Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 45 - Chương 45: Tôi Không Cần Được Cứu, Tôi Cần Sự Thật

Chương 45: Tôi Không Cần Được Cứu, Tôi Cần Sự Thật

Xe của Cố Trầm Chu rời khỏi mái hiên khi nước mưa vẫn còn đọng thành vệt dài trên kính. Tôi ngồi ở hàng ghế sau, túi chứng cứ niêm phong đặt trên đầu gối, hai tay ôm mép túi như giữ một mảnh xương từ đời trước. Cố Trầm Chu ngồi bên cạnh nhưng không hỏi tôi có lạnh không, cũng không đưa ra những lời an ủi dư thừa. Anh chỉ nhìn về phía trước, để tài xế đi theo tuyến đường đã được đổi, còn Kỷ Sơ ở ghế phụ kiểm tra gương chiếu hậu và chiếc xe xám đã biến mất khỏi tầm mắt từ lúc nào.

Sự im lặng ấy không làm tôi khó chịu. Tôi đã chán những lời an ủi được dùng để tước quyền lựa chọn của mình. Đời trước, mỗi lần tôi bị ép vào đường cùng, luôn có người nói họ làm vậy là để bảo vệ tôi. Sau cùng, thứ họ cứu chưa bao giờ là tôi. Họ chỉ cứu danh dự của Tạ gia, lợi ích của Lục gia và cái ghế mà họ không muốn bị tôi kéo lung lay.

Cố Trầm Chu bỗng nói: “Lối vào phụ có thể tránh camera đại sảnh. Nhưng nếu cô muốn lưu vết ra vào công khai, tôi sẽ để bộ phận an ninh lập biên bản.” Anh không chọn thay tôi. Anh chỉ đặt hai con đường trước mặt tôi. Tôi đáp: “Lưu vết công khai. Tôi không đến Cố Tín để trốn. Tôi đến để chứng minh tối nay tôi đã làm gì.” Anh gật đầu, gọi một cuộc điện thoại rất ngắn: “Mở phòng họp số ba. Camera hành lang bật. Biên bản khách vào theo quy trình. Không xóa bất kỳ dữ liệu nào.”

Khi xe dừng trước tòa nhà Cố Tín, đồng hồ vừa qua một giờ ba mươi bảy phút sáng. Bảo vệ trực đêm nhìn thấy Cố Trầm Chu thì lập tức đứng thẳng, nhưng anh chỉ ra hiệu cho họ làm đúng quy trình. Tôi ký tên vào sổ khách, ghi rõ thời gian, mục đích: bàn giao và sao lưu chứng cứ. Lâm Tĩnh ký với tư cách luật sư chứng kiến. Kỷ Sơ ký sau cùng, nét bút rất mạnh. Một nhân viên tuân thủ nội bộ của Cố Tín được gọi đến từ phòng trực, kiểm tra camera, máy scan, máy tính độc lập và ổ lưu trữ niêm phong trước mặt tất cả chúng tôi.

Phòng họp số ba không lớn. Tường kính được kéo rèm mờ, trên bàn chỉ có máy scan bảo mật, hai laptop không kết nối mạng ngoài, máy ghi hình cố định và một hộp niêm phong rỗng. Lâm Tĩnh đặt túi chứng cứ xuống bàn, đọc lại thời gian nhận phong bì, tình trạng túi, số lượng trang lộ ra tối đa trong quá trình kiểm tra trước đó. Mỗi câu cô ấy nói đều khô khan, nhưng làm tôi bình tĩnh hơn. Một người muốn thắng Tạ gia không nên để Tạ gia có cơ hội nói rằng chứng cứ đã bị cô ta làm bẩn.

Kỷ Sơ đứng bên cạnh màn hình phụ, mở bức ảnh số lạ gửi cho tôi rồi phóng lớn từng góc. “Góc chụp cố ý loại tôi và chị Lâm ra khỏi khung hình. Phong bì cũng bị lấy đúng lúc chưa thấy túi niêm phong. Nếu tung ra, tiêu đề sẽ là Vãn Ninh bí mật nhận tài liệu từ người cũ dưới sự chống lưng của Cố gia.” Cô ngẩng lên nhìn tôi. “Tôi có thể chuẩn bị bài phản chứng, nhưng chưa đăng.” Tôi gật đầu. “Chuẩn bị, không đăng. Họ muốn tôi vội vàng tự biện hộ trước khi bản gốc được lấy ra. Tôi không cho họ nhịp đó.”

Điện thoại tôi rung lên ngay khi Lâm Tĩnh bắt đầu quét trang đầu tiên. Tạ Chấn Nam. Tên ông hiện trên màn hình lạnh hơn cả số vô danh vừa đe dọa tôi. Tôi đặt điện thoại xuống giữa bàn và bật loa ngoài. Trước khi ông kịp nói, tôi đã lên tiếng: “Tôi đang ở phòng họp Cố Tín, có luật sư và nhân chứng độc lập. Cuộc gọi này sẽ được ghi âm.” Đầu dây bên kia im một giây. Sau đó giọng ông trầm xuống: “Tạ Vãn Ninh, cô còn biết mình họ gì không?” Tôi nhìn vệt sáng trên túi niêm phong. “Biết. Vì biết nên tôi càng phải hỏi, họ Tạ của tôi thuộc về huyết thống, pháp lý, hay chỉ thuộc về lúc các người cần một người đứng ra nhận lỗi?”

Tạ Chấn Nam hít mạnh. “Đừng dùng giọng đó nói chuyện với cha cô. Trước tám giờ sáng, về Tạ gia. Ảnh đã nằm trong tay người khác, cô càng ở cạnh Cố Trầm Chu thì càng khó giải thích.” Tôi nói: “Tôi không cần giải thích một bức ảnh bị cắt. Tôi cần bản gốc của sự thật.” Ông lạnh giọng: “Cố gia không cứu được cô khỏi scandal.” Tôi đáp: “Tôi cũng không nhờ Cố gia cứu tôi. Tôi đang yêu cầu họ làm nhân chứng cho quy trình chứng cứ.”

Một giọng nói khác vang lên ở đầu dây bên kia, ôn hòa hơn, chậm hơn, “Vãn Ninh, bác cả chỉ muốn con bình tĩnh. Nếu con đang giữ thứ liên quan đến Lục gia, về nhà trước rồi nói. Người ngoài càng biết nhiều, tình thế càng khó thu dọn.” Tạ Kính Hòa luôn biết xuất hiện đúng lúc như vậy. Đời trước, mỗi lần cha tôi nổi giận, ông ta đều đóng vai người hạ nhiệt. Bây giờ nghe lại, tôi chỉ thấy từng chữ như lớp vải mềm bọc quanh một sợi dây thòng lọng.

Tôi hỏi: “Khó thu dọn cho ai? Cho tôi, hay cho người đã ký một cơ chế thay thế tôi bằng Tạ Minh Châu nếu tôi bị dính scandal đạo đức?” Tạ Chấn Nam quát khẽ: “Cô đang nói linh tinh cái gì?” Nhưng Tạ Kính Hòa không quát. Sự im lặng của ông ta dài hơn nửa nhịp, đủ để tôi nghe thấy trong đó không phải bất ngờ, mà là tính toán. Cuối cùng ông ta nói: “Những văn bản liên minh gia tộc thường có nhiều tầng lợi ích, con còn trẻ, rất dễ hiểu sai.” Tôi nhìn Lâm Tĩnh. Cô ấy lập tức đánh dấu mốc thời gian cuộc gọi vào biên bản. Tôi nói: “Vậy càng cần luật sư đọc, không cần người nhà giải thích bằng gia quy.”

Cố Trầm Chu đứng cách tôi nửa bước, không chen vào. Chỉ khi cuộc gọi kết thúc bằng câu cảnh cáo lạnh lùng của Tạ Chấn Nam rằng tôi sẽ phải tự chịu hậu quả, anh mới hỏi: “Cô muốn tôi làm đến đâu?” Tôi nói: “Cung cấp phòng, thiết bị, nhân chứng và tuyến an toàn. Không thay tôi phát ngôn trước tám giờ. Không dùng Cố gia đè Tạ gia để họ im miệng.” Anh nhìn tôi. “Vì như vậy sẽ biến sự thật của cô thành quyền lực của tôi.” Tôi gật đầu. “Đúng.” Anh chỉ đáp một chữ: “Được.”

Máy scan phát ra tiếng chạy rất nhẹ. Trang giấy đầu tiên hiện trên màn hình với độ phân giải cao, từng vết gấp, vết mực xanh và mép giấy ố đều được giữ lại. Lâm Tĩnh không để ai rời mắt khỏi bàn trong lúc lập bản sao số, tạo mã băm và ghi nhận thứ tự trang. Đến trang thứ tư, cô ấy dừng lại. “Ở góc dưới có mã tham chiếu.” Trên bản giấy, dòng mã gần như chìm vào nền vì bị đóng dấu chồng lên, nhưng khi tăng tương phản, mấy ký tự hiện ra rõ hơn: S-17/AT/HLU. Tôi nhìn ba chữ cái cuối cùng, cổ họng khô đi. HLU. Hạ Lan Uyển. Mẹ tôi.

Lâm Tĩnh lập tức không động vào bản gốc nữa. “Mã này không thuộc thỏa thuận Lục – Tạ. Nó giống mã hồ sơ lưu trữ phụ hoặc hồ sơ đối chiếu bên thứ ba. AT có thể là An Thừa.” Kỷ Sơ mở nhanh ghi chú cũ về chuỗi S-17. “Nếu hợp đồng Lục – Tạ tham chiếu đến S-17, nghĩa là họ không chỉ tính toán hôn ước. Họ còn biết có một hồ sơ nền khác có thể ảnh hưởng đến tư cách thừa kế của cô.” Tôi không nói gì. Điều khoản đạo đức, quyền biểu quyết, tên Tạ Minh Châu viết tay và một hồ sơ sinh chưa từng được phép nhìn thấy đang rơi xuống cùng một điểm.

Cố Trầm Chu mở laptop còn lại, đẩy về phía tôi nhưng không chạm vào tay tôi. “Đây là mẫu yêu cầu bảo toàn dữ liệu. Cô quyết định phạm vi gửi.” Tôi đọc từng dòng, xóa những cụm từ quá rộng có thể khiến đối phương cảnh giác, giữ lại ba mục: hồ sơ liên quan mã S-17/AT/HLU; nhật ký truy cập kho lưu trữ trong bảy ngày gần nhất; bản sao mọi điều chỉnh thông tin hộ tịch hoặc hồ sơ sinh liên quan sản phụ Hạ Lan Uyển. Lâm Tĩnh bổ sung căn cứ pháp lý, nhân viên tuân thủ Cố Tín ký chứng nhận thời điểm gửi. Hai giờ mười hai phút sáng, yêu cầu bảo toàn được gửi đi bằng đường truyền độc lập.

Tôi tưởng ít nhất phải đến giờ hành chính mới có phản hồi. Nhưng chỉ ba phút sau, hộp thư nhận được một thư xác nhận tự động từ hệ thống lưu trữ cũ của An Thừa. Tiêu đề rất ngắn: Danh mục hồ sơ liên quan mã S-17/AT/HLU. Lâm Tĩnh mở thư trước, chỉ cho phép màn hình phụ hiển thị phần danh mục. Dòng đầu là biên bản tiếp cận kho. Dòng thứ hai là bản đối chiếu quyền giám hộ. Dòng thứ ba khiến cả phòng họp yên đến mức tiếng máy điều hòa cũng trở nên chói tai.

Hồ sơ sinh sản phụ Hạ Lan Uyển – trẻ sơ sinh nữ – bản điều chỉnh lần một.

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy. Bản điều chỉnh. Không phải bản lưu. Không phải bản sao. Là bản điều chỉnh. Lâm Tĩnh nhấn mở phần xem trước ở chế độ chỉ đọc, sau khi ghi lại thao tác vào biên bản. Một trang ảnh mờ hiện lên, góc giấy có dấu của An Thừa, bên dưới là bảng thông tin trẻ sơ sinh. Ở ô tên ban đầu, ba chữ Tạ Vãn Ninh bị gạch bằng một nét mảnh. Ngay bên cạnh, cùng một hàng nhưng bằng loại mực khác, là ba chữ được viết thêm sau.

Tạ Minh Châu.

Tôi nghe Kỷ Sơ chửi rất khẽ, còn Lâm Tĩnh lập tức đóng chế độ xem trước và yêu cầu lưu toàn bộ nhật ký thao tác. Cố Trầm Chu không nói gì. Anh chỉ nhìn tôi, như đang chờ tôi tự quyết định nên bước tiếp thế nào trước khi trời sáng. Tôi đặt tay lên mép bàn lạnh. Hóa ra thứ họ đánh cắp của tôi còn sớm hơn hôn ước và di chúc. Nó bắt đầu từ khoảnh khắc một nét gạch mảnh được đặt lên tên tôi, và một cái tên khác được viết vào chỗ vốn thuộc về tôi. Tôi ngẩng đầu, giọng bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ: “Sáng nay không chỉ đến kho Lục gia. Chúng ta còn phải lấy bản gốc hồ sơ sinh của An Thừa.”