Chương 44: Bản Hợp Đồng Bán Đứng Tôi
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 44: Bản Hợp Đồng Bán Đứng Tôi
Lâm Tĩnh chỉ kéo trang giấy ra một đoạn rất ngắn rồi lập tức dừng tay. Cô ấy không để sự phẫn nộ của tôi biến thành một lỗi trong quy trình chứng cứ. Mép giấy nằm trong túi niêm phong trong suốt, dưới ánh đèn xe hắt tới, từng chữ in đen lạnh như được khắc lên da thịt tôi: nếu Tạ Vãn Ninh mất tư cách thừa kế vì sự kiện đạo đức, quyền lợi hôn ước và phần quyền biểu quyết liên quan được chuyển sang người thay thế do Tạ gia xác nhận. Tạ Minh Châu. Ba chữ viết bằng mực xanh nằm cuối dòng, không đều với phần chữ in, nhưng lại thẳng thừng hơn bất kỳ cái tát nào tôi từng nhận từ Tạ gia.
Đời trước, tôi từng nghĩ mình bị hủy hôn vì Lục Hành Dã phản bội trong khoảnh khắc yếu lòng. Tôi từng nghĩ Tạ Minh Châu mặc váy trắng bước ra thay tôi vì cô ta nắm được thời cơ. Tôi từng nghĩ cha tôi tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ vì ông tức giận trước scandal tài liệu mật. Bây giờ, một trang hợp đồng mỏng đặt trước mắt tôi, nói cho tôi biết tất cả những khoảnh khắc ấy không phải phản ứng sau biến cố. Chúng là điều khoản đã được chuẩn bị sẵn, chỉ chờ tôi bị đẩy xuống đúng cái hố mang tên ‘đạo đức’.
Lục Hành Dã nhìn tôi, môi mấp máy nhưng không phát ra tiếng. Sự im lặng của anh ta lúc này không còn vẻ dịu dàng quen thuộc, cũng không còn dáng vẻ người đàn ông bị hiểu lầm. Đó là sự im lặng của một người biết mình đã đứng bên cạnh bàn giao dịch, nhìn tên người khác bị đặt lên cân, rồi ký vào phần xác nhận rằng cái cân ấy hợp lệ. Tôi không hỏi anh ta có đau không. Một người chỉ đau sau khi giấy trắng mực đen quay lại cắn mình thì không có tư cách đòi nạn nhân công nhận vết thương của mình.
Lâm Tĩnh bật đèn phụ, đặt điện thoại lên giá nhỏ gắn trên cặp tài liệu và bắt đầu ghi hình cố định. Giọng cô ấy rất bình tĩnh: “Anh Lục, tôi cần anh xác nhận trước ống kính. Phong bì này do anh giao cho cô Tạ Vãn Ninh, đúng không?” Lục Hành Dã khàn giọng đáp: “Đúng.” “Anh nói anh đã ký một phần của tài liệu này. Là phần nào?” Anh ta nhìn trang giấy trong túi niêm phong, bàn tay buông bên người siết lại rồi thả ra. “Trang chấp thuận nguyên tắc của bên Lục. Không phải trang có tên Minh Châu. Lúc tôi ký, phần người thay thế để trống, chỉ ghi ‘người thừa kế dự phòng do Tạ gia xác nhận’. Tôi đã ký xác nhận bên Lục chấp nhận cơ chế đó.”
Tôi ngẩng mắt nhìn anh ta. “Vậy anh biết cơ chế thay thế tồn tại.” Lục Hành Dã không né được câu hỏi ấy. Anh ta gật rất chậm. “Anh biết.” “Anh biết nếu tôi mất tư cách vì bê bối đạo đức, hôn ước không hủy, chỉ đổi người.” “Anh biết có khả năng đó.” “Anh cũng biết quyền biểu quyết liên quan đến di chúc của mẹ tôi sẽ bị kéo vào liên minh Lục – Tạ.” Lần này anh ta im lâu hơn. Mưa đã tạnh, nhưng nước trên tóc anh ta vẫn nhỏ xuống cổ áo. Cuối cùng anh ta nói: “Anh biết nó liên quan đến quyền biểu quyết. Nhưng khi đó, anh không biết toàn bộ điều khoản đạo đức trong di chúc của mẹ em.”
Tôi bật cười rất nhẹ. Âm thanh ấy khô đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ. “Anh không cần biết toàn bộ. Anh chỉ cần biết đủ để chọn đứng ở đâu.” Lục Hành Dã cứng người. Có lẽ anh ta đã chuẩn bị nhiều lời hơn, chuẩn bị một đoạn giải thích về gia tộc, về áp lực, về việc anh ta cũng bị kéo vào cuộc cờ. Nhưng trước một câu nói ngắn như vậy, những lời đó đột nhiên trở nên thừa thãi. Anh ta không bị ép cầm dao. Anh ta chỉ bị ép lựa chọn xem con dao đó nên chĩa về phía ai, và đời trước, anh ta đã chọn tôi.
Cố Trầm Chu đứng bên cạnh không nói gì. Anh chỉ nhìn Lâm Tĩnh ghi nhận chứng cứ, nhìn Kỷ Sơ quan sát mặt đường, rồi lùi nửa bước để không vô tình trở thành người điều khiển cuộc đối thoại này. Sự im lặng ấy khiến tôi tỉnh táo hơn. Nếu là trước kia, tôi có thể đã ghét cả người đứng gần mình trong giây phút bị bóc trần vết thương. Nhưng lúc này, tôi hiểu ranh giới của Cố Trầm Chu không phải lạnh nhạt. Anh đang để cho tôi tự nhìn thẳng vào bản hợp đồng bán đứng mình, không che mắt tôi bằng danh nghĩa bảo vệ.
Lâm Tĩnh dùng kẹp kéo thêm một phần giấy ra vừa đủ để đọc trang thứ hai. “Điều khoản 2.3: khi người được chỉ định ban đầu phát sinh sự kiện gây tổn hại nghiêm trọng đến danh dự gia tộc hoặc ảnh hưởng đến khả năng thực hiện quyền thừa kế, bên Tạ có quyền xác nhận người thay thế. Bên Lục tiếp tục thực hiện nghĩa vụ hôn ước với người thay thế, đồng thời bảo lưu lợi ích trong các quyền biểu quyết liên danh.” Cô ấy dừng một chút, ánh mắt lạnh đi. “Điều khoản 2.4: việc công bố thay thế phải được diễn giải là quyết định bảo toàn danh dự hai gia tộc, không làm phát sinh trách nhiệm bồi thường của bên Lục.”
Từng chữ rơi xuống mặt đường ẩm ướt, nặng hơn tiếng mưa vừa tạnh. Hóa ra đời trước, khi Lục Hành Dã đứng trước truyền thông nói rằng anh ta ‘không còn lựa chọn nào khác’, thật ra lựa chọn của anh ta đã được hợp đồng bảo vệ. Anh ta không cần bồi thường vì bỏ rơi tôi. Anh ta không cần chịu trách nhiệm vì chuyển sang Tạ Minh Châu. Thậm chí, sự im lặng của anh ta còn có thể được diễn giải thành hy sinh vì đại cục. Người bị bán là tôi, nhưng người được trao quyền đóng vai nạn nhân lại là anh ta.
Tôi hỏi: “Ai đưa bản này cho anh ký?” Lục Hành Dã nhắm mắt một giây. “Bố anh. Nhưng bữa cơm trước đó có Tạ Kính Hòa. Ông ấy nói Tạ gia cần một cơ chế dự phòng, vì tính cách em quá cứng, không dễ kiểm soát truyền thông và cổ đông. Khi đó anh…” Anh ta khựng lại, có lẽ vẫn muốn giữ lại một chút thể diện cuối cùng. Tôi thay anh ta nói nốt: “Khi đó anh nghĩ, nếu tôi ngoan ngoãn thì bản hợp đồng này sẽ không được dùng. Nếu tôi không ngoan, vậy người bị thay thế cũng là tôi tự chuốc lấy.”
Mặt Lục Hành Dã trắng đi. Câu ấy không phải suy đoán ác ý. Nó quá giống giọng điệu của anh ta đời trước. Vãn Ninh, chỉ cần em đừng làm lớn chuyện. Vãn Ninh, em nhịn một chút vì đại cục. Vãn Ninh, không ai muốn hại em, là em cứ ép mọi người không còn đường lui. Tôi đã nghe quá nhiều lần, đến mức bây giờ chỉ cần nhìn vào hợp đồng, tôi cũng có thể nghe thấy tiếng nói cũ của anh ta lẫn trong tiếng giấy sột soạt.
Kỷ Sơ bỗng nói: “Có người vẫn đang ở cuối phố.” Cô không quay đầu quá rõ, chỉ hạ giọng đủ để chúng tôi nghe. “Chiếc xe xám sau trụ đèn đã dừng từ lúc anh Lục tới. Người trong xe vừa chụp ảnh.” Lục Hành Dã lập tức nhìn sang. Cố Trầm Chu cũng nghiêng mắt, nhưng anh không ra lệnh cho người của mình lao tới. Anh chỉ hỏi tôi: “Cần giữ người hay giữ đường đi?” Câu hỏi rất ngắn, nhưng đủ phân biệt hai thứ. Nếu giữ người, cuộc xung đột sẽ nổ ngay tại đây. Nếu giữ đường đi, chúng tôi còn cơ hội đưa chứng cứ ra khỏi nơi bị theo dõi.
Tôi nói: “Giữ đường đi.” Cố Trầm Chu gật đầu, gọi một cuộc điện thoại không quá mười giây, chỉ nói vị trí và hai chữ “đừng chặn”. Anh không hỏi vì sao, cũng không quyết thay tôi rằng người theo dõi kia phải bị bắt lại. Lúc này, một tấm ảnh bị chụp lén có thể là mồi câu. Nếu tôi đuổi theo, người đứng sau sẽ có thêm một cảnh hỗn loạn để kể rằng tôi cấu kết với Lục gia, Cố gia và phóng viên điều tra để uy hiếp đối tác cũ. Tôi đã bị một nửa sự thật giết chết một lần, đời này tôi sẽ không tự biến mình thành nửa còn lại trong câu chuyện của họ.
Lâm Tĩnh niêm phong lại mép túi. “Tài liệu này có giá trị định hướng điều tra, nhưng chưa đủ để công bố. Chữ viết tay thêm tên Tạ Minh Châu, thời điểm ký và bản gốc đều phải được xác minh. Nếu bản đầy đủ đúng là ở kho lưu trữ cũ của Quỹ Lục Thừa, chúng ta cần lấy trước khi họ thay mã. Đồng thời, trước mười giờ sáng mai phải gửi yêu cầu bảo toàn hồ sơ cho An Thừa, nếu không chuỗi S-17 có thể bị dọn sạch.” Cô ấy nói như đang xếp dao lên bàn, từng lưỡi đều sắc, từng lưỡi đều có vị trí riêng. Tôi thích sự bình tĩnh ấy. Nó khiến cơn đau trong ngực tôi không có cơ hội biến thành hấp tấp.
Tôi nhìn Lục Hành Dã. “Bản đầy đủ có bao nhiêu trang?” “Mười hai trang. Có thỏa thuận chính, trang chấp thuận nguyên tắc, biên bản bữa họp nội bộ và bản ghi nhận người tiếp cận kho.” “Có chữ ký của Tạ Kính Hòa không?” Anh ta lắc đầu rồi lại dừng. “Không ở thỏa thuận chính. Nhưng trong biên bản bữa họp có tên ông ấy với tư cách người tham dự cố vấn. Ít nhất trong bản anh từng thấy là như vậy.” Tôi hỏi tiếp: “Anh từng thấy vào lúc nào?” “Trước lễ đính hôn. Sau đó hồ sơ bị đưa vào kho cũ, người trong Lục gia nói chỉ giữ làm bảo hiểm.”
Bảo hiểm. Tôi gần như muốn lặp lại hai chữ ấy bằng giọng cười. Đối với bọn họ, đời tôi là rủi ro cần phòng ngừa; danh dự của tôi là biến số cần khóa lại; tình yêu của tôi là tài sản có thể chuyển nhượng khi người nhận không còn hữu dụng. Lục Hành Dã nhìn thấy sắc mặt tôi, giọng thấp xuống: “Vãn Ninh, anh không phủ nhận mình đã sai. Nhưng nếu sáng mai em đi kho, bố anh sẽ không để em lấy bản gốc dễ dàng. Ông ấy chắc chắn sẽ yêu cầu gặp riêng.” Tôi đáp: “Vậy ông ta sẽ thất vọng. Tôi không gặp riêng người đã mua sẵn đường lui bằng tên tôi.”
Điện thoại của tôi rung lên ngay lúc đó. Không phải cuộc gọi, mà là một tin nhắn từ số lạ. Trên màn hình là tấm ảnh vừa được chụp: tôi đứng dưới mái hiên, trước mặt là Lục Hành Dã và phong bì trong túi chứng cứ; phía sau, bóng Cố Trầm Chu bị cố ý lấy vào khung hình. Bên dưới ảnh chỉ có một dòng chữ: Trước tám giờ sáng mai, về Tạ gia. Nếu không, cả Lăng Thành sẽ thấy đại tiểu thư Tạ gia bí mật nhận hợp đồng từ Lục gia dưới sự bảo vệ của Cố gia.
Kỷ Sơ nhìn màn hình, sắc mặt lạnh hẳn. “Họ muốn cô về nhà trước khi tới kho.” Lâm Tĩnh nói ngay: “Không thể đi một mình. Đây là ép cô bước vào không gian của Tạ gia, nơi họ có thể cắt tín hiệu và dựng lời khai.” Lục Hành Dã cũng nói: “Đừng về. Ít nhất tối nay đừng về.” Ba giọng nói vang lên gần như cùng lúc, nhưng tôi không trả lời ai ngay. Tôi chỉ nhìn bức ảnh kia. Góc chụp rất khéo, vừa đủ làm Lục Hành Dã giống người giao dịch, Cố Trầm Chu giống người chống lưng, còn tôi giống người đứng giữa một cuộc mặc cả mới. Họ không cần bịa ra toàn bộ. Họ chỉ cần cắt bỏ túi niêm phong, cắt bỏ Lâm Tĩnh đang ghi hình, cắt bỏ câu hỏi tôi vừa ép Lục Hành Dã trả lời. Một nửa sự thật, lần nữa được mài thành dao.
Cố Trầm Chu bước đến cạnh tôi, vẫn không chạm vào tay tôi. “Tôi có thể đưa cô đến nơi an toàn trước. Phần còn lại để luật sư xử lý.” Anh nói rất chậm, như sợ chỉ cần nhanh hơn một chút, câu ấy sẽ biến thành mệnh lệnh. Tôi biết anh đang lo. Tôi cũng biết nếu gật đầu, tôi có thể tạm thời tránh được Tạ gia, tránh được tấm ảnh bị tung ra, tránh được cảnh cha tôi dùng giọng lạnh lùng bắt tôi nhận sai trước khi trời sáng. Nhưng tránh không phải thắng. Đời trước tôi đã bị họ kéo đi từ căn phòng này sang căn phòng khác, từ lời giải thích này sang lời giải thích khác, cho đến khi không còn ai nghe tôi nói sự thật.
Tôi tắt màn hình điện thoại, đặt nó vào túi áo, rồi nhìn thẳng về phía chiếc xe xám cuối phố. “Không về Tạ gia. Không trốn. Cũng không công bố vội.” Lâm Tĩnh khẽ thở ra, như đã chờ đúng câu này. Tôi quay sang Cố Trầm Chu. “Cho tôi mượn một phòng họp của Cố Tín, máy scan bảo mật, đường truyền độc lập và người chứng kiến không thuộc Tạ gia lẫn Lục gia.” Anh không hỏi tôi định làm gì. Anh chỉ nói: “Có.” Tôi gật đầu, cuối cùng mới nhìn Lục Hành Dã. “Sáng mai trước chín giờ, anh mở kho. Nếu đổi ý, chữ ký tối nay của anh sẽ là thứ đầu tiên được gửi đến luật sư.”
Lục Hành Dã nhìn tôi rất lâu, rồi cúi đầu. “Anh sẽ đến.” Tôi không hỏi anh ta còn đáng tin không. Câu trả lời vốn đã nằm trong cách tôi sắp xếp mọi thứ: anh ta không còn là người được tin, chỉ là một cánh cửa tạm thời chưa bị khóa. Khi xe của Cố Trầm Chu dừng lại trước mái hiên, tôi bước lên trước, ôm chặt túi chứng cứ đã được niêm phong trong lòng. Sau lưng tôi, thành phố sau mưa lạnh và sáng, giống một sân khấu vừa được lau sạch để chuẩn bị cho màn diễn mới. Tôi nhìn ảnh phản chiếu của mình trên cửa kính xe, bình tĩnh đến mức gần như tàn nhẫn. Tôi không cần được cứu. Tôi cần sự thật đủ nguyên vẹn để không ai còn có thể bán tôi thêm một lần nào nữa.
