Chương 47: Mẹ Tôi Từng Đổi Bác Sĩ
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 47: Mẹ Tôi Từng Đổi Bác Sĩ
Xe rời khỏi bãi đỗ ngầm của Cố Tín lúc năm giờ lẻ bảy phút. Tôi ngồi ở ghế sau, túi chứng cứ đặt trên đầu gối, điện thoại vẫn hiện dòng tiêu đề bản thảo mà Kỷ Sơ vừa chụp lại: Tạ Vãn Ninh cấu kết Cố gia làm giả hồ sơ sinh để tranh quyền thừa kế. Bảy giờ ba mươi sáng. Họ không cần đợi sự thật được mở ra. Họ chỉ cần đóng một tội danh lên đầu tôi trước khi tôi kịp cầm bản gốc.
Cố Trầm Chu đưa cho tôi máy tính bảng đã mở sẵn hai tuyến đường đến An Thừa. “Đường bên trái ít camera truyền thông hơn, nhưng chậm bảy phút,” anh nói. Tôi chọn tuyến nhanh hơn. “Tôi không trốn ống kính khi đi lấy hồ sơ của mẹ tôi.” Anh gật đầu, thu máy lại, không khuyên thêm.
Lâm Tĩnh ngồi hàng ghế trước, liên tục gọi cho bộ phận lưu trữ An Thừa. Câu trả lời lặp đi lặp lại lạnh như máy: kho giấy chưa mở, người phụ trách chưa đến, hệ thống đang bảo trì trước giờ hành chính. Đến cuộc thứ ba, cô ấy đọc thẳng mã văn bản bảo toàn chứng cứ, yêu cầu ghi nhận thời điểm nhận thông báo và tên nhân viên trực. Đầu dây bên kia im vài giây, rồi nói rất nhỏ rằng “đã có đại diện gia đình đăng ký quyền xem hồ sơ này từ trước”. Lâm Tĩnh hỏi: “Tên đại diện?” Đầu dây bên kia cúp máy.
Điện thoại của tôi rung lên ngay sau đó. Tạ Chấn Nam gọi. Giọng ông vẫn lạnh: “Vãn Ninh, con đang để người ngoài lợi dụng. Hồ sơ An Thừa liên quan đến mẹ con và danh dự Tạ gia.” Tôi nhìn bóng mình trên kính xe. “Danh dự Tạ gia là lý do tên tôi bị gạch khỏi hồ sơ sinh à?” Đầu dây bên kia yên đi một nhịp. “Chủ tịch Tạ, nếu ông có quyền với hồ sơ đó, cứ đến An Thừa bằng giấy tờ hợp pháp. Đừng dùng giọng cha để ngăn tôi lấy lại tên mình.”
An Thừa hiện ra sau hàng cây long não, tòa nhà trắng xanh cũng có thể là nơi một đứa trẻ bị đổi đường đời bằng vài dòng chữ. Cửa chính chưa mở hẳn, nhưng khu cấp cứu và lối nhân viên vẫn sáng đèn. Lâm Tĩnh xuất trình giấy tờ, Kỷ Sơ giữ máy ghi hình ở góc không quay mặt bệnh nhân, còn tôi đứng đối diện người phụ trách ca đêm tên Hà Mẫn. Cô ta đọc văn bản rất nhanh, rồi nói hồ sơ hai mươi bốn năm trước thuộc dạng lưu trữ sâu, phải đợi trưởng phòng ký duyệt lúc tám giờ ba mươi. Tôi đáp: “Vậy chị lập biên bản từ chối tạm thời. Ghi rõ An Thừa nhận yêu cầu bảo toàn lúc năm giờ bốn mươi hai nhưng từ chối cho đối tượng hồ sơ và luật sư đối soát tình trạng bản gốc trước tám giờ ba mươi.”
Mặt Hà Mẫn đổi sắc. Cô ta nhìn sang Cố Trầm Chu theo bản năng, nhưng anh chỉ đứng sau tôi nửa bước, không nói một chữ. Tôi đặt căn cước của mình lên bàn. “Tên bị gạch trong hồ sơ là tôi. Sản phụ là mẹ tôi. Người yêu cầu bảo toàn là tôi. Nếu An Thừa muốn chờ người khác quyết định thay tôi, cứ viết ra giấy.” Năm phút sau, một người đàn ông đeo thẻ phòng pháp chế bệnh viện bước ra. Anh ta nói chúng tôi có thể xuống kho phụ lục để đối soát tình trạng niêm phong, nhưng chưa được rút bản gốc khỏi hộp lưu nếu chưa có đại diện kho trung tâm.
Kho lưu trữ B4 nằm dưới tầng hầm. Camera của bệnh viện, camera của Lâm Tĩnh và máy ghi hình của Kỷ Sơ đồng thời bật lên. Hộp hồ sơ S-17/AT/HLU được đặt trên bàn inox, bên ngoài có hai lớp niêm phong: một lớp cũ đã ngả vàng, một lớp mới màu đỏ được dán sau yêu cầu bảo toàn của chúng tôi. Lâm Tĩnh đọc thời gian, đọc mã hộp, đọc tình trạng niêm phong, yêu cầu pháp chế xác nhận “bản gốc đang có mặt tại kho”. Người đàn ông kia mím môi, cuối cùng vẫn phải nói vào biên bản: “Xác nhận hộp lưu trữ hiện còn trong kho B4, chưa rút khỏi khu vực lưu trữ tại thời điểm sáu giờ mười một phút.”
Phụ lục đầu tiên được phép đối soát không phải toàn văn hồ sơ sinh, mà là sổ đăng ký danh mục gắn kèm hộp lưu. Khi Hà Mẫn lật đến trang phiếu thay đổi bác sĩ, tim tôi đập lệch nhịp. Dòng chữ được đánh máy ngay ngắn: sản phụ Hạ Lan Uyển, giờ yêu cầu thay đổi bác sĩ phụ trách: mười chín giờ ba mươi sáu, trước giờ sinh. Bác sĩ phụ trách ban đầu: Đỗ Vĩnh An. Bác sĩ thay thế theo yêu cầu sản phụ: Giang Nhược Lan. Lý do thay đổi: sản phụ từ chối bố trí y tế do người nhà chỉ định, yêu cầu bác sĩ độc lập phụ trách ca sinh và tự tay niêm phong mẫu mẹ – trẻ sơ sinh. Bên dưới là chữ ký của mẹ tôi. Hạ Lan Uyển. Nét chữ hơi nghiêng, nhưng lực bút rất rõ.
Tôi nhìn chữ ký ấy, lòng bàn tay lạnh dần. Mẹ tôi không phải đến phút cuối mới bị cuốn vào một âm mưu bà không biết. Bà đã biết. Ít nhất, trước khi tôi chào đời, bà đã biết người nhà đang can thiệp vào bác sĩ, vào mẫu máu, vào quyền được sinh con an toàn của bà. “Có người chứng kiến không?” Tôi hỏi. Hà Mẫn im lặng. Lâm Tĩnh nhìn cô ta, pháp chế bệnh viện đành yêu cầu lật thêm một dòng. Ô người chứng kiến hiện ra: Tần Dự, luật sư đại diện quyền riêng tư y tế của sản phụ. Tối qua tôi vừa gửi thông báo pháp lý cho ông ấy. Hóa ra hai mươi bốn năm trước, ông ấy không chỉ biết di chúc. Ông ấy từng đứng trước cửa phòng sinh của mẹ tôi.
Kỷ Sơ hỏi rất khẽ: “Vậy bác sĩ Giang Nhược Lan đâu?” Lâm Tĩnh lập tức yêu cầu đối soát ca trực. Sổ ca trực cho thấy Giang Nhược Lan vào phòng sinh lúc hai mươi giờ mười hai, ký nhận phụ trách sản phụ lúc hai mươi giờ hai mươi, ghi chú sinh trẻ nữ lúc hai mươi ba giờ mười bảy. Nhưng từ không giờ lẻ sáu, chưa đầy một tiếng sau khi tôi chào đời, hồ sơ bàn giao trẻ sơ sinh lại chuyển sang chữ ký của Đỗ Vĩnh An. Lý do thay đổi lần hai chỉ có một dòng: theo yêu cầu đại diện gia đình, sản phụ chuyển hồi sức, bác sĩ phụ trách ban đầu tiếp nhận phần thủ tục sau sinh. Mẹ tôi dùng chút sức lực cuối cùng trước khi sinh để đổi bác sĩ. Nhưng sau khi tôi ra đời, người bị bà từ chối lại quay về ký phần liên quan đến đứa trẻ.
“Tên đại diện gia đình ở đâu?” Tôi hỏi. Hà Mẫn lật trang quá nhanh, ngón tay che mất góc dưới. Tôi nhìn cô ta. “Bỏ tay ra.” Trong kho lạnh, ba chữ ấy vang lên rất rõ. Cô ta chậm rãi nhấc tay. Ở góc dưới không phải một cái tên hoàn chỉnh, mà là mã ủy quyền nội bộ: T-GĐ-02, kèm chữ ký nhòe đến mức chỉ còn thấy nét đầu giống chữ K. Tôi chưa thể gọi đó là chứng cứ chỉ thẳng vào ai. Nhưng tôi biết Tạ Chấn Nam luôn ký bằng tên đầy đủ, nét chữ thẳng và cứng. Chữ ký này không giống ông. Nó giống một người quen đứng sau lưng, quen đẩy người khác ra phía trước nhận mọi ánh mắt.
Điện thoại của Kỷ Sơ sáng lên. Cô ấy chỉ nhìn một giây, sắc mặt đã lạnh hẳn. “Bọn họ đẩy bài sớm. Một vài tài khoản marketing bắt đầu thả câu: đại tiểu thư Tạ gia đêm khuya vào Cố Tín, sáng sớm xông vào An Thừa, nghi làm giả hồ sơ tranh thừa kế. Bản chính vẫn hẹn bảy giờ ba mươi, nhưng dư luận đang được hâm nóng.” Nếu bây giờ tôi công bố phiếu thay đổi bác sĩ, truyền thông sẽ có thêm máu để xé nát tên mẹ tôi cùng tên tôi. Tôi nói: “Không tung nội dung hồ sơ. Chỉ chuẩn bị thông cáo: chúng ta đã gửi yêu cầu bảo toàn trước khi bài bẩn xuất hiện, An Thừa đã xác nhận bản gốc còn trong kho, mọi đối soát đều có luật sư và pháp chế bệnh viện chứng kiến. Ai cáo buộc làm giả thì mời đưa chứng cứ ra tòa.”
Kỷ Sơ nhìn tôi, ánh mắt đỏ lên vì tức nhưng vẫn gật đầu. Lâm Tĩnh yêu cầu bệnh viện đóng dấu xác nhận tình trạng bản gốc và danh mục phụ lục đã được đối soát, đồng thời ghi rõ chưa sao chụp toàn văn hồ sơ. Pháp chế bệnh viện do dự. Tôi nhìn thẳng vào anh ta. “Anh có thể sợ Tạ gia. Nhưng sáng nay nếu bản gốc biến mất, An Thừa sẽ không còn là nơi giữ bí mật cho gia đình hào môn nữa. Nó sẽ là hiện trường.” Câu đó khiến anh ta cuối cùng ký tên. Mộc đỏ đóng xuống giấy, âm thanh khô khốc như một nhát búa nhỏ.
Tôi tưởng mình sẽ nhẹ đi khi thấy chữ ký của mẹ. Nhưng không. Càng gần sự thật, tôi càng thấy bà đã một mình đi qua nhiều cánh cửa hơn tôi tưởng. Bà từng đổi bác sĩ. Bà từng gọi luật sư đến trước phòng sinh. Bà từng yêu cầu niêm phong mẫu máu mẹ – con. Đó không phải phản ứng của một người vợ được gia đình bảo vệ, mà là dấu vết của một người phụ nữ đã biết mình bị bao vây nhưng vẫn cố giữ lại đường sống cho con gái.
Chúng tôi vừa rời bàn đối soát thì hệ thống nội bộ của kho vang lên một tiếng báo nhỏ. Hà Mẫn biến sắc trước khi kịp giấu. Trên hàng yêu cầu mới hiện ra một dòng: đại diện gia đình đề nghị rút khẩn hồ sơ S-17/AT/HLU và phụ lục mẫu máu để phục vụ đối soát thân nhân, thời gian đăng ký sáu giờ hai mươi bốn. Người đó đã đến An Thừa sau chúng tôi mười ba phút, nhưng trước khi họ vào được kho, bản gốc đã được chúng tôi buộc bệnh viện xác nhận còn nguyên. Tôi cầm bản xác nhận vừa đóng mộc lên. “Đưa tôi đến quầy tiếp nhận yêu cầu rút hồ sơ.”
Đúng lúc đó, điện thoại của Lâm Tĩnh đổ chuông. Tên người gọi là Tần Dự. Cô ấy nhìn tôi. Tôi gật đầu. Giọng người đàn ông bên kia khàn đến mức như vừa tỉnh sau một đêm không ngủ: “Cô Tạ, thông báo pháp lý của cô đã đến văn phòng tôi.” Ông im một lát, rồi nói rất nhanh, rất thấp: “Đừng chỉ nhìn bác sĩ mà mẹ cô yêu cầu đổi sang. Hãy nhìn người đã ép đổi lại sau khi đứa trẻ được đưa ra khỏi phòng sinh. Người ký lệnh đó không phải cha cô.” Tôi siết chặt mép giấy xác nhận. Tần Dự thở ra một hơi nặng nề. “Và nếu An Thừa đưa cho cô mẫu máu trong tủ A, đừng tin nó. Mẫu mẹ con thật của Hạ Lan Uyển không nằm ở đó.”
