự động hiện ra: Chị, em không biết chị nghe ai nói gì, nhưng đừng làm ba buồn nữa. Dù thế nào, em vẫn là em gái chị mà. Đời trước, cô ta cũng từng nói câu đó trước khi khoác váy cưới vốn chuẩn bị cho tôi. Khi ấy tôi đau. Bây giờ tôi chỉ thấy buồn cười.

Kỷ Sơ cúi đầu nhìn màn hình của tôi, giọng lạnh đi: “Họ đã phản ứng. Nghĩa là hồ sơ này đâm đúng chỗ.” Tôi tắt màn hình. “Chưa đủ. Phản ứng không phải chứng cứ.” Lâm Tĩnh gật đầu rất nhanh. “Đúng. Chúng ta cần bản gốc, cần chữ ký, cần người lập biên bản điều chỉnh, cần lý do y tế hoặc lý do hộ tịch được ghi trên phụ lục.” Cố Trầm Chu hỏi: “Cô có muốn thông báo cho Tần Dự không?” Cái tên ấy khiến căn phòng yên xuống một chút. Luật sư cũ của mẹ tôi đã từng né tránh, từng im lặng, từng giữ một phần di chúc như giữ than trong tay. Tôi không tin ông hoàn toàn, nhưng tôi cũng không thể bỏ qua một người từng đứng gần Hạ Lan Uyển hơn hầu hết Tạ gia. “Gửi thông báo pháp lý cho ông ấy, không hỏi xin giúp đỡ.” Tôi nói. “Nếu ông ấy biết hồ sơ sinh bị sửa mà từng im lặng, sáng nay ông ấy phải tự chọn đứng ở đâu.”

Lâm Tĩnh gửi văn bản thứ hai. Hệ thống của An Thừa mất gần năm phút mới phản hồi. Năm phút ấy dài như một đường hầm. Tôi nhìn rèm kính xám trước mặt, bất giác nhớ đến căn phòng của mẹ ở Tạ gia. Nhiều năm qua, họ khóa phòng ấy, khóa di vật của bà, khóa cả những thứ đáng lẽ tôi được biết. Họ nói người chết nên yên nghỉ. Hóa ra thứ họ muốn yên nghỉ không phải mẹ tôi, mà là cái tên thật của tôi. Một tiếng “ting” rất nhỏ vang lên. Trên màn hình phụ, thư phản hồi mới hiện ra. Lâm Tĩnh mở trước, rồi sắc mặt thay đổi.

“Có phụ lục.” Cô ấy nói. “Không phải nội dung hồ sơ sinh. Là danh mục phụ lục đi kèm.” Tôi bước tới gần hơn. Dưới bản điều chỉnh lần một, còn ba dòng khác: Phiếu lưu mẫu máu cuống rốn mẹ – trẻ sơ sinh. Biên bản bàn giao trẻ sơ sinh cho người giám hộ. Và cuối cùng là: Phiếu thay đổi bác sĩ phụ trách sản phụ Hạ Lan Uyển trước giờ sinh. Tôi nhìn dòng cuối cùng, tim bỗng đập lệch một nhịp. Mẹ tôi từng đổi bác sĩ. Không phải sau khi sinh, không phải khi hồ sơ bị sửa, mà là trước giờ sinh. Một người phụ nữ sắp sinh, đang ở trong bệnh viện tư mà Tạ gia kiểm soát, vì sao lại đột ngột đổi bác sĩ phụ trách? Bà đã phát hiện điều gì, hay đã bắt đầu sợ điều gì từ trước khi tôi chào đời?

Cố Trầm Chu đứng sau tôi nửa bước. “Đừng mở phụ lục lúc này nếu cô chưa chắc.” Tôi quay đầu nhìn anh. “Tôi biết.” Anh không nhắc lại nữa. Chính sự dừng lại ấy làm tôi bình tĩnh hơn. Tôi nói với Lâm Tĩnh: “Niêm phong danh mục phụ lục, ghi rõ chưa mở. Chúng ta đến An Thừa lấy bản gốc trước. Kho Quỹ Lục Thừa chín giờ, Lục Hành Dã nếu thật sự muốn chuộc lỗi thì phải giữ cửa kho mở đến khi tôi đến. Tôi không chạy theo lịch của người từng bán đứng mình.” Kỷ Sơ nhướng mày. “Còn ảnh chụp lén trước tám giờ?” Tôi nhìn đồng hồ. Bốn giờ năm mươi ba phút. “Chuẩn bị phản chứng quy trình Cố Tín. Nhưng chỉ đăng khi họ ra tay. Tôi không dùng hồ sơ sinh của mẹ tôi làm mồi câu truyền thông khi bản gốc còn chưa được bảo vệ.”

Tôi vừa nói xong, máy tính của Kỷ Sơ báo một thư ẩn danh mới. Cô ấy mở trên máy phụ, không tải tệp đính kèm, chỉ xem phần tiêu đề được hệ thống quét trước. Dòng chữ đầu tiên hiện ra đủ khiến cả căn phòng rơi vào im lặng: Bản thảo tin độc quyền – Tạ Vãn Ninh cấu kết Cố gia làm giả hồ sơ sinh để tranh quyền thừa kế. Bên dưới là thời gian hẹn đăng: bảy giờ ba mươi sáng. Tôi nhìn tiêu đề ấy, rồi nhìn lại danh mục S-17/AT/HLU trên màn hình bên cạnh. Tên tôi vừa được kéo ra khỏi vết gạch cũ chưa đầy ba giờ, họ đã chuẩn bị gạch nó lần nữa trước mặt cả Lăng Thành. Tôi cầm túi chứng cứ lên, giọng rất nhẹ: “Đi An Thừa.” Ngoài trời, đêm vẫn chưa tan. Nhưng tôi biết, trước khi mặt trời mọc, họ đã chọn xong cách biến sự thật của tôi thành một tội danh mới.