Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 41: Tin Nhắn Đời Trước

Chương 41: Tin Nhắn Đời Trước

Tôi nhìn Cố Trầm Chu. Màn hình điện thoại trong tay Lâm Tĩnh vẫn sáng, dòng chữ kia nằm yên trên nền trắng như một vết dao không chịu khép miệng. Tạ Vãn Ninh, đừng tin bản xét nghiệm do Tạ thị đưa ra. Đời trước, tôi đã nhìn thấy nó trong một căn phòng thuê ẩm mốc, khi điện thoại chỉ còn bảy phần trăm pin, khi cả Lăng Thành đã học thuộc câu chuyện rằng tôi là kẻ bị Tạ gia ruồng bỏ vì tham lam và đê tiện. Ba ngày sau tin nhắn ấy, tôi chết. Còn bây giờ, nó xuất hiện giữa hành lang sau cuộc họp cổ đông, từ phụ lục của Cố Tín, ngay trước mặt người đàn ông từng âm thầm gửi manh mối cuối cùng cho tôi.

Cố Trầm Chu không hỏi tôi vì sao sắc mặt đột nhiên trắng đi. Anh chỉ nhìn thoáng qua cửa thang máy phía xa rồi nói với giọng rất thấp: “Vào phòng bên cạnh rồi mở tiếp. Hành lang này có camera của Tạ thị.” Tôi cười một tiếng rất nhẹ, nhẹ đến mức chính mình cũng không nghe ra cảm xúc trong đó. “Anh sợ camera, hay sợ tôi hỏi anh trước mặt người khác?” Bàn tay đang cầm tài liệu của anh khựng lại. Một giây sau, anh đáp: “Tôi sợ bản sao thứ hai xuất hiện trước khi cô đọc xong bản gốc.” Câu trả lời ấy không giống né tránh, nhưng cũng không phải giải thích. Nó chỉ đẩy nỗi lạnh trong lòng tôi xuống sâu hơn.

Lâm Tĩnh lập tức thu điện thoại về, khóa màn hình rồi nói: “Tôi đề nghị mở phụ lục trong phòng kín, có ghi nhận thời gian, thiết bị và người chứng kiến. Nếu nội dung liên quan đến chứng cứ xét nghiệm, mọi thao tác đều phải giữ chuỗi lưu giữ.” Tần Dự đứng bên cạnh vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi dư âm cuộc họp. Sắc mặt ông xám đi khi nghe đến hai chữ xét nghiệm, giống như có ai vừa kéo một hộc tủ cũ trong ký ức ông ra ánh sáng. Tôn Dực không vào cùng chúng tôi. Trước khi rời đi, ông chỉ nhìn tôi một cái, chậm rãi nói: “Cô Hạ không bao giờ để một cánh cửa chỉ có một ổ khóa. Cô nên chuẩn bị tinh thần.” Nói xong, ông xoay người đi về cuối hành lang, bóng lưng già nhưng thẳng, như thể lá phiếu vừa rồi đã trả hết phần ông muốn trả, còn phần còn lại phải do tôi tự bước vào.

Phòng họp nhỏ bên cạnh phòng cổ đông vốn dùng cho nhóm thư ký chuẩn bị tài liệu. Kính mờ ngăn ánh mắt ngoài hành lang, nhưng không ngăn được cảm giác có người đang đứng sát sau lưng thời gian. Lâm Tĩnh đặt điện thoại lên bàn, mở ghi âm nghiệp vụ, đọc rõ ngày giờ, mã phụ lục và danh sách người có mặt. Cố Trầm Chu đứng đối diện tôi, không ngồi xuống. Anh luôn như vậy, giữ một khoảng cách vừa đủ để không giống người kiểm soát, nhưng cũng gần đến mức tôi không thể giả vờ anh không liên quan. Tôi nhìn anh qua mép bàn. “Tin nhắn này do anh viết?” Căn phòng im đến mức tiếng điều hòa cũng trở nên sắc cạnh.

“Không.” Cố Trầm Chu trả lời rất nhanh, nhưng không hề nhẹ nhõm. “Câu cảnh báo này không phải do tôi viết.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. “Vậy anh từng gửi nó cho tôi?” Lần này anh không trả lời ngay. Sự im lặng ấy giống một lời thú nhận bị đặt trong hộp kính, chưa có chữ ký nhưng đã đủ hình dạng. Lâm Tĩnh ngẩng lên nhìn anh, còn Tần Dự vô thức siết chặt cặp hồ sơ. Cố Trầm Chu cuối cùng nói: “Tôi là một trong những người có quyền kích hoạt kênh gửi khẩn cấp, nhưng chỉ sau khi điều kiện trong hồ sơ HLU-BIRTH-01 được mở. Tôi biết cảnh báo tồn tại. Tôi không biết toàn bộ nội dung trước khi cô giành được quyền mở phụ lục hôm nay.”

Tôi nghe từng chữ, trong đầu lại hiện lên căn phòng đời trước. Khi đó, tôi đã bấm vào đường dẫn trong tin nhắn. Tập tin đính kèm không mở được, chỉ hiện một dòng hết hạn truy cập. Tôi từng gọi lại số nặc danh ấy, từng gửi một câu hỏi gần như cầu cứu: Anh là ai? Không ai trả lời. Sau đó Tạ gia tung ra bản xét nghiệm phủ nhận tôi liên quan đến Hạ Lan Uyển, Lục Hành Dã xuất hiện với vẻ đau lòng được luyện tập rất kỹ, nói rằng tôi đã bị người khác lợi dụng. Tôi của khi ấy đã quá kiệt sức để phân biệt manh mối nào là dây cứu người, manh mối nào là dây thòng lọng. Đến tận lúc chết, tôi vẫn không biết người gửi tin nhắn kia đến muộn, hay tôi đã nhận ra quá muộn.

“Cô từng thấy câu này ở đâu?” Cố Trầm Chu hỏi. Giọng anh rất thấp, thấp hơn cả lúc đối mặt với Tạ Kính Hòa trong phòng họp. Tôi không thể nói với anh rằng tôi từng thấy nó ở một đời khác, trong những ngày cuối cùng của một Tạ Vãn Ninh đã bị mọi người xóa tên. Tôi chỉ đáp: “Trong một giấc mơ rất dài.” Ánh mắt anh khựng lại. Anh không hỏi tiếp. Có lẽ vì anh tôn trọng ranh giới của tôi, cũng có lẽ vì giữa chúng tôi, ai cũng có một phần quá khứ chưa đủ tư cách buộc người kia mở ra ngay lập tức.

Lâm Tĩnh đưa tay chạm vào màn hình. “Tôi mở tiếp.” Tập tin đầu tiên hiện ra dưới dạng bản đọc chỉ, bên trên có mã niêm phong của Cố Tín và dấu thời gian tự động. Dòng cảnh báo không dừng ở câu đầu tiên. Bên dưới nó còn có vài dòng chữ được sắp như một mảnh giấy nhắn đã chuẩn bị từ rất lâu: “Họ sẽ khiến cô tưởng máu nói dối. Nhưng máu chưa từng nói dối, người chứng kiến lấy mẫu mới nói dối. Nếu kết quả phủ nhận cô, hãy kiểm tra ba thứ: phiếu lấy mẫu, camera hành lang trước phòng lưu trữ mẫu, và chữ ký người giám sát có nét móc cuối chữ ‘Mạn’. Bản ghi ca sinh không nằm trong hồ sơ chính. Nó ở phụ lục S-17, dưới tên ‘trẻ sơ sinh được chuyển phòng vì dị ứng ánh sáng’.”

Không khí trong phòng như bị rút cạn. Tôi nhìn ba chữ nét móc cuối, rồi nghĩ đến bản xác nhận Hứa Mạn mà Tạ Kính Hòa vừa đưa ra trong cuộc họp. Lúc đó ông ta nói bản gốc đang đối chiếu. Một bản sao không chuỗi lưu giữ, một chữ ký nhân chứng xuất hiện quá đúng lúc, một cái tên được nhắc đến trước khi tôi kịp công khai nó. Tôi bỗng hiểu câu của Tôn Dực: đừng chỉ tìm điều dưỡng, hãy tìm người đã khiến điều dưỡng đó phải biến thành chữ ký. Nếu chữ ký Hứa Mạn bị lấy từ một phiếu giám sát mẫu, rồi bị ghép lên bản xác nhận, thì Hứa Mạn có thể vừa là người thật, vừa là cái bóng được người khác dùng để mở cửa sai.

Tần Dự lùi nửa bước, môi mấp máy rất lâu mới nói được: “S-17…” Ông nhìn tôi, giọng khàn đi. “Năm đó trong danh mục hồ sơ của cô Hạ từng có một phụ lục bị đánh số S, nhưng khi tôi nhận lại bản sao lưu thì trang ấy trống. Tôi tưởng đó là lỗi đánh máy của bệnh viện.” Tôi không trách ông ngay. Trách một người sợ hãi không thể làm trang giấy trống tự đầy chữ. Tôi chỉ hỏi: “Ông có nhớ bệnh viện nào dùng mã S-17 không?” Tần Dự nhắm mắt, cố kéo ký ức ra khỏi đống tro cũ. “Bệnh viện tư An Thừa. Khu sơ sinh đặc biệt. Khi đó Tạ gia có cổ phần gián tiếp trong đơn vị vận hành, nhưng trên giấy tờ không đứng tên Tạ thị.”

Lâm Tĩnh lập tức ghi lại. “Điểm này rất quan trọng. Nếu bản xét nghiệm bị tráo ở khâu chứng kiến lấy mẫu, phòng xét nghiệm có thể vẫn cho kết quả hợp lệ với mẫu họ nhận được. Sai không nằm ở máy, mà nằm ở người quyết định mẫu nào được đưa vào máy.” Câu ấy khiến lưng tôi lạnh đi. Đời trước, tôi đã thua một bản xét nghiệm không hẳn giả. Một kết quả có thể là thật với một mẫu bị thay. Máu không nói dối, người thì có. Tạ gia hiểu rõ sự khác biệt ấy hơn bất kỳ ai, nên họ mới có thể vừa giết chết danh dự của tôi, vừa giữ vẻ sạch sẽ của một quy trình chuyên nghiệp.

Tôi nhìn sang Cố Trầm Chu. “Anh biết phụ lục có liên quan xét nghiệm. Anh biết Tạ thị sẽ dùng con đường này. Vậy vì sao trước cuộc họp anh không nói?” Cố Trầm Chu không né ánh mắt tôi. “Vì điều kiện mở phụ lục chưa được kích hoạt. Nếu tôi nói trước bằng phỏng đoán, cô có thêm một con bài, nhưng Tạ Kính Hòa cũng có thêm lý do để đổi cách ra tay. Tôi muốn ông ta tự đưa bản sao Hứa Mạn vào biên bản.” Tôi im lặng. Lập luận ấy đúng, nhưng cái đúng của nó làm người ta khó chịu. Nó giống cách người lớn luôn nhân danh đại cục để quyết định phần đau của người khác, chỉ khác là Cố Trầm Chu ít nhất còn đứng lại để nhận câu hỏi.

“Anh đã thay tôi chọn rủi ro,” tôi nói. Giọng tôi không lớn, nhưng từng chữ rơi xuống bàn rất rõ. “Đừng dùng kết quả vừa rồi để chứng minh lựa chọn đó đúng. Tôi không phải quân cờ để anh đặt vào vị trí tốt nhất trên bàn.” Cố Trầm Chu cúi mắt một thoáng rồi nói: “Đúng. Lần này là lỗi của tôi.” Không có biện minh, không có câu vì cô, càng không có vẻ tổn thương để buộc tôi mềm lòng. Anh chỉ đặt chiếc thẻ truy cập Cố Tín của mình xuống giữa bàn. “Từ thời điểm này, mọi quyền mở phụ lục liên quan đến cô sẽ do cô quyết định. Tôi có thể nói tôi làm vì giảm rủi ro, nhưng tôi không nên lấy quyền biết sự thật của cô để đổi lấy sự chắc chắn của mình.”

Sự thẳng thắn ấy không khiến nghi ngờ trong tôi biến mất. Nó chỉ khiến nghi ngờ không còn dễ gọi tên là thù địch. Tôi cầm chiếc thẻ lên, đầu ngón tay chạm vào mặt nhựa lạnh. Đời trước, tôi từng ghét tất cả những người đến muộn. Ghét cả người gửi tin nhắn khi tôi đã không còn sức để chạy. Nhưng đời này, khi đứng trước cùng một câu cảnh báo, tôi phải thừa nhận một điều khó chịu: nếu không có người từng cố gửi nó, tôi thậm chí sẽ không biết mình đã bị lừa ở khâu nào. Nợ và nghi ngờ đôi khi có thể tồn tại cùng lúc, giống một vết thương chưa khép nhưng vẫn phải dùng để phân biệt nóng lạnh.

Lâm Tĩnh mở phần nhật ký truy cập. Danh sách hiện ra không dài. Người lập cảnh báo ban đầu được ghi bằng mã HLU. Người kiểm chứng pháp lý là một mã đã bị che mất một nửa. Người có quyền kích hoạt gồm hai nhánh: nội bộ Cố Tín và nguồn ngoài tuyến. Tôi nhìn dãy ký tự ở nhánh thứ hai, tim bỗng đập lệch một nhịp. KS-17. Mã ấy không phải tên, nhưng trong trí nhớ đời trước của tôi, có một người từng ký những bài điều tra bằng đúng hai chữ cái đó trước khi biến mất khỏi mặt báo: Kỷ Sơ.

Đúng lúc ấy, điện thoại của tôi rung lên. Một tin nhắn từ số lạ hiện trên màn hình khóa, ngắn đến mức không cần mở cũng đọc được toàn bộ: “Nếu cô đã thấy dòng ‘đừng tin bản xét nghiệm’, đừng hỏi Cố Trầm Chu trước. Hỏi tôi.” Bên dưới là một địa chỉ quán cà phê cũ gần Bệnh viện An Thừa, kèm thời gian: chín giờ tối nay. Tôi nhìn dòng ký tên cuối cùng, bàn tay chậm rãi siết lại. KS. Lần này, quá khứ không chỉ tự đưa mình lên bàn. Nó còn hẹn tôi đến nơi bản xét nghiệm đầu tiên từng bị đánh tráo.