Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 43 - Chương 43: Lục Hành Dã Quay Đầu

Chương 43: Lục Hành Dã Quay Đầu

Tôi không lập tức trả lời Lục Hành Dã. Tin nhắn của anh ta nằm trên màn hình, từng chữ sáng lên trong ánh đèn trắng lạnh của quán cà phê, giống một bàn tay vừa vươn ra từ lớp bùn cũ. Rời khỏi đó ngay. Có người muốn em nhìn thấy phần sai của hồ sơ Lục gia. Đời trước, Lục Hành Dã cũng từng nhắn cho tôi rất nhiều câu nghe như quan tâm. Anh ta bảo tôi đừng cứng đầu, bảo tôi tin anh, bảo anh làm tất cả vì tôi. Sau đó, cũng chính anh ta đứng trước đám đông, dùng giọng dịu dàng ấy để xác nhận tôi là người làm lộ tài liệu mật. Vì vậy đời này, khi anh ta bảo tôi chạy, phản ứng đầu tiên của tôi không phải sợ. Là kiểm tra xem anh ta muốn tôi chạy về phía nào.

Lâm Tĩnh nhìn màn hình rồi lập tức bật chế độ ghi nhận cuộc gọi trên điện thoại nghiệp vụ. Kỷ Sơ đã đứng dậy trước chúng tôi nửa nhịp, kéo khăn quàng lên che gần nửa gương mặt. Người đàn ông trung niên ở bàn gần cửa đã rời khỏi, nhưng mặt kính sau lưng tôi phản lại một bóng người dừng dưới mái hiên quá lâu. Kỷ Sơ thấp giọng nói: “Đừng ngồi ở đây nữa. Họ không nhất thiết muốn lấy tài liệu, có thể chỉ muốn ghi lại hình cô nhận đồ từ tay tôi.” Tôi bỏ ba bản ảnh vào túi hồ sơ Lâm Tĩnh chuẩn bị sẵn, niêm lại bằng băng dán chứng cứ tạm thời. Sau đó, tôi mới bấm gọi lại cho Lục Hành Dã.

Chuông chỉ vang một tiếng đã có người bắt máy. Hơi thở ở đầu dây bên kia rối hơn bình thường, nhưng giọng anh ta vẫn cố giữ vẻ mềm mại đã luyện thành thói quen. “Vãn Ninh, em nghe anh nói, đừng ở gần An Thừa nữa. Lập tức rời khỏi đó.” Tôi đứng dưới mái hiên quán cà phê, nhìn màn mưa mỏng rơi xuống mặt đường đen bóng. “Anh không có tư cách ra lệnh cho tôi.” Đầu dây im mất một giây. “Anh không ra lệnh. Anh đang nhắc em.” Tôi đáp: “Vậy nhắc bằng chứng cứ. Anh nói có người muốn tôi nhìn thấy phần sai của hồ sơ Lục gia. Phần sai là phần nào, ai muốn tôi nhìn thấy, và anh biết chuyện này từ khi nào?”

Lục Hành Dã không trả lời ngay. Tiếng động cơ xe vọng qua điện thoại, xen với âm thanh xi nhan tích tắc. Một lát sau, anh ta nói: “Anh đang quay lại. Đừng lên xe của Cố Trầm Chu trước khi anh tới.” Câu ấy làm Kỷ Sơ nhếch môi, còn Lâm Tĩnh lạnh giọng xen vào: “Cuộc gọi đang được ghi nhận. Mọi lời nói của anh có thể được dùng để xác minh nguồn chứng cứ.” Lục Hành Dã im bặt. Anh ta nhận ra tôi không đứng một mình, càng nhận ra lần này tôi sẽ không lén lút nghe anh ta giải thích như một cô gái cũ còn mềm lòng trước câu ‘vì em’. Tôi nhìn về phía chiếc xe đen bên kia đường. Cố Trầm Chu đã xuống xe từ lúc nào, nhưng anh chỉ đứng cạnh cửa xe, không bước qua lằn nước mưa giữa hai bên.

Anh nhìn tôi qua màn mưa. Tôi không nghe thấy anh nói, nhưng từ khoảng cách ấy, tôi vẫn hiểu câu hỏi trong mắt anh: có cần tránh mặt không. Tôi lắc đầu rất nhẹ. Một đồng minh không cần phải biến mất để chứng minh mình tôn trọng tôi. Điều tôi cần là không ai thay tôi chọn sự thật. Cố Trầm Chu khựng lại, rồi gật đầu, ra hiệu cho người của anh lùi về sau. Đến lúc đó tôi mới nói vào điện thoại: “Anh có mười phút. Nếu anh đến để kể chuyện tình cảm, tôi sẽ cúp máy trước khi anh nói hết câu đầu tiên.” Lục Hành Dã khẽ cười một tiếng, âm thanh khô đến mức không còn giống anh ta. “Em vẫn không thay đổi.” Tôi đáp: “Tôi đã thay đổi. Chỉ là anh chưa từng hiểu tôi khi tôi chưa thay đổi.”

Bảy phút sau, một chiếc xe màu bạc chạy ngược lại từ cuối phố, bánh xe cán qua vũng nước trước cổng phụ An Thừa, hắt lên một vệt sáng bẩn. Đèn xe quét ngang mặt kính quán cà phê rồi dừng lại cách chúng tôi vài mét. Lục Hành Dã bước xuống. Áo khoác của anh ta ướt ở vai, tóc hơi rối, vẻ lịch thiệp quen thuộc bị cơn mưa đập nứt một đường nhỏ. Trước kia tôi từng nghĩ những lúc anh ta mất bình tĩnh cũng rất đáng thương. Bây giờ tôi chỉ nhìn chiếc túi tài liệu trong tay anh ta, nhìn cách ngón tay anh ta siết mép túi đến trắng ra, rồi hỏi: “Mang gì đến?”

Anh ta nhìn tôi, ánh mắt dừng trên gương mặt tôi lâu hơn mức cần thiết. “Vãn Ninh, anh biết em sẽ không tin anh.” “Đúng.” Tôi nói. “Cho nên đừng bắt đầu bằng câu vô nghĩa.” Lâm Tĩnh bước lên nửa bước, điện thoại đặt công khai giữa chúng tôi. “Anh Lục, nếu anh cung cấp tài liệu, cần nói rõ đây là bản gốc hay bản sao, nguồn từ đâu, anh có quyền tiếp cận bằng cách nào, và anh có chấp nhận ghi nhận quá trình giao nhận không.” Kỷ Sơ đứng chếch bên trái, mắt vẫn quan sát mặt đường phía sau lưng Lục Hành Dã. Cố Trầm Chu ở bên kia không nói gì. Sự im lặng ấy làm Lục Hành Dã khó chịu. Anh ta nhìn qua tôi, giọng hơi trầm xuống: “Anh ta cũng phải nghe?” Tôi hỏi lại: “Anh sợ Cố Trầm Chu nghe thấy, hay sợ tôi không còn nghe riêng anh như trước?”

Lục Hành Dã mím môi. Lần đầu tiên trong rất lâu, anh ta không tìm được một câu dịu dàng thích hợp để che đi lợi ích phía sau. Anh đặt túi tài liệu lên nắp xe, mở khóa kéo. “Đây không phải bản gốc. Là bản sao mục lục và ba trang phụ lục từ hồ sơ gia đình Lục. Hợp đồng chính là tài trợ thiết bị xét nghiệm sơ sinh cho Bệnh viện An Thừa, ký dưới tên Quỹ Lục Thừa. Nếu chỉ nhìn hợp đồng chính, Lục gia giống một nhà tài trợ sạch sẽ. Nếu nhìn bản sao mà có người chuẩn bị gửi cho em, Lục gia lại giống bên chịu trách nhiệm duy nhất cho mọi sai lệch trong xét nghiệm năm đó.” Tôi hỏi: “Và anh không muốn Lục gia bị đổ tội thay?” Anh ta nhìn tôi. “Anh không muốn em bị dẫn vào một nửa sự thật.”

Tôi không cười, nhưng giọng tôi lạnh đi. “Một nửa sự thật chỉ khiến anh lo lắng khi nửa đó bất lợi cho anh.” Câu nói ấy đánh trúng chỗ yếu. Lục Hành Dã cúi mắt, một giọt nước rơi từ tóc xuống cổ áo sơ mi. “Phải. Anh lo cho mình. Anh lo cho vị trí của anh trong Lục gia. Anh cũng lo nếu em công bố sai hướng, Tạ Kính Hòa sẽ có cớ nói em bị Cố gia thao túng để bôi nhọ đối tác cũ.” Anh dừng một chút, như nuốt xuống phần sĩ diện còn lại. “Anh biết em ghét nghe lời xin lỗi. Vậy anh nói thật: anh quay đầu không phải vì bỗng nhiên cao thượng. Là vì lần này, nếu anh còn đứng yên, anh sẽ bị chính người anh chọn làm quân cờ vứt đi.”

Sự thành thật muộn màng của anh ta không khiến tôi mềm lòng. Nhưng nó có giá trị hơn tất cả những câu “vì em” anh ta từng nói. Tôi đưa mắt cho Lâm Tĩnh. Cô ấy lấy găng tay, túi niêm phong và một tờ ghi nhận nguồn tài liệu từ trong cặp ra. Lục Hành Dã nhìn tờ giấy, sắc mặt thay đổi. “Em muốn anh ký?” Tôi đáp: “Anh đã nói anh muốn tôi nhìn đúng sự thật. Vậy hãy để sự thật có tên người đưa ra nó.” Anh ta im lặng rất lâu. Đầu ngón tay đặt trên thân bút run nhẹ, không rõ vì lạnh hay vì anh ta hiểu một chữ ký có thể cắt đứt đường lui với Lục gia. Cuối cùng, anh ta ký tên. Chữ ký vẫn đẹp, vẫn đúng phong thái thiếu gia Lục gia, nhưng nét cuối kéo xuống hơi gãy.

Ba trang tài liệu được đặt vào túi trong suốt. Tôi không chạm trực tiếp. Lâm Tĩnh dùng điện thoại quay lại từng trang. Trang thứ nhất là mục lục hợp đồng tài trợ, dòng thứ tư được đánh dấu bằng bút chì: Phụ lục B – Quy trình bàn giao mẫu tham chiếu S-17. Trang thứ hai là bảng người chứng kiến, bên cạnh đại diện Quỹ Lục Thừa có một cái tên khiến không khí quanh tôi lạnh xuống: Tạ Kính Hòa. Trang thứ ba không có nội dung đầy đủ, chỉ là bản chụp góc dưới của một biên bản bị che hơn nửa, nhưng vẫn còn thấy mã HLU/S-17 và một dòng chữ: mẫu tham chiếu không lấy qua kênh xét nghiệm thường quy của An Thừa. Tôi nhìn dòng ấy rất lâu. Nếu mẫu tham chiếu không đi qua kênh thường quy, vậy bản xét nghiệm năm đó không chỉ bị sửa ở kết quả. Nó có thể đã bị dẫn sai ngay từ nơi mẫu được đưa vào hệ thống.

Kỷ Sơ thấp giọng nói: “Đây là thứ họ muốn cô nhìn thấy hay thứ họ muốn giấu?” Lục Hành Dã đáp thay tôi: “Bản họ muốn cô ấy nhìn thấy không có trang thứ ba. Nó chỉ giữ Quỹ Lục Thừa, thiết bị xét nghiệm và chữ ký đại diện Lục gia. Đủ để cô ấy nghi Lục gia tráo mẫu, nhưng không đủ để kéo Tạ Kính Hòa vào chuỗi bàn giao.” Tôi ngẩng lên. “Ai bảo anh đưa bản thiếu cho tôi?” Lục Hành Dã không né tránh nữa. “Bố anh. Nhưng người đưa ý tưởng cho ông ấy là một cố vấn pháp lý từng làm việc với bác cả em.” Bác cả em. Ba chữ ấy bị mưa đập vào mặt đường, vỡ ra thành âm thanh rất nhỏ. Tôi nghĩ đến nụ cười ôn hòa của Tạ Kính Hòa, nghĩ đến cách ông ta luôn xuất hiện đúng lúc để hòa giải, đúng lúc để dẫn mọi người nhìn sang nơi khác. Một người thật sự đứng giữa không cần biết rõ mọi lối thoát của kẻ đứng sau.

Điện thoại của Lục Hành Dã đột nhiên reo. Trên màn hình hiện chữ “Cha”. Anh ta nhìn tôi, rồi nhìn Lâm Tĩnh, cuối cùng tắt máy. Ngay sau đó là một tin nhắn mới. Tôi không thấy nội dung, nhưng thấy sắc mặt anh ta trắng đi một chút. “Họ biết anh đến đây rồi,” anh ta nói. “Nếu em muốn lấy bản đầy đủ, sáng mai trước chín giờ phải đến kho lưu trữ cũ của Quỹ Lục Thừa. Sau chín giờ, thư ký hội đồng sẽ thay mã vào kho. Anh chỉ có quyền mở một lần bằng vân tay người thừa kế dự khuyết và con dấu cũ.” Lâm Tĩnh hỏi: “Vì sao không lấy ngay tối nay?” Lục Hành Dã cười nhạt. “Vì tối nay tôi vừa quay đầu. Một người quay đầu trong gia tộc như Lục gia không được phép lập tức lấy chìa khóa chạy ra khỏi nhà.”

Tôi nhìn anh ta, bỗng nhớ đời trước anh ta từng đứng bên cạnh Tạ Minh Châu, dùng một bộ vest gần như thế này, nói với tôi rằng anh không còn cách nào khác. Khi ấy tôi đau đến mức không phân biệt được anh ta thật sự không còn cách nào hay chỉ không muốn chọn cách khiến mình thiệt thòi. Đời này, câu trả lời đã nằm ngay trước mắt. Lục Hành Dã không phải người không có đường quay đầu. Anh ta chỉ luôn quay đầu sau khi con đường phía trước bắt đầu sập dưới chân mình. Tôi nói: “Tôi sẽ không đi riêng với anh. Nếu cần đến kho lưu trữ, luật sư của tôi đi cùng, người làm chứng đi cùng, và toàn bộ quá trình phải được ghi nhận.” Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp. “Em không sợ anh đổi ý sao?” Tôi đáp: “Anh đổi ý là chuyện của anh. Tôi không đặt sinh mạng hay chứng cứ của mình lên lòng tốt mới phát hiện của người khác.”

Cố Trầm Chu lúc này mới bước đến gần, dừng ở khoảng cách đủ nghe nhưng không đủ chen vào giữa tôi và Lục Hành Dã. Anh chỉ nói một câu: “Nếu cô quyết định đi, tôi bố trí tuyến đường dự phòng. Quyết định vẫn là của cô.” Lục Hành Dã bật cười rất khẽ, trong tiếng cười có chút mỉa mai với chính mình nhiều hơn với Cố Trầm Chu. “Anh ta thật sự học được cách đứng yên.” Tôi nhìn anh ta. “Còn anh thì vừa học được rằng quay đầu không có nghĩa được tha thứ.” Nét mặt Lục Hành Dã cứng lại. Một lúc sau, anh gật đầu. “Anh biết.” Hai chữ ấy rơi xuống rất thấp. Có lẽ đây là lần đầu tiên anh ta không dùng dịu dàng để ép tôi nhận một món nợ cảm xúc.

Lâm Tĩnh niêm phong xong ba trang tài liệu. Kỷ Sơ chụp lại biển số chiếc xe màu bạc, rồi gửi một chuỗi tin nhắn ngắn cho ai đó, có lẽ là tuyến an toàn của cô. Tôi tưởng cuộc gặp đã kết thúc, nhưng Lục Hành Dã lại lấy từ túi trong áo khoác ra một phong bì nhỏ khác. Phong bì không dày, mép đã bị gấp nát, bên ngoài không có logo Lục gia, chỉ có một dòng số hợp đồng viết tay. Anh ta không đưa ngay cho tôi mà nhìn thẳng vào mắt tôi. “Cái này không thuộc hồ sơ An Thừa. Nhưng nếu em muốn biết vì sao hôn ước Lục – Tạ luôn phải giữ cho đến cùng, em nên xem nó trước khi gặp bố anh ngày mai.” Tôi không nhận bằng tay. Lâm Tĩnh mở túi chứng cứ mới, để anh ta đặt phong bì vào trong. Khi phong bì trượt xuống lớp nhựa trong suốt, tôi thấy góc giấy bên trong lộ ra một hàng chữ: Thỏa thuận phụ về điều kiện thay thế người thừa kế liên danh.

Mưa ngừng vào đúng khoảnh khắc ấy. Tiếng nước nhỏ từ mái hiên xuống mặt đường nghe rõ đến mức giống từng giây đang bị đếm ngược. Tôi nhìn hàng chữ kia, cổ họng khô đi. Lục Hành Dã nói rất khẽ: “Vãn Ninh, anh đã ký một phần của nó.” Tôi ngẩng đầu. Anh ta không tránh mắt tôi nữa, nhưng trong ánh mắt ấy không còn vẻ dịu dàng cũ, chỉ còn sự xấu hổ muộn màng và nỗi sợ bị chính lựa chọn của mình nuốt mất. Tôi mở miệng, nhưng chưa kịp nói gì thì Lâm Tĩnh đã dùng kẹp kéo mép giấy ra vừa đủ để nhìn trang đầu. Trên dòng điều khoản đầu tiên, tên tôi nằm ngay ngắn trong ngoặc, lạnh lùng như một món tài sản được định giá trước khi đem trao đổi: Nếu Tạ Vãn Ninh mất tư cách thừa kế vì sự kiện đạo đức, quyền lợi hôn ước và phần quyền biểu quyết liên quan được chuyển sang người thay thế do Tạ gia xác nhận. Cuối dòng có một cái tên được viết tay thêm bằng mực xanh: Tạ Minh Châu.